Thịnh Chi nghe những lời Kỷ Thanh Phạm nói.
Chị nói năng khéo léo và thấu hiểu lòng người đến thế, sự dịu dàng ấy khiến chẳng một ai có thể khước từ.
Nghĩ đến những suy đoán của Giang Vãn Âm qua điện thoại, Thịnh Chi lại cảm thấy hành vi của Kỷ Thanh Phạm có chút không khớp với những nghi ngờ đó.
Thực ra mà nói, nàng thấy Giang Vãn Âm cũng có điểm kỳ lạ, một cảm giác rất khó diễn tả bằng lời.
Nàng vốn luôn thấy tính cách của Giang Vãn Âm rất tùy ý, nhưng mỗi khi đối mặt với những chuyện có dính dáng đến Kỷ Thanh Phạm, chị ấy không chỉ có ngữ khí bất thường mà phản ứng cũng có phần quá khích. Hơn nữa, chị ấy còn có thể chỉ ra rất nhiều chi tiết mà ngay cả bản thân nàng cũng chưa từng lưu tâm đến.
... Nhưng cũng có thể là do chị ấy lo lắng cho nàng. Dù sao Giang Vãn Âm cũng biết rõ sự tình, biết nàng chỉ là đang giả vờ mất trí nhớ, và cũng biết mối quan hệ giữa nàng với Kỷ Thanh Phạm vốn chẳng mấy tốt đẹp.
Cũng phải, nàng và Kỷ Thanh Phạm làm đối thủ một mất một còn suốt bao nhiêu năm nay, giờ nàng vừa mới "mất trí nhớ" mà thái độ của Kỷ Thanh Phạm đã thay đổi chóng mặt như vậy, nhìn thế nào cũng thấy giống một cái bẫy.
Giang Vãn Âm lo lắng cho nàng cũng là lẽ thường tình.
Họ là tri kỷ, là đôi bạn thân thiết nhất.
Các nàng đã từng cùng nhau đua xe, từng ngồi uống rượu bên bờ sông lúc đêm khuya. Có lần vào rạng sáng, nàng bỗng dưng nảy ra ý định muốn đi ngắm biển, thế là Giang Vãn Âm mang theo một đóa hoa sắp nở đến tìm nàng ngay lập tức.
Thấy bông hoa kia nửa sống nửa chết, Thịnh Chi không khỏi lộ vẻ ghét bỏ, vậy mà Giang Vãn Âm vẫn hớn hở, cẩn thận cắm bông hoa đó xuống bãi cát rồi bảo nàng cứ tin đi, lát nữa lúc mặt trời mọc hoa sẽ nở cho xem.
Về sau hoa đúng là đã nở rộ cùng lúc bình minh lên, nhưng Thịnh Chi lại lăn ra ngủ mất tiêu.
Khi ấy vẫn còn là đầu xuân, buổi sớm trời lạnh buốt. Đến lúc nàng tỉnh dậy thì lại chẳng thấy lạnh chút nào, vì trên người đang khoác một chiếc áo khoác. Còn Giang Vãn Âm thì chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh đứng bên cạnh, lạnh đến mức run cầm cập, ngón tay kẹp điếu thuốc cũng run bần bật theo.
Cảnh mặt trời mọc không xem được, quá trình hoa nở cũng chẳng thấy đâu, Thịnh Chi đem trả chiếc áo khoác cho cô, đầu óc vẫn còn hơi mơ màng vì ngủ quên: "Chị đứng đây chịu rét à? Sao không gọi em dậy?"
Giang Vãn Âm chỉ nhìn nàng, nhìn rất lâu, lâu đến mức Thịnh Chi cứ ngỡ cô sẽ không trả lời thì cô lại khôi phục dáng vẻ không tim không phổi thường ngày: "Ai bảo em ngủ say quá làm gì, nên chị chẳng thèm gọi nữa. Chị cũng chẳng cho em thấy cảnh mặt trời mọc với hoa nở luôn. Sự lãng mạn của chị bị em dập tắt rồi, dỗ không nổi nữa đâu."
Nói một hồi, cô lại nhìn nàng rồi lẩm bẩm một tiếng: "Thôi bỏ đi, dù sao em cũng chưa từng yêu đương, chắc chắn là không biết dỗ dành người khác rồi."
Thịnh Chi cảm thấy trong lời nói của cô có ẩn ý, mặt tối sầm lại đáp trả: "Đó là do em không muốn thôi. Gì chứ, chẳng lẽ chị thì đã từng yêu ai rồi chắc?"
"Chị biết dỗ dành em là đủ rồi." Giang Vãn Âm xoa xoa đầu nàng, nở nụ cười phóng khoáng.
Thịnh Chi: "... Không được sờ đầu em! Lỡ như không cao lên được, ảnh hưởng đến việc sau này em tìm bạn gái thì chị có chịu trách nhiệm không?"
"Ái chà ái chà, ghê gớm thật đấy, hay là em xoa lại đi này." Giang Vãn Âm rút điếu thuốc ra, vẻ mặt không chút để tâm: "Vậy thì bồi thường cho em một điếu là được chứ gì?"
Thịnh Chi nhận lấy, cầm cả cái bật lửa rồi định châm thuốc, đúng lúc này nàng cảm nhận được Giang Vãn Âm vỗ nhẹ vào vai mình, ra hiệu cho nàng nhìn về phía trước.
Phía xa, những tia nắng mai đầu tiên rớt xuống, mặt trời vừa mới nhô lên, nhuộm cả đường chân trời thành một màu ấm áp.
Chẳng biết Giang Vãn Âm lại lấy bông hoa kia từ chỗ nào ra, đắc ý nói: "Thật ra chị lừa em đấy, hoa vừa mới nở, mà mặt trời cũng vừa mới mọc thôi."
"Đại tiểu thư, thấy đẹp không?"
Thịnh Chi nhìn bông hoa của cô, chần chừ một chút rồi hỏi: "Chị... không phải là có ý với em đấy chứ?"
Cánh tay cầm hoa của Giang Vãn Âm khẽ run lên, ngay sau đó cô làm ra một bộ dạng như bị kinh tởm quá mức: "Oa, em mà nói vậy thì hoa này chị không tặng nữa đâu nhé. Chị mới không thèm thích kiểu người như em. Nếu chị có thích thì chắc chắn phải thích một đại tỷ tỷ dịu dàng như nước, cảm xúc ổn định kia. Em tự soi lại mình xem có dính dáng được chút nào đến mấy điểm đó không?"
Im lặng vài giây, Thịnh Chi hiểu ra ý mỉa mai ẩn giấu trong câu nói đó, liền thẹn quá hóa giận: "Giang Vãn Âmm!"
Giang Vãn Âm miệng thì ríu rít xin tha nhưng nụ cười lại càng rạng rỡ hơn: "Tha mạng, tha mạng! Chị sai rồi, giờ chị xin trịnh trọng tuyên bố: Thịnh đại tiểu thư là người dịu dàng và có cảm xúc ổn định nhất trên đời này!"
...
Hồi tưởng lại chuyện cũ, Thịnh Chi có chút thẩn thờ.
Dù hai người thường xuyên mỉa mai, châm chọc nhau nhưng sự quan tâm và chăm sóc của Giang Vãn Âm dành cho nàng từ trước đến nay đều là thật lòng, sự lo lắng của chị ấy cũng chẳng hề giả dối.
Vả lại, nàng cảm thấy việc Kỷ Thanh Phạm đi ăn cùng cũng không phải là không được. Nàng không nhất thiết phải bắt Kỷ Thanh Phạm giải thích, chỉ cần nhìn cách hai người tương tác với nhau cũng nhận thấy được, đến lúc ăn cơm nàng cứ tỏ ra lạ lẫm với Kỷ Thanh Phạm một chút là được, dù sao họ cũng đâu phải mối quan hệ thân mật thực sự gì cho cam.
Kỷ Thanh Phạm nắm lấy ngón tay nàng, nhận thấy sự chú ý của nàng dường như đang bay về phương xa, cô không nhịn được mà dùng đầu ngón tay cọ nhẹ vào lòng bàn tay nàng: "Chi Chi, sao em không để ý đến chị?"
Thịnh Chi bừng tỉnh: "Vậy trưa nay đi cùng nhau đi."
Nghe nàng đồng ý, khóe môi Kỷ Thanh Phạm hơi cong lên, nhưng cô không dừng lại ở đó mà nói tiếp: "Chị còn muốn trang điểm và thay quần áo nữa, sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu, Chi Chi ở bên cạnh chờ chị được không?"
Chẳng hiểu sao khi nghe chị dùng tông giọng mềm mỏng như đang làm nũng ấy để vòi vĩnh mình, Thịnh Chi lại cảm thấy cảm giác này mới đúng là chị ấy.
Chỉ là ý nghĩ này vừa mới nảy ra đã bị nàng dập tắt ngay lập tức.
... Quá vô lý, thật là quá vô lý.
Sao nàng lại có thể cảm thấy như vậy mới là đúng cơ chứ?
Thịnh Chi đè nén những suy nghĩ đó xuống, nhìn đồng hồ, không nói đồng ý cũng chẳng bảo không, chỉ dùng giọng điệu lạnh nhạt đáp: "Tùy chị, nhưng nếu chị lề mề quá thì em không đợi đâu."
Nàng vừa đáp lời, sực nhớ ra mình vẫn chưa nói với Giang Vãn Âm nên vừa đi cùng Kỷ Thanh Phạm hướng về phía phòng thay đồ, vừa gửi cho Giang Vãn Âm một tin nhắn.
Phòng để quần áo có khu vực thay đồ riêng, còn có một tấm gương lớn chạm đất. Ngay khi nhìn thấy tấm gương này, Thịnh Chi không khỏi liên tưởng đến những tấm gương trong phòng ngủ và phòng tắm, dường như cái nào cũng to như thế, chẳng biết Kỷ Thanh Phạm lắp nhiều gương lớn như vậy để làm gì.
Đang mải suy nghĩ, nàng chợt thấy Kỷ Thanh Phạm đang chọn quần áo, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo ——
Chẳng lẽ Kỷ Thanh Phạm định thay đồ ngay trước mặt mình sao?
Nàng không hề muốn suy nghĩ như vậy, nhưng những lần tiếp xúc với Kỷ Thanh Phạm thời gian qua đã để lại di chứng quá nặng nề, khiến nàng vô thức nghĩ theo hướng đó.
Nhưng lần này Kỷ Thanh Phạm lại không trêu chọc nàng như vậy mà rất tự nhiên đi vào phòng thay đồ.
Thịnh Chi thậm chí còn chưa kịp nhìn kỹ xem Kỷ Thanh Phạm cầm bộ quần áo nào.
Thật kỳ lạ.
Khi Kỷ Thanh Phạm không hành động theo lẽ thường thì nàng lại thấy khó chịu, nhưng đến lúc cô làm đúng trình tự thì nàng cũng thấy bứt rứt không yên.
Vì không nhìn thấy gì nên nàng lại càng không nhịn được mà đoán xem Kỷ Thanh Phạm đang thay bộ đồ nào, hay cô mặc vào trông sẽ ra sao.
Ánh mắt của Thịnh Chi cứ quẩn quanh ở cánh cửa phòng thay đồ.
Cánh cửa ấy không đóng chặt, chẳng biết là vô tình hay cố ý mà vẫn còn khép hờ, để lộ một khe hở nhỏ xíu.
Thật khiến người ta... tò mò chết đi được.
Lòng Thịnh Chi cứ như bị mèo cào, nhưng càng tò mò nàng lại càng cố tình không nhìn về phía đó, thậm chí còn bày ra vẻ mặt buồn chán như thể chỉ cần liếc nhìn một cái thôi là mình đã thua cuộc rồi.
Thế nhưng chính nàng lại hiểu rõ hơn ai hết ——
Nàng đang thầm mong đợi Kỷ Thanh Phạm bước ra.
Đáng tiếc là dù bề ngoài có che giấu giỏi đến đâu thì khi Kỷ Thanh Phạm bước ra, Thịnh Chi vẫn không kìm được mà liếc mắt nhìn một cái. Mà cái nhìn này vừa chạm phải mục tiêu đã không tự chủ được mà chẳng thể dời đi.
Trên chiếc cổ trắng ngần như tuyết thắt một sợi dây chuyền cổ tinh xảo. Cô đã thay một chiếc váy dài trễ vai ôm sát, lộ ra bờ vai và xương quai xanh thanh mảnh như ngọc. Da trắng môi hồng, sắc đen tuyền của chiếc váy không có bất kỳ họa tiết rườm rà nào, trái lại càng làm tôn lên vẻ đẹp diễm lệ động lòng người của cô.
Đợi đến khi Kỷ Thanh Phạm bước tới, Thịnh Chi mới chú ý thấy chiếc váy cô mặc còn xẻ tà rất cao.
Mỗi khi cất bước, phần đùi trắng nõn lại lấp ló, trên đó có đeo một chiếc đai đeo trên đùi, những sợi xích rủ xuống theo từng nhịp bước chân mà khẽ đung đưa, tỏa sáng lấp lánh đến mức làm hoa mắt người nhìn, muốn ngó lơ cũng khó.
Nhịp tim không khống chế được mà đập nhanh hơn một chút, Thịnh Chi giống như bị chiếc vòng xích kia làm cho chói mắt, vội vàng dời tầm nhìn đi chỗ khác.
... Chị ấy thật sự rất đẹp.
Nếu người này không phải là Kỷ Thanh Phạm, nàng sẽ thẳng thắn mà khen ngợi, nhưng ngặt nỗi người này lại chính là Kỷ Thanh Phạm.
Nàng không thể bày tỏ một cách thẳng thắn, nhưng cũng chẳng thể dứt khoát phủ nhận vẻ đẹp ấy.
Nàng đành xoay người đi, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Chỉ là khi nhịp tim dồn dập vẫn chưa kịp bình ổn lại thì nàng đã bị Kỷ Thanh Phạm nhẹ nhàng ôm lấy từ phía sau.
"Chi Chi, chị thay đồ xong rồi." Hai tay Kỷ Thanh Phạm vòng lấy eo nàng. Thịnh Chi cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào sau gáy, dịu dàng như một nụ hôn: "Sao em không nhìn chị?"
