Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 27: Khách hàng thứ ba



Edit: Wine
Beta: Choze

Chuyến này của anh không đơn giản.

Lục Diễn Chu ngồi trên xe lăn, thần sắc tôn quý mà phảng phất nét u trầm.

Các đệ tử trong tộc theo sát hai bên, có lẽ vì đến Hiệp hội Thiên sư nên không dẫn Trầm Thu vẫn còn là quỷ theo.

Huy hiệu hội trưởng được khắc ngay vạt áo.

Lâm Túc nhẹ nhàng chớp mắt: Hay lắm, ra là ai cũng âm thầm việc ai nấy làm.

Phương Lĩnh kinh ngạc nhìn sang, dường như không hiểu vì sao gia chủ của một trong tứ đại thế gia lại đích thân tiếp quản một phân hội nhỏ như Huy Thành. Hắn dè dặt cung kính chào hỏi:

"Lục gia chủ."

Thấy Phương Lĩnh biết người nọ, Thôi Trinh cũng thuận đà gọi, "Hội trưởng Lục."

Hắn ta còn thừa cơ lặng lẽ châm ngòi, "Hội trưởng, hôm nay là ngày phân hội chúng ta phục công, nhưng không hiểu sao hội trưởng của Hiệp hội Giám sát và các phong thủy sư ở phân hội khác cũng kéo đến..."

Lời còn chưa dứt, âm thanh bánh xe lăn lộc cộc vang lên trước mặt.

Lục Diễn Chu không liếc họ lấy một lần.

Anh đẩy xe lăn thẳng đến trước mặt Lâm Túc, khiêm nhường cất tiếng, "Lâm tiên sinh."

Rồi lại gật đầu chào Hạ Chấn Linh, "Hội trưởng Hạ."

Lâm Túc gật đầu, "Thì ra là cậu tiếp quản."

Lục Diễn Chu rũ mi che đi cảm xúc trong đáy mắt, môi khẽ cong lên.

Thôi Trinh lập tức nghẹn họng.

Hắn ta mấp máy môi, khó hiểu nhìn Phương Lĩnh, nào ngờ thấy Phương Lĩnh còn khiếp đảm hơn.

Trong lòng hắn ta chợt dâng lên cảm giác bất an.

"Tiên sinh." Một đệ tử đi cùng tiến lên, "Lễ phục công sắp bắt đầu rồi."

Lục Diễn Chu gật đầu, nói với Lâm Túc, "Thất lễ rồi, tôi đi trước, hai vị cứ tự nhiên."

Xe lăn lăn được hai vòng thì dừng lại.

Lục Diễn Chu bất chợt quay đầu, ánh nắng ban mai rọi lên gương mặt trắng bệch lạnh lùng cùng đôi mắt đen sâu không thấy đáy. Anh quét mắt qua ba người đang đứng cứng đờ bên cạnh, chậm rãi nhếch môi,

"Còn các người... khó khăn lắm mới về được. Cũng vào cùng đi."

Không khí giá lạnh buổi sớm mai như khiến người ta rùng mình.

Nói rồi anh tự đẩy xe lăn tiến vào trong.

Đám người Phương Lĩnh cố giữ bình tĩnh, không rõ sự tình cũng đành răm rắp đi theo.

...

Đợi đám người trước mặt đi hết, Lâm Túc vẫn chưa thỏa mãn mà dời mắt, "Biết ngay Tiểu Lục không phải hạng chịu để yên, dù sao cũng là người mới ngoài hai mươi đã thành vua cờ bạc."

Hạ Chấn Linh, "...Vua cờ bạc gì?"

"Cao thủ tẩy bài."

"......"

Tuyết Nê Mã: [Không nói mấy cái khác, nhưng sao cậu ta cũng thành "Tiểu Lục" rồi?]

Lâm Túc đáp lại: Biệt danh ở nhà thôi.

Cậu nói rồi lại cảm thán thay ba người kia, "...Đây mới là trâu ngựa thật nè. Tin rằng với thủ đoạn của Tiểu Lục thì ngày tháng sau này của bọn họ chắc chắn sẽ rộn ràng không khác gì lúc nhận được công văn."

Hạ Chấn Linh không bình luận gì thêm, chỉ liếc mắt nhìn cậu rồi hỏi, "Muốn vào xem không?"

"Đến cũng đến rồi, đi thôi."

Cả hai sóng vai bước vào trong.

Lâm Túc chợt dừng bước, nghiêng đầu nhìn sang, "Có phải anh đã biết trước Tiểu Lục sẽ tiếp quản nên mới cố tình gọi tôi đến xem kịch không?"

Sườn mặt của Hạ Chấn Linh lạnh lùng mà bình tĩnh, không phủ nhận.

Không phủ nhận tức là thừa nhận.

Lâm Túc híp mắt: Còn bày mấy trò tạo bất ngờ nhỏ...

Cậu vui vẻ quay đầu về phía trước, "Đúng là Quan Giám sát ngày càng biết cách làm tôi vui vẻ."

Bên cạnh truyền đến một câu, "Dù gì cũng đã từng cùng nhau trải qua đêm xuân mà."

"......"

Tuyết Nê Mã thấm thía: [Lấy độc trị độc, Tiểu Hạ bắt đầu buông thả rồi.]

Lâm Túc nghiêm túc, "Nói bậy gì đó, rõ ràng là cả làng cùng vui."

-

Bên trong đã bắt đầu lễ phục công.

Bảy tám phần trong phân hội là đệ tử nhà họ Lục, người của Hiệp hội Giám sát thì đứng gác xung quanh.

Ba người Phương Lĩnh nơm nớp lo sợ đứng giữa đại sảnh.

Một buổi lễ phục công mà nhìn như nghi thức hiến tế.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đứng ngoài quan sát toàn bộ quá trình.

Đến khi lễ kết thúc, các thành viên trong phân hội lần lượt rời đi.

Đám người Phương Lĩnh cũng định chuồn theo nhưng lại bị người của Hiệp hội Giám sát chặn lại.

Lúc này Phương Lĩnh tức mà không dám nói, quay đầu nhìn Hạ Chấn Linh, "Hội trưởng Hạ có ý gì? Án đã kết rồi, cậu còn muốn lợi dụng chức quyền để truy cùng..."

Lời chưa dứt bỗng có tiếng động vang lên trên đầu.

Ngay sau đó, một bóng mờ xé gió lướt tới....

Hạ Chấn Linh rút Đường đao sau lưng, trong nháy mắt, cánh tay vung ra vừa nhanh vừa chuẩn, Bốp! Đánh thẳng vào cằm Phương Lĩnh. Tiếp đó thuận thế nâng tay đỡ lấy biển hiệu đang rơi xuống.

Rầm, biển hiệu bị đánh văng ra.

Đạp thẳng vào Thôi Trinh và Đỗ Phàn đang đứng cạnh, hai người bị đập trúng đầu hét lên một tiếng, "A!!!"

Phương Lĩnh bị đánh trào máu miệng, cả mặt già đau đến tím bầm, ôm miệng không nói nên lời, chỉ trừng mắt nhìn Hạ Chấn Linh đầy phẫn nộ và kinh hãi, "Cậu..."

Hạ Chấn Linh dửng dưng thu tay lại, "Thu nhiều tiền thế mà không sửa cái biển cho đàng hoàng? Tôi đỡ hộ ông một cái, không cần cảm ơn."

Phương Lĩnh run cả người rẩy, nghiến răng nghiến lợi: Mẹ nó, cú này còn đau hơn bị biển hiệu đập!

Lông mi Lâm Túc khẽ động, cất tiếng trong ý thức:...Nê Mã, về đây.

Một luồng sáng trắng vô tội lơ đãng bay về.

Miệng Phương Lĩnh đầy máu, gần như không nói được nữa.

Thôi Trinh bị đập đến choáng váng, lại lẳng lặng nhìn qua hội trưởng mới nhậm chức, "Lục..." Còn chưa kịp dứt lời đã chạm phải một ánh mắt lạnh lẽo vô tình.

Hắn không khỏi rùng mình, bắt đầu tự hỏi mình đã làm phật ý chỗ nào.

Đỗ Phàn thì biết điều hơn chút, im bặt không nhắc lại chuyện này, dè dặt hỏi, "Hội trưởng, ba chúng tôi trở về, sẽ đảm nhiệm chức vụ gì?"

Vừa dứt lời đã thấy Lục Diễn Chu chợt bật cười.

Một chiếc bình sứ quen thuộc được đặt "cộp" lên bàn.

Lục Diễn Chu chậm rãi nói từng chữ một, "Cả ba người, chịu trách nhiệm ngày đêm thờ phụng cái bình gốm này. Hương khói trước bình không được phép tắt dù chỉ một khắc, nếu không..."

Trước ánh mắt tái nhợt khiếp sợ của cả ba, anh nói tiếp:

"Người yêu của tôi sẽ giận."

......

Buổi lễ kết thúc.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cũng rời khỏi đó.

Ngày lành chỉ vừa mới bắt đầu, đám người Phương Lĩnh cũng đừng mong chạy khỏi, suy cho cùng thì ở lại trong hội thì còn được làm trâu ngựa "toàn thây", chứ rời khỏi hội rồi thì khó mà nói được.

Bên cạnh bỗng cất lời, "Bảng hiệu là do cậu làm?"

Lâm Túc khựng lại. Hạ Chấn Linh nhạy quá rồi đấy...

Cậu nhìn thẳng phía trước, "Tôi làm gì cơ, không phải anh đỡ à?"

Hạ Chấn Linh nhìn cậu chằm chằm, không nói gì thêm.

Lâm Túc lại nhìn qua, "Bảo sao hôm nay quan giám sát lại ăn mặc hớ hênh thế, hóa ra là để tiện hành động."

"......"

Hạ Chấn Linh điềm tĩnh, "Lúc cậu bảo tôi đến phủ cậu lột đồ sao không thấy cậu chê hớ hênh?

Lâm Túc, "Giữa thanh thiên bạch nhật và kéo rèm kín mít giống nhau được sao?"

"......"

Cách đó ba bước, cấp dưới đang định đến báo cáo bỗng dừng chân.

Tuyết Nê Mã nhắm mắt: [Ha, thanh danh. Haha.]

-

Lục Diễn Chu dự lễ phục công xong, giao lại công việc cho cấp dưới rồi rời đi.

Dù sao, so với lễ phục công, còn một buổi lễ quan trọng hơn đang chờ anh.

Trên điện thoại là tin nhắn Lâm Túc mới vừa gửi: Xong thủ tục rồi.

...

Nhà họ Lục.

Trong một căn phòng giá lạnh, bốn bề thắp đầy nến, dưới chân bố trí một trận pháp phức tạp.

Thanh niên nằm trên giường nét mặt bình yên, lông mày thư thái.

Chú ngữ niệm bảy lần, phù chú cháy sạch. Khi nghi thức hoàn dương dài đằng đẵng kết thúc, một tia linh phách quay về thân thể, ngọn đèn dẫn hồn cháy suốt bảy năm bất chợt vụt tắt.

Lục Diễn Chu siết chặt tay Trầm Thu không rời.

Thời gian cứ lững lờ trôi, sáp nến đọng lại nơi chân đèn trong sự tĩnh lặng tưởng chừng như kéo dài cả thế kỷ.

Một lúc lâu sau, nơi lòng bàn tay cảm nhận được cử động nhè nhẹ.

Một giọt lệ rơi tách lên mu bàn tay đang run rẩy.

"......Em tỉnh rồi."

...

Trong chung cư, Lâm Túc khép quyển sổ mệnh cách lại.

"Cuối cùng cũng về rồi."

"Hồn phách đã an vị, ký ức cũng sẽ dần hồi phục."

Cậu lại mở điện thoại lướt lướt gì đó, Tuyết Nê Mã ló đầu ra: [Cậu đang làm gì đấy?]

"Đặt quà mừng trở về."

Lâm Túc vừa nói vừa chốt đơn, "Trầm Thu mới tỉnh, cơ thể nằm ườn bảy năm chắc chắn rất bất tiện. Tao đặt cho họ cái xe lăn điện đôi, có ghế trước và sau."

Cậu cảm thán, "Thời đại phát triển thật... Thế thì hai người họ có thể tận hưởng đêm xuân mọi lúc mọi nơi rồi."

Tuyết Nê Mã trợn tròn mắt: [......]

Sau đó biến ra biểu cảm: [Vậy chắc A Thu sẽ vui lắm. Kiểu vầy ●▽●!]

Lâm Túc liếc nó một cái, tán dương, " Cái mặt mày sinh động đấy."

-

Giải quyết xong chuyện này cũng vừa hay cũng đến kỳ thi cuối kỳ.

Lúc trước Lâm Túc chọn ban xã hội, trừ môn Chính trị đổi đề mỗi năm thì các môn khác cậu đã thuộc làu qua bao kiếp sống dài dằng dặc.

Nhẹ nhàng vượt qua tuần thi cuối kỳ, kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu.

[Sau hai buổi livestream, niệm lực của cậu tăng vọt đấy.]

Tuyết Nê Mã lơ lửng bên cạnh thổi gió: [Xem ra lâu lâu xuất đầu lộ diện cũng không tệ ha.]

Lâm Túc thấy may mắn, "May mà tao tự thi môn Văn."

Không có ủy thác, không cần đi học, cậu nhàm chán mở tivi xem tiểu phẩm, nhận ra tiểu phẩm còn chẳng buồn cười bằng mấy cái livestream tâm linh, bèn tắt tivi vớ lấy điện thoại.

"Rủ Tiểu Hạ qua xem phim ma vậy."

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Sáng mai đến phủ tôi một chuyến.

[Linh]: Không đến được.

Lâm Túc: "?"

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Vừa nghe buổi sáng đã không chịu tới [Ha]

[Linh]:......

Sau nửa phút im lặng, tin nhắn phản hồi được gửi qua, "Phải đi công tác."

Lâm Túc lập tức hứng thú, "Chuyện của Hiệp hội Giám sát?"

[Linh]: Một chương trình do công ty đầu tư chuẩn bị ghi hình, mời tôi đến cắt băng khai máy.

"..." Suýt quên mất Tiểu Hạ còn có thân phận này nữa.

Nhưng thân phận của Hạ Chấn Linh ở dương gian chủ yếu là để xử lý công vụ âm giới, lễ khai máy một chương trình nhỏ tiện tay đầu tư hẳn là không cần hắn đích thân đến dự.

Lâm Túc nghĩ vậy nhắn lại, "Chuyện nhỏ như vậy mà cũng cần anh xuất đầu lộ diện?"

Tuyết Nê Mã nằm bên cạnh liếc thấy: [...Văn của cậu khác tui chỗ nào vậy?]

Một bàn tay đẩy đầu nó sang một bên.

[Linh]: Format chương trình là thám hiểm trấn hoang, họ muốn tạo hiệu ứng tâm linh. Tôi qua xem thử, kẻo lại chọc phải thứ gì thật, tiện thể cắt băng.

Lâm Túc lại đẩy đầu Tuyết Nê Mã qua cho nó xem: "Tao hỏi chơi chơi thôi mà anh ta trả lời chi tiết dữ vậy?"

Tuyết Nê Mã: [......]

Nhưng mà thám hiểm làng hoang, chủ đề tâm linh à...

Đúng lúc nghỉ hè rảnh rỗi không có làm gì, cũng không có ủy thác.

Ánh mắt Lâm Túc rơi vào mấy chữ kia vài giây rồi lập tức bừng bừng hứng khởi gửi tin.

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Nghe anh nói vậy, tôi cố ý bấm tay tính cho anh một quẻ. Phát hiện chuyến này của anh không đơn giản.

[Linh]: Làm sao?

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Chuyến đi này, có tôi.

Lâm Túc nghiêm túc gõ chữ: Dẫn tôi theo.

Hạ Chấn Linh: .........

[Tác giả có lời muốn nói]

Lâm Túc (nhắm mắt): Anh nghe tôi nói, quẻ này...

Hạ Chấn Linh: Đơn giản, nói lý do đi cùng đơn giản vào.

Xe lăn điện nhãn hiệu "Lục thị":ィ(▼へ▼#)-ィ(●▽●!)

Lục Diễn Chu: Tôi bắt bọn họ xin lỗi cái ống tiền của em! (▼へ▼#)

Trầm Thu: ●▽● Òa!

Để tránh nhầm lẫn, nhắc lại thiết lập ban đầu: Chức nghiệp của nhân vật chính là "mệnh tiên", không phải học sinh. Thân phận học sinh chỉ là vỏ bọc để phục vụ cho vai trò thần sai. Linh thức chỉ làm bài tập chứ không thi, nhận thức của linh thức không vượt quá bản thể. Sau này nhân vật chính sẽ không thi đại học thông thường, đó chỉ là một lớp vỏ ngoài, không phải bản nghiệp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...