Cả đời này, Thiên Đại Lan chưa từng nghĩ trên đời lại có người còn không biết xấu hổ hơn cô.
Bố mẹ cô cũng bị hai tiếng “bố”, “mẹ” trôi chảy kia làm cho bất ngờ, đưa mắt nhìn nhau, hai người già chất phác không biết nên nói gì, chỉ ngượng ngùng cười cười, ngoài cảm thấy hơi đột ngột thì cũng chẳng nghĩ thêm gì khác.
Nhưng trong đầu Thiên Đại Lan thì lại cuồn cuộn đủ thứ ý nghĩ.
Cô kinh ngạc vô cùng mà hỏi Diệp Tẩy Nghiễn rốt cuộc đang nghĩ cái gì, từ lúc nào mà hai người đã trở thành bạn trai bạn gái? Không, sao anh lại nhanh miệng như thế, vừa mở miệng đã gọi “bố mẹ”?
Khí thế hùng hổ ấy bị chặn đứng bởi một câu nói của Diệp Tẩy Nghiễn:
“Bây giờ em không phải nên đang ở trong lớp học sao?”
Thiên Đại Lan lập tức nghẹn lời, chỉ biết chột dạ kéo tay áo anh:
“… Ra ngoài nói chuyện chút.”
Cô thầm thấy may mắn vì tuy Diệp Tẩy Nghiễn đang tức giận, nhưng khả năng kiềm chế và nhẫn nại của anh rất tốt, không giống như An Thận Ngôn sẽ chẳng bao giờ ngại ngần mà làm khó cô trước mặt người khác.
“Tôi đã đặt khách sạn rồi” Diệp Tẩy Nghiễn ngắn gọn:
“Đến đó nói.”
Thiên Đại Lan bịa đại một lý do qua loa với bố mẹ, rồi cúi đầu bước lên xe của anh.
Khách sạn Diệp Tẩy Nghiễn chọn cách cửa hàng quần áo của cô cũng hơi xa, rất yên tĩnh. Thiên Đại Lan ngạc nhiên phát hiện thì ra phòng suite khách sạn cũng có thể cao và thoáng như thế. Cô ngồi xuống ghế sofa, hơi ngẩng đầu, liền thấy nụ cười trên mặt anh đã biến mất hoàn toàn, không còn chút dấu vết.
Cô vốn tưởng mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.
Nhưng rõ ràng là không phải.
Diệp Tẩy Nghiễn không trách móc cô, thậm chí giọng nói cũng không hề cao lên, không dùng một từ ngữ gay gắt nào.
Anh hỏi từng câu, hỏi tại sao Thiên Đại Lan lại lừa anh rằng mình còn đi học? Tại sao lại mở cửa hàng? Nguyên nhân mở cửa hàng quần áo là gì? Vì sao nhất định phải mở đúng lúc mấu chốt này? Tại sao không chịu chuyên tâm học hành trong trường?
Hết “tại sao” này đến “tại sao” khác, đến mức anh hoàn toàn có thể viết thành một cuốn “Mười vạn câu hỏi vì sao”.
Ban đầu Thiên Đại Lan còn gắng gượng trả lời được vài câu, nhưng càng về sau, cô càng bị hỏi đến mức á khẩu, không thốt ra nổi một lời.
Suy cho cùng, chuyện này đúng là lỗi ở cô, cô biết rất rõ. Nhưng những câu hỏi dồn dập của Diệp Tẩy Nghiễn lại phơi bày một cách tr*n tr** sự khốn quẫn và khao khát tiền bạc của cô.
Độ dày da mặt của cô còn chưa đủ để chống đỡ, chưa đủ để cô dám nói ra câu:
“Tôi cần rất, rất nhiều tiền. Nếu ngừng kiếm tiền, tôi sẽ cảm thấy như mình chết đi mất.”
Thế nhưng Diệp Tẩy Nghiễn lại không chịu buông tha.
“Thuê một nhân viên trông cửa hàng cho em, còn em thì đi học. Tiền tôi trả.”
Thiên Đại Lan nói:
“Tôi không cần.”
“Em vừa nói là định tham gia kỳ thi đại học năm sau” Diệp Tẩy Nghiễn đã nổi giận, cố gắng giữ giọng bình tĩnh để nói chuyện với cô:
“Thời gian chẳng còn bao nhiêu đâu.”
Thiên Đại Lan đáp:
“Anh có thể đừng có chiếm hữu cuộc đời tôi mạnh mẽ như vậy được không?”
Diệp Tẩy Nghiễn trả lời rất nhanh:
“Không thể.”
Thiên Đại Lan sững sờ:
“Tại sao anh lại có thể nói những lời ngang ngược thế này mà còn rất đường hoàng?”
“Tôi còn có thể nói những lời ngang ngược hơn nữa” Diệp Tẩy Nghiễn nói:
“Chuyện này không bàn cãi gì hết. Thuê người trông cửa hàng, em thì đi học đàng hoàng, học cho tốt.”
“Diệp Tẩy Nghiễn” Thiên Đại Lan gọi tên anh:
“Như vậy có phải là hơi quá đáng rồi không?”
Diệp Tẩy Nghiễn lúc này trông vô cùng tức giận, gân xanh trên cổ nổi hằn lên, anh bất động, chỉ nhìn chằm chằm vào Thiên Đại Lan.
Ánh mắt ấy làm cô giật mình, nhưng lại không muốn tiếp tục đối diện với sự thất vọng trong mắt anh, cô quay đầu đi.
Ai ngờ Diệp Tẩy Nghiễn bước lên một bước.
Anh làm ra chuyện còn quá đáng hơn.
Anh nâng mặt Thiên Đại Lan lên, hung hăng áp môi xuống môi cô.
