Mất Trí Nhớ Bẫy Rập - Hải Diêm Tạp Mạn Quất

Chương 60



Sau khi nàng nói câu "Không được nói gì hết", Kỷ Thanh Phạm quả nhiên thực sự giữ im lặng, mãi cho đến tận lúc cả hai dùng xong bữa tối, không gian vẫn bao trùm trong sự tĩnh lặng.

Tình huống này cũng không tính là quá xa lạ.

Thịnh Chi nhớ lại trước kia, dường như nàng cũng từng nói với Kỷ Thanh Phạm lời tương tự như thế một lần.

Khi đó Kỷ Thanh Phạm nhờ nàng giúp bôi sữa dưỡng thể lên người, một câu "Giúp chị một chút" nói ra đầy mập mờ lại còn dịu dàng. Lúc đó nàng bảo chị ấy đừng nói nữa, Kỷ Thanh Phạm liền im bặt, chỉ có điều vừa quay đầu lại đã hôn nàng một cái. Khi bị nàng chất vấn, chị ấy còn trưng ra vẻ mặt vô tội biểu thị rằng vì bị nàng cấm ngôn nên chỉ có thể dùng cách này để bày tỏ lòng cảm ơn.

Hồi tưởng đến đây, nàng liếc nhìn Kỷ Thanh Phạm, trong lòng có chút đè nén.

... Lần này Kỷ Thanh Phạm giữ vẻ bình thản quá mức rồi.

Cơ hội tốt như vậy, chẳng lẽ chị ấy không định làm chút gì sao?

Ngay khi ý nghĩ này xuất hiện, Thịnh Chi liền bị sự dao động mơ hồ trong lòng làm cho giật mình.

Nàng bị làm sao thế này?

Sao lại còn bắt đầu mong đợi rồi?

Nàng vội vàng xua đuổi ý nghĩ nguy hiểm này ra khỏi đầu.

Nhưng khi đối diện với ánh mắt của nàng, Kỷ Thanh Phạm vẫn chỉ im lặng mỉm cười, đôi môi cong nhẹ, ánh mắt dịu dàng thâm tình.

—— Quá mức an phận.

Thịnh Chi càng không quen với điều này.

Nàng nghĩ bản thân có lẽ đang gặp chút vấn đề ở đâu đó, lúc Kỷ Thanh Phạm nói chuyện thì nàng muốn chị ngậm miệng, đến khi chị im lặng thật sự, nàng lại muốn chị nói vài lời.

Ánh mắt nàng đảo quanh người cô một vòng, khẽ hếch cằm hừ nhẹ một tiếng, nhỏ giọng nói: "Được rồi, cho phép chị nói chuyện."

"Thật không?"

Gần như ngay khoảnh khắc giọng nàng vừa dứt, tiếng của Kỷ Thanh Phạm đã vang lên. Cô chớp mắt, nhìn nàng bằng ánh mắt lấp lánh như sóng nước: "Kiều Kiều không thấy thẹn thùng sao?"

Giọng nói rất nhẹ, nhưng hơi thở của Thịnh Chi bỗng chốc khựng lại, toàn thân thoáng chốc trở nên căng thẳng ——

Tốt, nàng hiện tại có thể xác nhận rằng bản thân có bệnh thật rồi.

Nàng lại muốn Kỷ Thanh Phạm im miệng ngay lập tức.

Chút căng thẳng đó nhanh chóng bị nàng đè nén xuống, Thịnh Chi nở một nụ cười, nhưng nghe thế nào cũng không giống đang cười cho lắm: "Thẹn thùng? Chị tưởng rằng em đang thẹn thùng sao?"

Giọng điệu vì kéo dài âm cuối mà toát lên vẻ ngạo mạn, "Kỷ Thanh Phạm, còn chưa bắt đầu đi ngủ mà chị đã nằm mơ rồi sao?"

Để tỏ ra tự nhiên hơn, nàng điều chỉnh tư thế, vừa nói vừa lười biếng tựa vào lưng ghế, ngữ khí thì sắc bén như muốn giương nanh múa vuốt, hận không thể đâm cho đối phương không nói lại được lời nào.

Kỷ Thanh Phạm nhìn nàng chằm chằm, mặc dù đại khái có thể đoán được phản ứng của Thịnh Chi, nhưng dáng vẻ và phản ứng này quả thực còn đáng yêu hơn cả những gì cô tưởng tượng.

Dù sao cô đã biết nàng vốn không hề quên mình, chỉ là đang giả vờ mất trí nhớ mà thôi. Sau khi đã hiểu rõ điểm này rồi mới nhìn lại những hành vi và sự việc xảy ra giữa cả hai, cô lại cảm thấy chúng mang một ý nghĩa khác hẳn.

Cô sẽ không vạch trần nàng, ít nhất là phải đợi đến khi cô chắc chắn nàng đã yêu mình, lúc đó mới là thời cơ hoàn mỹ nhất. Hiện tại, những cử động như "ôn lại hồi ức tốt đẹp" hay "giúp em nhớ lại những ký ức kia" vẫn cần cái cớ này để ngụy trang. Cho dù Thịnh Chi có vô ý để lộ sơ hở rằng nàng giả vờ mất trí nhớ, cô cũng phải vờ như không phát hiện ra, đồng thời còn phải giúp nàng che giấu.

Thật đáng yêu, đáng yêu đến mức khiến cô muốn bật cười, nhưng nếu bây giờ mà cười ra tiếng thì...

Thịnh Chi nói xong vẫn luôn quan sát Kỷ Thanh Phạm, thấy thần sắc cô rõ ràng thoáng qua chút kìm nén, dây cót tinh thần của nàng mới dần nới lỏng.

Kỷ Thanh Phạm hẳn là sẽ không kéo dài đề tài này nữa.

Vậy nên chuyện nàng cầm mấy hộp kia... đại khái cũng sẽ không bị nhắc tới.

Kỷ Thanh Phạm thực sự không tiếp tục đề tài đó nữa, dù sao mèo nhỏ lúc nào cũng xù lông thì rất dễ bị kích động, trêu chọc một chút rồi thì phải v**t v* dỗ dành ngay.

Cô đứng dậy đi tới phía sau nàng, hơi cúi người xoa nhẹ vành tai nàng, giọng nói hòa cùng động tác áp sát lại gần: "Nhưng Kiều Kiều này, chúng ta đã ngồi ở đây rất lâu rồi, chị ngồi đến mệt cả người, chúng ta lên lầu nghỉ ngơi có được không?"

"Ngồi mệt" hiển nhiên là một cái cớ rõ ràng không thể rõ ràng hơn.

Thịnh Chi vừa định mở miệng, liền nghe Kỷ Thanh Phạm tiếp lời: "Sau đó có thể tắm chung, rồi lại ôm nhau ngủ..."

Nghe vậy, lời định nói ra của Thịnh Chi bỗng chốc chuyển hướng: "Tắm chung?"

"Ừm," hơi thở của Kỷ Thanh Phạm nhu hòa phả bên cổ nàng, "Ở chung đương nhiên là phải tắm cùng nhau, ngủ cùng nhau, giống như chúng ta trước kia vậy, nói không chừng còn có thể giúp Kiều Kiều nhớ lại chút ký ức đã lãng quên."

Thịnh Chi không cách nào tưởng tượng được cảnh mình và Kỷ Thanh Phạm cùng nhau tắm rửa sẽ như thế nào.

Mặc dù dường như những tiếp xúc thân mật hơn thế này cũng đã từng có, nhưng...

"Vẫn là thôi đi." Đôi mày nàng nhíu chặt.

Kỷ Thanh Phạm có vẻ hơi thất vọng, nhưng ngữ khí cũng không hề cưỡng cầu: "Kiều Kiều không muốn thì chúng ta chỉ ngủ chung thôi cũng được."

Nghe cô nói vậy, Thịnh Chi vô thức gật đầu.

Dù sao so với việc tắm chung, điều này vẫn dễ tiếp nhận hơn nhiều.

Kỷ Thanh Phạm lấy cho nàng một chiếc váy ngủ bằng lụa tơ tằm màu đỏ rượu, còn thắp loại hương hoa mà nàng yêu thích trong phòng tắm.

Lúc Thịnh Chi từ phòng tắm bước ra, toàn thân đều vô cùng thư thái, đôi mắt mang theo sự hài lòng dễ chịu.

Cho đến khi nàng nhìn thấy Kỷ Thanh Phạm.

Sự thả lỏng đó lập tức tan biến, nàng khựng lại bước chân, nhìn cảnh tượng hiện ra trước mắt, đầu óc có một khoảnh khắc hoàn toàn trống rỗng.

"A... Kiều Kiều, em tắm xong rồi sao?"

Giọng nói ấy rất quen thuộc, người đang cong mắt cười khẽ với nàng cũng rất quen thuộc, ngay cả bộ quần áo người kia đang mặc và chiếc quạt xếp cầm trên tay cũng đều quen thuộc như thế.

—— Không thể nào xa lạ được, nàng từng xem đoạn video mà Kỷ Thanh Phạm dùng điện thoại của nàng quay lại rất nhiều lần.

Chỉ là những gì nhìn thấy trước mắt lúc này hiển nhiên còn quá mức hơn trong video rất nhiều.

Sự xung kích lớn đến mức khiến nàng thậm chí mất đi khả năng sắp xếp ngôn ngữ.

"Không thể mặc thế này trước mặt Kiều Kiều cho em xem thật sự là quá đáng tiếc," nếu chỉ nhìn vào thần sắc trên mặt Kỷ Thanh Phạm thì hoàn toàn không nghĩ tới điều gì khác, biểu cảm của cô nghiêm túc đến mức tạo thành một sự tương phản cực đoan mãnh liệt với bộ đồ đang mặc trên người, ngữ khí nhẹ nhàng, "Trong video không nhìn thấy hết được, ở ngoài hiện thực phải bù đắp lại cho đủ, đúng không?"

Nghe giọng nói của cô, nhịp tim Thịnh Chi tăng tốc một cách không có tiền đồ, cảm giác mãnh liệt đến mức khiến nàng muốn run rẩy.

Nàng bỗng nhớ tới phản ứng né tránh của bản thân khi Giang Vãn Âm tiếp cận.

Mà bây giờ, nàng lại rất muốn lại gần...

Tệ thật.

Thịnh Chi đứng chôn chân tại chỗ, cố gắng dập tắt những ý nghĩ không lý trí trong đầu.

Sự dụ dỗ lộ liễu đến mức này không phải là một khúc nhạc dạo ngẫu nhiên, không phải là một nụ hôn hay sự va chạm tình cờ, càng không tồn tại tình huống ngoài ý muốn nào. Cả hai hiện tại đều đang rất tỉnh táo, một khi chủ động bước tới, ý nghĩa của nó sẽ hoàn toàn khác với những gì từng xảy ra trước đây, mà Kỷ Thanh Phạm vẫn đang chờ đợi nàng chủ động.

Nàng lại một lần nữa nghe thấy tiếng của Kỷ Thanh Phạm, nhẹ nhàng như sợi lông vũ lướt qua: "Nếu Kiều Kiều không thích, em cũng có thể từ chối."

... Từ chối?

Thành ngón tay Thịnh Chi khẽ cuộn lại.

Nàng cũng muốn từ chối lắm chứ.

Chị tưởng em không muốn từ chối sao?

Lúc này trong lòng Kỷ Thanh Phạm đang nghĩ gì? Nhìn thấy nàng tự chui đầu vào lưới, liệu chị có thầm khinh miệt nghĩ rằng nàng cũng chỉ đến thế thôi không?

Nhận thức này khiến Thịnh Chi có chút nổi nóng, nhất là khi bây giờ nàng căn bản không thể thốt ra lời từ chối.

Nàng không trả lời, Kỷ Thanh Phạm cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là ánh mắt vẫn cứ nhìn nàng như thế.

Dường như chỉ cần nàng nói ra lời từ chối, cô sẽ lập tức kết thúc tất cả những chuyện này.

Thời gian trôi qua vừa ngắn ngủi lại vừa dài đằng đẵng.

Thịnh Chi bước về phía cô.

Thấy nàng cuối cùng vẫn lựa chọn bước tới gần, Kỷ Thanh Phạm để lộ một vẻ mặt đẹp đến cực điểm. Khi đôi bên chỉ còn cách nhau một bước chân, cô liền đưa tay ôm chặt lấy nàng. Những lọn tóc mai còn vương chút hơi ẩm đem lại cảm giác hơi lành lạnh.

Sự hân hoan dao động nơi đáy mắt, cô lưu luyến cọ nhẹ lên khóe môi nàng.

Từng chút một, từ ngoài rìa tiến dần vào chính giữa.

Vô cùng dính người, vô cùng khát khao.

"Ưm, ân... ôm chị chặt thêm chút nữa."

Sự khẩn thiết dịu dàng, tựa như nếu không có nàng thì không được.

Cô nũng nịu cọ vào nàng, chủ động mở đôi môi, khẩn cầu: "Kiều Kiều, đưa lưỡi vào đi, hôn chị."

Ở trong căn phòng nửa nhắm mắt, si mê thì thào: "Thích lắm, thật sự rất yêu em, quả thực có chết ngay lúc này cũng không sao cả, em cũng sẽ yêu chị, đúng không..."

Sự triền miên quyến luyến ấy khiến gò má cô ửng hồng như đang say rượu.

Thịnh Chi nhìn cô, tâm trạng tồi tệ vẫn không hề trở nên tốt đẹp, sự hưng phấn lẫn lộn chỉ càng khiến tình hình thêm tồi tệ, giống như nhịp tim đang đập dồn dập vậy.

"Xưng hô," nàng siết lấy cổ tay cô, ép xuống tận cuối cột sống, ngữ khí và hơi thở đều thay đổi, "Đừng để em phải nhắc nhở mãi."

Nàng nghe thấy tiếng của Kỷ Thanh Phạm không chút keo kiệt vang lên. 

Chị thực sự là một kẻ lừa đảo đầy mâu thuẫn.

Bình thường mở miệng ra là nói dối, nhưng những lúc thế này, nhìn cô lại thành thật đến lạ lùng.

Mỗi phút mỗi giây chạm vào Kỷ Thanh Phạm, ý nghĩ "Chị ấy thật khác biệt", "Chị ấy thật đặc biệt" lại càng trở nên rõ ràng hơn.

—— Người khác không được, chỉ có thể là chị ấy.

Nàng biết rõ mưu đồ của chị, biết rõ bản tính của chị, biết rõ... những lời yêu đương chị luôn miệng nói đều là giả dối.

Chị ấy yêu nàng vì cái gì? Yêu thân phận của nàng, yêu giá trị của nàng, yêu danh lợi mà cái tên của nàng mang lại.

Thật không có tiền đồ, đúng là không có tiền đồ chút nào.

So với vài năm trước, nàng quả thực chẳng tiến bộ chút nào. Lẽ ra vài năm trước nàng nên đuổi Kỷ Thanh Phạm đi, chứ không phải tự mình chạy ra nước ngoài.

Đáng ghét quá... Kỷ Thanh Phạm thật đáng ghét.

Tâm trạng càng lúc càng tệ, càng lúc càng ác liệt, hành vi theo đó cũng trở nên quá phận hơn. Thịnh Chi mỉa mai từng phản ứng của cô, tìm kiếm sự bù đắp trong đoạn tình cảm không cách nào thăng bằng này.

Dải lụa trên người cô được dùng để che mắt, chiếc quạt xếp trong tay cũng được đem ra sử dụng lần .

Không có lý do trừng phạt thì tự tạo ra lý do trừng phạt, cho đến khi mọi thứ hỗn loạn đến mức đếm số còn không đúng thì mới không cần phải tìm thêm lý do nào nữa.

Những thứ mua hôm nay đều đã được đem ra sử dụng triệt để.

Dần dần, thính giác của nàng gần như bị thanh âm của cô bao phủ hoàn toàn.

Thịnh Chi không nhịn được mà dùng bàn tay còn lại rút cây trâm cài trong tóc Kỷ Thanh Phạm ra, thay cô chặn lại những âm thanh ấy.

Mất đi cây trâm, mái tóc dài ngay lập tức xõa xuống như mây, giống như những đóa hoa rực rỡ trải dài trên bức họa.

Thời gian tựa như bị nhấn nút tạm dừng, không còn phân biệt được nhanh hay chậm.

"Bản lĩnh của chị đâu rồi?"

Thịnh Chi nhìn dáng vẻ hỗn loạn của Kỷ Thanh Phạm khi cô chỉ có thể phát ra những âm tiết đơn giản, nàng kết thúc việc tính giờ, cười như không cười báo lại một con số: "Lần này là một phút bốn mươi bảy giây, em nên hình dung về chị thế nào đây, hay đây chính là bản lĩnh của chị? Thật đáng kinh ngạc."

Dải lụa che mắt của Kỷ Thanh Phạm đã sắp rớt xuống, cô cắn lấy cây trâm ngọc màu trắng, tua rua hình chuông trên cây trâm không ngừng lay động.

"Lại muốn khóc sao?"

Thịnh Chi bóp nhẹ cổ cô, vì phản ứng của cô mà nàng lại một lần nữa nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ.

Kỷ Thanh Phạm liệu có thể đối với ai cũng như thế này không?

Cảm xúc vừa bình phục một chút lại mãnh liệt trào dâng, nàng không chút lưu tình giáng một cái tát vào nơi đang run rẩy dữ dội nhất trên người cô.

Đôi môi ướt át lộ ra sắc hồng.

Nước thấm ra, đáng thương lan tỏa khắp nơi.

Nhìn qua thì có vẻ chẳng có chút đau đớn nào, cô đón nhận nó một cách đầy vui thích.

Thịnh Chi thu tay lại, nhìn những giọt nước mắt của cô đã thấm qua dải lụa mỏng mà chảy xuống, nàng liền buông lời đùa cợt như để trả đũa ——

"Đồ không có tiền đồ."

Cây trâm bị lấy xuống, cùng lúc đó nước mắt cũng tuôn rơi. Kỷ Thanh Phạm cảm nhận được Thịnh Chi đang bóp lấy cằm mình quay đi.

Cô mở to mắt, nhưng vì có dải lụa che chắn nên cái gì cũng nhìn không rõ.

Chỉ là những hình dáng mờ ảo, chập chờn.

Hiện tại cô đã gần như không nghe rõ Thịnh Chi đang nói gì, chỉ loáng thoáng nghe được câu cuối cùng là "Cười một cái" và "Không được khóc".

Những giọt nước mắt không thể khống chế vẫn đang lan tràn.

Cô nhìn nàng, đôi môi cong lên một nụ cười đầy mê hoặc và thục mị.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...