Kim Nguyên còn chưa kịp òa khóc thì đã bị Dương Thiên Thanh chặn ngang, bé con lập tức ngậm miệng lại, chỉ là nước mắt vẫn còn treo lưng lửng trên má, rớt cũng không rớt xuống.
Vượng Nhi thấy cậu không khóc nữa thì thở phào, giơ chân định đá Dương Thiên Thanh: "Ai cho người cái lá gan chó đó, dám quát thiếu gia nhà chúng ta hả!"
Dương Thiên Thanh nào có ngu mà đứng yên cho đá, né một cái khiến Vượng Nhi suýt ngã sõng soài: "Có giỏi thì tự mình dỗ đi."
Vượng Nhi càng tức: "Thằng nhãi thối, ngươi còn dám né!"
"Cứ khóc tiếp đi."
Kim Nguyên bĩu môi, chuẩn bị khóc lại, Vượng Nhi vội vàng dỗ: "Tổ tông nhỏ của tiểu nhân ơi, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, tiểu nhân sai rồi được chưa."
Dương Thiên Thanh khoanh tay hừ lạnh: "Không được khóc."
Kim Nguyên ngoan ngoãn ngậm miệng. Vượng Nhi nhìn mà kinh ngạc không thôi — Kim tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé, hễ khóc là khó mà dỗ, thế mà thằng nhóc chó này lại dỗ được.
Kim Nguyên sụt sịt, cậu còn muốn chơi với Dương Thiên Thanh cơ: "Kim Bảo Nhi không khóc nữa, không khóc nữa."
Bàn tay mũm mĩm còn bắt chước mẹ mình vỗ vỗ vào người, nước mắt bị nén trở lại.
Dương Thiên Thanh cũng thở ra, hắn vốn chẳng biết dỗ trẻ con, bình thường thấy khóc la thì không đánh đã là tốt rồi.
"Xuống đây chơi đi."
Kim Nguyên tuột khỏi người Vượng Nhi, hàng mi vẫn còn đọng nước mắt, cái mũi sụt sịt, nhìn như một chú cừu con đáng thương.
Dương Thiên Thanh bất đắc dĩ thở dài, nhóc này rõ ràng là con của Kim Tông Lâm, vậy mà lại giống như sói đói sinh ra cừu non. Dương Thiên Thanh nghĩ thế nhưng lại gạt ngay ý nghĩ đó — bây giờ còn nhỏ, chưa biết chừng lớn lên lại thành kẻ ác như cha nó.
Dương Thiên Thanh đưa tay về phía Vượng Nhi: "Khăn."
Vượng Nhi vội lấy từ thắt lưng ra. Dương Thiên Thanh ngồi xuống, giúp nhãi con đáng thương lau nước mắt. Kim Nguyên ngoan ngoãn nghiêng mặt, còn dụi dụi vào khăn, má thịt còn cọ cả vào tay Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ta không khóc nữa, ngươi đừng không chơi với ta."
Đôi mắt to tròn long lanh, còn đẹp hơn cả con mèo tam thể nhà hàng xóm hay chạy sang Dương gia. Một làn hơi ấm lướt qua mu bàn tay Dương Thiên Thanh, da thịt nhóc con còn mềm hơn đậu phụ, không hiểu sao lại được nuôi ra như thế.
Dương Thiên Thanh nghĩ đến việc đây chính là kẻ khiến mình rơi vào thân phận nô lệ, lại thêm cha cậu chẳng phải thứ tốt đẹp gì, Dương Thiên Thanh hừ lạnh — nhỏ xíu mà đã biết làm người ta xiêu lòng, đúng là cha nào con nấy, đều không phải người tốt.
Dương Thiên Thanh cầm khăn lau bừa mấy cái trên mặt Kim Nguyên, lỡ tay khiến mặt thiếu gia đỏ lên, liền hơi chột dạ ném khăn lại cho Vượng Nhi: "Đi, dẫn ngươi đi bắn chim."
Cả buổi sáng Dương Thiên Thanh cùng Kim Nguyên bắt được bảy tám con chim, sống chết đủ cả. Trẻ con ham chơi, Kim Nguyên được nhiều chim thế là chẳng buồn nữa, có khi còn quên béng hai con chim non ban nãy.
Vừa nghe nói chim này còn ăn được, Kim Nguyên lập tức quên luôn chuyện bị ngã, kéo tay áo Dương Thiên Thanh chạy: "Đi, đi chiên chim!"
Vượng Nhi cũng vội theo, thầm nghĩ thằng nhãi này dỗ trẻ con cũng giỏi thật, lại sợ tiểu thiếu gia thật lòng thích nó rồi sau này đá mình ra rìa.
Kim Nguyên một tay kéo Dương Thiên Thanh, một tay xách chùm chim — mấy con toàn chim sẻ, chỉ có một con chim cút. Kim lão gia cưng độc đinh nhà mình, mấy thứ linh tinh thế này chắc chắn không cho ăn bậy.
Dương Thiên Thanh cũng không định để cậu ăn hết, con chim cút cho tiểu thiếu gia, còn chim sẻ để mình ăn.
Kim Nguyên chạy lon ton nhưng chẳng biết bếp ở đâu, vẫn là Dương Thiên Thanh dẫn tới. Cậu nhóc vừa vào bếp đã reo: "Ta muốn chiên chim, chiên chim~"
Trong tay cậu là một xâu chim, nhưng chẳng biết nhờ ai làm. Người trong nhà thì ai chả biết tiểu thiếu gia là con cưng độc nhất của Kim gia.
Quản sự nhà bếp là mẹ của Vượng Nhi, họ Thôi, mọi người gọi là Thôi mụ mụ, nấu ăn rất ngon.
Thấy Kim Nguyên tới, bà ta vội cười tươi đón: "Tiểu thiếu gia, sao lại tới đây, chỗ này vừa lửa vừa dao, ngài ra ngoài chơi kẻo bị thương."
Kim Nguyên giơ xâu chim lên: "Ngươi biết chiên chim không? Ta muốn ăn chim nhỏ chiên."
"Ôi trời ơi, tổ tông của ta ơi, toàn mấy con chim vớ vẩn này, lỡ ăn đau bụng thì sao?"
Thôi mụ mụ không muốn làm cho Kim Nguyên ăn, sợ xảy ra chuyện, cũng chẳng phải thứ gì tốt, muốn ăn thì trong nhà có gà có ngỗng, thiếu gì.
Kim Nguyên không chịu, ngẩng mặt nhìn Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca..."
Cậu chưa nói hết thì bị Dương Thiên Thanh kéo nhẹ: "Gọi tên."
"Ồ." Kim Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Dương Thiên Thanh, bà ấy không làm, ngươi biết làm không?"
"Khóc cho bà ta xem."
Kim Nguyên bắt đầu bĩu môi, còn chưa kịp khóc thì Thôi mụ mụ đã cuống lên: "Ta làm, ta làm là được, nhưng ngài chỉ được nếm cái đùi thôi."
Dương Thiên Thanh nâng cằm: "Trong đó có con chim cút, cậu ấy được ăn."
Thôi mụ mụ trừng mắt lườm hắn: "Đừng dỗ hư tiểu thiếu gia, lão gia biết thì lột da ngươi đấy!"
Kim Nguyên quay sang hỏi hắn: "Lột da là gì vậy?"
"Đừng để ý bà ta."
Tiểu thiếu gia vào bếp, lũ tiểu đồng và nha hoàn bận rộn hẳn lên, người thì bưng ghế, người thì rót trà, đặt vào chỗ mát cho cậu ngồi.
Thôi mụ mụ bảo bà tử khác làm sạch lông chim, mấy con chim sẻ bé tí chưa được hai lạng thịt, vừa lách cách vừa phiền phức.
Kim Nguyên kéo Dương Thiên Thanh ngồi đợi, đung đưa chân: "Dương Thiên Thanh, ngươi giỏi ghê, chiều nay chúng ta đi bắn nữa, cho cha ta ăn."
Dương Thiên Thanh không đáp, chỉ ngồi bên cạnh Kim tiểu thiếu gia mà nghỉ ngơi, mấy hôm nay đây là lần hiếm hoi ở Kim gia hắn được thảnh thơi, chẳng muốn nói chuyện.
"Dương Thiên Thanh, ngươi biết chơi con quay không?"
"Ta có con quay hay lắm."
"Dương Thiên Thanh, chúng ta đi tìm Thiết Đầu chơi đi."
"Dương Thiên Thanh..."
Bị gọi liên tục, Dương Thiên Thanh bắt đầu mất kiên nhẫn, nhóc này đúng là cái loa nhỏ, người thì bé xíu mà cái miệng nhỏ nói không ngừng nghỉ. Hắn bưng chén nước đặt trước mặt tiểu thiếu gia: "Uống nước."
Kim Nguyên lúc này mới im, ôm tay Dương Thiên Thanh ngoan ngoãn uống mấy ngụm rồi lắc đầu. Dương Thiên Thanh lại đưa bánh điểm tâm, hy vọng nhét kín miệng cậu.
Kim Nguyên lắc đầu không muốn ăn, nhưng bị đưa tận miệng thì cắn một miếng — bánh đậu xanh, không thích.
"Dương Thiên Thanh, tay ngươi bị sao vậy?"
Cậu vừa gặm bánh vừa thấy vết thương trên tay Dương Thiên Thanh, nhớ hồi mình ngã rách tay đau lắm, mà tay hắn còn rách tệ hơn.
"Không sao."
Kim Nguyên thấy tay Dương Thiên Thanh là nhớ lại cảm giác đau, bĩu môi sắp khóc, Dương Thiên Thanh vội nhét bánh: "Không được khóc, khóc là không chơi với ngươi nữa."
Cậu phồng má nhai: "Có phải (nhai nhai) đau lắm không (nhai nhai)..."
"Không sao, hết đau rồi."
Buổi sáng nay hắn không làm việc nặng nên cũng đỡ, chứ làm thì chắc chẳng dễ chịu gì.
"Vượng Nhi, Vượng Nhi!"
Kim Nguyên gọi, Vượng Nhi chạy tới: "Tiểu thiếu gia, có chuyện gì ạ?"
"Dương Thiên Thanh bị thương, đau lắm, lấy cái bột làm không đau ấy."
Kim Nguyên vẫn còn nhớ hồi mẹ rắc bột đó lên là hết đau.
"Tiểu thiếu gia, thuốc đó đắt lắm, phí cho cái thân hèn này."
Kim Nguyên lập tức giơ chân nhỏ đá một cái: "Không nghe lời, ta bảo cha đuổi ngươi!"
Kim Nguyên tuy còn nhỏ nhưng không ngốc — biết trong nhà ngoài cha mẹ thì ai cũng phải nghe mình.
Vượng Nhi không dám cãi, chạy chậm tới phòng Kim Nguyên đi lấy thuốc.
Kim Nguyên cầm tay Dương Thiên Thanh: "Thổi thổi, đau bay đi~"
Cậu chu môi thổi như mẹ từng làm. Làn gió nhẹ rơi trên tay, Dương Thiên Thanh cúi đầu nhìn, gương mặt thổi phồng như bánh bao, thấy cũng bớt đau thật.
Dương Thiên Thanh hơi ngượng rút tay lại: "Hết đau rồi."
"Vậy ngươi phải nhẹ nhàng, tay Kim Bảo Nhi cũng từng đau đó~"
Vượng Nhi nhanh chóng mang thuốc bột về, ném vào người hắn: "Đấy."
Dương Thiên Thanh mở nút, mùi thuốc bay ra, hắn đổ một ít ra tay, là kim sang hảo hạng, chỉ một lọ nhỏ chắc cũng tốn vài lượng bạc, nhà quê làm gì mua nổi.
Kim Nguyên nhìn chằm chằm Dương Thiên Thanh bôi thuốc lên, rồi bảo Vượng Nhi lấy thêm băng vải — Kim Nguyên nhớ hồi đó mình cũng quấn, nên hắn cũng phải quấn.
Vượng Nhi đi tìm vải, tức đến nghiến răng, nhưng vẫn phải làm, hầu hạ tiểu thiếu gia là chức trách của gã, vậy mà tiểu tạp chủng kia cũng phải hầu hạ theo, "Xí, thứ gì chứ!"
Tuy rằng ngoài miệng hùng hùng hổ hổ, nhưng Vượng Nhi cũng không thể không làm việc, Kim Nguyên rốt cuộc cũng là chủ tử của gã, không thể không nghe.
Dương Thiên Thanh lấy thuốc bột đắp lên tay, lại quấn thêm một vòng vải bố. Thứ thuốc bột kia quả thực hữu hiệu, đắp lên xong tay không còn nóng rát khó chịu, nếu không phải làm việc nặng thì mấy ngày sẽ khỏi hẳn.
Kim Nguyên ngồi trên ghế lắc lắc chân, nghe thấy trong bếp bay ra mùi thơm thì đôi mắt lập tức sáng bừng, từ trên ghế khoan khoái nhảy xuống chạy đi: "Có phải là chim của ta không ~"
Thôi mụ mụ đang dùng đũa trở mẻ chim trong nồi, thấy Kim Nguyên chạy vào thì "ai u" một tiếng: "Tiểu thiếu gia, coi chừng đó."
Dương Thiên Thanh cũng đi theo, nhóc con kia còn chưa cao tới mép bếp, nhón chân lên cũng chỉ ló được nửa cái mặt, Dương Thiên Thanh bèn bế lên. Lúc này Kim Nguyên mới nhìn rõ trong nồi.
Mấy con chim đã được Thôi mụ mụ ướp xong, cho vào chảo dầu chiên, nửa nồi toàn dầu. Dương Thiên Thanh từ trước đến nay chưa từng thấy nhà ai lại dùng nhiều dầu như vậy để chiên đồ ăn. Chim nằm trong chảo dầu chiên đến vàng ươm óng ánh, sao có thể không thơm cho được?
Kim Nguyên hít hít cái mũi nhỏ, nước miếng từ khóe miệng chảy xuống: "Thơm quá, thơm quá."
Dương Thiên Thanh thấy bộ dạng sắp chảy dãi kia thì hơi ghét bỏ, lớn như vậy rồi mà còn ch** n**c miếng. Hắn vừa mới giơ tay áo định lau cho tiểu thiếu gia, Thôi mụ mụ đã kêu: "Vượng Nhi, sao ngươi lại không có mắt vậy, còn không mau lau miệng cho tiểu thiếu gia."
Vượng Nhi vội vàng chạy tới, mà gian bếp nhỏ hẹp như vậy cũng chẳng còn chỗ cho gã chen vào. Thôi mụ mụ âm thầm trừng mắt nhìn nhi tử nhà mình, đúng là không có mắt, vừa rồi đáng lẽ phải là gã bế tiểu thiếu gia lên mới phải.
Một đĩa chim nhỏ chiên vàng thơm nức được bưng ra, đặt ở sân nhỏ trong bếp, mùi hương lan tỏa khắp nơi. Kim Nguyên ngồi trước bàn, nước miếng lại muốn chảy, "Thơm quá ~"
Dương Thiên Thanh gắp một con chim nhỏ đưa ra: "Ăn đi."
Kim Nguyên ghé vào bàn, phồng má nhỏ thổi vài hơi, liền gấp không chờ nổi mà cầm lên, "ngoàm" một ngụm cắn ngay, ăn đến đôi mắt cong cong, má phồng căng ra, còn không quên đưa cho Dương Thiên Thanh: "Ngươi ăn đi, ăn đi."
