Dương Thiên Thanh không tin, liền ra cửa múc nước rửa mặt, Kim Nguyên lập tức tỉnh. Ngày thường Kim Nguyên toàn ngủ đến mặt trời lên cao, giờ này còn sớm lắm.
Dương Thiên Thanh "à" một tiếng: "Có phải ngươi đánh thức hắn không?"
Dương Thuận nào dám nhận, dẫn theo Kim Nguyên chẳng khác gì mang thêm cái tiểu vướng víu, "Không phải ta, thật sự không phải ta, là... là hắn bị mắc tiểu mà tỉnh!"
Kim Nguyên vừa ngáp vừa gật đầu lia lịa: "Ta muốn đi tiểu, ta muốn đi tiểu."
Kim Nguyên đã tỉnh, Dương Thiên Thanh muốn không dẫn cậu đi huyện phủ cũng không xong. Thấy cậu vừa ăn cơm vừa ngáp, Dương Thiên Thanh liền biết tiểu tử này chắc chắn đi không được xa.
Giờ đã vào hạ, cõng cậu trên lưng chẳng khác nào mang theo cái bếp lò nhỏ, Kim Nguyên nóng đến choáng, bản thân hắn cũng nóng đến choáng.
Dương Thiên Thanh thương lượng: "Kim Nguyên, hôm nay ngươi đến nhà thẩm Tú Lan chơi đi, trưa ta sẽ về ngay."
Kim Nguyên không chịu: "Ta cũng muốn đi, ta tự đi, ta chạy rất nhanh rất nhanh."
"Vậy ngươi đừng để ta phải cõng."
"Ta mới không để ca ca cõng đâu!"
Dương Thiên Thanh nhìn Dương Thuận không dám ngẩng đầu liền hiểu ngay, tám phần là nó đánh thức người. Lúc đi, hắn bảo Dương Thuận mang đồ, còn mình thì cõng giỏ tre, dắt tay Kim Nguyên cùng đi.
Kim Nguyên vừa ra khỏi thôn liền hớn hở nhảy nhót một đoạn, chẳng bao lâu đã chậm lại, thỉnh thoảng liếc Dương Thiên Thanh, muốn được ôm nhưng lại không dám mở miệng, sợ lần sau sẽ không được dẫn theo nữa.
Chạy lon ton phía sau như cái đuôi nhỏ, đi một lát liền bị bỏ lại: "Thiên Thanh ca ca, chờ ta một chút nha."
Cậu vội chạy lên, nhưng buổi sáng Dương Thuận buộc quần cho cậu hơi lỏng, chạy được vài bước thì ống quần trễ xuống, dẫm lên quần rồi ngã "ai da~" một tiếng.
Dương Thuận thấy dáng vẻ xui xẻo của cậu liền phá ra cười: "Ha ha, Kim Nguyên, mông ngươi lộ ra kìa!"
Chọc cho Dương Thiên Thanh đá nó một cái: "Đi xuống dưới hái lá sen đi."
Dương Thuận lập tức như con gà bị bóp cổ, không dám cười, đặt giỏ xuống ngoan ngoãn đi hái lá sen, trong bụng thầm than toàn bị sai sử.
Dương Thiên Thanh đi qua kéo Kim Nguyên dậy, tiểu tử này cũng không khóc, từ nhỏ ở Hạnh Hoa thôn đã lăn lộn quen rồi. Vừa đứng dậy thì quần càng tuột xuống đất.
Kim Nguyên lật đật kéo quần kêu: "Thiên Thanh ca ca, Dương Thuận là đại phôi đản, còn cười ta."
"Đá hắn là được."
Dương Thiên Thanh ngồi xổm buộc lại quần cho cậu, để giỏ xuống cho cậu chui vào. Kim Nguyên vốn đã chẳng muốn đi nữa, vội vàng bò vào ngồi yên.
Dương Thiên Thanh cõng giỏ lên, so với lần trước cõng cậu thì mát mẻ hơn nhiều.
Dương Thuận từ dưới rãnh bò lên, tay cầm lá sen đưa tới: "Nè."
Dương Thiên Thanh tiện tay đặt lá sen lên giỏ, Kim Nguyên ngồi trong đó khanh khách cười: "Thiên Thanh ca ca, lá sen này to quá nha."
Chọc Dương Thuận trợn mắt, thầm nghĩ ca nó đối xử với nhãi ranh này tốt thật!
Chưa vào thành, Kim Nguyên đã ngủ gật, lá sen che trên đầu, trong giỏ mát mẻ, ánh nắng chiếu không tới, một đường ngủ say đến ngáy o o.
Dương Thuận ở bên cạnh lẩm bẩm: "Ngủ như heo con ấy."
Nhưng không dám nói lớn, sợ bị Dương Thiên Thanh lại đá một cái, mông nó giờ vẫn còn đau lắm.
Kim Nguyên ngủ an ổn trong giỏ, Dương Thiên Thanh cõng thẳng đến Hòa Thiện Đường. Chu đại phu đang ngồi xem bệnh, thấy bọn họ đến liền gọi: "Lại đây, Tiểu Lục Tử, lại đây cân địa hoàng một chút."
Dương Thuận vội đặt giỏ xuống, địa hoàng đã bó gọn bằng cỏ: "Ở đây, ở đây."
Tiểu dược đồng từ sau mang cân ra, Chu đại phu vừa kê đơn vừa trò chuyện với Dương Thiên Thanh: "Đào được không ít nha. Hôm nay chỉ có hai ngươi tới, tiểu đệ đệ Kim Nguyên không đến à?"
Kim Nguyên vừa tỉnh, còn chưa biết đã vào thành, nghe có người gọi thì từ dưới lá sen ló đầu ra: "Kim Nguyên ở đây, ở đây nè!"
"Ồ, ngươi cũng tới, sao trốn bên trong không chịu ra?" Chu đại phu trêu.
Dương Thiên Thanh đưa tay nhấc cậu ra, Kim Nguyên cười toe: "Con đang ngủ nha~"
Dược đồng cân xong: "Một cân ba lạng, một cân là 30 văn, vậy tổng cộng..."
Nói rồi quay vào lấy bàn tính. Kim Nguyên liền buột miệng: "39 văn."
Chu đại phu kinh ngạc: "Tiểu gia hỏa này còn biết tính toán à."
Kim Nguyên đắc ý: "Ta lợi hại lắm."
Dương Thiên Thanh ấn đầu cậu: "Từng đi tư thục học một thời gian."
Chu đại phu khen: "Tiểu gia hỏa này thông minh lanh lợi lắm."
Kim Nguyên kiêu ngạo "ừm" một tiếng, Dương Thuận đứng phía sau trợn trắng mắt, có gì ghê gớm, nó mà đi học chắc chắn lợi hại hơn nhiều!
Giỏ tre bên chân bỗng vang lên tiếng "chít chít", Chu đại phu hỏi: "Còn mang theo vật sống nữa à?"
"Bắt được mấy con chim cút." Dương Thiên Thanh đáp.
Kim Nguyên phụ họa: "Thiên Thanh ca ca ta lợi hại lắm, bắt chim sẻ giỏi, một lần là bắt được mấy con!"
Chu đại phu đứng dậy mở trúc lồng ra xem: "Tinh thần cũng khỏe, dùng lưới bắt à?"
Dương Thiên Thanh gật đầu: "Dùng lưới, nhưng bắt được ít, nhiều con chạy thoát."
"Vậy là ngươi dùng cách không đúng, chỉ dùng lưới thôi phải không?"
Kim Nguyên "oa" một tiếng: "Chu gia gia, ngài cũng lợi hại ghê, cái này cũng biết!"
Chu đại phu được khen thì cười tít mắt: "Ta dạy ngươi cách bắt chim, dùng nhựa đào quả mận đun keo bôi lên lưới, chim chạm vào là không thoát được."
"Đa tạ Chu tiên sinh." Dương Thiên Thanh từ trong trúc lung lấy ra hai con chim cút, "Đưa cho tiên sinh nấu ăn."
Chu đại phu nào chịu nhận đồ của Dương Thiên Thanh, ba đứa nhỏ vừa nhìn đã biết sống không dễ dàng, "Các ngươi cầm đi bán là được."
Kim Nguyên ở bên cạnh nói: "Chu gia gia, ca ta bắt chim cút rất lợi hại, ngươi mau nhận lấy đi, mau nhận đi."
Chu đại phu đặc biệt thích Kim Nguyên, thấy cậu liền như thấy cháu trai nhà mình, thấy Kim Nguyên nóng nảy mới chịu nhận, "Thôi được, vậy ta không khách khí nữa."
Tiểu Lục Tử cũng đưa tiền đồng ra, 39 văn, Chu đại phu tiện tay thêm 1 văn cho tròn, lúc đi còn đưa cho Kim Nguyên mấy miếng điểm tâm, "Cùng các ca ca ăn chung."
"Được ạ!" Kim Nguyên lập tức đáp một tiếng.
Mới ra khỏi Hòa Thiện Đường chưa xa, Dương Thuận đã thèm ăn điểm tâm, Kim Nguyên mở giấy ra cho nó lấy, Dương Thuận không khách khí chọn một miếng.
"Thiên Thanh ca ca, ngươi cũng ăn đi."
Ba người mỗi người một miếng vừa đi vừa ăn, Kim Nguyên đã lâu không được ăn điểm tâm, ngày lành trước kia ở Kim gia thì cái này không ăn, cái kia không ăn, hiện tại chẳng chọn lựa gì, tay nhỏ bưng ăn lấy ăn để.
Còn hai con chim cút, ở chợ xoay một vòng liền bán đi, hôm nay chim cút bán được giá, không bao lâu đã có người mua hết.
Ngày này kiếm được 50 văn tiền đồng, Dương Thiên Thanh cầm định mua chút thức ăn, đỡ phải ngày nào cũng ăn rau dại.
Dương Thuận hai mắt sáng rực nhìn tiền đồng, "Ca, còn có phần ta, ta cũng làm không ít."
"Kim Nguyên cũng chưa nói muốn, ngươi muốn gì?"
"Tất nhiên, mấy gốc địa hoàng kia chính là ta đội nắng cực khổ đào, sao lại không chia cho ta, ta muốn đi mua bánh đường ăn."
Dương Thiên Thanh chẳng chiều nó, "Ngươi mấy ngày nay ăn uống chẳng phải đều do ta bỏ tiền ra ad."
Dương Thuận thấy không cho thì nóng nảy, "Không được, phải cho ta!"
Dương Thiên Thanh mặc kệ, nắm tay Kim Nguyên đi mua thức ăn.
Dương Thuận gào một tiếng ngồi phịch xuống đất, "Ngươi cướp tiền của ta, đó là của ta, dựa vào cái gì không cho ta!"
Dương Thiên Thanh thậm chí không thèm liếc nó, mặc kệ để Dương Thuận ngồi đất nháo.
Dương Thuận ngồi đất khóc gào, kêu la đòi Dương Thiên Thanh trả tiền khiến người trong chợ ngoái nhìn, nó mặt dày cũng chẳng thấy mất mặt, cứ ngồi dưới đất đạp chân gào ầm ĩ.
Dương Thiên Thanh dắt Kim Nguyên đi mua một miếng đậu hũ, thêm hai cây cải trắng, mấy củ cải, thấy bên kia có bán trứng gà cũng mua mấy quả, định về nhà xào một đĩa trứng.
Kim Nguyên liên tục ngoái đầu nhìn, "Thiên Thanh ca ca, Dương Thuận khóc kìa."
"Đừng để ý."
Dương Thiên Thanh đã sớm quen bộ dạng khóc lóc ăn vạ kia, trong nhà còn phải ăn cơm đạm bạc, nó lại đòi bánh đường, không tống ra ngoài đã là tốt.
Dương Thuận lăn lộn trên phố, thấy Dương Thiên Thanh đi rồi liền đuổi theo sau xe bò, gào: "Dương Thiên Thanh, ngươi cái đồ hỗn đản, dựa vào cái gì chiếm tiền của ta!"
Dương Thiên Thanh ném cho nó hai đồng tiền, "Còn gào thì cút ra chỗ khác."
Dương Thuận vội nhặt tiền dưới đất, "Ít nhất cũng phải 10 văn, 10 văn!"
"Láo nháo, ngứa da à."
Dương Thiên Thanh dắt Kim Nguyên đi thẳng. Sắp tới cổng thành lại gặp kẻ buôn người hôm trước, gã nhìn Kim Nguyên, mắt sáng rỡ, "Tiểu huynh đệ, ngươi thật sự không bán đệ đệ này sao, ta trả 3 lượng, 3 lượng thế nào?"
Kim Nguyên kêu "a" một tiếng, ôm chặt chân Dương Thiên Thanh, "Ca ca, đi mau!"
Dương Thiên Thanh bế Kim Nguyên lên, "Đứa nhỏ không bán, còn đứa lớn hơn kia thì có thể suy xét."
Dương Thuận đi sau, khóc nước mắt nước mũi tèm lem, miệng kêu khóc không ngừng.
Tên buôn người nhìn nó, liền ghét bỏ, "Mõm chuột tai khỉ, hai tiền là còn cao, lão tử sợ bẩn tay."
Dương Thuận bị dọa run lẩy bẩy, "Ngươi, ngươi muốn bán ta!"
"Ngao! Dương Thiên Thanh, ngươi cái đồ vương bát đản, ngươi dám bán ta thử xem!"
Dương Thiên Thanh ôm Kim Nguyên đi, Dương Thuận cũng chạy theo vừa đi vừa chửi, Kim Nguyên lấy hai tay nhỏ che tai, "Thiên Thanh ca ca, Dương Thuận ồn quá!"
Dương Thiên Thanh suýt bị tiếng la làm điếc tai, quay đầu đạp một cái, "Câm miệng."
Dương Thuận nước mũi chảy đầy, lấy tay áo lau loạn, khiến Dương Thiên Thanh nhìn mà nhíu mày ghét bỏ, Kim Nguyên cũng vỗ ngực "ọe" một tiếng, "Thiên Thanh ca ca, thật ghê tởm, Dương Thuận ăn nước mũi!"
Dương Thuận phì một tiếng, "Hai ngươi là một bọn, ta không bao giờ ăn cơm của các ngươi nữa, ta muốn tự mình bán địa hoàng!"
