Dương Thiên Thanh nhìn tiểu oa được bế đặt lên giường, chiếc giường chạm trổ tinh xảo, trên trải chăn gấm, còn đẹp hơn cả chăn cưới của tân nương, đúng kiểu được nuông chiều từ bé.
Dương Thiên Thanh bước ra khỏi phòng, Vương lão hán vẫn đứng chờ ở cửa, không nghe thấy tiểu thiếu gia khóc nữa liền biết việc thành. Vừa thấy Dương Thiên Thanh bước ra, ông liền vỗ vai hắn một cái: "Thằng nhóc này được lắm!"
Nói xong mới nhận ra giọng hơi lớn, ho khẽ một tiếng rồi hạ giọng: "Ta nói cho ngươi hay, nếu lọt vào mắt tiểu thiếu gia, thì sau này sống tốt lắm, chỉ cần ăn đồ thừa của cậu ấy thôi cũng ngon hơn nhà ngươi ăn rồi."
Dương Thiên Thanh chỉ "ừm" một tiếng, tay vẫn nóng rát. Lúc cầm tổ chim đưa qua, còn sợ dọa vị thiếu gia yếu ớt kia, nên giấu tay trong tay áo mà đưa lên.
"Thấy Vượng Nhi chưa, hứ, có gì ghê gớm chứ, chẳng qua là hầu hạ tiểu thiếu gia thôi. Vậy mà ở điền trang lại đi nghênh ngang, cũng là nô như ta, mà lại dám vênh váo..."
Vương lão hán còn chưa nói hết đã bị đá một cú vào hông, ôm bụng kêu "ôi" một tiếng ngã xuống đất. Vượng Nhi vừa từ ngoài về, nghe nói có người tìm được chim cho tiểu thiếu gia, vừa rẽ qua góc tường đã nghe có kẻ nói xấu mình.
Gã không nhìn rõ ai nói, nhưng Dương Thiên Thanh đang đứng dưới đèn lồng thì thấy rõ, liền giơ chân đá tới: "Ngươi là cái thá gì, cũng dám nói xấu gia Vượng Nhi này!"
Vương lão hán sợ hãi liên tục dập đầu: "Tiểu nhân không dám nữa, không dám nữa."
Vượng Nhi xắn tay áo định đánh tiếp, Dương Thiên Thanh bước lên cản, ngẩng đầu đối diện: "Ngươi thử xem."
Vượng Nhi quả thật không dám. Thằng nhãi ranh này mới đến điền trang vài hôm mà ai cũng biết tiếng — cánh tay của Đông Lai đến giờ còn chưa lành đâu!
Nhưng Vượng Nhi vẫn nuốt không trôi cục tức, nhổ một bãi về phía hắn: "Thằng ranh, ngươi cứ chờ đấy, sớm muộn gì ta cũng giết ngươi!"
Gã hừ một tiếng rồi bỏ đi. Dương Thiên Thanh đỡ Vương lão hán dậy: "Về thôi."
Vương lão hán ôm bụng toát mồ hôi, tuổi này rồi làm sao chịu nổi cú đá ấy: "Hầy, cũng tại ta lắm mồm."
Dương Thiên Thanh dìu ông đi, Vương lão hán chẳng qua chỉ muốn khuyên hắn lấy lòng tiểu thiếu gia, để sau này sống trong Kim gia đỡ khổ.
Mùa xuân bận rộn, trời chưa sáng người ở đã bị gọi ra đồng, bọn tiểu tư nha hoàn cũng dậy, ai nấy ngáp dài. Hôm qua đi tìm chim cho tiểu thiếu gia, có người không nghe tin, mò cả đêm mới về, giờ lại phải dậy sớm.
Vương lão hán bên cạnh sắc mặt không tốt, Dương Thiên Thanh rót cho ông bát nước nóng: "Còn chịu được chứ?"
"Cũng tạm, mạng hèn này chưa chết được, chỉ liên lụy ngươi đắc tội Vượng Nhi, cẩn thận một chút."
Uống xong, Vương lão hán xuống đồng, Dương Thiên Thanh thì xách thùng ra giếng múc nước. Trong bếp có mấy cái chum to, Thôi quản sự bắt hắn múc đầy hết, rõ ràng là mẹ con Vượng Nhi cố ý làm khó.
Hắn múc nước đến toát mồ hôi, thì bên trong Kim viện, tiểu thiếu gia mới chầm chậm tỉnh, vừa dậy đã rướn cổ nhìn hai con chim nhỏ đang líu ríu kêu.
Kim Nguyên vui mừng, chưa mặc áo đã định xuống giường: "Cho chim ăn~"
"Ối chà, tiểu thiếu gia của ta, mặc áo rồi hẵng xuống."
Bà tử vội chạy tới mặc áo cho cậu, nha hoàn bưng nước nóng đến rửa mặt, lại đeo vòng cổ và túi thơm, biến thành một tiểu tiên đồng thơm ngát.
Vượng Nhi ở bên dỗ: "Tiểu thiếu gia, ra sân chơi đã, ăn cơm xong rồi chơi tiếp."
"Dương Thiên Thanh đâu, hắn nói sẽ giúp ta chăm chim, tìm Dương Thiên Thanh~"
"Tìm hắn làm gì, tiểu nhân này cũng chăm được."
"Không, tìm Dương Thiên Thanh."
Hôm qua vừa khóc một trận, Vượng Nhi không dám làm cậu khóc nữa, đành chạy đi gọi người, trong lòng hùng hổ chửi thầm cái đồ tạp chủng, cứ chờ xem!
Dương Thiên Thanh đang múc nước thì bị gọi. Trước mặt chủ nhân thì Vượng Nhi mới dịu giọng, chứ nhìn thấy tay hắn rách toạc liền đá vào ống chân: "Đi rửa tay sạch vào, dọa tiểu thiếu gia thì ngươi chết chắc!"
Tay hắn từ khi vào Kim gia chưa lúc nào lành, toàn làm việc nặng. Sáng nay múc mấy chum nước, ít nhất trăm thùng, dây thừng thô ráp cọ rách cả tay.
Dương Thiên Thanh nhúng tay vào nước lạnh, nóng rát, nhưng lông mày không nhíu. Vượng Nhi nhìn mà thấy rợn, thằng ranh này đúng là lì lợm tàn nhẫn.
Dẫn vào sân, Vượng Nhi vừa đi vừa mỉa: "Ngươi nói xem, cha ngươi Dương Lai Phúc hèn như thế, sao lại sinh ra được cái đồ chó như ngươi, trông chẳng giống như cùng một ổ, đừng bảo là nương ngươi ra ngoài ăn vụng nhé."
Dương Thiên Thanh trừng mắt nhìn, như muốn lao vào cắn. Vượng Nhi hừ mắng một tiếng: "Thành thật cho lão tử, giờ mạng người rẻ như cỏ, giết ngươi cũng như giết con chó."
Vượng Nhi cũng chỉ dám dọa ngoài miệng vậy, Kim lão gia keo kiệt, Dương Thiên Thanh lại là người ông ta mua về, gã không thể thật sự giết được.
Vừa tới sân, Kim Nguyên ôm tổ chim lao vào chân hắn: "Thiên Thanh ca ca, mau giúp ta cho chim ăn."
Vượng Nhi kêu: "Tiểu thiếu gia, hắn là cái gì mà ca ca, chỉ là con nhà tá điền nghèo thôi."
"Không được gọi ca ca."
"Được, nghe ngươi vậy." Kim Nguyên ấm ức ngậm miệng.
Dương Thiên Thanh giúp cho chim ăn, hai con chim bắt đầu mọc lông ống, chăm sóc kỹ có thể lớn. Kim Nguyên mê mẩn nhìn, nghiêng đầu nhỏ sát vào tổ chim xem đến vui vẻ.
Chẳng bao lâu nha hoàn bưng bữa sáng đến: một đĩa bánh kim ti, một đĩa sủi cảo pha lê, một bát cháo gà thái sợi, bày trên bàn, "Hôm nay lão gia sáng sớm đã ra đồng, bảo tiểu thiếu gia ăn ở viện mình."
Vượng Nhi bế cậu đặt lên ghế thêu: "Tiểu thiếu gia, để tiểu nhân đút cho ngài."
"Không, muốn Dương Thiên Thanh đút cơ."
Giờ Kim Nguyên rất quý Dương Thiên Thanh, cảm thấy hắn lợi hại hơn cả Thiết Đầu!
"Tay hắn bẩn, để tiểu nhân đút đi ạ."
Kim Nguyên không vui quay mặt, nhất định đòi Dương Thiên Thanh. Vượng Nhi sợ cậu khóc đành nhường, nhưng trong lòng đầy cảnh giác — nhãi ranh này đừng hòng cướp mất chén cơm của gã!
Dương Thiên Thanh lần đầu đút cho trẻ con, ở nông thôn, trẻ con ba tuổi đã tự ăn, không ăn thì nhịn, đâu có như tiểu thiếu gia gần năm tuổi vẫn được đút.
Hắn múc thìa cháo đưa qua, Kim Nguyên ngửa đầu: "Thổi thổi~"
Dương Thiên Thanh nghĩ, tiểu thiếu gia này đúng là khó hầu, đồ ngon thế ở nông thôn người ta còn giành nhau ăn. Nhưng vẫn thổi thổi hai cái rồi đút, Kim Nguyên lúc này mới chịu ăn, xong còn chỉ chỉ bảo hắn ăn. Ở trong thôn, bọn nhóc như Thiết Đầu không ưa Kim Nguyên, nhưng thi thoảng cũng kiếm được đồ ngon từ cậu nên mới chịu chơi.
Vượng Nhi nhìn, hắng giọng: tiểu thiếu gia chưa ăn xong, sao tới lượt thằng nhãi này.
Kim Nguyên muốn ăn cùng Dương Thiên Thanh, thấy hắn vẫn luôn đút cho mình, liền lấy bánh kim ti đưa qua: "Ngươi ăn đi~"
Dương Thiên Thanh lúc này mới há miệng cắn một miếng, hắn lớn từng này rồi vẫn chưa bao giờ ăn thứ ngon thế — có lẽ tiểu thiếu gia này phải ăn bột lọc kỹ, thơm mùi mỡ gà, nuốt mà không bị sượng họng. Dương Thiên Thanh ăn một miếng mà ngây ngẩn cả người.
Kim Nguyên vui lắm, ăn xong còn bảo hắn ăn hết phần còn lại để cùng chơi.
Ăn xong, cậu kéo hắn ra ngoài bắn chim. Cậu thích nhất là trò này, nhất định phải kéo Dương Thiên Thanh đi cùng, Vượng Nhi ở bên cạnh nói: "Tiểu thiếu gia, hắn còn việc, để tiểu nhân đi cùng."
"Không, ngươi không biết bắn."
Tiểu thiếu gia thông minh lắm, biết Vượng Nhi không giỏi trò này, nhất quyết lôi Dương Thiên Thanh đi. Hắn cũng mừng rỡ bồi tiểu thiếu gia, thế này còn hơn làm việc nặng.
Ngoài nhà có mấy cây cao, nhiều chim đậu. Dương Thiên Thanh bắn ná rất chuẩn, không con nào thoát.
Kim Nguyên vui vẻ vỗ tay khen: "Ngươi giỏi thật nha!"
Dương Thiên Thanh cũng không bắn trúng hết, dù sao nếu lần nào cũng trúng thì tiểu thiếu gia này sẽ mau chán mất. Mười phát trúng hai, dỗ cho cậu vui đến mức chạy quanh.
Trên tay Kim Nguyên đã xách vài con chim, trong đó có cả chim cút to, lấy dây thừng xuyên thành chuỗi. Kim Nguyên cầm một chuỗi chim, vui sướng đến mức mặt nhỏ đỏ bừng, đây toàn là chim cậu bắt được nha.
Bang một tiếng, một con chim sẻ rơi xuống, Kim Nguyên reo rồi chạy đi nhặt, ôm về: "Dương Thiên Thanh, ta lại bắn trúng rồi!"
Nhưng chạy nhanh quá, lúc chạy về chân vấp chân, ngã sấp xuống. Kim Nguyên bị ngã mà ngơ ra, quỳ trên đất rồi môi mím lại, sắp khóc.
Vượng Nhi vội chạy tới: "Không đau, không đau, để tiểu nhân thổi cho tiểu thiếu gia nhé."
Gã sợ nhất là tiểu thiếu gia bị thương, nếu Kim lão gia biết sẽ đánh gã mất. Việc này tuy nhàn nhưng bị ăn đánh cũng không ít.
Kim Nguyên được ôm lên, Vượng Nhi hoảng hoảng loạn loạn vỗ một cái xuống người cậu, Kim Nguyên lập tức há to miệng "oa" một tiếng khóc lớn.
Dương Thiên Thanh nghe mà thái dương giật giật, tiểu thiếu gia này đừng nhìn dáng vẻ còn nhỏ, nhưng tiếng khóc lại cực kỳ vang, giống như trong bụng nhét một cái còi, khóc còn inh ỏi hơn cả ve sầu mùa hè.
Vượng Nhi vừa thấy tiểu thiếu gia khóc liền cuống quýt: "Không khóc, không khóc nào."
Dương Thiên Thanh đi qua, nhặt chuỗi chim non rơi trên đất lên, quát: "Câm miệng!"
Kim Nguyên vốn đang gân cổ gào khóc, bị Dương Thiên Thanh quát một tiếng, lập tức há miệng mà không dám khóc nữa. Nhưng phản ứng lại rồi lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, miệng nhúc nhích, vừa muốn lại gào, "A ~"
Còn chưa kịp khóc ra tiếng, Dương Thiên Thanh đã nhét chim non trả lại vào tay cậu: "Còn khóc nữa thì tự chơi đi."
