Tuy nhiên, điều Thịnh Chi không ngờ tới chính là, nàng chỉ mới chủ động nắm tay thôi mà thần sắc Kỷ Thanh Phạm đã lập tức trở nên vô cùng vui vẻ.
Ánh mắt cô không rời nàng lấy một giây, những đầu ngón tay lạnh lẽo thoắt cái đã len lỏi vào giữa kẽ tay nàng, mười ngón đan chặt vào nhau.
"Quả nhiên là lạnh thật đấy." Giọng cô chậm lại.
Giống như cô đang cố gắng kìm nén một loại cảm xúc mãnh liệt nào đó, đến mức không thể kiểm soát nổi giọng điệu, khiến âm cuối khẽ run lên.
"Kỷ Thanh Phạm?" Thịnh Chi thu hết phản ứng của cô vào mắt, thanh âm không tự chủ được mà cao lên.
... Sao mới nắm tay thôi mà phản ứng lại đột nhiên lớn như vậy?
Cho dù là chị đang cố tình diễn kịch để bày tỏ sự vui mừng, thì diễn thế này cũng hơi quá đà rồi.
Nghe thấy tiếng nàng, Kỷ Thanh Phạm nghiêng đầu một chút, âm thanh mềm mỏng phảng phất như được phủ một lớp mật ong, đôi mắt cong lên: "Ơi? Ừm, chị ở đây."
Ánh mắt cô nhìn nàng vẫn mang theo sự vui sướng mãnh liệt đến kỳ quái.
Cái nắm tay lại càng chặt hơn.
Cơn mưa không quá lớn, hơn nữa lại rất trùng hợp, sau khi họ về đến nhà thì mưa cũng ngừng hẳn.
Trong không khí lan tỏa mùi đất ẩm sau mưa, trận mưa này đến vội vàng mà đi cũng thật nhanh, tựa hồ chỉ muốn mang chút hơi nước thoáng qua cho mùa hè oi ả để minh chứng rằng mình đã từng ghé lại nơi đây.
Lần nữa bước vào ngôi nhà mà trong lời kể của Kỷ Thanh Phạm là nơi họ đã từng chung sống rất lâu, có điều gì đó đã lặng lẽ thay đổi.
Lời nói dối về việc từng chung sống mà Kỷ Thanh Phạm từng nói với nàng, giờ đây lại trở thành sự thật, trở thành điều đang thực sự diễn ra.
Bên tai Thịnh Chi không tự chủ được mà vang lên câu nói của Giang Vãn Âm: "Mới bao lâu đâu".
Dường trong vô thức, sợi dây liên kết giữa nàng và Kỷ Thanh Phạm đã càng ngày càng sâu đậm.
Riêng vế sau của câu nói là "Em thích cô ta rồi" của Giang Vãn Âm, vì sự bất an ẩn giấu trong tiềm thức mà nàng đã cố ý lựa chọn phớt lờ đi.
Nhưng khi nghĩ đến Giang Vãn Âm, Thịnh Chi quyết định vẫn nên tìm một lúc nào đó để nói rõ ràng với chị ấy.
Dù sao lúc đó cảm xúc của cả hai đều gần như mất kiểm soát, khiến tình huống thật sự lúng túng.
Với mối quan hệ giữa họ, nếu thực sự phải kết thúc thì cũng nên kết thúc một cách ôn hòa, coi như là vẽ một dấu chấm đầy sự tôn trọng cho tình bạn bấy nhiêu năm qua.
Thịnh Chi cẩn thận suy nghĩ, chuyện này thực ra không phải là không có điềm báo trước.
Ngay từ mấy lần trước, khi thấy Giang Vãn Âm có phản ứng lớn như vậy đối với Kỷ Thanh Phạm, nàng nên nhận ra điểm bất thường mới phải.
Chỉ là nàng hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó.
Dù sao mấy năm trước khi Giang Vãn Âm biết tin nàng đính hôn với nhà họ Vân, chị ấy cũng không có biểu hiện gì lạ.
Tuy vậy, một đoạn tình bạn lâu năm kết thúc theo cách này, thậm chí sau này cũng không còn qua lại, từ bạn thân nhất trở thành người xa lạ không liên quan đến nhau, điều này vẫn khiến lòng nàng dâng lên chút thất vọng và buồn bã.
Có lẽ có những người sau khi nhận được lời tỏ tình của bạn thân vẫn có thể thản nhiên, tiếp tục làm bạn như không có chuyện gì xảy ra, vẫn cười nói nô đùa, nhưng Thịnh Chi không làm được.
Cho dù có tiếp tục làm bạn, cũng không thể nào như trước đây được nữa, không thể quay lại như xưa.
Điều nàng muốn nói rõ nhất còn có một điểm, đó chính là đây không phải vấn đề chọn ai hay bỏ ai.
Giang Vãn Âm bắt nàng phải lựa chọn, nhưng trên thực tế chuyện này chẳng liên quan gì đến việc chọn lựa cả.
Nàng chỉ đơn thuần là... không có loại tình cảm yêu thích đó đối với chị ấy mà thôi. Nếu như có, với ưu thế gần gũi bấy lâu, họ đã sớm ở bên nhau rồi.
Cho nên dù không có Kỷ Thanh Phạm, sau này cũng sẽ có người khác.
Mà nàng đã không thích chị ấy thì càng không thể mập mờ mà để lại hy vọng, nếu không thì ngược lại là đang hại chị ấy. Giống như Giang Vãn Âm đã nói, vì nàng nên chị ấy mới tỏ ra yêu thích đua xe, vậy thì nàng hy vọng sau khi buông bỏ đoạn tình cảm này, Giang Vãn Âm có thể tìm thấy sở thích thực sự của mình.
Thịnh Chi suy nghĩ đến mức xuất thần.
Ánh mắt Kỷ Thanh Phạm lướt qua gương mặt nàng, biết rõ còn cố hỏi với dáng vẻ quan tâm: "Kiều Kiều, em có chuyện gì phiền lòng sao?"
Nghe thấy Kỷ Thanh Phạm hỏi vậy, Thịnh Chi thoát khỏi dòng suy nghĩ, vô ý thức đưa tay chạm vào gò má.
... Mình biểu hiện rõ ràng đến thế sao? Ngay cả Kỷ Thanh Phạm cũng nhìn ra rồi.
Nàng hạ tay xuống, không trả lời trực tiếp: "Sao chị lại nói thế?"
"Trông em có vẻ nhiều tâm sự," Cô hạ tay xuống, rồi lại đưa tay lên xoa mặt nàng, tiếng thở dài như chiếc lông vũ chậm chạp rơi xuống, "Trước khi em đi tìm bạn thì không thế này, là lúc gặp mặt đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Không có gì xảy ra cả," Thịnh Chi hơi nghiêng mặt đi, không định để Kỷ Thanh Phạm biết chuyện của Giang Vãn Âm, thế là nàng qua loa cho xong chuyện, "Chỉ là cùng ngồi nói chuyện như trước đây thôi, chắc chị nghĩ nhiều rồi."
Câu trả lời này có chút lấy lệ, nhưng nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm dường như không có ý định hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng "A" một tiếng: "Vậy Kiều Kiều vẫn chưa ăn tối đúng không?"
Thịnh Chi ngẫm lại câu trả lời lúc nãy của mình rồi đáp: "Vẫn chưa."
Đây không phải lời nói dối, đúng là nàng chưa ăn thật.
"Vậy để chị đi nấu chút gì đó nhé, chúng ta ăn cùng nhau," Kỷ Thanh Phạm vén sợi tóc bên tai, "Kiều Kiều có muốn ăn gì không?"
Thấy cô vén tóc ra sau tai, Thịnh Chi cũng vô ý thức làm một động tác tương tự: "Nấu ở nhà sao? Hay ra ngoài ăn cũng được." Thực ra nàng không thấy đói lắm, có lẽ liên quan đến việc đang có tâm sự trong lòng.
Kỷ Thanh Phạm nghe vậy lại hiếm khi từ chối: "Kiều Kiều không thích ăn đồ chị nấu sao?"
Nghe cô hỏi thế, Thịnh Chi khựng lại một chút: "Em chỉ cảm thấy ra ngoài ăn thì thuận tiện hơn thôi."
Công bằng mà nói, tay nghề nấu nướng của Kỷ Thanh Phạm so với nhiều đầu bếp chuyên nghiệp cũng chẳng kém cạnh là bao, không chỉ ngon mà còn vô cùng hợp khẩu vị của nàng, thực sự rất khó để nàng nói ra lời chê bai nào.
"Không phải không thích là tốt rồi," Kỷ Thanh Phạm mỉm cười với nàng, tiện tay buộc mái tóc dài lên, "Chắc là em sẽ không ghét đâu, dù sao trước khi mất trí nhớ Kiều Kiều vẫn luôn rất thích mà."
Thịnh Chi cuối cùng vẫn cùng Kỷ Thanh Phạm đi vào phòng bếp.
Nàng nhìn động tác mở tủ lạnh của Kỷ Thanh Phạm, chợt nhớ tới đống khoai tây mình thái lộn xộn lần trước, không tự nhiên mà mím môi.
Về phương diện này, nàng không quá am hiểu... ít nhất là so với Kỷ Thanh Phạm. Nếu để nàng nấu ăn, chắc chắn cái bếp sẽ chẳng thua gì hiện trường tai nạn.
Kỷ Thanh Phạm đứng trước tủ lạnh đang mở, lướt nhìn một chút rồi thu hồi tầm mắt: "Chị quên mất mấy ngày nay chúng ta đều không ở nhà."
Ánh mắt cô một lần nữa rơi trên người Thịnh Chi, tự nhiên nói tiếp: "Chúng ta đi siêu thị mua một ít đồ ăn về đi."
Thịnh Chi nghe vậy thì ngẩn ra: "Đi siêu thị... mua thức ăn?"
Việc này đối với nàng hiển nhiên là vô cùng lạ lẫm, huống chi còn là đi cùng với Kỷ Thanh Phạm.
Dường như hiểu được điều gì đó từ giọng điệu và nét mặt của nàng, trong mắt Kỷ Thanh Phạm hiện lên ý cười nhạt: "Kiều Kiều, những việc chúng ta từng làm cùng nhau còn nhiều hơn những gì em có thể tưởng tượng đấy."
Cô nói hết câu rồi bỗng nhiên áp sát lại, giọng điệu nhu hòa như đang dỗ dành, "Mặc dù em đã quên, nhưng không sao cả, chúng ta có thể cùng nhau làm lại rất nhiều, rất nhiều lần, cho đến khi em nhớ ra mới thôi."
Chóp mũi thân mật chạm khẽ vào nhau.
Hàng mi dày rủ xuống, che giấu bên dưới là tình ý sâu đậm, đủ sức khiến trái tim người ta phải tan chảy.
Trong đôi mắt ấy không có sự mê hoặc nào quá lộ liễu, nhưng lại phảng phất muôn vàn sự quyến luyến triền miên.
Không khí theo lời nói của cô mà trở nên tĩnh lặng.
Không phải tĩnh lặng vì không có gì để nói, mà là một kiểu tĩnh lặng khiến đáy lòng nảy sinh cảm giác tê dại, cảm giác mềm nhũn không tìm được điểm tựa, khiến tim đập nhanh một cách vô cớ.
Thịnh Chi mím chặt cánh môi, khó khăn lắm mới dời được tầm mắt, không nhìn Kỷ Thanh Phạm nữa.
"... Đi thôi, đi siêu thị."
※
Tài xế lái xe đưa họ đến một siêu thị cao cấp quy mô lớn.
Kỷ Thanh Phạm đẩy xe hàng, tâm tình rất tốt, cô lấy mấy hộp dâu tây và anh đào bỏ vào trong.
Thịnh Chi khoanh tay nhìn cô một lát, lại quan sát thêm một hồi, phát hiện những thứ Kỷ Thanh Phạm bỏ vào giỏ hàng đều là đồ nàng thích, không khỏi lên tiếng: "Đừng chỉ lấy đồ em thích như thế."
Nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm chỉ ngọt ngào mỉm cười, dắt lấy tay nàng: "Kiều Kiều, chúng ta sang bên kia mua thêm ít thực phẩm cần dùng đi."
Dưới ánh đèn của cửa hàng, từ góc độ của nàng nhìn sang, đôi mắt Kỷ Thanh Phạm dường như cũng lấp lánh những vệt sáng sóng sánh.
Cả hai cùng nhau mua thực phẩm dùng cho bữa tối.
Đồ đạc trong xe hàng dần dần nhiều lên.
Khi đi ngang qua một góc khuất, Thịnh Chi đột ngột đặt tay lên phần tay cầm của xe hàng, không định để Kỷ Thanh Phạm tiếp tục đẩy nữa.
Chú ý tới nàng đặt tay lên, Kỷ Thanh Phạm tưởng rằng Thịnh Chi thấy thứ gì muốn mua nên dừng bước: "Sao vậy Kiều Kiều?"
Nhưng chưa đợi Thịnh Chi kịp mở lời, một giọng nữ lạ lẫm bỗng nhiên xen vào.
"Cái đó... xin lỗi vì đã làm phiền, tôi xin lỗi trước vì đã tự tiện, nhưng tấm hình này thực sự quá hoàn mỹ."
Nghe tiếng, Thịnh Chi và Kỷ Thanh Phạm đồng thời nhìn sang.
Chỉ thấy một cô gái cầm máy ảnh đang có chút khẩn trương nhìn họ, trên tay là một tấm ảnh rất có tính nghệ thuật.
Với ngoại hình và khí chất nổi bật của hai người, suốt quãng đường này họ nhận được rất nhiều ánh mắt chú ý là chuyện bình thường, nhưng việc bị chụp ảnh thì vẫn nằm ngoài dự kiến.
Thịnh Chi hơi nhíu mày, nhận lấy tấm ảnh từ tay cô gái.
Trong ảnh, nàng và Kỷ Thanh Phạm đứng sát bên nhau, ánh mắt hai người giao nhau, ánh đèn trên đỉnh đầu hòa quyện cùng hàng hóa bày biện phía sau, xe hàng đầy ắp trước mặt tạo nên một tông màu vô cùng ấm áp và dịu dàng.
Cô gái chụp ảnh sau khi đưa tấm hình cho họ cũng rất ngại ngùng vẫy tay rời đi.
"Chụp đẹp thật đấy," Kỷ Thanh Phạm rõ ràng rất thích, đầu ngón tay cẩn thận từng li từng tí chạm vào tấm ảnh, "Kiều Kiều, em thấy sao?"
Thịnh Chi nhét tấm ảnh vào tay cô, sau đó vô cùng tự nhiên đẩy xe hàng đi: "Chỉ là một tấm ảnh thôi mà, chị thích thì chị giữ lấy."
Nàng nói với giọng điệu tùy ý, nhưng trong đầu lại lặp đi lặp lại hình ảnh trên tấm ảnh đó.
Tấm ảnh đúng là rất đẹp, rất có hồn.
Nhưng khi nhìn bản thân và Kỷ Thanh Phạm dưới góc nhìn của người khác như thế này, quả thực trông hai người còn xứng đôi và thân mật hơn nhiều so với tưởng tượng... Không hiểu sao, tim nàng bỗng thấy hơi nóng ran.
Khu vực thanh toán có khá đông người.
Trong lúc chờ đợi, Thịnh Chi phát hiện Kỷ Thanh Phạm không còn xem ảnh nữa mà đang nhìn về một hướng khác, có vẻ hơi xuất thần.
Nàng vô ý thức nhìn theo hướng mắt của cô ——
Mấy dãy bày đầy hộp bao ngón tay với màu sắc khác nhau lập tức đập vào mắt.
Ánh mắt Thịnh Chi khựng lại.
Hóa ra... Kỷ Thanh Phạm đang nhìn những thứ này?
Sau khi phản ứng lại, gương mặt nàng ửng hồng, đầu ngón tay đặt trên xe đẩy khẽ động đậy, đợi thêm một lúc nữa vẫn thấy Kỷ Thanh Phạm chăm chú nhìn.
Định nhìn bao lâu nữa đây?
Ý đồ ám chỉ này chẳng phải quá lộ liễu rồi sao.
Thịnh Chi đấu tranh tư tưởng trong chốc lát, ngay sau đó dứt khoát vơ mấy hộp xuống, những vỏ hộp rực rỡ sắc màu lập tức rơi vào trong xe hàng như những viên kẹo cầu vồng.
"Chị đừng nhìn nữa, em lấy rồi." Nàng hạ thấp tông giọng, vừa nói vừa không tự nhiên mà siết chặt tay cầm xe hàng.
Nghe thấy lời nàng, Kỷ Thanh Phạm quay mắt lại, nhưng khi mở lời thì lại như thể nghe không rõ: "Nhìn cái gì cơ?"
"Còn giả vờ, không phải chị đang nhìn..." Chú ý tới ánh mắt thắc mắc của Kỷ Thanh Phạm chuyển hướng vào trong xe hàng, lời nói của Thịnh Chi lập tức khựng lại.
Thịnh Chi: "..."
Nàng nhận ra mọi chuyện dường như không giống như mình nghĩ, nhưng lúc này đã không kịp để lại chỗ cũ nữa rồi.
Nàng lấy quá nhiều hộp, việc xếp trả lại chỗ cũ còn rắc rối hơn lúc lấy xuống, vì cần phải xếp ngay ngắn từng hộp một.
Chỉ trong một giây ngắn ngủi, nàng nhanh chóng đưa tay ra, dùng sức đặt những món đồ khác trong xe hàng đè lên mấy cái hộp đầy màu sắc kia, âm thanh sột soạt vang lên. Nàng muốn làm cho mấy cái hộp đó biến mất khỏi tầm mắt, nhưng hành động này lại chỉ mang lại cảm giác giấu đầu hở đuôi.
Thấy thế, Kỷ Thanh Phạm chớp chớp mắt, cánh môi khẽ động, dường như muốn nói điều gì đó.
Mặt nàng càng nóng hơn.
Ngay cả vành tai cũng sắp đỏ bừng lên rồi.
Đúng lúc người phía trước đã thanh toán xong, Thịnh Chi đẩy xe hàng về phía trước, gương mặt đỏ ửng, nàng cắn răng nghiến lợi ra lệnh cho Kỷ Thanh Phạm: "Không được nói gì hết."
