Bạch thị và Triệu Thu Quế đi chặt tre, Chu Hổ dẫn theo Dương Thiên Thanh và Dương Thuận đào móng, Tiểu Thúy dẫn Kim Nguyên kéo tre.
Bạch thị rất cảm kích sự giúp đỡ của nhà Chu Hổ, buổi trưa làm thịt một con vịt. Tuy vịt nhà họ vẫn chưa lớn hết tầm nhưng Bạch thị lén Triệu Thu Quế mà làm thịt một con, nếu không Triệu Thu Quế thấy được chắc chắn sẽ không cho giết. Triệu Thu Quế cứ bảo Bạch thị khách sáo quá. Dưới sự giúp đỡ của nhóm Chu Hổ, tường bao đã được dựng lại, móng đào sâu nên không sợ dã thú húc đổ, tường tre cũng cao, phía trên đều được vót nhọn.
Sân vườn được làm cho chắc chắn, không còn sợ dã thú xâm nhập nữa.
Làm xong tường bao, Chu Hổ lại ra đồng một vòng, cố định lại các bẫy rập một lần nữa, lúc này cả nhà họ mới rời đi.
Hôm qua lợn rừng đã húc cổng, đêm đến Bạch thị không dám ngủ quá say, bà đặt chậu lửa trong sân, thỉnh thoảng lại dậy thêm củi, nếu lợn rừng lại tới thì trực tiếp quăng số tre đã chặt sẵn vào là được.
Nửa đêm, Đại Hoàng sủa lên, Bạch thị lập tức ngồi dậy. Đêm bà ngủ cũng không cởi y phục vì sợ có chuyện xảy ra, vừa nghe Đại Hoàng sủa thì cầm theo xiên cá đi ra.
Tiểu Thúy và Dương Thiên Thanh cũng lập tức tỉnh giấc, cả hai cùng ra sân, từ xa nghe thấy tiếng lợn rừng kêu, cách bọn họ một đoạn.
"Dưỡng mẫu, hình như là hướng ruộng nhà mình, không phải là rơi vào bẫy rồi chứ?" Tiểu Thúy nói.
Dương Thiên Thanh nghe cũng thấy giống, tiếng kêu như thể bị thương.
Bạch thị không dám lơ là: "Không sao, nó không tới đây là được, các con vào phòng ngủ đi."
Tiếng Đại Hoàng sủa không làm Kim Nguyên và Dương Thuận thức giấc, hai đứa vẫn quấn chăn ngủ rất ngon. Bạch thị vào phòng họ đi một vòng, dém lại chăn rồi mới về phòng mình.
Lợn rừng lại tới, tuy không đến sân nhà họ nhưng lại ở ngay gần đây, Bạch thị cũng không ngủ được nữa, cầm dây thắt lấy mấy cái nút thắt, Tiểu Thúy cũng không ngủ, qua bầu bạn với Bạch thị. Bạch thị kéo chăn ra: "Lên giường dưỡng mẫu mà ngồi."
"Dạ."
Tiểu Thúy mỉm cười ngồi trên giường Bạch thị, cùng bà nói chuyện phiếm. Đến lúc gần sáng Tiểu Thúy mới tựa vào gối tròn ngủ một lát, Bạch thị dậy mở cửa, may sao một đêm bình an vô sự.
Bạch thị không dám tùy tiện mở cổng sân, đợi Chu Hổ dắt chó săn tuần tra đến chỗ họ mới mở cổng: "Chu đại ca, đêm qua nhà ta nghe thấy tiếng lợn rừng, hình như ở phía ruộng."
Kim Nguyên và Dương Thuận cũng đã tỉnh, hai đứa ngủ đẫy giấc nên vừa dậy đã đùa giỡn với nhau. Nếu là trước kia, vừa dậy bọn họ sẽ ra ngoài tuốt hạt cỏ hoặc cắt cỏ nuôi thỏ, gần đây có lợn rừng nên họ không hay ra ngoài nữa.
Nghe nương nói đêm qua lợn rừng lại tới, Kim Nguyên chạy tới: "Nương, lợn rừng lại tới ạ? Sao con không nghe thấy gì hết?"
Dương Thuận bảo cậu: "Chắc chắn là do đêm qua ngươi ngủ như heo nên mới không nghe thấy."
Kim Nguyên trừng mắt nhìn nó: "Vậy ngươi nghe thấy sao?"
"Ta đương nhiên là nghe thấy rồi!"
"Nói dối, nếu ngươi nghe thấy thì chắc chắn sáng sớm đã bắt đầu gào thét lên rồi!"
Kim Nguyên và Dương Thuận ở cùng nhau bấy lâu, tính tình Dương Thuận như thế nào cậu nắm rõ mồn một. Dương Thuận bị cậu chặn họng không nói được gì, quả thực đúng như Kim Nguyên nói, đêm trước nó náo loạn nửa đêm nên đêm qua ngủ say như chết, chẳng nghe thấy tiếng động gì.
Nghe Bạch thị nói vậy, Chu Hổ dắt chó săn định đi xem, Dương Thiên Thanh cũng muốn đi, Kim Nguyên túm lấy vạt áo hắn đi theo, cuối cùng cả nhà đều đi cùng Chu Hổ ra đồng.
Tấm lưới đánh cá Tiểu Thúy chăng lên đã biến mất tăm, mấy cây gậy cũng bị kéo gãy, vẫn còn nghe thấy tiếng lợn rừng kêu yếu ớt. Chu Hổ bảo mọi người đứng xa ra, để Đại Hắc đi xem trước. Đại Hắc chạy đến chỗ bẫy rập thì dừng lại, sủa vang.
Nhóm Chu Hổ lúc này mới tiến lại gần, nhìn thấy trên mình con lợn rừng quấn đầy lưới cá, rơi dưới hố bẫy, thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.
Dương Thuận thò đầu nhìn rồi "úi" một tiếng: "Đây là lợn rừng sao, lần đầu ta thấy đấy, hèn chi người ta bảo lợn rừng ăn thịt người!"
Chỉ thấy hai chiếc răng nanh của lợn rừng lộ ra ngoài, một cú cắn có thể xuyên thấu người ta.
Kim Nguyên túm vạt áo Dương Thiên Thanh cũng rón rén thò đầu nhìn, tò mò nhìn chằm chằm con lợn rừng trong hố: "Thiên Thanh ca ca, nó trông giống như một con quái vật vậy."
Chu Hổ nói: "Thuận tử, về nhà lấy dây thừng ra đây, lôi nó lên."
"Vâng!"
Dương Thuận chạy biến về nhà lấy dây thừng, Chu Hổ lại bảo mấy người đi xa ra một chút, ông cầm dao nhảy xuống, chỉ nghe con lợn rừng kêu thảm một tiếng rồi im bặt.
Chu Hổ cũng chưa lên ngay, gọi một tiếng: "Đại Hắc, đi gọi tức phụ ta qua đây, hôm nay vận may thật tốt, bảo tức phụ ta qua giúp một tay làm thịt lợn!"
Đại Hắc chạy về nhà gọi người.
Dương Thuận cũng nhanh chóng ôm dây thừng chạy lại, vẻ mặt đầy phấn khích: "Chu thúc, dây thừng đến rồi đây!"
Nói rồi nó ném một đầu dây xuống, Chu Hổ buộc chặt con lợn rừng rồi mới leo lên, mấy người cùng nhau kéo con lợn lên trên.
Kim Nguyên cũng chạy lại góp sức, túm lấy đuôi dây thừng gồng mình đến đỏ cả mặt, tuy không biết có giúp được gì không nhưng cậu không chịu đứng không.
Con lợn rừng đó khá lớn, kéo được lên khiến mấy người mệt đến toát mồ hôi. Chu Hổ vỗ vỗ con lợn, rất vui mừng: "Gần 200 cân đấy, cái loại này mà húc trúng người thì ai mà chịu nổi."
Lợn rừng chết rồi nên Kim Nguyên không còn sợ nữa, nhìn nó như nhìn một tảng thịt lợn lớn.
Con lợn quá nặng, Chu Hổ sức dài vai rộng, vác con lợn lên vai, khiến Dương Thuận nhìn mà vô cùng sùng bái: "Chu thúc, thúc thật đỉnh!"
Chu Hổ vác lợn ném xuống cạnh khe suối nhỏ không xa sân nhà, nhóm lửa làm thịt lợn.
Trong sân lại nhộn nhịp hẳn lên, Kim Nguyên chạy đi ôm củi, Thiện tỷ nhi và nương cô bé cũng tới. Thấy một con lợn rừng lớn nằm trên đất, Triệu Thu Quế "ối" một tiếng: "Cái con to xác thế này, làm sao mà bắt được vậy?"
Chu Hổ cười nói: "Chắc là lại qua đây ăn vụng nên bị lưới cá quấn lấy, nổi điên rồi rơi xuống bẫy, vận may đúng là tốt thật."
Thiện tỷ nhi cũng nhảy cẫng lên: "Được ăn thịt lợn rồi!"
Bạch thị không ngừng cảm ơn sự giúp đỡ của nhà họ Chu: "Thu Quế tỷ, nhờ có mọi người giúp đỡ, con lợn này nhà tỷ lấy một nửa đi, đừng nói gì nữa, nói nữa là ta giận đấy."
Triệu Thu Quế nhận lời: "Được, nghe lời đại muội tử."
Mấy đứa nhỏ Kim Nguyên vây quanh chiếc nồi sắt đun nước nóng, Triệu Thu Quế thấy vậy thì kêu lên: "Cái nồi này nhỏ quá, đun đến bao giờ mới xong, Thiện tỷ nhi đi tìm ít cỏ khô qua đây, vùi trực tiếp con lợn vào mà đốt lông cho nhanh."
Chu Hổ nghe thấy cũng phải, nhà ông có nồi sắt lớn nhưng bên này không có, đun nước thì chậm quá. Chu Hổ gãi đầu cười hì hì: "Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ."
Triệu Thu Quế dí vào trán nam nhân nhà mình: "Sao ông lại ngốc thế không biết."
Kim Nguyên nói: "Nhà ta có rơm rạ lúa mạch, nhiều lắm!"
Mùa hè thu hoạch lúa mạch xong, trong nhà có không ít rơm rạ, Bạch thị giữ lại để nhóm lửa và lót giường mùa đông, Kim Nguyên, Dương Thuận và Thiện tỷ nhi chạy đi ôm rơm rạ lại.
Ôm lại rồi chất thành đống trên mình con lợn, Chu Hổ châm lửa đốt.
Đám Kim Nguyên lần đầu thấy làm thịt lợn nên rất tò mò, làm việc cực kỳ hăng hái, chạy đi chạy lại ôm rơm rạ rồi đứng một bên xem đốt lợn.
Kim Nguyên chớp đôi mắt to tò mò, thật vui: "Chu thúc, thịt lợn có phải đã nướng chín rồi không, có phải có thể ăn trực tiếp được không?"
Chu Hổ ha ha cười lớn: "Không nướng chín được đâu, ngay cả da cũng chẳng chín nổi, vẫn còn sống nhăn đấy."
"Dạ được rồi." Kim Nguyên cứ ngõ nướng xong là có thể cắt ra ăn luôn, cháy xèo xèo, giòn rụm chứ.
Cậu chưa ăn lợn rừng bao giờ, không biết lợn rừng có mùi hôi nồng, vị không ngon bằng lợn nuôi ở nhà. Một con lợn lớn thế này, Kim Nguyên chỉ nghĩ là có thể ăn được rất lâu!
Đốt xong một mặt, Chu Hổ lật con lợn lại đốt tiếp, hai mặt đều đen kịt rồi mới lôi ra khe suối, dùng dao cạo sạch, Dương Thiên Thanh cũng giúp cạo lợn.
Mấy đứa Kim Nguyên định nhào vào giúp thì bị Triệu Thu Quế ngăn lại: "Kim Nguyên đừng qua đó, dao sắc lắm, đừng để bị thương."
Triệu Thu Quế cười nói với Bạch thị: "Muội tử, lợn rừng hôi lắm, dùng cành thông cành bách hun khói làm thịt khô thì vị mới ngon, lại còn để dành ăn mùa đông được nữa, đi, chúng ta đi gùi ít cành thông cành bách về."
"Được."
Bạch thị dắt Kim Nguyên định đi, Kim Nguyên lại không chịu: "Nương, con muốn xem làm thịt lợn cơ."
"Vậy con ngoan ngoãn đứng một bên, đừng làm vướng chân Chu thúc."
Bạch thị sợ lát nữa mổ bụng sẽ làm trẻ con sợ nên mới định dẫn mấy đứa nhỏ đi hết. Kim Nguyên và Dương Thuận đứa nào đứa nấy tò mò, chẳng đứa nào chịu đi, Bạch thị đành dặn bọn họ đừng có làm loạn.
Bạch thị và Triệu Thu Quế cõng gùi đi bẻ cành thông cành bách, Tiểu Thúy không xem nữa, cảm thấy làm thịt lợn chẳng có gì hay nên cũng đi nhặt cành theo.
Con lợn rừng được cạo sạch sẽ, chẳng mấy chốc đã được Chu Hổ mổ xong, con dao trong tay ông chặt xương thái thịt nhanh thoăn thoắt, cắt thịt thành từng dải dài.
Thiện tỷ nhi dẫn Kim Nguyên và Dương Thuận đi hái mấy lá cây lớn trải xuống đất, thịt lợn được đặt lên trên đó.
Bạch thị và Triệu Thu Quế cũng gùi không ít cành thông cành bách về, đợi dọn dẹp xong xuôi thì đã đến buổi trưa. Triệu Thu Quế về nhà lấy hương liệu sang, nấu một nồi xương sườn cho mấy đứa trẻ ăn cho đỡ thèm.
Thịt lợn rừng có mùi tanh nồng, không dùng nhiều gia vị thì không át được, một túi nhỏ hương liệu bỏ vào khiến xương sườn được nấu cực kỳ thơm.
Cũng không cần chặt nhỏ, cứ để từng dải dài cho đám Kim Nguyên cầm ăn cho đã đời. Kim Nguyên ăn đến mức nấc cụt, cảm thấy chuyện đêm qua lợn rừng làm họ sợ có thể tha thứ được, dù sao thì nó cũng khá ngon.
Kim Nguyên, Dương Thuận, Thiện tỷ nhi ngồi thành hàng trên bậc cửa, mỗi đứa cầm một dẻ sườn gặm ngon lành, đứa nào đứa nấy tay miệng đầy mỡ.
Ngay cả hai con chó săn nhà Thiện tỷ nhi và Đại Hoàng cũng không thiếu phần ăn, người ta nấu một nồi nội tạng lợn cho chúng ăn.
Nếu không phải Dương Thiên Thanh ngăn lại thì Kim Nguyên còn có thể gặm thêm một dẻ nữa. Dương Thiên Thanh ấn bàn tay nhỏ của Kim Nguyên xuống: "Không được ăn nữa, đi uống chút canh trứng gà là no rồi."
"Dạ được rồi." Kim Nguyên đành thu tay lại, cậu vẫn chưa ăn đã thèm, tuy bụng đã tròn xoe cả rồi.
Buổi chiều, trong sân dựng một cái giá, xâu thịt lợn bằng dây cỏ rồi treo lên, xung quanh dùng lá cây vây kín lại, bên dưới đốt cành thông cành bách để hun thịt khô.
Đám Kim Nguyên ngồi trên ghế tre nhỏ nhìn, bên cạnh đặt một cái bát đất, bên trong là những quả đỏ mọng, mỗi đứa cầm vài quả.
Đó là sơn tra rừng Chu Hổ hái lúc đi săn sau bữa cơm, sợ mấy đứa nhỏ ăn no quá nên hái ít sơn tra rừng cho họ tiêu thực.
Kim Nguyên không thích ăn vì chua, cắn một miếng là khuôn mặt nhỏ đã nhăn nhó lại, chua đến mức cậu rùng mình một cái, bèn cầm trên tay chơi. Không chỉ Kim Nguyên không thích ăn mà ngay cả Dương Thuận cũng không thích, thực sự quá chua rồi.
