Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 21: Khách hàng thứ ba



Edit: Wine
Beta: Choze

Ulti thẳng mặt!

Lâm Túc trả lời tin nhắn xong thì bấm nhận cuộc gọi.

Ống nghe lập tức truyền đến âm thanh tha thiết của Cát Lập Lập:

"Đại nhân...! Cứu cứu! Bây giờ tôi....."

Cùng lúc đó, màn hình trồi lên gương mặt đầy thành kính của người đang cầm điện thoại.

Lâm Túc khựng lại một giây, "Không cần nói, tôi biết."

Giọng nói của cậu xuyên qua ống nghe truyền ra màn hình, có hơi biến âm nhưng không che lấp được chất giọng trẻ trung trong trẻo.

Bình luận tức thì xẹt qua một trời đầy chấm hỏi:

— Đại nhân??

— Ai vậy? Nghe giọng trẻ thế?

— Được không đấy? Đừng làm hỏng việc nha

Tinh thần Cát Lập Lập lại phấn chấn hẳn, "Không hổ là ngài, biết rõ mọi chuyện như lòng bàn tay!" Anh ta tràn trề hy vọng hỏi, "Vậy... giờ chúng tôi nên làm gì?"

"Dừng lại trước đã, đừng tiếp tục nữa."

Lâm Túc quét mắt qua nhìn vật dụng trong căn phòng, "Tìm một ít hạt ngâm qua nước rồi mỗi người uống một bát trước đi. Cũng cho ông quản đốc uống một ít, âm khí trong phòng quá nặng, phải tăng dương khí."

"Sau đó dùng giấy đỏ cắt hai hình nhân, đốt ngay đầu giường."

Trong lúc cậu nói, Cát Lập Lập đã bắt đầu hành động.

Hành động của Đỗ Phàn bị ngắt ngang, sắc mặt hơi khó coi. Gã vừa định ngăn lại thì đã bị Cát Lập Lập hất tay cái bốp! Bây giờ Cát Lập Lập khí thế đầy mình, quay đầu cười khẩy:

"Không phải anh bảo tôi giỏi thì làm à? Tránh ra."

"......" Đỗ Phàn lúng túng rút lui.

Nước vo hạt nhanh chóng được mang tới.

Cát Lập Lập đè quản đốc xuống đút nước cho ông ta, vừa đút xong hết một bát nước, người vốn đang liên tục co giật trên giường bỗng nằm im, hơi thở dần dần ổn định.

Vợ quản đốc thấy thế mừng rỡ khôn xiết, vội vàng đi cắt giấy đỏ.

Bình luận xẹt qua mấy dòng kinh hãi: Đù má???

Lâm Túc thấy tình hình đã tạm ổn thì tắt livestream, đứng dậy nói, "Thứ con quỷ kia mua là mạng của ông ta, chỉ cần chưa hóa thành lệ quỷ thì tạm thời chưa đến lượt các người."

"Trước khi tôi tới đừng có làm bậy thì đảm bảo không sao."

Dứt lời, cậu cúp máy chuẩn bị ra cửa.

Tuyết Nê Mã đã mang chứng nhận thiên sư và áo choàng đến cho cậu. Lâm Túc đeo khuyên tai tua rua áp chế pháp lực, khoác thêm áo choàng đen huyền, vừa ra đến cửa lại chợt khựng lại.

... Phải rồi, bên kia còn đang phát trực tiếp.

Cậu đảo mắt một lượt, ánh mắt rơi vào chiếc mặt nạ vừa mang về.

Ngón tay thon dài cầm lấy chiếc mặt nạ thuần khiết tinh xảo.

"Nê Mã, tao đeo cái này có lố quá không?"

Tuyết Nê Mã dí sát lại: [Không đâu, cậu rất hợp với cái kiểu phấn son ra trận như này!]

"......"

Lâm Túc cầm mặt nạ ra khỏi nhà.

Cậu bắt một chiếc xe.

Lúc ngồi trên xe tiện thể xem điện thoại. Hạ Chấn Linh đã trả lời tin nhắn ngay sau khi cậu gửi:

[Linh]: ...Cậu đang ở đâu?

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Trên đường vào lòng anh.

[Linh]: Ồ, tôi đợi đây.

Lâm Túc im lặng hai giây, lặng lẽ tắt màn hình.

Tuyết Nê Mã: [...Tui cứ cảm thấy nếu cậu không đến gõ cửa cõi lòng người ta thì câu đó sẽ lập tức biến thành "cậu đợi đấy".]

Lâm Túc hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ, "Đường vào tim anh ta ngoằn ngoèo như thế, sao lại trách tao không tới được?"

[...Hơ hơ.]

-

Đi đến nơi mất khoảng nửa tiếng.

Lâm Túc xuống xe đi thẳng tới nhà quản đốc.

Lúc đến cửa đã thấy vài ba hàng xóm gần đó hiếu kỳ đứng vây quanh hóng chuyện. Cậu vừa xuất hiện đã thu hút hết mọi ánh nhìn.

"Ai tới nữa vậy?"

"Đừng bảo là thầy phong thủy nữa nhé..."

Có người trong làng ngó qua bộ dáng của cậu, thấy lạ mặt bèn nói, "Cánh cửa này không mở được đâu, tà lắm."

Lâm Túc đứng trước cửa quét mắt nhìn qua.

Cửa lớn bị một làn khí đen bao phủ, bùa dán sau cửa cũng cháy xém một nửa.

Cậu lắc đầu, "Mở không được thì phá cửa."

Dứt lời rầm! một tiếng

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, cánh cửa đóng chặt bị đá văng ra.

Người trong nhà giật mình hoảng hốt.

Con quỷ trong nhà cũng hoảng hốt la lên.

Lâm Túc bước vào tiện tay đóng cửa lại, đảo mắt nhìn quanh một vòng. Trong căn phòng nhỏ, quản đốc nằm trên giường, mặt trắng như giấy, vợ ông ta đứng cạnh Cát Lập Lập.

Đỗ Phàn đứng phía bên kia, sau lưng là phong thủy sư đi theo quay phim.

Trên camera có lắp một màn hình nhỏ, dòng bình luận từ phòng livestream xẹt qua tới tấp cập nhật tình hình theo thời gian thực.

Lâm Túc quay mặt lại khóe mắt nhếch lên nhìn thoáng qua, dòng bình luận bỗng im bặt hai giây.

Nhưng ngay lập tức màn hình đã xôn xao trở lại:

— Tôi...đang xem livestream tâm linh hay là show tuyển tú vậy trời.....

— Bị hút hồn năm giây, tôi về rồi.

— Đeo mặt nạ mà vẫn nhìn rõ là trẻ...

— É, livestream có kịch bản không đó, tự nhiên vác bình hoa tới chi vậy?

— Phân hội Tuân Thành chắc hết vốn liếng thiệt rồi hahaha.

Cát Lập Lập mặc kệ bình luận, gần như rưng rưng nước mắt tiếp đón, "Cuối cùng ngài cũng tới rồi!!"

"Gì? Đây là người cậu gọi đến á?"

Đỗ Phàn hoàn hồn, nhìn lom lom đánh giá Lâm Túc, "Chỗ này của tôi không phải sân khấu để debut đâu."

Lâm Túc lắc đầu, "Anh không thể vì tôi sắc nước hương trời mà coi thường năng lực chuyên môn của tôi được."

Đỗ Phàn cứng họng.

Cát Lập Lập giờ đã mát mày mát mặt, nói chuyện chẳng thèm nể nang, "Anh nói xem, có ai trong chúng ta gặp chuyện gì chưa?" Anh ta lại chỉ chỉ, "Cái cửa đó anh mở được không?"

Sắc mặt Đỗ Phàn cứng đờ, lại nghẹn họng.

Lúc này bình luận cũng xẹt qua:

— Ờ đúng ha, hồi nãy người này ra tay qua điện thoại có vẻ xịn phết.

— Xem sao đã.

...

Lâm Túc không để tâm tới động tĩnh trong phòng trực tiếp, cũng không nhìn bình luận.

Cậu đang nhìn về phía con quỷ bên kia.

Từ lúc cậu đạp cửa bước vào nó đã đứng im không nhúc nhích. Hẳn là cảm nhận được thần cách trên người cậu, nó đứng trong góc tường, hơi rúc người lại.

Tuyết Nê Mã: [...Ảo giác hả, hình như nó có vẻ muốn chào cậu?]

Lâm Túc: Ai biết, chắc là quỷ hướng nội.

Hai bên đang nhìn nhau thì bỗng nghe Đỗ Phàn cất tiếng:

"Các người gọi viện binh tôi không cản."

Đỗ Phàn nhìn vào camera, ra vẻ độ lượng, "Nhưng ai làm việc nấy, tự dựa vào bản lĩnh của mình."

Lâm Túc dời mắt đi, quay đầu nhìn gã hai giây. Sau đó lui nhẹ nửa bước, nhường lại sân khấu cho gã:

"Mời anh bắt đầu biểu diễn."

Đỗ Phàn, "......"

Đỗ Phàn độ lượng không thành lại thành diễn viên, nhưng vì còn đang livestream nên gã chỉ đành nuốt cục tức quay người đi gỡ bùa đã dán từ trước.

Lần này Lâm Túc lại không ngăn.

Bùa đã bị âm khí ăn mòn phân nửa, suýt chút thành ra tự bóp mình, giờ đúng là nên gỡ xuống.

Cậu và Cát Lập Lập đứng một bên khoanh tay quan sát hệt như mấy ông chủ lớn. Đến khi Đỗ Phàn hì hục gỡ bùa xong, định lấy lửa đốt thì Lâm Túc nhàn nhạt nhắc nhở,

"Ngâm nước."

Động tác của Đỗ Phàn khựng lại, cố giữ thể diện, "Cậu...Cậu thì biết cái gì, chúng ta theo trường phái khác nhau, do cậu chưa từng thấy nhiều thôi."

"......"

Tuyết Nê Mã: [...Hắn biết cậu sống bao lâu rồi không? Cậu qua cầu còn nhiều hơn hắn qua đường, cậu gặp quỷ còn nhiều hơn hắn gặp người, cậu joke còn nhiều hơn hắn....]

"Cũng đâu có nhiều vậy."

Lâm Túc dựa hờ vào tủ bên cạnh, thong dong nói: "Cứ tự nhiên."

Đỗ Phàn lập tức châm lửa đốt bùa.

Ngọn lửa bùng lên, giây tiếp theo trong phòng vang lên tiếng nổ chói tai! Âm khí cuộn xoắn vụt cái lao đến đầu ngón tay Đỗ Phàn. Gã hoảng hốt thả tay....

"A!" Đầu ngón tay đã bị bỏng rát, khí lạnh cuồn cuộn.

Cát Lập Lập không nhịn được bật ra một tiếng "hừ ~" rõ to.

Đỗ Phàn tức đến mức tím tái mặt mày.

Cả phòng rơi vào im lặng, bình luận vẫn trôi đều đều.

Lâm Túc thấy bầu không khí ngượng ngùng, kịp thời ra tay giải vây, "Tuy cổng làng tôi sửa "tạm ổn", nhưng pháp sự của anh thì thật sự không ổn."

Đỗ Phàn đột nhiên ngẩng đầu, trừng to mắt.

"...Cậu, là cậu sửa?"

Dòng bình luận đang thong thả trôi qua bỗng dừng hẳn, rồi ồ ạt ập đến:

— Vãi, cổng là do cậu ta sửa!?

—...Ulti thẳng mặt!

— Cứu tôi với, giờ tôi thấy xấu hổ thay cho đại sư Đỗ [nhìn trời rơi lệ]

Lâm Túc khẽ cười sau lớp mặt nạ.

-

Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng như tờ.

Bình luận vẫn trôi ào ào.

Phía kia người quay phim ra hiệu, chỉ chỉ vào màn hình, vẻ mặt không mấy khả quan.

Đỗ Phàn có vẻ hơi bực, bắt đầu mất kiên nhẫn.

Tuyết Nê Mã dán sát vào màn hình, tường thuật trực tiếp, [Lâm Túc, bọn họ đang nói đại sư Đỗ có vẻ không ổn lắm.]

[Còn nói ổng làm màu thất bại rồi.]

[A! Còn có một đống bình luận gọi cậu là "vợ", đúng là tr*n tr** thật.]

Lâm Túc, "......"

Cậu cảm thán: thời đại này đã phát triển mức khiến cậu hơi lạ lẫm rồi.

Nhưng cậu không chú ý đến nó quá lâu, bởi vì lúc này Đỗ Phàn đã bắt đầu bước tiếp theo.

Lấy gương bát quái ra, treo ở cửa sổ.

Đỗ Phàn lấy lại phong thái, tự nhiên đối diện với máy quay, "Thật ra tôi đã dự liệu được tình huống nên đã chuẩn bị sẵn hai phương án, bắt không được, vậy thì đuổi ra ngoài..."

Đang nói dở thì bên cạnh có tiếng nói.

Lâm Túc nhìn qua, ẩn ý nói, "Tốt nhất là đừng."

Đỗ Phàn nhíu mày, "Ai làm việc nấy." Gã lại ngó qua bình luận, quay đầu nói, "Cậu đừng xen vào."

Tuyết Nê Mã: [...But a quỷ is watching you đó.]

Cát Lập Lập nhìn Lâm Túc, hỏi nhỏ, "Không sao chứ? Có cần ngăn lại không?"

"Cứ để ổng làm."

Không ai ngăn cản, chỉ có vợ quản đốc lo lắng nhìn chằm chằm.

Không biết từ lúc nào, bên ngoài trời đã âm u, dần chuyển tối.

Đỗ Phàn treo gương bát quái xong lại loay hoay chuẩn bị gì đó.

Gã rút kiếm gỗ đào quét một lớp máu gà, chợt cảm thấy một luồng gió âm thổi tới.....

Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên.

Chỉ thấy cả người Đỗ Phàn như bị thứ vô hình đè sấp xuống đất, cổ bị bóp chặt, "Hớ... hớ ặc!"

Kiếm gỗ đào rơi xuống, hắn dùng cả hai tay cào cổ mình, để lại vết xước dài đỏ ửng, mặt càng lúc càng tím tái. Vợ quản đốc hét lên, người quay phim cũng vội lao đến,

"Đỗ đại sư, Đỗ đại sư!"

Gương rơi xuống, cả căn phòng tức khắc loạn cào cào.

Camera vẫn đứng đó, bình luận ồ ạt vụt qua che lấp màn hình, đúng lúc này một bóng người cao ráo bước vào khung hình.

Lâm Túc cầm bút trúc, nhẹ nhàng gõ xuống.

Cái gõ rơi vào khoảng không, lại khẽ vang lên một tiếng "cốc" rất nhẹ. Tựa như thể đang gõ vào xương, âm thanh được máy quay thu lại rất rõ ràng.

Ngay sau đó tay đang bóp cổ Đỗ Phàn dường như buông lỏng.

Mặt của Đỗ Phàn hồng hào trở lại, nghiêng người ngã vật ra đất, há miệng ho khan th* d*c. Người quay phim đưa lưng về phía máy quay hỏi nhỏ gì đó, gã chỉ xua tay.

Vừa dạo một vòng quỷ môn quan về, bây giờ gã vẫn còn khiếp đảm, chẳng còn hơi sức đâu mà lo livestream nữa.

Lâm Túc thu bút lại, bình tĩnh đứng một bên.

Cậu đã nói rồi, tốt nhất là đừng.

Tuyết Nê Mã miệt thị: [Hừ, một hai phải ăn đòn mới chịu ngoan.]

...

Chuyện vừa rồi dọa vợ quản đốc sợ tái mặt.

Bà không còn dám nghĩ đến biện pháp cứng rắn nữa, vội chuyển sang cầu cứu Lâm Túc, "Đại sư, còn cứu được không?"

"Đừng hỏi tôi." Lâm Túc chỉ tay về một hướng, "Hỏi ấy kìa."

Vài ánh nhìn đồng loạt đổ dồn về phía Đỗ Phàn đang lồm cồm bò dậy, Đỗ Phàn sững lại chỉ chỉ mình, "Tôi?"

Vợ quản đốc tràn đầy hy vọng nhìn gã.

Lâm Túc, "Sau lưng."

Đỗ Phàn nghe xong giật nảy mình, theo bản năng nhảy xa hai mét!

Vợ quản đốc, "........."

Lâm Túc không có hứng xem trò hề này nữa.

Cậu hỏi thẳng, "Tiền mua mạng đâu?"

Vợ quản đốc lúng túng kéo góc áo, chỉ cái tủ, "Bán một ít, còn lại đều ở đó."

Cả phòng chìm vào im lặng.

Cát Lập Lập không nói nên lời, "Đồ của người chết mà cũng dám bán."

Vợ quản đốc xấu hổ, "Haiz, ông ấy nhất thời bị ma xui quỷ khiến..."

"Thôi, đúng lúc đang livestream, phát cái thông báo tìm đồ, nhanh chóng thu đồ về." Nói rồi Lâm Túc quay sang ống kính đọc như máy, "Đồ của ma quỷ, mong quý hành khách mau mau trả về."

Mọi người, "........."

Cát Lập Lập ngó qua, rất biết điều không bắt bẻ cách xưng hô.

Vợ quản đốc vội hỏi, "Đại sư, tìm về là được rồi đúng không?"

Lâm Túc im lặng một chút rồi nhìn về một hướng, cất tiếng trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả phòng,

"Trả tiền mua mạng lại cho cậu, cậu đồng ý không?"

Con quỷ bên kia không nói gì, chỉ sờ sờ chỗ xương bị gõ lúc nãy, ngẩng đầu nhìn cậu chằm chằm, hốc mắt trống rỗng toát lên sự oan ức tủi thân.

Lâm Túc, "......"

Cậu thở dài, "Tìm được rồi tính sau."

Vợ quản đốc gật đầu lia lịa, "Vậy sau khi tìm được thì liên hệ với ai?"

Lâm Túc không muốn can thiệp, lần này cậu đến chỉ để cứu người. Cậu chỉ vào Cát Lập Lập và Đỗ Phàn, "Đây hoặc đây, mấy người tự chọn."

Nói xong cậu quay đầu định rời đi.

"Đợi đã!" Đỗ Phàn bất ngờ gọi cậu lại. Gã nhìn Lâm Túc với vẻ mặt phức tạp, "Cậu... rốt cuộc là ai?"

"Đừng hỏi." Lâm Túc nghiêng mặt, lắc đầu, "Cùng một cái joke, tôi không nói lại hai lần."

"?"

Tuyết Nê Mã, [Có khi hắn ta cũng thấy cậu có...]

Còn chưa nói hết trước mặt đã chợt lóe lên ánh vàng.

Chỉ thấy Lâm Túc tiện tay rút chứng nhận thiên sư ra, ánh vàng chói mắt tức khắc làm hai người phe Đỗ Phàn chết lặng....

"...Ánh kim!?"

Cùng lúc đó, hàng loạt bình luận bay ra:

— Ánh kim!!!

— Cung cấp kiến thức: loại thẻ thiên sư ánh kim này là dành cho nhân vật đặc cấp trong hiệp hội!

— Vãi nồi???

— Chấn động, hóa ra đây mới là cao thủ hàng real!

......

Lâm Túc nhẹ nhàng khoe hàng xong thì cất chứng nhận thiên sư vào, xoay người rời đi.

-

"Ầy, đại nhân...!"

Cát Lập Lập mặc kệ người trong phòng, tung tăng theo sau, "Lần này lại phải cảm ơn đại nhân. Thế mà ngài lại biết tôi gặp khó, đúng là liệu sự như thần!"

Lâm Túc hơi khựng lại, "...Đâu, tôi đang xem livestream."

Cát Lập Lập, "..."

Anh ta há hốc, "Ngài cũng xem livestream!? Ngài... không phải nên bận xử lý mấy kiểu tài liệu tuyệt mật gì đó sao?"

"Cái đó là việc của Tiểu Hạ."

"Ra là giao cho hội tr....ưởng Hạ!?"

Âm cuối cùng nghẹn lại thành thanh âm run rẩy.

Lâm Túc vừa khéo đẩy cửa ra.

Cậu như có linh cảm mà ngẩng đầu, ngay lập tức đối mặt với người đang đứng ở cách cửa khoảng hai mét.

Hạ Chấn Linh khoanh tay tựa vào tường, áo cổ cao ôm sát, áo khoác lông hạc nhẹ phủ trên vai.

Ánh mắt chạm nhau, Lâm Túc, "?"

Hai người một trong một ngoài, nhìn nhau qua cánh cửa.

Đỗ Phàn trong phòng nghe thấy tiếng động thì thò đầu ra: Hội trưởng Hạ? Ai vậy, không phải Hội trưởng phân hội Tuân Thành là Mạnh Viễn Bình sao?

Hắn ta vừa nhìn thấy Hạ Chấn Linh, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mắt lướt qua huy hiệu trên ngực áo người kia, bỗng chốc cứng người "...Hiệp hội Giám sát!"

Hạ Chấn Linh nghe tiếng thì lạnh nhạt liếc sang.

Đỗ Phàn chột dạ rụt lại như chim cun cút.

Lâm Túc ngừng một nhịp, bước tới, "Sao quan giám sát lại tới đây?"

Hạ Chấn Linh ẩn ý sâu xa, "Thấy hình như cậu lạc đường nên ghé qua đây đón về."

"........."

Lâm Túc nghiêm túc, "Đời người không chỉ có đích đến mà còn có phong cảnh ven đường."

"Ồ..." Giọng Hạ Chấn Linh nhẹ tênh, "Ví dụ như tìm một con quỷ trong livestream tr*n tr**?"

Lâm Túc mím môi, "Đừng nói mấy lời lẳng lơ như thế."

Bên cạnh lại vang lên một tiếng cười lạnh.

Chốc lát sau lại nghe Hạ Chấn Linh nói, "Nếu cậu không đến, tôi cũng phải đến."

Lâm Túc gật đầu:

"Dù sao bọn họ cũng đang lượn lờ bên bờ vi phạm, biển rộng tuỳ cá lội, trời cao mặc chim bay."

"..." Hạ Chấn Linh nhàn nhạt, "Giới hạn của chúng ta cũng không rộng đến thế." Thấy đối phương định bàn sâu hơn, hắn đúng lúc chuyển chủ đề,

"Mặt nạ này đâu ra vậy?"

"À, quà tạ lễ."

Lâm Túc đưa tay vuốt mặt nạ, ngón tay thon dài nổi bật trên chiếc mặt nạ nửa mặt, dải bạc lay nhẹ bên má, "Sao, đẹp không?"

Ánh mắt Hạ Chấn Linh dừng lại vài giây rồi lặng lẽ rời mắt.

Điện thoại bỗng rung lên.

Lâm Túc không chờ được câu trả lời cũng không gặng hỏi, lấy điện thoại ra xem đã thấy tin nhắn hiện lên:

[Trần Hữu]: Đù má! Lâm Túc!

"......"

Lâm Túc: Đù má! Lớp trưởng!

Suýt quên bé heo hóng hớt này! Cậu chợt thấy căng thẳng, còn đang tính bịa gì đó thì tin nhắn tiếp theo đã đến.

[Trần Hữu]: Cậu nhất định phải xem bản ghi! Có một cao thủ siêu con mẹ nó đỉnh, nhìn na ná cậu đó! [hỏn lọn cắn tay]

[Trần Hữu]: *đang gửi video*

Lâm Túc: "......"

Một lát sau, cậu cảm thán thốt ra "thôi được", rồi cất điện thoại.

Hạ Chấn Linh: "Sao vậy?"

Lâm Túc nhẹ nhàng lắc đầu, "Những người bên cạnh mãi chẳng thể nào xuyên qua vẻ ngoài tuyệt mĩ này để nhìn thấu linh hồn cao khiết bên trong tôi."

Đáp lại cậu là một ánh nhìn sâu thẳm không nói thành lời.

-

Lúc này vừa đúng giờ cơm.

Lâm Túc ngẩng nhìn sắc trời mênh mông, "Đói rồi. Lát nữa có muốn cùng đi ăn không?"

Giọng người bên cạnh vang lên, "Sao cũng được."

Ra khỏi cổng làng, chiếc xe đen quen thuộc đỗ sẵn bên đường. Cửa sổ xe hạ xuống, Lâm Túc chào hỏi, "Hi, ông Trương."

Khổng Phất tập mãi thành quen mà mỉm cười, "Hi."

Hai người lên xe, Hạ Chấn Linh báo một địa chỉ.

Chiếc xe lao đi như luồng sáng lướt trên đường, vững vàng vụt thẳng về phía trước.

Lâm Túc bám cửa sổ, "Đi đâu thế?"

"Vào lòng tôi."

"......" Cậu quay đầu, "Anh ám muội."

Khổng Phất ngồi đằng trước vẫn mỉm cười im lặng, tiếp tục lái xe.

Chẳng bao lâu xe dừng lại.

Lâm Túc xuống xe, trước mắt là một nhà hàng thanh nhã yên tĩnh, còn chưa vào cửa đã nghe được mùi thơm.

Cậu tấm tắc, "Cửa lòng anh thơm ghê."

Hạ Chấn Linh dẫn cậu vào trong, nhắc nhở, "Nhìn dưới chân, đừng vấp ngã ở cửa lòng tôi."

Lâm Túc, "..."

Cậu thong dong bước theo, "Ngã phát này chắc là ngã vào lòng anh rồi."

"Hờ."

Nhân viên dẫn đường cố giữ nét mặt bình tĩnh.

Hai người đi thẳng vào phòng riêng.

Sau khi ngồi xuống, Hạ Chấn Linh đưa menu qua cho Lâm Túc, "Cậu gọi đi."

Lâm Túc không khách sáo, gọi hai món rồi đưa lại menu, "Phần còn lại anh gọi."

Nhân lúc đối phương đang xem thực đơn, cậu mở điện thoại lên. Video lớp trưởng gửi đã tải xong, vì là bản quay màn hình nên bình luận trực tiếp vẫn ở đó.

Lâm Túc bấm mở, tiếng trong video vang lên.

Người đối diện ngẩng đầu, "Xem gì đó?"

Lúc này phục vụ cũng vừa cầm menu rời đi.

Lâm Túc kéo thanh tiến độ, "Video tr*n tr** của tôi." Cậu chìa ra, "Muốn xem cùng không?"

"......"

Trong lúc nói chuyện video vẫn đang phát.

Hạ Chấn Linh nhìn xuống, hơi nhướng mày.

Lâm Túc không nhìn được màn hình, không rõ hắn vừa thấy gì, dứt khoát kéo ghế sang ngồi xem cùng.

Vừa ngồi xuống đã nghe "rầm!" một tiếng.

Cậu đạp cửa xông vào.

Lâm Túc, "......"

Máy quay đặt ở góc chéo. Nửa sườn mặt lọt vào màn ảnh, chuỗi bạc trên mặt nạ lay động che đi nửa gương mặt. Mặt nạ ánh xanh bán trong suốt tương phản rõ rệt với màu môi.

Cậu nghiêng đầu thoáng nhìn về phía ống kính, khóe mắt hơi nhướng lên.

Lâm Túc lướt tìm, "...Ủa? Mấy bình luận đặc tả tôi đâu, lớp trưởng rớt mạng hả?"

Hạ Chấn Linh thoáng nhìn cậu.

Tuyết Nê Mã cũng trồi lên: [Chắc bị nhan sắc của cậu đánh sập rồi.]

Đúng lúc này, mấy dòng "tuyển tú", "bình hoa"....mới lướt qua.

Lâm Túc yên tâm cất điện thoại, "Ồ thật này."

Cậu lại nhìn Hạ Chấn Linh chỉ chỉ, "Thấy chưa, tôi đã bảo họ chỉ thấy được vẻ ngoài tuyệt mỹ của tôi thôi."

Hạ Chấn Linh nhìn qua lần nữa, vừa lúc thấy mấy dòng "có tí bản lĩnh đấy", "ra tay" nói,

"Cũng có người thấy được tâm hồn của cậu."

"......"

Nội dung trong video Lâm Túc vừa mới trải qua nên cậu không xem kỹ. Đúng lúc hai thức ăn được mang lên, cậu ăn trước vài miếng.

Nhìn thấy Hạ Chấn Linh chưa động đũa, cậu hỏi, "Không ăn hả?"

Hạ Chấn Linh khoanh tay, "Đang đến đoạn hay."

Lâm Túc, "?"

Cậu thò đầu qua, xem được đoạn cậu bảo Đỗ Phàn ngâm bùa vào nước.

Bình luận hiện lên loạn xạ:

— Phải dùng lửa mới đúng chứ, lửa mới đốt sạch được.

— Lúc nãy thì không giúp, giờ còn ở đây chỉ tay năm ngón.

— Đại sư Đỗ nói đúng, còn quá trẻ, hiểu biết nông cạn...

— Vãi chưởng!?

Lúc tiếng Đỗ Phàn la oai oái vì bị bỏng cũng là lúc kênh chat thống nhất biến thành một đống dấu hỏi: ?????

Dân mạng còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy Lâm Túc dửng dưng đến mức cợt nhả.

"Tuy cổng làng tôi sửa "tạm ổn", nhưng pháp sự của anh thì thật sự không ổn."

Bình luận:.........!!??

Sau đó bình luận bùng nổ:

— Cổng làng là cậu ta sửa!?

— Hình như thấy hơi hơi đỉnh

— Đại sư Đỗ thật sự không ổn nha, kiểu này có coi như là làm màu thất bại không vậy.

......

Lâm Túc nghe được đoạn đó, cậu nhìn vài dòng rồi quay đầu tiếp tục ăn.

Bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo truyền đến, âm điệu cũng cao lên, "Vợ ơi?"

------------

[Lời tác giả]

Lâm Túc: ...Hửm??

*

Thì ra người ulti thẳng mặt lại là Tiểu Hạ. (trầm ngâm)

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...