Mang Theo Bé Con Chạy Nạn

Chương 118: Toàn văn hoàn



Cuối cùng bánh hạt dẻ vẫn được nướng đến tận đêm khuya, Kim Nguyên không chịu được nên ngủ trước từ sớm, đến sáng vừa thức dậy đã thấy bánh hạt dẻ còn ấm nóng đặt bên cạnh bếp!

Sau một trận tuyết nhỏ, trời cũng lạnh dần, Triệu Thu Quế dẫn theo Thiện tỷ nhi cõng hai gùi than qua, Bạch thị cảm động vô cùng, đóng nửa bao bột mì trắng bảo bà mang về.

Triệu Thu Quế không chịu: "Đại muội tử, muội cũng khách sáo quá rồi, chỉ là ít than thôi mà, cha con bé năm nay đốt được không ít, lần sau ta lại mang qua cho muội hai gùi nữa."

Kim Nguyên kéo tay áo Triệu Thu Quế nói: "Thẩm thẩm, nếu thẩm không nhận bột mì của nhà con, nương sẽ ngại không dùng than của nhà thẩm đâu."

Triệu Thu Quế lúc này mới chịu nhận. Bạch thị rót trà táo đỏ, lại lấy ra mũ da thỏ và khăn quàng cổ làm cho Thiện tỷ nhi và Triệu Thu Quế: "Mấy đứa nhỏ trong nhà đều có cả, mùa đông đội vào cho ấm."

Triệu Thu Quế cầm trên tay rất thích thú: "Vẫn là tay nghề của muội tử khéo léo."

Bạch thị nói: "Cảm ơn than lửa của Thu Quế tỷ, mùa đông này ấm áp hơn bao nhiêu rồi."

Triệu Thu Quế "ây" một tiếng rồi bảo: "Đại muội tử, muội đó, cứ khách sáo quá, có phải đồ dùng bạc mua đâu, Hổ tử biết đốt than, chỉ là tiện tay thôi."

Hồi mùa thu Bạch thị đã dẫn mấy đứa đi nhặt củi, còn dùng dao chặt không ít cành cây mang về để mùa đông nhóm lửa sưởi ấm, củi gỗ đốt lên cũng ấm nhưng có khói, không bằng than lửa vừa ấm lại ít khói.

Bạch thị rất cảm kích sự quan tâm của nhà họ Chu, trong nhà còn một xấp vải mới màu mận chín, Bạch thị làm cho Thiện tỷ nhi một cái áo bông, cổ áo và tay áo đều viền lông thỏ trắng, tiểu cô nương mặc vào trông rất xinh xắn.

Thiện tỷ nhi thích lắm, Triệu Thu Quế cũng hết lời khen ngợi tay nghề của Bạch thị.

Lại một trận tuyết lớn rơi xuống, Kim Nguyên không thể chạy ra ngoài chơi được nữa, đành ngồi ở nhà chính ngắm tuyết rơi, dẫn Đại Hoàng chạy nhảy trong sân tuyết.

Mùa đông không có việc đồng áng, Bạch thị thường dạy mấy đứa đọc sách viết chữ, dự định sau này thái bình sẽ dọn xuống núi, lúc đó đưa mấy đứa nhỏ đến học đường.

Dương Thiên Thanh cầm chổi quét tuyết trong sân, Kim Nguyên chạy tới đâm sầm vào lòng hắn: "Thiên Thanh ca ca, tuyết rơi rồi, trưa nay chúng ta ăn gà hầm có được không?"

Hắn "ừm" một tiếng: "Được rồi."

Kim Nguyên lại reo hò, dẫn Đại Hoàng chạy nhảy tiếp, Dương Thuận xấu bụng nặn nắm tuyết ném vào Kim Nguyên, Kim Nguyên cũng không chịu thua, nặn nắm tuyết ném trả lại.

Đánh không lại, cậu lập tức chạy về phía Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, mau đánh Dương Thuận đi!"

Cậu gọi Dương Thiên Thanh giúp mình ném Dương Thuận. Chơi một lúc, Tiểu Thúy cũng từ trong phòng đi ra, chẳng cần nhìn là ai, cứ nặn nắm tuyết là ném loạn xạ, Đại Hoàng nhảy lên sủa vang, bị Dương Thuận bế lên ném vào đống tuyết, Kim Nguyên thấy Đại Hoàng bị bắt nạt cũng lao đầu vào húc Dương Thuận ngã nhào vào đó.

Dương Thuận "phì phì" nhổ tuyết trong miệng ra: "Hay cho Kim Tiểu Nguyên ngươi, dám đánh lén sau lưng!"

Kim Nguyên chạy đến tìm Dương Thiên Thanh, ôm lấy thắt lưng hắn đòi trèo lên người: "Thiên Thanh ca ca, mau mau mau, cứu ta, cứu ta!"

Mấy đứa nhỏ náo loạn thành một đoàn trong tuyết, Bạch thị ngồi trong nhà nhìn mà mỉm cười, trên chậu than đặt vò đất đun trà, bên cạnh còn nướng ít hạt dẻ.

Tuyết trong núi rất lớn, rơi một lần là kéo dài mấy ngày, Kim Nguyên thích ngắm tuyết, lần này thì xem cho đã đời.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là mặc áo bông, xỏ đôi ủng nhỏ bằng da thỏ đi ra, đầu đội mũ lông thỏ xù, cổ quàng khăn da thỏ, cầm xẻng gỗ bắt đầu xúc tuyết.

Tuyết rơi dày, không xúc thì đến lối đi cũng chẳng có, Dương Thiên Thanh cũng cầm xẻng đi dọn chuồng gà chuồng vịt, Bạch thị và Tiểu Thúy cũng đã dậy, dùng bè tre hốt tuyết đổ ra ngoài.

Bạch thị không ngờ tuyết trên núi lại lớn thế này, cũng may củi lửa và than đã chuẩn bị đầy đủ, dù không ra khỏi phòng cũng có thể sống qua một mùa đông bình yên.

Từ khi tuyết rơi, đường xá khó đi, Thiện tỷ nhi không hay đến nữa, nhưng hai ngày nay cô bé lại chăm tới hơn, cha cô bé làm cho một chiếc bè tre nhỏ, cô bé trượt bè tre là có thể qua chơi.

Kim Nguyên thấy vậy thì thích thú vô cùng, quấn quýt đòi Thiện tỷ nhi dạy cách trượt bè tre, Dương Thiên Thanh thấy cậu thích thì dùng tre làm cho cậu một cái, phía trước buộc dây thừng, lúc ra ngoài chơi có thể kéo đi.

Dương Thuận thấy vậy cũng thèm thuồng, gào lên đòi Dương Thiên Thanh làm cho một cái, nếu không nó sẽ ra đống tuyết lăn lộn, Dương Thiên Thanh đành làm cho nó một cái.

Giẫm lên trên, dùng một chân đẩy đi, lúc trượt từ sườn núi xuống khá nhanh, Kim Nguyên có được món đồ chơi mới thì rất vui mừng, thường xuyên kéo bè tre nhỏ ra nghịch tuyết.

Dương Thiên Thanh cũng thường kéo bè tre đi quanh quẩn, đặt bẫy bắt gà rừng, Kim Nguyên ngồi trên bè tre cười tươi rói.

Sau đó cậu dứt khoát để Đại Hoàng kéo bè tre, chơi càng vui hơn, Dương Thuận cũng bắt Đại Hoàng kéo nó, ngặt nỗi nó nặng quá, Đại Hoàng kéo một chuyến là không thèm kéo nữa.

Thiện tỷ nhi thấy vậy cũng để hai con chó săn nhà mình kéo mình đi chơi, nhà cô bé có hai con chó săn nên kéo bè tre chạy nhanh thoăn thoắt.

Thiện tỷ nhi qua đây chăm hơn, có lúc trên bè tre còn chở theo than củi hoặc thịt dê, lúc về thì mang theo bánh mứt đồ ăn.

Trời lạnh Kim Nguyên ngại ra ngoài, nhưng từ khi có bè tre Dương Thiên Thanh làm cho, cậu lại chơi đến phát điên, đâu đâu cũng nghe tiếng cười của cậu.

Chơi đến mức mồ hôi nhễ nhại rồi mới để Đại Hoàng kéo về nhà, Dương Thuận nhìn mà thèm, bảo Thiện tỷ nhi bao giờ chó nhà cô bé đẻ thì cho nó xin hai con mang về nuôi.

Bên ngoài tuyết lại rơi lả tả, Kim Nguyên vén rèm bước vào phòng: "Nương! Con về rồi đây!"

Bạch thị phủi tuyết trên người cậu: "Lại đây sưởi tay cho ấm."

Kim Nguyên ngồi một lát lại lẻn ra ngoài, trên chậu than treo một vò đất, bên trong đang nấu canh thịt dê thơm phức, cha của Thiện tỷ nhi săn được một con dê nên mang thịt qua tặng họ.

Mấy người vây quanh chậu than sưởi ấm, Kim Nguyên nhìn chằm chằm vào vò gốm thèm thuồng, Dương Thiên Thanh bóc hạt dẻ nướng nhét vào miệng Kim Nguyên, cậu nhai nhóp nhép rồi nuốt xuống.

"Thiên Thanh ca ca, ta thấy dấu chân gà rừng rồi, ngày mai chúng ta đi bắt gà rừng nhé!"

"Được."

Kim Nguyên vào trong núi chẳng bao giờ thiếu chỗ chơi, nhất là từ khi quen nhà Thiện tỷ nhi, cậu lại càng có người chơi cùng.

Bên ngoài, gió lớn cuốn theo những bông tuyết hoành hành, nhưng trong phòng lại ấm áp như xuân. Mùa đông rảnh rỗi, Dương Thiên Thanh thích nghiên cứu các món ăn, khuôn mặt nhỏ của Kim Nguyên ăn đến nỗi tròn xoe thêm một vòng.

Đợi đến khi trời ấm dần lên, Kim Nguyên nhìn cái bụng nhỏ của mình mà trầm ngâm, chắc chắn là do cậu cao lên nên quần mới bị chật!

Băng tuyết dần tan, cỏ dại âm thầm nhú mầm, ăn cải trắng củ cải cả một mùa đông, khó lắm mới thấy được màu rau xanh, Kim Nguyên theo nương đi hái rau dại gần đó.

Tiểu Thúy cũng mở chuồng vịt, vịt nuôi cả mùa đông đã béo múp, lông con nào con nấy bóng mượt, tuyết tan thì lập tức lùa ra khe suối để chúng tự kiếm ăn.

Lũ vịt bị nhốt cả đông vừa ra khỏi chuồng đã kêu cạp cạp chạy ùa ra, thấy nước là lao xuống, lúc ngẩng đầu lên đã ngậm được tôm cá nhỏ.

Kim Nguyên xách giỏ, bên trong đựng ít rau dại, trên tay còn cầm một bông hoa dại nhỏ không tên, lốm đốm rất nhỏ, nở hoa màu tím nhạt: "Thiên Thanh ca ca, huynh xem, ta tìm được hoa rồi này!"

Dương Thiên Thanh đang nhặt trứng gà, trời ấm lên một chút, gà trong nhà có con đã bắt đầu đẻ trứng.

Kim Nguyên nắm một nắm hoa dại không tên đưa hết cho hắn, cười híp cả mắt.

Dương Thiên Thanh tìm một cái lọ sành cắm hoa vào.

Dần dần, tuyết trong sân tan hết, cỏ dại thi nhau lộ đầu, cả nhà vác cuốc ra đồng trồng lúa mạch và rau, Kim Nguyên vung chiếc cuốc nhỏ làm việc hăng hái.

Trời ấm lên, Chu Hổ lần đầu dắt la xuống núi, trên thồ không ít con mồi, ông qua hỏi xem có cần mua gì mang lên không, Dương Thiên Thanh dứt khoát đi cùng xuống mua đồ.

Kim Nguyên cũng muốn đi, hắn chiều cậu nên dắt theo cùng xuống núi.

Kim Nguyên đã một năm không xuống núi, đến chợ cái này cũng muốn ăn cái kia cũng muốn thử, cậu có tiền riêng, đều là những đồng tích góp từ việc nhặt sản vật núi rừng.

Chợ dưới núi rất náo nhiệt, Kim Nguyên mua không ít quà vặt, cũng không quên mua bánh mứt mang về cho nương và mọi người, Dương Thiên Thanh thì mua mỡ lợn và dầu đèn.

Mua xong đồ đạc, hai người lại cùng Chu Hổ lên núi.

Tuy dưới núi náo nhiệt nhưng Kim Nguyên vẫn thích ở trên núi hơn, cậu muốn chơi thế nào thì chơi.

Rừng núi mùa xuân trở nên rộn ràng, những con thú nhỏ trốn đông thi nhau ló đầu ra, Kim Nguyên thấy có mấy con sóc nhỏ đến trộm hạt dẻ nhà mình, cậu lấy ra không ít hạt dẻ xếp từng hàng ở góc tường sân để lũ sóc mang đi.

Việc Kim Nguyên thích nhất là quấn lấy Dương Thiên Thanh đòi dẫn đi hái rau dại, bất kể là rau gì, cứ thích là hái, ăn không hết thì cho gà vịt thỏ ăn, nhất là lũ thỏ trong nhà thực sự quá tốn cỏ, Kim Nguyên mỗi sáng thức dậy đều đi hái một gùi cỏ dại về.

Cả mùa xuân, Kim Nguyên đều xuyên qua cánh rừng, chạy quanh quẩn sau lưng Dương Thiên Thanh. Dương Thiên Thanh vào mùa xuân thường ra ngoài bắt mấy con thú nhỏ, thỏ rừng thì họ không thiết nữa vì trong nhà quá nhiều rồi, chủ yếu là bắt gà rừng về hầm canh uống cho bổ.

Hắn nấp sau lùm cỏ nhìn chằm chằm con mồi, Kim Nguyên và Đại Hoàng ngồi xổm bên cạnh, một người một chó rướn cổ nhìn, đợi hắn bắn tên ra là cả người lẫn chó cùng chạy đi nhặt gà rừng.

Cũng không phải lần nào cũng bắt được, nhưng một tháng kiểu gì cũng bắt được ba năm con, đủ cho cả nhà ăn.

Trời ấm lên, Tiểu Thúy cũng xách lưới ra ngoài, nàng thích đánh cá, mình ăn chán thì tặng cho nhà Thiện tỷ nhi, cả nhà họ đều thích ăn.

Hôm nay săn được một con gà rừng, Kim Nguyên xách gà chạy về nhà: "Nương, Thiên Thanh ca ca săn được gà rừng nè!"

Bạch thị đang ở trong sân tháo vỏ nệm bông dày của mùa đông thì thấy Kim Nguyên xách gà rừng chạy thật nhanh, sau mông còn có Đại Hoàng hớn hở chạy theo, cuối cùng là Dương Thiên Thanh tay cầm cung tên.

Bạch thị cười một tiếng: "Chậm một chút."

Dương Thuận nằm trên ghế tre phơi nắng, thoải mái đến mức lười biếng nhũn cả người, nghe thấy tiếng Kim Nguyên oang oang bèn mở mắt ra: "Kim Nguyên, chim trên cây còn không ồn bằng ngươi đâu."

Kim Nguyên lè lưỡi với nó, Đại Hoàng cũng chạy tới góp vui, chạy vượt lên trước Kim Nguyên, Kim Nguyên "úi da" một tiếng bị Đại Hoàng làm vấp ngã, con gà rừng trên tay cũng bay ra ngoài.

Dương Thuận cười ha ha: "Sao ngươi lại ngốc thế không biết."

Dương Thiên Thanh xách Kim Nguyên đứng dậy: "Có đau không?"

Kim Nguyên cười toe toét: "Thiên Thanh ca ca~"

[TOÀN VĂN HOÀN]

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...