Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 20: Khách hàng thứ ba



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Wine
Beta: Choze

Livestream tr*n tr**

Lúc Lâm Túc tỉnh dậy đã là tám giờ rưỡi.

Chỉ có một chiếc đèn bàn nhỏ sáng lên trong căn phòng yên tĩnh, chẳng thấy bóng dáng Tuyết Nê Mã đâu cả.

Cậu day thái dương đứng dậy, đẩy cửa bước ra:

"Nê..."

Lời vừa thốt ra đã ngưng bặt.

Chỉ thấy bên chiếc bàn gỗ lê trong phòng khách, một người đàn ông trung niên sắc mặt trầm tĩnh đang cắm đầu múa bút thành văn trên đống bài tập, còn người quản gia mặc lễ phục đuôi tôm đứng ở bên cạnh, dường như đang cố gắng lý giải thế giới này.

Nghe thấy tiếng động, cả hai người đồng loạt ngẩng đầu.

Ánh mắt Tuyết Nê Mã sáng rỡ, đang định vui vẻ khoe chiến tích thì bất chợt liếc thấy quản gia bên cạnh, nó lập tức tém sự phấn khích vào trong, nghiêm giọng cất lời,

"Lâm Túc, bài tập ba đã làm gần một nửa rồi, con lại xem qua đi."

Lâm Túc, "......"

Quản gia, "......"

Lâm Túc khẽ thở dài, lướt qua Tuyết Nê Mã đang cố tỏ vẻ nghiêm túc, đi đến trước mặt quản gia, "Còn đứng ngây ra đó làm gì?" Cậu ra hiệu về phía đống bài tập chồng chất,

"Ông cũng làm cùng đi chứ."

"?"

Mắt Tuyết Nê Mã sáng rực!

Quản gia trợn tròn mắt, "Tôi?"

"Tôi thấy mấy tuyệt kỹ của ông toàn loại lông gà vỏ tỏi gì đó, bắt chước chữ viết chắc không thành vấn đề."

Lâm Túc tựa vào mép bàn, dáng vẻ nhàn tản, "Khẩn trương lên."

Quản gia nhìn cậu không dám tin.

Nhưng khi nhìn người đàn ông trung niên đang ngồi sau bàn, trong lòng cũng thoải mái phần nào.

Thậm chí Tuyết Nê Mã đã dịch sẵn sang một bên, chia cho ông ta nửa cái bàn, "Tự kéo ghế ngồi đi."

Quản gia im lặng vài giây, sau đó kéo ghế nhập cuộc.

...

Sắp xếp mọi chuyện xong xuôi, Lâm Túc vừa ngồi xuống ghế sofa thì đã có tin nhắn tới.

[Linh]: Người tới chưa?

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Đang cắm đầu làm việc rồi.

Có lẽ từ "cắm đầu" nghe hơi nhạy cảm, bên kia chần chừ mấy giây mới nhắn lại, "Cậu bắt người ta làm gì đấy?"

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Bài tập lớp 11.

[Linh]: ......

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Sao vậy, anh cũng muốn làm à?

[Linh]: Nghĩ nhiều rồi.

Lâm Túc tiếc nuối cất điện thoại.

Cậu liếc mắt nhìn hai bóng người sau bàn đang sóng vai miệt mài phóng bút bay, bèn bật tivi lên xem tiểu phẩm hài.

"Há há há há..." Tiếng cười thoáng chốc vọng khắp phòng khách.

Mấy phút sau, giọng nói uy nghiêm vang lên, "Lâm Túc, con làm phiền ba làm bài tập rồi đấy."

Lâm Túc vặn nhỏ âm lượng, "À, xin lỗi."

Quản gia ngẩng đầu, "..."

Song kiếm hợp bích, hiệu suất cực cao.

Đến nửa đêm, Lâm Túc khẽ ngáp một cái, đứng dậy nói:

"Hôm nay đến đây thôi."

Quản gia và Tuyết Nê Mã đồng loạt thở phào.

Quản gia như thể vừa trải qua một cú sốc tinh thần cực lớn, có sống thêm mười đời nữa ông ta cũng không ngờ được một thân tuyệt kỹ của mình vậy mà lại dùng để làm bài tập cấp ba! Nhưng mường tượng đến ngày tháng sống dưới tay Hạ Chấn Linh...

Thôi làm bài tập còn hơn.

Ít ra cũng không phải làm đậu phụ Văn Tư.

Ông ta vừa đứng dậy, Lâm Túc đột ngột lên tiếng, "Tôi đói bụng. Nghe nói ông biết làm đậu phụ Văn Tư?"

"......"

"Tôi muốn ăn một bát."

Lâm Túc liếc sang, Tuyết Nê Mã thèm đến mức nuốt nước miếng.

"Nê... A Mã cũng muốn ăn, ông làm hai bát đi. Nếu ông cũng muốn ăn thì làm thêm một bát cho mình luôn."

Mặt quản gia giật giật, "...Tôi không đói chút nào, tôi làm hai bát thôi."

-

Ăn uống no say, cả đêm đánh một giấc ngon lành.

Hôm sau là cuối tuần.

Lâm Túc để quản gia ở nhà một mình làm bài tập, còn mình thì dẫn Tuyết Nê Mã đang hóa thân thành A Mã ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, A Mã lập hóa thành luồng sáng chui vào ý thức.

[Chúng ta đi đâu chơi vậy?]

"Đi mua chút đồ, tích trữ lương thực."

Cách căn hộ chừng một cây số có một con phố thương mại nhỏ. Dưới trung tâm thương mại là khu chợ, đúng dịp cuối tuần, người qua lại tấp nập như trẩy hội.

Lâm Túc vừa đi vừa lựa đồ ăn vặt.

Tuyết Nê Mã nằm bò trên vai cậu, [Tên quản gia kia không lén lút làm bậy ở nhà tụi mình đó chứ?]

Lâm Túc dừng tay một chút, "Ai dạy mày ăn nói kiểu đó đấy?"

[Bình thường cậu với Hạ Chấn Linh cũng hay nói thế mà?]

"....."

"Mày nhớ nhầm." Lâm Túc nghiêm túc chuyển chủ đề, "Ổng không dám đâu, trừ phi muốn vào ăn cơm tù với chủ cũ."

Tuyết Ni Mã "hớ" hai tiếng rồi tha cho cậu, bắt đầu nằm trên vai hăng hái chỉ tay năm ngón sai người mua đồ.

Khu chợ ngoài trời, người đến kẻ đi tấp nập.

Lâm Túc đang chọn mấy món đồ và tranh treo trang trí thì ánh mắt chợt dừng lại. Một thanh niên cao gầy đang đeo ba lô mở hờ, sau lưng là một người đàn ông trung niên đang lén thò tay tới...

Bốp! Cậu nắm chặt cổ tay người nọ.

Người đàn ông trung niên giật mình quay đầu lại.

Thanh niên đeo ba lô nghe tiếng cũng quay sang, cả ba người đứng trong tư thế rất kỳ quái, không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Lặng im một giây, Lâm Túc bẻ cổ tay người đàn ông, "Tôi xem giờ chút."

Người đàn ông, "......"

Thanh niên, "......"

Mặt người đàn ông lúc trắng lúc đỏ, vội vàng rút tay về, rủa thầm một câu rồi quay người chạy biến.

Lâm Túc điềm nhiên rút tay lại.

[Không đuổi theo à? Không giống phong cách của cậu.]

"Không có bằng chứng không kết tội được. Dù sao mục tiêu tiếp theo của ổng cũng là một cảnh sát, cứ thả đi."

[......]

Người thanh niên kia lập tức quay sang cảm ơn.

Lúc này Lâm Túc mới để ý, đối phương đeo kính râm, giọng nói khá hay, đường nét khuôn mặt thấp thoáng vẻ tuấn tú.

"Cảm ơn, cảm ơn... tôi bất cẩn quá."

Cậu ta vừa nói vừa cúi đầu kiểm tra đồ trong ba lô, đang lục lọi thì một chiếc mặt nạ rơi "bộp" ra ngoài.

Hiếm khi Lâm Túc gặp được người tháo vát nhanh nhẹn y như Tiết Trí Bạch.

Cậu cảm thán một tiếng, cúi người nhặt giúp mặt nạ.

Mặt nạ trong tay khắc rõ đường nét tinh xảo. Nửa chiếc mặt nạ mang họa tiết hồ ly cách điệu, hai chiếc tai vểnh lên tựa như mây nước uốn lượn.

Những chuỗi rèm châu bằng bạc rũ dài dưới viền bên dưới.

"Đẹp thật." Lâm Túc trầm trồ, thuận miệng hỏi, "Cái này mua ở đâu thế?"

Thanh niên ngại ngùng, "À, tôi tự làm đó."

Đáy mắt Lâm Túc đượm vẻ tiếc nuối, "Vậy à."

Thanh niên nhìn sang, "...Nếu cậu thích, tôi tặng cậu coi như cảm ơn." Cậu ta cười cười tiếc nuối, "Dù sao cũng không dùng được nữa."

"Thế thì ngại quá."

Lâm Túc thuận tay nhét mặt nạ vào túi, đoan chính nói, "Cậu thế này...thật là khó lòng từ chối."

Thanh niên, "......"

Tuyết Nê Mã lạnh lùng: [Hờ hờ, người ta chỉ thiếu nước kề dao lên cổ ép cậu nhận thôi đấy.]

Lâm Túc thản nhiên mỉm cười, làm lơ nó.

Trước khi quay đi, cậu lại nhìn thanh niên một cái, chợt nói, "Nếu gần đây cậu có tác phẩm nào sắp công bố, nhớ đề phòng những người xung quanh."

Thanh niên ngớ người, nhưng vẫn gật đầu, "À... được."

Lâm Túc cười cười rồi quay người đi.

Ra cửa một chuyến, thắng lợi trở về.

Tuyết Nê Mã lại hóa thân thành A Mã lực lưỡng để xách túi, hai người đi trên đường về nhà, Tuyết Nê Mã hỏi:

[Cậu nhắc người ta tránh tai họa coi như báo đáp à?]

Lâm Túc gật đầu, "Tao thấy hình như cậu ta gặp chuyện trắc trở nên tiện xem thử. Cậu ta sát tinh vượng, nhật chủ yếu, dễ gặp tiểu nhân. Trong nửa năm tới còn có một đại nạn..."

*Nhật chủ là Thiên can của ngày sinh trong tứ trụ (Giờ – Ngày – Tháng – Năm). Khi nói "Nhật chủ yếu", nghĩa là bản thân người đó (theo ngày sinh) không đủ sức chống chọi với các yếu tố xung quanh trong lá số.

"Nhưng có quý nhân phù trợ, không cần phải lo."

Tuyết Nê Mã gật gù, lo sang chuyện khác: [Vậy cậu tính thử coi trưa nay tụi mình ăn gì?]

Lâm Túc bấm tay, nhắm mắt, "Trưa nay... có quản gia phù trợ, ăn mì rồng với sườn kho."

Tuyết Nê Mã: [0w0]

-

Về đến nhà.

Lâm Túc nghiệm thu bài tập xong, lại sai quản gia đi nấu cơm.

Dù sao đi một chuyến tới đây cũng chẳng dễ dàng gì, cậu phải tối đa hóa lợi ích, bào triệt để giá trị lao động của người ta rồi mới thả về.

Lúc quản gia rời đi trông cứ như được đại xá, bước chân còn run hơn mấy người gặp ma trong video kinh dị.

Nhắc tới video kinh dị...

Lâm Túc liếc nhìn điện thoại.

Quả nhiên mười phút trước đã có tin nhắn của lớp trưởng,

"Livestream bắt đầu rồi, tớ xem trước đây nha. [hí hí]"

"Không có ý dụ dỗ gì đâu, cậu mau làm bài đi nhé, tớ quay lại màn hình cho cậu rồi. [bảnh tỏn rời sân]"

Lâm Túc: "......"

Đúng là không có chữ "dụ dỗ" nào, nhưng từng câu từng chữ đều là đang "dụ dỗ".

Cậu nhắn lại: "Không sao, không cần quay lại."

Nhưng không biết có phải đối phương đang quay màn hình nên tạm ẩn thông báo hay không, vẫn chưa thấy hồi âm.

Lâm Túc cũng thôi, bấm vào phòng xem livestream.

Cậu mở máy tính lên đặt trên bàn, Tuyết Nê Mã cũng lết qua. Vừa nhấn vào đã thấy livestream bắt đầu, còn có bình luận trực tiếp rộn rã lướt qua:

— Người Tuân Thành tới hóng đây!

— Nghe nói là thầy phong thủy siêu lợi hại, trừ tà bắt quỷ dễ như trở bàn tay.

— May quá, kịp coi! Bữa nay là chuyện gì vậy?

Trên video hiện lên gương mặt một người đàn ông tầm ba bốn mươi tuổi. Nốt ruồi trên lông mày, khoác áo đạo bào, mang theo chiếc túi cắm một thanh kiếm gỗ.

Lâm Túc bốc ra tên của hắn ta trong mấy dòng bình luận: Đỗ Phàn.

"Bây giờ chúng tôi đang ở một ngôi làng, đang trên đường đến nhà người xin giúp."

Đỗ Phàn vừa đi vừa nói, sau lưng lướt qua mấy căn nhà, xa xa còn có xe công trình và đồng ruộng.

Lâm Túc thấy hơi quen quen.

Ngay sau đó nghe gã nói, "Đây là một làng nhỏ nằm giữa ranh giới Tuân Thành và Huy Thành, gọi là Tam Thanh Yển."

Tuyết Nê Mã thốt lên: [Đụ!?]

Lâm Túc đập nó một cái, nheo mắt nhìn màn hình.

Ra là người của Hiệp hội Thiên sư Huy Thành.

Cậu cứ bảo sao lại có người rảnh rỗi đi tranh việc, hóa ra là để livestream.

Trong video, Đỗ Phàn đúng lúc vừa đi ngang một chỗ, chỉ chỉ, "Nói cho nhà mình biết, chỗ này là cổng làng cũ, giờ đã chuyển sang hướng Đông. Ừm, sửa vậy cũng tạm ổn."

Người chỉ đạo Lâm Túc, "......"

Tuyết Nê Mã: [Hơ hơ, "tạm ổn"? Ổng nghĩ mình là cái đinh gì, giỏi thì sửa cho "ổn" luôn đi.]

Đúng lúc này, dòng bình luận trôi qua:

— Vậy đổi hướng nào thì tốt nhất vậy đại sư?

Đỗ Phàn quét mắt nhìn bình luận, xua tay, "Hầy... cái này, cái này sửa một lần là đủ rồi, không thể sửa nữa."

Lâm Túc, "......"

Nói thừa, cậu sửa kiểu đó đã là tối ưu rồi, đương nhiên không cần sửa nữa.

Tuyết Nê Mã khinh bỉ: [Nhìn ba lô phồng phồng của ổng kìa, chắc đem toàn đồ bỏ.]

Phần bình luận vẫn đang trầm trồ tán dương, "Đỉnh thật", "Nghe oách quá", Lâm Túc coi tới đây thì chán hẳn, vừa định thoát ra lại thấy màn hình bỗng thấp thoáng bóng hình quen thuộc.

Cách đó vài bước, Cát Lập Lập đang nói gì đó với công nhân.

Có vẻ anh ta đến nghiệm thu công trình, tay còn xách theo vài thứ. Nghe thấy động tĩnh anh ta quay đầu lại, đúng lúc đụng phải Đỗ Phàn đang livestream.

Hai người đều khựng lại.

Cát Lập Lập nhíu mày, "Toàn bày mấy trò ruồi bu kiến đậu."

Đỗ Phàn cườikhẩy, "Còn hơn mấy người thực tế mà vô dụng."

Đoạn đối thoại kẹp dao giấu kiếm khiến bình luận tức khắc rộn ràng:

— Vụ gì đây? Có drama?

— Người kia là ai thế, người quen của đại sư à?

— Ê mọi người nhìn kìa, cổ áo cả hai người đều có huy hiệu giống nhau, cùng tổ chức hả?

Có lẽ người cầm máy ra hiệu gì đó, Đỗ Phàn lập tức đọc bình luận, cất lời nói:

"À không không, thật không giấu gì, thật ra tôi là người của Hiệp hội Thiên sư. Nhưng tôi thuộc phân hội Huy Thành, còn vị này là của phân hội Tuân Thành."

"Chuyện lần này là do bên Tuân Thành không xử lý được nên bọn tôi mới phải tiếp nhận."

Bình luận:

— Gì? Tuân Thành phế vậy hả?

— Vậy là đại sư tới đổ vỏ cho họ hả *cười ẻ*

.....

Trước màn hình, Lâm Túc khẽ nhướng mày.

Tuyết Nê Mã bình phẩm: [...Ổng ra vẻ tới nỗi bất chấp sống chết luôn.]

Rõ ràng Lâm Túc đã nói không nhúng tay, vậy mà một hai phải đâm chọt.

So với sự bình tĩnh của hai người họ, Cát Lập Lập trong màn hình đã phát cáu, anh ta giận dữ nói:

"Anh muốn xen vào thì cứ làm, đừng lôi phân hội Tuân Thành chúng tôi vào. Chúng tôi đã cho người cảnh báo từ trước, đừng động vào những thứ không nên động!"

"Vậy ý cậu là người ta đáng bị thế à?"

Đỗ Phàn lắc đầu thở dài, "Tốt xấu gì cũng là mạng người, mấy người không cứu được thì chúng tôi cứu."

Bình luận lại cuồn cuộn: Đây mới là đại sư chân chính!

Dù cãi nhau chí chóe nhưng cả hai vẫn cùng đi về một hướng. Cộng thêm việc Cát Lập Lập mang đồ theo, lại đúng hôm nay đi nghiệm thu công trình...

Hẳn là mang đồ thăm hỏi cho nhà quản đốc.

Lâm Túc ngả lưng vào ghế, "Lát nữa lại gà bay chó sủa cho xem."

...

Giờ vẫn chưa tới đoạn chính.

Lâm Túc ngả qua một bên không xem kỹ nữa, Tuyết Nê Mã biết ý lắc lư dâng lên một chén trà.

Cậu nhấp một ngụm, tiện thể nhìn điện thoại.

Rồi thấy Hạ Chấn Linh nhắn tin đến.

[Linh]: Cậu làm gì quản gia rồi?

Lâm Túc, "?"

Tin nhắn gửi từ hơn mười phút trước, thấy cậu không phản hồi, vài phút sau Hạ Chấn Linh lại nhắn, "Không nói gì, chột dạ?"

Ha, Lâm Túc cầm điện thoại lên.

Tuyết Nê Mã: [Cậu nhắn gì mà cười ngọt dữ vậy?]

"......" Lâm Túc quay đầu cười tủm tỉm, "Trả lời Tiểu Hạ. Không để ý vài phút, anh ta cô đơn rồi."

Tách trà trong tay Tuyết Nê Mã run lên, kinh hãi: [Tui không nên dùng từ bừa bãi, cậu đừng nói nữa!]

Lâm Túc hờ hững buông tha cho nó, trả lời Hạ Chấn Linh: Tôi đang xem livestream.

[Linh]: Livestream gì?

Lâm Túc đưa cho Tuyết Nê Mã xem, "Trả lời nhanh ghê."

Tuyết Nê Mã bịt tai, không muốn nghe.

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Loại rất tr*n tr**.

[Linh]: ?

Tuyết Nê Mã cũng: [?]

Nó liếc sang màn hình máy tính, dưới dòng bình luận lướt ào ào, Cát Lập Lập và Đỗ Phàn đã đến nhà quản đốc.

Quản đốc đau ốm nằm liệt giường, thở thì nhiều mà hít vào chẳng được bao nhiêu. Vợ ông ta đang khóc lóc thê lương, Cát Lập Lập vừa đưa đồ vừa khuyên nhủ, Đỗ Phàn thì đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa.

Khung cảnh ầm ĩ, gà bay chó sủa.

[... tr*n tr** chỗ nào?]

Lâm Túc liếc mắt nhìn màn hình, "Đầu giường chôn một xác chết đấy, mày nói coi có tr*n tr** không?"

Tuyết Nê Mã: ...Thì ra thứ tr*n tr** là xương người chết!

-

Cuối cùng tình hình trên màn hình cũng dịu xuống.

Vợ quản đốc ngồi một bên lau nước mắt, dường như Cát Lập Lập không yên tâm nên vẫn ở lại quan sát.

Đỗ Phàn lôi ra một đống đồ nghề.

Nào là kiếm gỗ, bùa chú, máu gà, còn có tro chẳng rõ đốt từ cái gì. Gã dán mấy tấm bùa lên cửa, lên xà nhà rồi nói:

"Yên tâm, tôi đã nhốt con ác quỷ lại rồi."

Bình luận:

— Vãi, đại sư đỉnh ác!

— Bắt rùa trong chum luôn kìa!

Tuyết Nê Mã: [Tôi nhất thời không biết ai mới là rùa.]

Lâm Túc gật đầu, "...Con quỷ đầu giường nhìn qua rồi."

Đỗ Phàn vẫn đang loay hoay, mặt Cát Lập Lập đã tối sầm, "Anh định ép buộc trục quỷ? Tự ý phá bỏ khế ước không sợ nó sinh oán hận mà hóa thành lệ quỷ à?"

"Thành lệ quỷ thì chém là xong."

"Đỗ Phàn, đừng làm liều. Hội trưởng bọn tôi đã nói vẫn còn cách ngồi lại thương lượng với quỷ..."

"Thương lượng với quỷ, mấy người có mạch não hay thật chứ."

Đỗ Phàn cười một câu, thẳng tay hắt một nắm tro ra! Sau đó tung bùa lên. Cảnh tượng kỳ dị lập tức xảy ra, lá bùa gặp tro thì tự nhiên bốc cháy...

Gã quát lớn, chỉ về đầu giường, "Ở đó!"

Tuyết Nê Mã: [Cũng có chút ngón nghề đấy.]

Lâm Túc, "Không thì đâu dám tới bắt quỷ."

Bình luận lập tức sôi sục:

— Đù má! Tự cháy thật kìa!

— Trước giờ tôi còn nghi mấy video này là giả, giờ bị vả mặt rồi.

— Cái trình này, đỉnh.

Cũng có vài bình luận thưa thớt như dấu ba chấm xẹt qua: Thao tác cơ bản của thầy phong thủy thôi mà....

Sau đó bị chửi "Mày làm thử cái coi?" rồi biến mất.

Lượt xem càng lúc càng cao khiến Đỗ Phàn bắt đầu ngạo mạn, gã định lấy cờ pháp ra thì đèn trong phòng chợt nhấp nháy! Xẹt... xẹt xẹt...!

Ngay sau đó ông quản đốc trên giường bỗng co giật dữ dội.

Hai chân đập vào giường, phát ra tiếng "thình thình thình".

Vợ ông hoảng loạn định nhào tới đè lại. Cát Lập Lập nhanh tay lẹ mắt giữ bà lại, ngay giây sau đã thấy ông quản đốc vốn đang thoi thóp đột nhiên vung tay lên!

Vẽ một đường rạch trong không khí.

Đỗ Phàn cũng giật mình, lập tức tăng tốc hành động.

Cát Lập Lập thấy thế định đưa vợ quản đốc ra khỏi phòng trước, anh ta quay đầu mở cửa lại phát hiện cửa đã bị khóa chặt từ lúc nào.

Anh ta tức tốc kéo tay Đỗ Phàn, "Dừng lại! Nếu quỷ trong phòng hóa thành lệ quỷ thì tất cả người trong phòng đều phải bỏ mạng ở chỗ này!"

Livestream vẫn đang mở, Đỗ Phàn không đời nào chịu dừng.

Gã ngoái lại, "Dừng lại mới là xong đời! Huống hồ bây giờ cửa bị khóa rồi, dừng lại thì làm được gì?"

Cát Lập Lập chết trân, nhất thời nghẹn lời.

Bình luận thấy thế, tức khắc nghiêng hẳn về một phía:

— Đúng đó, giờ dừng lại thì làm được gì?

— Đừng cản mũi đại sư được không, thầy phong thủy phân hội Tuân Thành đúng là bất tài thật.

— Bảo sao phải nhờ người ta tới dọn bãi chiến trường.

......

Trước máy tính, Lâm Túc buông tiếng thở dài, "Cát Lập Lập nói đúng, có cách hay không thì cũng phải dừng lại trước đã."

Tuyết Nê Mã: [Vậy giờ xử sao đây?]

Lâm Túc nhìn chằm chằm màn hình, "......Cậu ta có mang pháp khí hộ thân không?"

[...Không rõ.]

Trên màn hình, Đỗ Phàn thấy đối thủ đuối lý còn bình luận đang nghiêng về phe mình, tức thì vênh váo hẳn, "Phân hội Tuân Thành các người đã bất tài thì đừng tới chỉ trỏ ở đây..."

"Hoặc là cậu có cách hay hơn thì trổ tài cho mọi người xem."

Cát Lập Lập đứng yên tại chỗ, nghiến răng.

Đừng nói là cách, lần này anh ta đi vội đến pháp khí còn chẳng mang theo, trong túi chỉ có...

Hai giây sau, anh ta hạ quyết tâm, "Được, tôi trổ tài cho mấy người xem!"

Lâm Túc thấy thế thì yên tâm, "Xem ra còn giữ át chủ bài, ít ra còn tự bảo vệ được mình."

Giây tiếp theo đã thấy anh ta lôi ra một cái điện thoại.

Lâm Túc, "?"

Cảm giác quen thuộc ồ ạt ập tới, còn chưa kịp nghĩ xong, điện thoại của cậu đã rung lên.

[Người gọi đến: Cát Lập Lập]

"........."

Ngay bên dưới thông báo cuộc gọi, khung chat với Hạ Chấn Linh vẫn dừng ở dòng: ?

Lâm Túc dừng mắt lại mấy giây, lặng người trả lời tin nhắn, "... Có lẽ tôi cũng sắp góp mặt trong livestream tr*n tr** rồi."

—----------------------

Editor: Sau khi cân nhắc thì mình quyết định để người trong nghề gọi nhau là "phong thủy sư" còn người ngoài sẽ gọi là "thầy phong thủy" nha 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...