Mang Theo Bé Con Chạy Nạn

Chương 6



Trời đã tối, trong viện Kim gia loạn thành một đoàn.

Chim nhỏ của Kim tiểu thiếu gia chết, đây là lần đầu tiên cậu có vật còn sống để chơi, mới mẻ hiếm lạ cả buổi trưa, ai ngờ tới tối thì d*ng ch*n thẳng cẳng.

Bảo bối cục cưng khóc đến đau lòng muốn chết. Tuy cậu còn nhỏ, nhưng cũng biết chim nhỏ đã chết. Trước kia cậu từng nuôi một con cá vàng xinh đẹp, thích đến nỗi ôm ra khỏi nước chơi, chẳng mấy chốc cá cũng lật bụng bất động. Lúc ấy cậu ôm cá đi tìm nương khóc, Bạch phu nhân dỗ mãi mới thôi, từ đó cậu mới hiểu đã chết thì phải chôn xuống đất.

Giờ Bạch phu nhân có lẽ vẫn còn trên đường, ít nhất phải hơn tháng mới về. Cục cưng nhà họ Kim lại khóc dữ hơn, Kim lão gia đành ôm lấy an ủi: "Kim Bảo Nhi, không khóc, cha lại đi bắt cho con con khác."

Kim Nguyên nắm chặt nắm tay vừa khóc vừa lắc đầu, nước mắt lớn từng giọt rơi xuống khuôn mặt trắng nõn: "Không, con chỉ muốn con này... con này là con tự bắt."

Kim lão gia dỗ mãi không được, nếu phu nhân ở nhà thì may ra đỡ hơn. Giờ bà không ở, Kim Nguyên lại khóc dữ dội nữa.

Người hầu chăm tiểu thiếu gia đứng bên không dám hó hé, Kim lão gia vốn tính tình nóng nảy, sợ lão gia nổi nóng đá vào mình.

Kim lão gia vừa thương con vừa giận. Thương vì con khóc không ngừng, giận vì đám người hầu hạ vô dụng, ngay cả trẻ con cũng không dỗ nổi.

"Đều đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau lại đây dỗ!"

Ông quát một tiếng, vài tiểu tư, nha hoàn mới dám tiến lên, người mang đồ ăn, kẻ cầm đồ chơi, nhưng chẳng ai dỗ nổi tiểu thiếu gia đang đau lòng.

Kim Nguyên đau lòng vô cùng, ôm lồng chim chơi cả buổi trưa, lại mấy lần bế ra chơi, con chim vốn đã bị thương sao chịu nổi, thế là giãy chân bay về trời.

"Không! Con muốn con chim của con... hu hu hu..."

Kim lão gia dỗ thế nào cũng không được. Trẻ con khóc đêm rất dễ bị gió lạnh nhập thân.

"Một lũ phế vật, còn không mau đi bắt chim cho tiểu thiếu gia! Bắt không được, đừng có về!"

Cả nhà họ Kim càng náo nhiệt, từ tiểu tư đến đứa ở đều bị quản gia gọi đi núi bắt chim sẻ cho tiểu thiếu gia.

Dương Thiên Thanh cũng bị gọi đi, hắn đã làm c* li cả ngày, buổi tối lại không có cơm ăn, mới tám tuổi mà đã mệt đến cả người đau nhức.

Dương Thiên Thanh cùng những người trong phòng bị đuổi ra ngoài đi bắt chim cho tiểu thiếu gia, cũng không ai dám thốt ra một lời oán than.

Kề bên Dương Thiên Thanh nằm ngủ là một lão nhân hơn năm mươi tuổi, mọi người gọi ông là Vương lão hán, vốn là người ở trong thôn trang, cả đời như trâu ngựa mà làm thuê trên ruộng đất Kim gia.

Hiện tại đúng vào mùa cấy mạ, ban ngày đám người ở trong thôn đều phải xuống đồng làm việc, mệt đến eo đau lưng mỏi, trời tối vốn nên nghỉ ngơi, lại bị Kim lão gia gọi dậy đi bắt chim cho tiểu thiếu gia.

Vương lão hán cùng đi với Dương Thiên Thanh, nhân lúc không ai để ý thì lén đưa cho hắn nửa cái bánh ngô: "Chưa ăn cơm đúng không? Lúc ăn tối ta không thấy ngươi."

Dương Thiên Thanh đón lấy nửa cái bánh ngô, ngẩn ra một thoáng. Hắn vốn cho rằng người trong điền trang đều ghét hắn, bởi ngay ngày thứ hai đến đây hắn đã dám cắn rụng một miếng thịt của người ta, từ đó cả điền trang không ai dám công khai ức h**p hắn, nhưng cũng chẳng ai chịu để ý tới hắn.

"Cảm ơn." Giọng Dương Thiên Thanh khàn khàn.

Vương lão hán khoát tay: "Hầy, ta cũng như ngươi, đều là mệnh khổ. Đi thôi, chỉ mong ai đó nhanh bắt được chim, bằng không cả đêm cũng đừng mong ngủ."

Dương Thiên Thanh vốn phải đi một mình, trong núi tối đen đến mức đưa tay không thấy ngón, hắn tuy không sợ, nhưng nay có Vương lão hán đi cùng thì càng tốt.

Hắn đói đến chịu không nổi, liền cầm bánh ngô ăn từng ngụm từng ngụm, ba miếng đã sạch trơn, cũng chỉ đỡ được cái đói quặn bụng, mà cái bánh này còn là Vương lão hán bớt miệng nhịn nhường lại cho hắn.

Vương lão hán xót xa đứa nhỏ này, cầm gậy đi phía trước: "Nghe nói ngươi có tên gọi, là Dương Thiên Thanh? Khá lắm, có cái tên cũng tốt rồi."

Dương Thiên Thanh ừ một tiếng, "Là Kim Nguyên tiểu thiếu gia đặt cho."

"Tiểu thiếu gia đặt à, tiểu thiếu gia còn chưa đến năm tuổi đâu, thật là thông minh lạ."

Trên núi tối đen đến mức không thấy nổi ngón tay, Vương lão hán cùng Dương Thiên Thanh tán gẫu, "Ta bán mình vào điền trang lúc đó cũng cỡ tuổi ngươi, cũng chẳng có tên, ở nhà đứng hàng đầu nên gọi là Vương Đại, lâu dần về sau mọi người đều kêu thành Vương lão hán, hầy, cả đời này cũng chưa từng bước ra khỏi điền trang này."

Dương Thiên Thanh siết chặt nắm tay, "Ta sẽ đi."

"Nào có dễ như vậy, ta vốn mang nô tịch, cho dù có chạy trốn, không có hộ tịch công văn thì cũng chỉ có đường chết."

"Ta sẽ đi."

Vương lão hán thở hổn hển cười khẽ, "Có lẽ thế, nếu Kim Nguyên tiểu thiếu gia không tàn nhẫn như cha hắn, nói không chừng còn có thể rộng lòng giải trừ nô tịch cho ngươi."

Hai người men theo sườn núi đi suốt nửa ngày, hôm nay trời xấu, ánh trăng bị tầng mây che kín, càng đừng nói đến chuyện nhìn thấy chim đậu trên cành, lại còn phải là chim sẻ, những con khác thì không được.

Đừng nói chim, ngay cả lúc đi ngang dưới gốc cây, trên tàng cây vang lên tiếng chim vỗ cánh cũng không thấy rõ nổi là chim gì.

Vương lão hán thở dài, "Trời tối đen thế này, còn bắt chim ở đâu được nữa, đêm nay chắc khỏi ngủ rồi, ai, Dương tiểu tử, đừng tìm nữa, chẳng bằng kiếm chỗ tránh gió mà ngủ một giấc."

Hai người đi đã lâu, Vương lão hán cũng định tìm một chỗ nghỉ, ngày mai còn phải xuống ruộng cấy mạ.

"Ta biết cách bắt chim sẻ." Dương Thiên Thanh nói.

"Nói năng mạnh miệng gì chứ, tối đen thế này, chim đậu trên cây còn chẳng thấy, ngươi bắt kiểu gì?"

"Ta bắt được, ta biết ở đâu có."

Dương Thiên Thanh lần theo trí nhớ mò về phía trước, đến một gốc cây dương lớn, rồi ôm lấy thân cây mà trèo lên. Vương lão hán ở dưới vội kêu, "Dương tiểu tử, ngươi làm gì vậy, mau xuống đi, ngộ nhỡ ngã xuống thì mất mạng đó!"

Cây cao như thế, phía dưới lại toàn đá vụn, nếu trượt tay rơi xuống thật sự là mất mạng.

Dương Thiên Thanh không sợ, hắn tưởng ở Kim gia có thể ăn no, tưởng sẽ không bị người khi dễ, tưởng có một ngày có thể rời khỏi điền trang Kim gia.

Lòng bàn tay hắn đã sớm rách da, leo trên lớp vỏ cây thô ráp, tay càng nóng rát đau buốt, Dương Thiên Thanh cắn răng bò lên trên, Vương lão hán chỉ ở dưới nghe được tiếng chim chóc phành phạch cánh bay đi.

Vương lão hán kêu một tiếng, "Ta đã nói bắt không được mà, Dương tiểu tử mau xuống đi, nào đến mức mất mạng chứ, cùng lắm thì đêm nay cả nhà đều không ngủ thôi!"

Dương Thiên Thanh đã từ trên cây bò xuống, "Ta tìm được rồi."

"Thật sao?"

Hai người trở về điền trang thì nơi đó vẫn đang náo loạn, nhà chính đèn đuốc sáng trưng, còn có thể nghe tiếng Kim lão gia mắng chửi, cùng tiếng Kim tiểu thiếu gia khóc thút thít.

Dương Thiên Thanh bước nhanh đi qua, nghĩ thầm tiểu thiếu gia này thật là kỳ lạ, còn có thể khóc đến giờ. Hắn tính ra mình đi cũng đã nửa canh giờ, sợ cậu khóc mệt rồi ngủ mất, cho nên lúc trở về cũng chạy một mạch.

"Lão gia, ta tìm được rồi."

Dương Thiên Thanh nâng đồ vật bước lên phía trước, hơi ngẩng đầu nhìn tiểu thiếu gia trong lòng Kim lão gia, mặt khóc đỏ bừng, bộ dáng đáng thương, trong lòng Dương Thiên Thanh chỉ khẽ hừ một tiếng, kiều khí.

Kim lão gia vội ôm người lại gần, "Kim Bảo Nhi, con xem, tìm được rồi, tìm được rồi."

Kim lão gia vừa thấy rõ thì nhíu mày, "Sao lại là cái này!"

Kim Nguyên nghe thấy "chim nhỏ sống lại" liền vươn cổ nhìn, vừa thấy trong tay Dương Thiên Thanh ôm một cái tổ chim, bên trong là hai con chim non trọc lóc.

Kim Nguyên khóc càng dữ hơn, chân đạp loạn, vừa khóc vừa la, "Đây không phải chim nhỏ của ta, không phải chim nhỏ của ta!"

Dương Thiên Thanh đưa cho Kim Nguyên xem, "Tiểu thiếu gia, đây là hài tử của con chim ban ngày, tiểu nhân đã tìm về cho nó rồi, chỉ là chim mẹ thì không còn, nhưng hài tử của nó vẫn ở, giống nhau thôi, lớn lên sẽ giống mẹ nó."

Kim Nguyên nghe nói là hài tử của chim nhỏ mình nuôi thì hít mũi, không khóc nữa, "Thật sao?"

"Thật mà, thật mà, mau xem, lông trên người nó chẳng phải giống chim nhỏ kia sao."

Kim lão gia thấy bảo bối của mình gật đầu không khóc nữa thì vội phụ họa theo, mấy con chim non mới mọc lông, ai biết lớn lên sẽ thế nào chứ.

Kim Nguyên duỗi tay nhỏ ra muốn nhìn, "Là bảo bảo chim nhỏ."

"Đúng đúng đúng, con nuôi cho tốt, đến lúc đó sẽ có thể cùng Kim Bảo Nhi nhà ta chơi chung."

Dương Thiên Thanh liền đưa cả tổ chim tới, bên trong là hai con chim sẻ non, còn chưa biết bay, ríu rít co rúc vào nhau.

Đây vốn là thứ hắn đã cố ý tìm được lúc chiều khi ra ngoài đốn củi, tổ chim tháng ba không dễ tìm, lại vừa hay là chim sẻ. Hắn đến tận khi trời tối mới trở về, quả nhiên ban đêm tiểu thiếu gia liền khóc náo loạn.

Kim Nguyên ôm tổ chim rốt cuộc ngừng khóc, Kim lão gia cũng thở phào, "Một đám phế vật, còn không mau lấy khăn cho thiếu gia lau mặt, một đám không có mắt nhìn!"

Tiểu nha hoàn vội vàng bưng khăn chạy tới, Kim lão gia tự mình lau mặt cho Kim Nguyên, lại có tiểu nha hoàn bưng nước đường đến, Kim lão gia dỗ dành một hồi, thật đáng thương, khóc lâu đến nỗi giọng cũng khản cả đi.

"Cha, con không muốn chim nhỏ chết."

"Không chết, không chết, sẽ lớn lên thôi."

"Ngươi tên gì?" Kim lão gia hỏi.

"Dương Thiên Thanh."

"Ngươi chính là Dương Thiên Thanh à. Nếu đôi chim này là ngươi tìm được, vậy ngươi liền phụ trách nuôi lớn, nếu chết mất một con thì ngươi coi như xong đời."

"Được."

Kim Nguyên vì có hai con chim non nên rốt cuộc không khóc nữa, bị Kim lão gia dỗ đi ngủ, nhưng vẫn ôm tổ chim như báu vật, "Dương Thiên Thanh, chúng nó há miệng, có phải là đói bụng không?"

"Vậy tiểu thiếu gia có thể cho chúng ăn chút."

Kim Nguyên vừa nghe chim nhỏ đói bụng, liền vội vàng cầm điểm tâm cho ăn. Nhưng một miếng điểm tâm lớn như vậy toàn bộ nhét vào, chim non nào biết mổ, Dương Thiên Thanh đi qua giúp xé nhỏ một chút rồi đút, "Đút như vậy."

Kim Nguyên học theo bộ dáng của Dương Thiên Thanh, xé nhỏ miếng bánh đút cho ăn, chim non quả nhiên ăn, Kim Nguyên liền cười tươi: "Cha! Cha xem chim nhỏ của con ăn kìa!"

"Ừ ừ ừ, ăn rồi, Kim Bảo Nhi, muộn rồi, mau ngủ đi, cha ru con."

Kim Nguyên được cha ôm lên giường, trong tay vẫn còn nắm chặt tổ chim báu vật, cậu còn nhớ rõ Dương Thiên Thanh: "Ngày mai ngươi giúp ta cho chim nhỏ ăn nhé ~"

"Được."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...