Mang Theo Bé Con Chạy Nạn

Chương 36



Mãi tới trưa ba người mới ngừng, Dương Thiên Thanh đi đến nỗi chân đều mỏi rã rời, Kim Nguyên theo sau đi một đoạn nghỉ một đoạn, cũng chưa từng kêu mệt.

Dương Thuận cũng đào không ít, một buổi sáng nó đào được mười mấy cây, mệt đến nỗi ngồi phịch dưới đất thở hổn hển: "Mệt chết lão tử rồi."

Nó lại đắc ý hớn hở lôi sọt địa hoàng ra khoe: "Xem nè, ta đào nhiều như vậy!"

Ước chừng cũng được mười mấy văn.

Kim Nguyên cũng không cam lòng yếu thế: "Ta cũng đào 8 cây!"

Lúc này đã gần trưa, trời vừa nóng vừa oi, mấy người chạy cả buổi sáng đều khát khô cổ, lại không có nước uống.

Kim Nguyên khát đến mức cứ l**m môi, Dương Thiên Thanh ban đầu cho cậu m*t cuống hoa nhưng cũng không đỡ khát, may mà Kim Nguyên không nháo đòi về nhà.

Trên đường trở về, Dương Thiên Thanh cõng Kim Nguyên đã rã rời, Dương Thuận tuy cũng mệt nhưng lại vui, bởi nó cũng kiếm được tiền, mai đi huyện phủ mua đồ ăn ngon!

Về đến nhà, Kim Nguyên đã ngủ mê mệt, Dương Thiên Thanh đặt xuống, lấy nước rửa mặt cho cậu rồi dỗ dành: "Đi nhặt trứng gà đi."

Một lát nữa là ăn cơm, tiểu tử này đừng nhìn ngoan ngoãn, chứ mà để ngủ thì đánh thức dậy kiểu gì cũng khóc một trận.

Kim Nguyên vừa nghe nhặt trứng gà liền hết mệt, chạy đến chuồng gà lấy trứng ra.

Bữa trưa như thường vẫn là cơm đậu, có thêm đĩa rau dại xào mỡ heo, còn trứng gà thì chỉ có trong bát của Kim Nguyên.

Dương Thuận không vui, hừ hừ: "Dựa vào cái gì trong trứng gà nhà đều cho nó ăn, ta cũng là tiểu hài tử mà."

"Câm miệng."

Kim Nguyên hôm nay đi theo chạy một buổi sáng, cũng biết kiếm tiền không dễ, liền múc trứng chia cho mỗi người một ít: "Thiên Thanh ca ca cũng ăn, ca ca cõng ta về rồi."

Dương Thuận được chia, khóe miệng suýt bay lên, sợ Dương Thiên Thanh đổi ý, vội nhét ngay vào miệng.

Dương Thiên Thanh tức giận: "Ngươi đừng quên, tính ra, hiện tại ruộng trong nhà đều là của Kim Nguyên, hắn ăn ngon chút thì sao."

"Không phải Kim Tông Lâm chết rồi sao, vậy chẳng phải thành ruộng nhà ta à."

Kim Nguyên trừng nó: "Cha ta mới không chết đâu!"

Dương Thiên Thanh sợ Dương Thuận chọc khóc Kim Nguyên, quát: "Ngươi lại ngứa da rồi."

Dương Thuận không dám nói thêm, chỉ thấy bất công.

Ăn cơm xong, Kim Nguyên leo lên giường ngủ luôn, chạy cả ngày đôi chân đều đỏ. Dương Thuận cũng chẳng còn sức đi tìm Thiết Đầu bọn họ, cũng nằm vật ra ngủ.

Buổi chiều trời dịu, Dương Thiên Thanh dặn Dương Thuận trông Kim Nguyên: "Nếu Kim Nguyên lại bị người ta bắt nạt, lần này ta không dễ nói chuyện đâu."

Dương Thuận không tình nguyện gật đầu.

Khi Dương Thiên Thanh đi thì Kim Nguyên vẫn chưa tỉnh, Dương Thuận muốn ra ngoài chơi, đành ngồi chờ cậu dậy, ngồi bên mép giường lẩm bẩm, cố đánh thức: "Tiểu đáng ghét, tiểu vua nịnh nọt, ngủ ngủ ngủ, chỉ biết ngủ, dậy mau!"

Kim Nguyên bị ồn ào nhíu mày, Dương Thuận còn túm tay túm chân cậu, chẳng mấy chốc đã bị lăn qua lộn lại mà tỉnh.

Kim Nguyên còn chưa mở mắt đã định khóc, Dương Thuận vội lấy tay bịt miệng: "Ngươi mà khóc, Thiết Đầu bọn họ sẽ không chơi với ngươi đâu!"

Kim Nguyên lúc này mới không khóc, dụi mắt ngồi dậy: "Thiên Thanh ca ca, Thiên Thanh ca ca đâu?"

"Đi tìm địa hoàng rồi. Đi, ta đưa ngươi ra ngoài chơi."

Kim Nguyên vừa nghe đi chơi thì nín khóc, xuống giường vẫn còn loạng choạng, theo Dương Thuận ra ngoài.

Dương Thuận vốn chẳng thích dẫn theo Kim Nguyên, nếu không sợ Dương Thiên Thanh lột da thì đã sớm bỏ mặc cậu ở nhà mà chạy ra ngoài rồi.

Nó dẫn Kim Nguyên đến chỗ Thiết Đầu bọn thường chơi, quả nhiên mấy đứa đang đá trúc cầu.

Dương Thuận cũng chạy lại: "Có ta, có ta!"

Kim Nguyên cũng lon ton theo: "Ta cũng muốn chơi!"

Kim Nguyên như cái đuôi nhỏ bám theo, nhưng mấy đứa lớn chẳng để ý, trúc cầu cũng không đá về phía cậu. Kim Nguyên cứ chen vào chạy qua chạy lại, Xuân Hỉ sợ va trúng cậu sẽ phiền phức liền nói: "Thiết Đầu, ngươi xem hắn kìa!"

Nhị Cẩu Nhi cũng phụ họa: "Dương Thuận, sao ngươi lại dẫn nó theo, mau mang ra chỗ khác đi."

Dương Thuận hít mũi: "Ca ta bắt ta trông nó."

Nó quay sang phất tay với Kim Nguyên: "Đừng chạy lung tung, qua ngồi một bên đi, kẻo chậm trễ."

Kim Nguyên không tình nguyện cúi đầu, dẩu miệng nghĩ: không cho ta chơi thì thôi, ta còn chẳng thèm.

Cậu ngồi xổm xuống đất nghịch kiến, bên cạnh cười đùa ầm ĩ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn.

Thiết Đầu đá đến mồ hôi nhễ nhại, nhìn Kim Nguyên đáng thương ngồi đó, mềm lòng: "Hay là gọi nó lại đây đi."

Tiểu Thạch Đầu cũng thấy một mình Kim Nguyên thật tội, "Vậy kêu nó lại đi."

Nhị Cẩu Nhi không vui, "Các ngươi quên rồi sao, hắn là quỷ đáng ghét!"

Bắt người tay ngắn, ăn người miệng mềm, Tiểu Thạch Đầu ấp úng nói: "Cũng... cũng còn tốt, là Vượng Nhi bắt nạt chúng ta, Kim Nguyên còn nhỏ như vậy biết cái gì đâu."

Xuân Hỉ cũng nói: "Đúng vậy, Kim Nguyên thật ra vẫn còn tốt."

Nhị Cẩu Nhi kêu lên: "Không được chính là không được! Ta mới không thèm chơi cùng hắn đâu!"

Dương Thuận đẩy nó một cái: "Dựa vào cái gì mà không cho Kim Nguyên lại đây, lần trước rõ ràng là ngươi bắt nạt hắn, ngươi còn có lý à?"

Nhị Cẩu Nhi không dám chọc Dương Thuận, thân hình Dương Thuận so với nó cường tráng hơn, nó đánh không lại, hừ lạnh: "Ta biết thừa, tiểu thiếu gia kia ở nhà ngươi, nhất định là hắn mua chuộc ngươi rồi, chó săn!"

"Phi, ngươi mới là Nhị Cẩu Nhi, đại cẩu tử, tiểu cẩu tử!" Dương Thuận mắng lại, chọc Nhị Cẩu Nhi tức giận đến dậm chân thình thịch. Dương Thuận đắc ý ôm cánh tay, "Kim Nguyên, lại đây, Thiết Đầu cho ngươi chơi."

Kim Nguyên vui vẻ chạy tới: "Thiết Đầu ca, ta tới!"

Thiết Đầu nghe một tiếng "ca" mà trong lòng ngọt ngào, nhà nó chỉ có một mình, chưa từng có ai gọi nó như vậy, mấy tiểu tử chơi cùng cũng không ai gọi nó là ca, chỉ có Kim Nguyên một miệng một tiếng "ca".

Kim Nguyên bộ dạng cũng đáng yêu, Thiết Đầu bị gọi càng thêm vui.

Kim Nguyên lại đây, Nhị Cẩu Nhi không vui, còn bị Dương Thuận mắng thêm mấy câu, trừng Kim Nguyên vài cái. Kim Nguyên cũng không cam chịu, lè lưỡi chọc tức khiến Nhị Cẩu Nhi ức đến dậm chân.

Thiết Đầu vênh mặt: "Vậy sau này ngươi cứ chơi cùng chúng ta, nhưng ngươi phải gọi ta là ca, phải nghe ta nói."

Kim Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Thiết Đầu ca!"

Thiết Đầu được gọi đến đuôi như muốn dựng lên, "To tiếng chút, ta không nghe thấy."

"Thiết Đầu ca!"

Tam Nha cũng thèm, "Kim Nguyên, ta cũng lớn hơn ngươi, ngươi cũng phải gọi ta là ca."

Kim Nguyên liền gọi: "Tam Nha ca!"

"Còn ta nữa, còn ta nữa."

"Tiểu Thạch Đầu ca!"

Cái miệng nhỏ của Kim Nguyên liên tiếp gọi ca một vòng, chọc cho Dương Thuận không vui: "Sao ngươi không gọi ta là ca hả?"

Kim Nguyên kiên quyết không chịu: "Ngươi trước kia đánh ta, ta mới không gọi đâu."

Dương Thuận chán nản: "Tiểu bạch nhãn lang, nếu không phải có ta thì ngươi còn được cho chơi à."

Kim Nguyên lanh lợi: "Vậy ta gọi ngươi một tiếng thôi."

"Được."

"Thuận Tử ca!"

Kim Nguyên quay một vòng gọi ca, trừ Nhị Cẩu Nhi ra thì ai cũng được gọi. Chẳng bao lâu đã bị Thiết Đầu kéo theo chơi tiếp, không ai cố ý tránh đá trúc cầu về phía cậu nữa. Kim Nguyên chân ngắn chạy chậm, tranh không lại người ta, nhưng thỉnh thoảng cũng đá được một hai lần.

Chỉ là chạy trốn theo quả cầu cũng khiến cậu vô cùng vui, cười khanh khách, hai cái chân ngắn nhỏ chạy loạn nhanh đến mức lảo đảo.

Nhị Cẩu Nhi cố ý muốn đâm cậu, bị Dương Thuận dùng vai húc lệch đi, còn đắc ý nhìn: "Tức chết ngươi, tức chết ngươi!"

Kim Nguyên chẳng bao lâu đã mồ hôi đầy đầu, chạy nhanh không nhìn đường, ngã sấp mặt xuống đất, quả cầu sắp đá tới cậu. Kim Nguyên cũng không khóc, bò dậy nhanh chóng chạy theo tiếp.

Dương Thiên Thanh trở về thì thấy Kim Nguyên giống như một con chó nhỏ vui sướng chạy qua chạy lại, đôi mắt sáng lấp lánh, cái mũi toát mồ hôi, quần áo cũng không biết lăn thế nào mà dính đầy đất.

Dương Thiên Thanh không hiểu có gì hay ho, hắn lúc nhỏ cũng chẳng chạy theo chơi cùng người ta, chẳng buồn.

Thấy trời sắp tối, hắn gọi: "Kim Nguyên, về nhà."

Kim Nguyên cũng đã mệt, vừa lúc xa xa truyền đến tiếng người lớn gọi: "Tiểu Thạch Đầu, về nhà ăn cơm!"

Lúc này mặt trời đã ngả tây, trong thôn khói bếp lượn lờ, nghe người lớn gọi ăn cơm, đám nhỏ lập tức giải tán.

Kim Nguyên chạy ùa về phía Dương Thiên Thanh, ôm lấy chân hắn: "Thiên Thanh ca ca, ngươi trở lại rồi!"

Dương Thiên Thanh có chút ghét bỏ vì cậu dơ, tiện tay bứt cỏ ven đường phủi bụi đất trên người cậu: "Sao mà ngươi lại lăn trên đất vậy?"

Kim Nguyên cười hí hửng: "Không có, là Kim Bảo Nhi ngã xuống đất rồi lại bò dậy, ta còn lợi hại, đá được mấy cái cầu đó."

Cái mũi nhỏ lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt nhỏ lắc lư cọ vào người Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ôm một cái."

Dương Thiên Thanh ghét bỏ cậu dơ: "Không ôm, nắm tay về nhà."

"Được thôi."

Dương Thuận cũng chạy theo tranh công: "Hôm nay vẫn là ta khiến Thiết Đầu đồng ý, nếu không thì bọn họ cũng chẳng cho Kim Nguyên chơi đâu. Nhị Cẩu Nhi cái chó con tử kia còn muốn đâm Kim Nguyên, bị ta húc bay."

Trong tiếng khoe khoang của Dương Thuận, ba người đạp hoàng hôn trở về.

Buổi tối khi tắm cho Kim Nguyên, Dương Thiên Thanh phát hiện đầu gối cậu bầm một mảng, chắc là lúc đá cầu ngã, hắn coi như không thấy, sợ hỏi ra lại làm tiểu tử khóc.

Kim Nguyên chạy cả ngày, lên giường chẳng bao lâu đã ngủ say, Dương Thuận còn ngồi trên giường khều chân. Dương Thiên Thanh nhìn thấy thì ghét bỏ: "Dương Thuận, tự nhóm lửa mà tắm đi."

Dương Thuận không chịu: "Ta có dơ đâu."

Dương Thiên Thanh mặc kệ, nếu để trong phòng hôi thì sẽ đuổi thẳng nó ra ngoài.

Ngày hôm sau, vốn Dương Thiên Thanh định một mình đi huyện phủ bán chim cút với địa hoàng, bảo Dương Thuận ở nhà trông Kim Nguyên. Nhưng Dương Thuận làm sao chịu, địa hoàng nó cũng đào nhiều, nếu tiền bị ca cầm hết thì sao.

Nhân lúc Dương Thiên Thanh đi nhóm lửa nấu cơm, Dương Thuận lén lay Kim Nguyên: "Dậy đi, chúng ta đi huyện phủ, ngươi mà không dậy là ở nhà một mình đó."

Kim Nguyên bị gọi tỉnh có chút không vui, nghe nói đi huyện phủ mới chịu bò dậy.

Dương Thuận lôi cậu ra ngoài: "Kim Nguyên nói cũng muốn đi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...