Mang Theo Bé Con Chạy Nạn

Chương 117



Dương Thiên Thanh lấy một quả sơn tra nếm thử, Kim Nguyên nhìn hắn chằm chằm, muốn xem hắn bị chua mà nhăn mặt lại, nào ngờ mặt Dương Thiên Thanh không hề nhăn một chút nào.

"Thiên Thanh ca ca, không chua sao?"

"Không chua."

"Sao có thể chứ, rõ ràng rất chua mà."

Dương Thiên Thanh lấy một quả nhét vào miệng Kim Nguyên: "Chắc là quả đệ lấy mới chua."

Kim Nguyên tin thật, nghiến răng cắn một cái, chua đến mức mặt nhăn nhó như bánh bao, "phì phì" nhổ ra mấy cái: "Thiên Thanh ca ca gạt người!"

Dương Thuận không khách sáo cười ha ha: "Sao ngươi lại ngốc thế không biết ha ha ha."

Dương Thiên Thanh đút tiếp nhưng Kim Nguyên không ăn, Kim Nguyên quay mặt sang một bên: "Không thèm, chua chết mất!"

Dương Thiên Thanh dỗ dành: "Ăn thêm một quả đi, đệ ăn nhiều thịt quá rồi."

Kim Nguyên làm mình làm mẩy không chịu ăn, bảo mình chẳng thấy no chút nào.

Dương Thiên Thanh lúc này rảnh rỗi không có việc gì, dứt khoát nấu ít trà sơn tra cam thảo, vị chua chua ngọt ngọt, Kim Nguyên lúc này mới uống nửa bát nhỏ.

Bạch thị mỉm cười dí vào trán Kim Nguyên một cái: "Chỉ có Thiên Thanh ca ca của con mới chiều chuộng con như thế thôi."

Kim Nguyên đung đưa chân, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, miệng ngọt xớt nói: "Thiên Thanh ca ca là tốt nhất!"

Buổi tối nhà Thiện tỷ nhi vẫn ở lại ăn cơm, Dương Thiên Thanh xào mấy món thanh đạm, buổi tối càng không dám để Kim Nguyên ăn thỏa thích vì sợ cậu ngủ bị đầy bụng.

Chu Hổ ăn cơm xong thì về nhà, Triệu Thu Quế và Thiện tỷ nhi ở lại giúp hun thịt khô. Sau bữa cơm, trời tối, mấy người ngồi ở gian nhà chính nói chuyện phiếm, Dương Thiên Thanh giữ Kim Nguyên lại đi tắm, rửa ráy sạch sẽ rồi mới cho đi chơi.

Triệu Thu Quế trêu ghẹo: "Thiên Thanh thật là chu đáo."

Bạch thị cười nói: "Huynh đệ ruột thịt cũng không chu đáo được như thằng bé đâu." (hì hì vợ tương lai phải chăm bẵm chứ kkk)

Đêm đến, Thiện tỷ nhi và Tiểu Thúy ngủ chung một giường, Triệu Thu Quế và Bạch thị ngủ chung một giường. Triệu Thu Quế bảo Bạch thị yên tâm ngủ, bà sẽ dậy thêm cành thông cành bách là được.

Hai ngày nay lợn rừng quấy phá làm Bạch thị thấp thỏm lo âu, giờ lợn rừng đã bị bắt, bà cũng không từ chối, cảm ơn xong thì ngủ say.

Kim Nguyên cũng tựa vào Dương Thiên Thanh ngủ khò khò, dường như đang mơ thấy món gì ngon lắm.

Thịt lợn rừng hun qua một đêm đã phủ một lớp màu cánh gián, Kim Nguyên vừa dậy đã chạy ra xem thịt khô, nhìn đống thịt mà cứ nuốt nước miếng ừng ực, đòi Thiên Thanh ca ca hầm sườn thịt khô và xào thịt khô cho cậu ăn!

Thịt hun xong chia mỗi nhà một nửa, thịt khô nhà mình treo trong bếp, nhiều thịt thế này thì cả mùa đông họ không thiếu thịt ăn.

Trời dần lạnh hơn, ngô ngoài đồng cũng đã thu hoạch xong, lá cây trong rừng đều đã vàng vọt, gió thổi qua một cái là lá rơi đầy đất.

Trong núi lạnh hơn, Kim Nguyên đã sớm mặc áo kẹp bông nhỏ, hôm nay cậu dậy thật sớm, vừa xuống giường đã chạy đi múc nước, đặt bên cạnh bếp để hâm nóng nước suối lạnh giá.

Dương Thiên Thanh cũng đang nhào bột, Kim Nguyên lớn tiếng gọi: "Thiên Thanh ca ca! Hôm nay ăn gì vậy ạ?"

Mỗi ngày, căn nhà nhỏ đều bị tiếng gọi "Thiên Thanh ca ca" của Kim Nguyên đánh thức, chỉ cần cậu dậy là căn nhà náo nhiệt hẳn lên bởi tiếng nói liến thoắng của cậu.

Tay Dương Thiên Thanh không ngừng nghỉ: "Làm mấy cái bánh nướng mỡ hành."

"Dạ!" Kim Nguyên gật đầu lia lịa, còn cười lộ ra hai chiếc răng khểnh nhòn nhọn với Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ta còn muốn uống canh trứng gà nữa."

"Được rồi, biết rồi."

Kim Nguyên lúc này mới bưng chậu gỗ nhỏ, múc nước suối đã hâm nóng vào chậu, lại lấy ống tre nhỏ, chấm chút muối hạt để đánh răng, sau đó dùng hai tay vốc nước rửa mặt.

Cuối cùng lấy khăn sạch dùng hai tay lau mặt, lau xong thì vắt gọn gàng lên dây phơi.

Sau đó chạy vào phòng gọi Dương Thuận, tiếng lớn như muốn hất tung nóc nhà: "Thuận tử ca, dậy đi thôi!"

Đáp lại cậu luôn là lời mắng cậu là đồ phiền phức của Dương Thuận, nó quấn chặt chăn chui sâu vào bên trong.

Kim Nguyên hì hì cười hai tiếng rồi lại chạy ra ngoài, trước tiên rắc cho gà nắm hạt cỏ rồi thêm nước vào máng, Tiểu Thúy cũng đã dậy, lúc này đang tết tóc, rửa mặt xong thì mở chuồng vịt, sau lưng cõng gùi, tay cầm gậy lùa vịt ra ngoài.

Kim Nguyên vội vàng nhét hai nắm cỏ khô vào chuồng thỏ: "Tiểu Thúy tỷ tỷ, ta cũng đi nữa."

"Đi thôi."

Hai người cùng nhau ra ngoài, Tiểu Thúy lùa vịt ra khe suối ăn tôm cá để đỡ phải cho ăn, sau đó ra bên cạnh cắt ít cỏ khô chuẩn bị lương thực mùa đông cho thỏ trong nhà.

Thỏ trong nhà quá mắn đẻ, Thiện tỷ nhi dạo trước tặng một ổ thỏ nhỏ bằng bàn tay mà giờ đẻ khắp nơi, riêng chuồng thỏ đã làm đến bảy tám cái.

Kim Nguyên cũng cõng chiếc gùi nhỏ của cậu ra phía trước, tuốt hạt cỏ rồi tiện tay bỏ vào gùi, cậu đã làm được một bao tải rồi, phải làm thêm ít nữa để gà vịt nhà mình được ăn thật no.

Một lát sau Dương Thuận cũng lò dò tìm tới, sau mông còn có Đại Hoàng đang vẫy đuôi.

Dương Thuận đến cả gỉ mắt cũng chưa lau sạch, nhìn là biết chưa rửa mặt, nó tìm đến giúp Kim Nguyên tuốt hạt cỏ một lát rồi lại chạy sang bên cạnh nhặt củi, nó không muốn mùa đông bị chết rét đâu.

Đợi vịt ăn no, mấy người mới lùa vịt về, trong sân sạch sẽ tinh tươm, không thấy một chiếc lá rụng nào. Bạch thị mỗi sáng dậy đều quét dọn trong nhà ngoài sân, nhà cửa lúc nào cũng sạch bóng.

"Thiên Thanh ca ca, ta về rồi đây!"

Kim Nguyên đặt gùi nhỏ xuống, rửa tay xong là chạy vào bếp, Dương Thiên Thanh đã làm xong bánh nướng mỡ hành vàng ruộm giòn tan, lúc này đang khuấy canh trứng.

Kim Nguyên giúp bưng bánh ra nhà chính trước rồi lại ôm bát ra.

Dương Thuận cũng múc nước rửa mặt, lúc này mới tỉnh táo lại, ngáp một cái rồi ngồi xuống bàn.

Dương Thiên Thanh bưng canh trứng gà tới, mũi Kim Nguyên thính lắm, ngửi thấy mùi chua thanh và mùi dầu mè thoang thoảng, đây là hương vị cậu thích nhất, bên trong có rau kim châm, mộc nhĩ thái sợi, lại đánh thêm hai quả trứng gà rắc ít hành lá, thơm phức.

Kim Nguyên chăm chỉ cầm muôi múc canh, đưa cho nương trước, sau đó đến Dương Thiên Thanh, múc một lượt xong xuôi cuối cùng mới đến phần mình.

Vừa vào thu là họ đã chuẩn bị, cả nhà ra ngoài nhặt củi, cắt cỏ khô, rau khô và sản vật núi rừng hồi mùa hè cũng đã phơi được không ít.

Củi lửa trong nhà đã đủ, lương thực cũng có bảy tám bao, hầm rau xếp gọn gàng cải trắng củ cải, dưới hiên treo một hàng thịt khô lợn rừng, trong sân còn có gà vịt thỏ, mùa đông dù tuyết lớn không xuống núi được cũng chẳng sợ.

Ăn cơm xong Dương Thuận dọn bát đĩa mang ra sân rửa, họ đến đây định cư từ mùa xuân, chớp mắt đã đến cuối thu, không lo ăn không lo mặc, ngày tháng trôi qua thật tốt.

"Kim Nguyên, Kim Nguyên!"

Ngoài cổng truyền đến tiếng của Thiện tỷ nhi, một lát sau tiểu cô nương chạy vào: "Kim Nguyên, cha ta đi nhặt hạt dẻ, đi, đi cùng đi!"

"Nương, đi nhặt hạt dẻ ạ!" Kim Nguyên gọi một tiếng.

Bạch thị mỉm cười đi ra: "Đến đây."

Người cõng gùi kẻ xách giỏ, cả nhà dắt theo chó ra ngoài nhặt hạt dẻ, Chu Hổ và Triệu Thu Quế đang đi tới đây, Thiện tỷ nhi chạy nhanh nên qua gọi người trước.

Bạch thị khóa cổng sân, cả nhà đi cùng nhà họ Chu nhặt hạt dẻ.

Chu Hổ từ nhỏ đã chạy trong núi nên chỗ nào có gì ông nắm rõ mòn một, Chu Hổ đi phía trước, Bạch thị và Triệu Thu Quế đi cạnh nhau trò chuyện, mấy đứa nhỏ đi sau líu lo không ngớt, chính xác là ba đứa Kim Nguyên nói, Dương Thiên Thanh và Tiểu Thúy thì yên tĩnh hơn nhiều.

Cả nhóm nhộn nhịp đi đến dưới một cây hạt dẻ lớn, bên dưới rụng đầy những quả cầu gai, Kim Nguyên chỉ mải ngẩng đầu nhìn cây: "Chu thúc, hạt dẻ ở đâu ạ, hạt dẻ đâu rồi?"

Kim Nguyên đã muốn theo ra ngoài nhặt hạt dẻ từ lâu, Thiện tỷ nhi từ mùa hè đã bảo lúc đó sẽ để cha mình dẫn họ đi nhặt, Kim Nguyên mong chờ từ rấtlâu rồi.

Kim Nguyên thích ăn bánh hạt dẻ và hạt dẻ rang đường, chỉ là chưa thấy hạt dẻ mọc thế nào bao giờ.

Triệu Thu Quế cười không ngớt: "Dưới đất kia kìa, chẳng phải sao, lúc nhặt cẩn thận chút kẻo đâm vào tay."

Kim Nguyên lúc này mới biết những quả cầu gai to bằng bàn tay dưới đất chính là hạt dẻ, Thiện tỷ nhi đã dặn mang theo kẹp tre từ hai hôm trước, Dương Thiên Thanh chẻ tre rồi hơ lửa uốn cong một chút làm kẹp.

Thiện tỷ nhi đặt gùi xuống, thành thạo dùng kẹp tre kẹp hạt dẻ bỏ vào gùi.

Kim Nguyên lúc này mới biết cách nhặt hạt dẻ, lấy kẹp tre từ chỗ Dương Thiên Thanh rồi bắt đầu làm, Dương Thiên Thanh đã nhặt được nửa gùi rồi mà Kim Nguyên vẫn đang dùng hai tay cầm kẹp tre, mới nhặt được một chút.

Sau đó cậu dứt khoát vứt kẹp tre, dùng tay nhón quả cầu gai, ngón tay vểnh lên vì sợ đâm vào mình, khiến mọi người cười rộ lên.

Trẻ con ham chơi, ngay cả Thiện tỷ nhi nhặt một lát cũng vứt kẹp tre chạy đi chơi.

Dương Thiên Thanh nhặt xong gùi của mình, lại nhét đầy gùi cho Kim Nguyên và Dương Thuận. Lúc nhặt thì chẳng thấy ai nhặt, lúc ăn thì hai đứa này ăn chẳng ít.

Lúc về gùi của ai nấy đều đầy ắp, Kim Nguyên cười hì hì cõng chiếc gùi nhỏ của cậu, hạt dẻ trong gùi đều trồi ra ngoài, trông như một lũ nhím nhỏ cuộn tròn lại.

Không nặng, Kim Nguyên cõng rất nhẹ nhàng, sải bước dài tiến về phía trước: "Thiên Thanh ca ca, ta muốn ăn bánh hạt dẻ~ hạt dẻ hầm gà cũng được luôn nha."

Dương Thuận tán đồng gật đầu: "Nhà mình có con gà trống hay gáy bậy, giết nó đi."

Dương Thiên Thanh "ừm" một tiếng: "Về nhà làm bánh hạt dẻ nướng cho đệ."

Chỉ là không đáp lời chuyện giết gà, Kim Nguyên cũng rất vui, bánh hạt dẻ ngọt bùi dẻo thơm, cậu thích ăn lắm~

Dương Thuận cũng thích ăn, còn bảo Dương Thiên Thanh làm nhiều một chút để ăn được lâu, dù sao họ cũng hái được bao nhiêu là hạt dẻ.

Dương Thuận miệng thì nói vậy, nhưng đến lúc bắt làm việc là bắt đầu kêu oai oái, quả cầu gai mang về nhà phải giẫm ra để lấy hạt dẻ, còn phải dùng nước sôi chần qua để bóc nhân hạt dẻ ra.

Cả nhà vây quanh mẹt bóc nhân hạt, Kim Nguyên vừa gặm vừa cắn, Dương Thiên Thanh véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của cậu, lại cúi đầu nhìn răng cậu: "Cắn nhẹ thôi, đừng để rụng răng đấy."

Kim Nguyên năm ngoái vừa mới thay răng, Dương Thiên Thanh sợ cậu làm mẻ chiếc răng mới mọc.

Hạt dẻ tươi vừa giòn vừa ngọt, Kim Nguyên chưa ăn bao giờ, vừa bóc vừa nhét vào miệng, ăn còn nhiều hơn cả số cậu bóc được.

Dương Thuận cũng không muốn làm nữa, chê bóc hạt dẻ đau tay: "Ca, đủ rồi chứ."

Dương Thiên Thanh liếc nó một cái: "Chẳng phải bảo muốn làm nhiều một chút sao."

"Ai mà biết hạt dẻ này khó bóc thế chứ." Dương Thuận nhỏ giọng lầm bầm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...