Mất Trí Nhớ Bẫy Rập - Hải Diêm Tạp Mạn Quất

Chương 38



Việc bôi sữa dưỡng thể cho Kỷ Thanh Phạm lại dây dưa thêm một lúc lâu, khi hai người chuẩn bị xong thì trời đã gần về trưa.

"Chi Chi, thật sự không ăn trưa xong mới đi sao? Chị nấu cho em."

Nghĩ đến bữa tối ngon miệng lại rất hợp khẩu vị đêm qua, Thịnh Chi chần chừ mất vài giây, rồi mới khó khăn lắm mới thốt ra lời từ chối: "Không ăn đâu, em đi ngay đây. Trưa nay em có hẹn rồi."

Kỷ Thanh Phạm dường như không tin lắm, cô dựa theo lời nàng mà hỏi tiếp: "Thật không? Chi Chi hẹn với ai thế? Không phải là em tùy tiện tìm đại một cái cớ đấy chứ?"

Thấy cô không tin, Thịnh Chi vô thức đáp: "Chị biết mà, là bạn thanh mai của em, Giang Vãn Âm. Trưa nay em ăn cơm cùng chị ấy."

Chỉ có điều, vừa giải thích xong nàng đã thấy hối hận ngay lập tức.

Nàng việc gì phải giải thích với Kỷ Thanh Phạm chứ, chị ấy có tin hay không cũng đâu có quan trọng.

Cho dù nàng thực sự tùy tiện tìm một cái cớ thì đã sao, dù thế nào nàng cũng không thể ở lại đây được. Nói thật, nếu không phải đêm qua đột nhiên mất điện, trời lại mưa quá lớn thì nàng đã chẳng bao giờ ngủ lại nơi này.

Đã có lần thứ nhất ắt sẽ có lần thứ hai, nàng phải là một người có lập trường kiên định, dù cám dỗ có bày ra trước mắt cũng không được dao động, cho dù Kỷ Thanh Phạm nấu ăn siêu ngon đi chăng nữa.

Tóm lại, nàng sẽ không ở lại thêm một lần nào nữa.

Thấy nàng kiên quyết muốn đi, Kỷ Thanh Phạm lộ rõ vẻ mất mát, nhưng khi nghe nàng bảo muốn mang một đôi giày cao gót quai mảnh, cô vẫn đi tìm cho nàng.

Đến lúc này Thịnh Chi mới phát hiện ra ở tầng một còn có một phòng thay đồ lớn hơn nhiều, quy mô gần như còn rộng hơn cả cái ở nhà nàng, vô cùng xa hoa.

Trong phòng, các loại quần áo được phân loại phong cách rõ ràng, rất dễ nhận biết.

Và điều đáng nói là trong căn phòng chứa đồ rộng lớn đến nhường này, đại đa số lại toàn là quần áo của nàng.

Thịnh Chi chỉ cần lướt mắt nhìn qua cũng có thể nhận ra rất nhiều tác phẩm của các nhà thiết kế nổi tiếng, đó đều là những món đồ không thể có được trong thời gian ngắn, và thời điểm chúng xuất hiện chắc chắn đều sớm hơn lúc nàng gặp tai nạn xe cộ.

... Cảm giác này có chút vi diệu, thật khó lòng diễn tả bằng lời.

Riêng về mẫu giày thì lại càng nhiều đến mức khiến người ta hoa cả mắt.

Kỷ Thanh Phạm bảo nàng ngồi xuống một bên, còn cô đi lấy giày cho nàng.

Thực ra đôi nào cũng rất đẹp, nhưng vì chuyện bôi sữa dưỡng thể lúc nãy, Thịnh Chi cố tình muốn làm khó chị. Nàng rõ ràng nhìn đôi nào cũng thích, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ không hài lòng, hết lần này đến lần khác bắt Kỷ Thanh Phạm đi lấy đôi khác.

Thế nhưng Kỷ Thanh Phạm dường như chẳng hề bận tâm trước tính tình trẻ con của nàng. Nàng nói không hài lòng, cô liền bảo không sao, nàng bắt lấy đôi khác cô liền đi lấy, không những sắc mặt không hề thay đổi mà còn dịu dàng thương lượng với nàng.

—— Cứ như là đấm vào bông vậy.

Thịnh Chi cảm thấy có chút nghẹn khuất, nàng chống cằm, tùy ý chỉ vào một đôi trong một đống giày cao gót bày la liệt dưới đất: "Đôi kia đi..."

Nói xong, nàng chớp chớp mắt, đột nhiên nảy ra một ý kiến hay, liền kéo dài giọng mở lời: "Chị giúp em thay giày đi."

Dứt lời, Kỷ Thanh Phạm hơi khựng lại một chút.

Thấy cô cuối cùng cũng có phản ứng, Thịnh Chi hài lòng lắm, nhưng ngoài mặt vẫn giữ giọng điệu đầy nghi ngờ: "Thực lòng thích em đến thế, chẳng lẽ chuyện nhỏ này chị lại không làm được sao?"

Nàng chính là cố ý, cố ý muốn nhìn thấy bộ dáng chị phải cúi đầu trước mình.

Vậy nên nàng mới đưa ra yêu cầu cô phải giúp nàng đi giày.

Nhìn Kỷ Thanh Phạm khựng lại hai giây mới lên tiếng, Thịnh Chi cảm thấy mình đã giành được thế thượng phong. Sau bao lần bị Kỷ Thanh Phạm nắm thóp, cuối cùng nàng cũng có thể trút được sự bực bội.

Kỷ Thanh Phạm cúi người trước mặt nàng.

Một tay cô cầm chiếc giày cao gót, tay còn lại thì nắm lấy mắt cá chân của nàng.

Thịnh Chi vô thức nhìn đi chỗ khác, nàng luôn cảm thấy cảnh tượng này không giống với những gì mình hình dung. Hoặc có lẽ không phải là hình ảnh khác biệt, mà là cảm giác mang lại không giống với tưởng tượng của nàng.

Theo từng cử động của Kỷ Thanh Phạm, một bầu không khí mập mờ vô hình lặng lẽ lưu chuyển, khiến không gian dường như nóng lên, làm mọi thứ trở nên ngọt ngào, nhịp thở của nàng cũng dần trở nên loạn nhịp.

Sợi dây quai mảnh khảnh quấn quanh cổ chân, làn da nàng vốn đã trắng nõn, càng tôn lên vẻ đẹp rạng rỡ khiến đôi giày cao gót càng xinh đẹp.

"Chi Chi, đẹp lắm."

Thịnh Chi nghe thấy tiếng Kỷ Thanh Phạm nói.

Sau khi giúp nàng đi giày xong, cô không đứng dậy ngay mà vẫn giữ nguyên tư thế đó để ngắm nghía, bàn tay vẫn còn đặt nơi cổ chân nàng. Vì cô hơi nheo mắt lại nên nàng chẳng thể nhìn rõ thần sắc của cô lúc này.

Hơi ấm nhàn nhạt từ đầu ngón tay mềm mại thấm vào da thịt, Thịnh Chi càng cảm thấy mất tự nhiên hơn.

Nhất là ánh mắt của Kỷ Thanh Phạm.

Thật kỳ lạ, hai người thậm chí còn không nhìn nhau, vậy mà nàng lại cảm giác như ánh mắt của chị nóng bỏng đến lạ thường.

Thịnh Chi quay mặt đi, đưa tay hơi che mặt, nhịp tim bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng lời nói ra vẫn chẳng hề khách khí: "Điều đó chứng tỏ thẩm mỹ của chị rất tốt, em cũng thấy nó rất đẹp."

Kỷ Thanh Phạm ngẩng đầu nhìn nàng, nhìn đôi môi đỏ hồng như cánh hoa của nàng đang đóng mở.

Đại tiểu thư kiêu kỳ đang nhìn xuống từ trên cao, tự cho là mình khí thế hừng hực, nhưng thực chất lại đáng yêu vô cùng, giống như một đóa hoa đang chực chờ nở rộ.

Nàng dùng loại sữa tắm đặt làm riêng của cô, dùng sữa dưỡng thể của cô, tắm trong phòng tắm của cô, khắp người đều mang theo mùi hương của cô. Cảm giác ấy giống như đánh dấu vậy, tựa như nàng hoàn toàn thuộc về cô.

Thịnh Chi nói xong, thấy Kỷ Thanh Phạm nhìn mình đến xuất thần thì liền đứng dậy.

... Ánh mắt của Kỷ Thanh Phạm lạ quá, làm nàng cũng sắp trở nên kỳ lạ theo rồi.

"Em đi đây." Nàng vừa nói vừa bước về phía cửa, nhưng mới đi được vài bước đã cảnh giác quay đầu lại: "Không được tiễn em đâu đấy."

Thực ra nếu là người khác, không tiễn nàng ra cửa nàng còn thấy không vui, nhưng đổi lại là Kỷ Thanh Phạm, nàng cảm thấy tốt nhất là thôi đi, biết đâu lát nữa lại xảy ra "tình huống ngoài ý muốn" gì đó thì sao.

Nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm như sực tỉnh, cô không hề phản đối mà chỉ nhìn nàng, ngoan ngoãn đáp một tiếng: "Vậy Chi Chi đi đường cẩn thận nhé."

Ngoan ngoãn thế sao?

Thịnh Chi hơi nghi ngờ.

Nàng cứ ngỡ chị sẽ tìm lý do gì đó để bám lấy nàng chứ, nhất là hôm nay là thứ bảy không phải đến công ty, thời gian tiếp xúc của hai người sẽ không nhiều như khi ở văn phòng.

Thịnh Chi đi ra ngoài được vài bước lại quay đầu nhìn, thấy Kỷ Thanh Phạm thực sự không đi theo thì càng thêm nghi ngời, nàng cảm thấy đây hoàn toàn không giống phong cách của Kỷ Thanh Phạm chút nào.

Nhưng vừa nhận ra ý nghĩ của mình, nàng liền nhanh chóng quay mặt đi.

Kỷ Thanh Phạm không bám lấy nàng chẳng phải càng tốt sao, có gì mà phải ngạc nhiên chứ.

Tuy nhiên, nàng luôn cảm thấy thần sắc vừa rồi của cô có chút quen thuộc đến lạ kỳ, cái vẻ vừa mất mát lại không hẳn là mất mát, mang theo chút dung túng và bất lực ấy...

Rất nhanh sau đó, khi đã ngồi trên xe, Thịnh Chi nhìn vào điện thoại thì mới hiểu ra thần sắc đó của Kỷ Thanh Phạm là ý gì.

—— Đó là vẻ mặt chắc chắn rằng nàng sẽ chủ động quay trở lại.

Nàng cầm điện thoại giận đùng đùng xuống xe, thầm nghĩ hèn chi nãy giờ thấy không ổn, tình cảnh này chẳng phải giống hệt lần ở văn phòng trước kia sao?

Quả nhiên, khi nàng đi vào thì đã thấy Kỷ Thanh Phạm đang ngồi trên sofa, trông cô chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên trước việc nàng quay lại.

"Kỷ Thanh Phạm," Thịnh Chi cũng chẳng buồn vòng vo, nàng khoanh tay nhướng mày hỏi thẳng: "Chị lén nghe điện thoại của em làm gì? Chị đã nói gì với Giang Vãn Âm rồi?"

Kỷ Thanh Phạm nghe vậy liền nhìn về phía nàng, bình thản đáp: "Chị chỉ nói sự thật thôi, lúc đó Chi Chi đang tắm, không tiện nghe máy..."

"Không phải thế!" Nghe cô nói vậy, Thịnh Chi nhịn không được cắt lời ngay, gò má nàng thoáng ửng hồng vì những lời sắp nói: "Chị nói với chị ấy là, là..."

Kỷ Thanh Phạm nhìn bộ dạng nàng đang cau mày khổ sở tìm từ để miêu tả, cô khẽ mỉm cười đầy thích thú: "Chị nói gì nào? Cô ấy đã nói gì với em?"

Thịnh Chi ngập ngừng hồi lâu, mặt càng đỏ hơn, cuối cùng mới phun ra được mấy chữ: "Dù sao thì em cũng không có ngủ cùng chị."

Kỷ Thanh Phạm thừa hiểu nàng đang muốn ám chỉ điều gì, nhưng cô lại vờ như không hiểu để trêu chọc nàng: "Thế nhưng Chi Chi à, đêm qua chúng ta đúng là đã ngủ cùng nhau mà."

Thấy cô như vậy, Thịnh Chi khẽ cắn chặt bờ môi dưới, nàng dứt khoát không giữ thể diện nữa mà nói thẳng ra: "Ai thèm nói kiểu ngủ đó chứ, chị đừng có giả vờ hồ đồ, thôi thì em nói là ân ái luôn cho rồi, em không có ân ái gì với chị hết!"

Nàng nói một hơi, càng về sau giọng càng nhỏ lại, chưa làm gì người khác mà chính nàng đã ngượng đến đỏ bừng mặt.

Kỷ Thanh Phạm cười rạng rỡ hơn, đôi mắt cong lên: "Chi Chi, sao em lại đáng yêu thế này chứ?"

Cô đứng dậy, bước về phía Thịnh Chi.

Thịnh Chi nhìn cô tiến lại gần, định lùi bước nhưng lại thấy hành động đó cứ như thể mình đang sợ chị ấy vậy, nên cuối cùng nàng đành đứng yên chịu trận.

Kỷ Thanh Phạm nắm lấy tay nàng, ánh mắt đầy ý cười: "Chị nghĩ rồi, trưa nay không phải hai người định đi ăn cơm sao? Cho chị đi cùng với nhé, sẵn tiện để chị trực tiếp đính chính lại với Giang tiểu thư."

Cô cười rất hiền lành, nhưng bàn tay còn lại đang thả lỏng lại tự siết chặt lấy lòng bàn tay của chính mình.

Lúc trước cũng vậy, mà bây giờ cũng thế, sao em ấy lúc nào cũng để tâm đến suy nghĩ của Giang Vãn Âm vậy chứ?

Giống như hồi cấp ba, cho dù thành tích của cô vượt xa Giang Vãn Âm, Thịnh Chi vẫn chỉ có thói quen chép vở của Giang Vãn Âm. Em ấy còn ngọt ngào gọi Giang Vãn Âm là tỷ tỷ, nhưng chưa bao giờ dùng cách xưng hô ấy với cô.

Còn bây giờ, em ấy cũng vì Giang Vãn Âm nói gì đó mà lập tức quay lại tìm cô.

Dù đã dự đoán trước, nhưng khi khoảnh khắc này thực sự xảy ra, trong lòng cô vẫn không nén nổi cảm giác đắng chát.

Những ý nghĩ tối tăm đang cuộn trào, cô thậm chí muốn giấu nàng đi thật kỹ, giấu nàng vào nơi chỉ có một mình cô biết, để nàng chỉ có thể nhìn thấy mỗi cô, dùng thời gian để thuần hóa nàng, khiến nàng hoàn toàn chỉ có thể nghĩ đến cô mà thôi.

Nhưng cô hiểu rõ mình không thể làm vậy, ít nhất là lúc này thì chưa thể.

Nếu giờ cô làm thế, Thịnh Chi sẽ biến thành một cái xác không hồn, cả hai sẽ cùng rơi xuống vực thẳm muôn đời không trở lại được, chẳng còn chút đường lui hay cơ hội nào nữa.

Cô yêu linh hồn rạng rỡ và sống động của nàng bao nhiêu thì lại hiểu rõ nàng bấy nhiêu.

Nàng có chút yếu đuối, lại có chút tính tình tiểu thư, nàng thích những thứ k*ch th*ch và không thích sự định sẵn. Nàng không thích hoàn toàn nghe lời, nhưng cũng chẳng thích bị kiểm soát hoàn toàn.

Phải thuận theo nàng, lại phải khiến nàng không nhìn thấu được mình. Thỉnh thoảng phải để nàng thấy được những khía cạnh khác biệt mà cô chỉ thể hiện với riêng nàng. Nàng thích được thiên vị hơn bất cứ ai. Chỉ khi giữ được sự cân bằng hoàn hảo ấy, vừa thuận theo sự khiêu khích của nàng, vừa thể hiện chút chần chừ kháng cự đúng lúc, nàng mới nảy sinh hứng thú.

Cô sẽ khiến sự hứng thú của nàng đối với cô đạt đến mức lớn nhất, tốt nhất là khiến nàng nảy sinh ý muốn làm càn và chiếm hữu đối với cô.

Và rồi cái tốt, cái xấu, cái chân thực hay hư ảo của cô, nàng sẽ tiếp nhận tất cả. Tốt nhất là cô chỉ thể hiện những điều đó trước mặt nàng, chỉ duy nhất mình nàng mà thôi.

Thế nên, phải chậm rãi mưu tính, không được vội vàng.

Kỷ Thanh Phạm che giấu kỹ những ý nghĩ nơi đáy lòng, cô nắm lấy đầu ngón tay nàng, giọng điệu càng thêm phần vô hại, nhẹ nhàng dẫn dụ: "Chi Chi, em nghĩ xem, còn có gì thuyết phục hơn việc chính miệng chị đính chính chứ? Bây giờ em không nhớ gì về chị, chắc chắn em không muốn Giang tiểu thư hiểu lầm chuyện chúng mình tối qua ngủ cùng nhau đâu nhỉ?"

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...