Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 28: Bùng binh tình ái



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Wine
Beta: Choze

Đúng là một trận sảng khoái tột cùng

Chương trình được ghi hình tại một nơi tên là trấn Cù.

*Cù (瞿): thấy mà giật mình, ngơ ngác

Tựa núi nhìn sông, nơi đây vẫn giữ được phần lớn kiến trúc Huệ Châu. Tuy nói là làm chương trình mạo hiểm khám phá, nhưng chủ yếu vẫn là làm hiệu ứng chương trình.

*Kiến trúc Huệ Châu:

Điểm ghi hình ở một thị trấn cổ, ra khỏi trấn là khách sạn của ekip chương trình.

Phòng cho Hạ Chấn Linh đã được đặt trước.

Chiếc xe thương vụ màu đen chầm chậm dừng ở cửa khách sạn.

Cửa xe vừa mở ra, người phụ trách lập tức bước đến đón, "Ngài Hạ... Ơ?" Giọng ông ta khựng lại, ánh mắt dần chuyển sang người phía sau, "...Trợ lý à?"

Cũng không giống lắm, quá trẻ.

Hơn nữa trông như vừa mới ngủ dậy, nhìn qua còn không biết ai mới là chủ.

Hạ Chấn Linh không giải thích, "Đưa thẻ phòng cho tôi là được."

Lâm Túc từ phía sau bước đến, liếc nhìn, "Một thẻ? Tôi ở chung với anh?"

Hạ Chấn Linh hít sâu một hơi, nghiêng đầu, "Quẻ bói của cậu ào đến không báo trước, tùy cơ ứng biến. Giờ đào đâu ra hai thẻ?"

"......" Lâm Túc lơ đãng nhìn chỗ khác.

Người phụ trách lập tức nói, "Là phòng suite, vì tôi nghĩ anh Hạ có thể sẽ dẫn theo trợ lý."

Lâm Túc gật đầu, "Vậy được rồi."

Hạ Chấn Linh cũng không nói gì nữa, nhận thẻ phòng rồi bước vào khách sạn.

"......"

Hai người đi rồi, người phụ trách vẫn ngó theo, lẩm bẩm trong lòng: Rốt cuộc là ai vậy trời?

Phòng 608.

Vừa mở cửa, bước vào là một căn suite hai gian, bên ngoài rộng rãi sạch sẽ, trang bị đầy đủ tiện nghi.

Lâm Túc hài lòng, "Ở đây cũng ổn đấy."

"Ở đây du lịch phát triển." Hạ Chấn Linh nói rồi dừng lại, quay sang hỏi, "Cậu ngủ phòng nào?"

"Phòng bên cạnh anh."

"Hừ, chẳng thế thì sao?"

Lâm Túc rụt rè lắc đầu, "Đừng dụ tôi nói mấy lời kiểu nhào vào lòng người ta."

"......"

Hạ Chấn Linh đặt hành lý xuống, bình tĩnh ra quyết định, "Cậu ngủ ở trong."

Cả hai không mang theo nhiều hành lý.

Lâm Túc ném ba lô vào phòng rồi lại đi ra. Vừa ra đã thấy Hạ Chấn Linh đứng bên cửa sổ, đưa tay kéo rèm. Soạt!

Từ ô cửa sổ sát đất sáng ngời trông ra, nhìn về xa xa có thể thấy trấn cổ ba mặt tựa núi, ngói xám tường trắng thấp thoáng ẩn hiện.

Hạ Chấn Linh nghiêng đầu, "Nhìn ra gì không?"

Lâm Túc liếc một cái, "Đất tụ nước lặng, huyệt ngự trung tâm. Không phải giàu sụ nhưng ăn nên làm ra. Trấn cổ này chắc đã từng mời thầy phong thủy, chỉ cần không động gì đến từ đường hay phạm kỵ thì sẽ không có chuyện gì đâu."

Hạ Chấn Linh kéo rèm lại, rũ mắt, "...Cậu nói câu này nghe như sẽ có chuyện vậy."

Lâm Túc nằm ườn trên sofa, an nhàn, "Nhạy cảm rồi, Tiểu Hạ."

...

Buổi chiều là lễ chính thức khai máy.

Hai người cùng đến nơi ghi hình trong trấn cổ.

Hạ Chấn Linh vẫn là bộ Âu phục sang trọng như thường lệ.

Lâm Túc mặc bộ trường sam đen tuyền, toát ra khí chất thanh đạm truyền thống. Vì hôm nay không làm công vụ nên cậu không đeo khuyên tai tua rua, chỉ đeo một miếng dương chi bạch ngọc ở trước ngực.

*Là một loại ngọc bích nephrite cao cấp, có màu trắng như mỡ dê, rất tinh khiết và trong suốt, không lẫn tạp chất, được đánh giá là loại ngọc cao cấp nhất trong các loại Bạch Ngọc.

Hai người vừa đến cạnh hiện trường, mọi ánh nhìn đồng loạt đổ dồn về phía họ.

Vài tiếng cảm thán và tiếng hít thở khẽ vang lên:

"Ôi vãi..."

"Đó là ngài Hạ à, người đi cùng là ai vậy..."

Đạo diễn Kha Giác Tân còn đang bàn với người phụ trách về thiết bị với tổ trường quay, bỗng nhiên thấy ánh mắt người phụ trách khựng lại, ông khó hiểu quay đầu, cũng lập tức sững lại hai giây.

Mãi đến khi Hạ Chấn Linh tới gần, ông ta mới bừng tỉnh.

"A... ngài Hạ!"

Hạ Chấn Linh khẽ gật đầu.

Kha Giác Tân nhìn về phía Lâm Túc đang đứng cách đó không xa, trong lòng hơi thấp thỏm, nhưng lại không kiềm được mà nhìn kỹ hơn,

"Ngài Hạ, vị kia là......"

"Đừng bận tâm, cậu ấy tới tham quan."

Kha Giác Tân thở phào nhẹ nhõm, cười giải thích, "Tôi còn tưởng cậu ấy cũng muốn quay cùng." Ông ta tức khắc bổ sung, "À đương nhiên tham gia cũng không sao... chỉ là bất ngờ quá làm tôi giật cả mình thôi."

Hạ Chấn Linh đáp, "Chắc cậu ấy không hứng thú đâu." Dù sao lần nào livestream cũng đeo mặt nạ cơ mà.

Kha Giác Tân cười cười chuyển sang bàn chính sự.

-

Lâm Túc vẫn không biết bên kia bàn chuyện gì.

Cậu đứng ở rìa trường quay hồ hởi xem náo nhiệt, nhàn nhã ngắm nghía xung quanh, "Mới ngủ một giấc thức dậy mà công nghệ đã lên đến phiên bản n.0 rồi."

Tuyết Nê Mã tung hứng, [Chỉ có cậu là giữ nguyên bản gốc.]

Lâm Túc, "Tao gọi đó là nguyên sơ như thuở ban đầu."

Thứ trên vai cậu hiếm khi khựng lại một nhịp: [...Đừng có chơi chữ với mấy thành ngữ dễ hiểu lầm như vậy.]

Cả hai đang nhiệt tình thảo luận về phương thức pha trò kiểu mới, bỗng một giọng nói bất chợt phá vỡ sự yên ắng trong sân:

"Cậu bị mù hay cụt tay vậy hả!"

Lâm Túc khựng lại, nhìn về phía âm thanh.

Chỉ thấy một thanh niên trang điểm tinh xảo ở giữa sân bực bội trút giận lên người trước mặt,

"Xịt kem chống nắng mà xịt lên tận tóc, làm ăn như thế mà còn dám kiếm cơm bằng cái nghề này á? Không hiểu sao lại cử loại tay nghề như cô đến tạo hình cho tôi, hết nói nổi."

Cô gái nhỏ đứng trước bị mắng đến rưng rưng nước mắt, lí nhí xin lỗi, "Anh Duệ, em xin lỗi..."

Người của đoàn phim ở xung quanh người thì mặt mũi khó coi, người thì đã quen kiểu này nên chỉ lắc đầu tiếp tục làm việc.

Cậu minh tinh kia trút giận xong, quay đầu qua thì chạm phải ánh mắt của Lâm Túc đang đứng bên sân.

Cậu ta ngẩn ra một lúc, sau đó lập tức lộ vẻ khinh bỉ và khó chịu:

"Nhìn cái gì!"

Lâm Túc ngâm thơ, "Ngõ sâu chó sủa vọng, ngọn dâu gà gáy dài."

Đối phương, "..."

Có người xung quanh không nhịn được bật cười.

Ngôi sao trẻ kia như bị chọc điên, đang muốn chửi tiếp thì lại như kiêng dè điều gì đó, đành hậm hực trút giận sang người xung quanh, "Mấy người ăn không ngồi rồi hết hả?!"

Nhân viên tức khắc tản đi hết.

Hắn liếc Lâm Túc một cái, sau đó bị người quản lý vội vã chạy tới dỗ ngọt đi nơi khác.

...

Bên ngoài sân.

Lâm Túc ngẫm nghĩ về ánh mắt hằn học của đối phương lúc ban đầu, cất lời trong ý thức, "Hình như tao còn chưa nói gì mà đúng không?"

Rõ ràng là chưa gây thù oán chuốc oán gì.

Cậu trầm ngâm, "Nê Mã, tại mặt tao thấy ghét quá hả?"

Nê Mã nằm trên vai vỗ về: [Tại cậu đẹp đến mức hoa ghen thua thắm ấy mà.]

Lâm Túc tiếp thu, "Tao cũng thấy vậy."

Bên kia đã chuẩn bị xong lễ khai máy.

Vẻ ngoài Hà Chấn Linh quá xuất chúng, có vẻ đạo diễn còn muốn quay đoạn hắn cắt băng để đưa vào behind the scene nhưng bị hắn lạnh lùng từ chối, đành tiếc nuối từ bỏ.

Hạ Chấn Linh lên cắt băng, các nhân viên và nghệ sĩ tham gia ghi hình đều đứng bên dưới quan sát.

Lâm Túc đang đứng ngoài sân ngó vào, bên cạnh bỗng có bóng người lướt tới.

Da trắng mắt to, có hai lúm đồng tiền.

Diệp Ngữ Trúc lướt đến, "Hi~"

Lâm Túc quay đầu, "......Hi?"

Hẳn là vì biểu cảm của cậu quá xa lạ nên đối phương hụt hẫng thở dài, "Haiz, xem ra cậu không nhận ra chị. Mà đúng là chị cũng chẳng nổi mấy."

Lâm Túc trấn an, "Không phải lỗi của chị, bình thường tôi chỉ xem tiểu phẩm thôi."

"......"

Diệp Ngữ Trúc bật cười, "Được rồi."

Cô lại nói, "Vậy là cậu không phải người trong giới?"

Lâm Túc gật đầu, "Tôi tới du lịch."

Diệp Ngữ Trúc "phù" một tiếng vỗ ngực, hào sảng nói, "Còn tưởng là cậu được đưa đến ngang xương để ghi hình chứ, bọn tôi hồi hộp muốn chết."

Cô vừa nói vừa liếc mắt về phía nghệ sĩ ban nãy ra hiệu, "Chắc cậu ta cũng tưởng vậy nên mới nổi nóng với cậu."

Ra là vì thế.

Lâm Túc nhìn qua, thuận miệng hỏi, "Cậu ta là ai?"

"Bạch Hiên Duệ đó, dạo này nổi lên nhờ một bộ phim hơi có tiếng tăm, tính tình thì khỏi nói, nhưng mà cậu không phải người trong giới nên c*̃ng chả cần để ý làm gì~ À đúng rồi..."

Diệp Ngữ Trúc nói, "Cậu đi với ngài Hạ đúng không, hai người là họ hàng hay bạn bè?

Lâm Túc nghĩ một chút rồi lắc đầu:

"Một hai câu không nói rõ được."

"......"

Diệp Ngữ Trúc hỏi vu vơ: Hả?

Hai người đang trò chuyện thì phía trước bỗng xôn xao.

Vừa lúc Hạ Chấn Linh cắt băng xong, hắn bước đến đảo mắt một vòng, "Sao vậy?"

Diệp Ngữ Trúc vội chào một tiếng "ngài Hạ" rồi chuồn mất.

Hạ Chấn Linh dời tầm mắt, hơi nhướng mày nhìn Lâm Túc như thể muốn nói: Trả lời tôi.

Lâm Túc lập tức nói, "Cô ấy hỏi chúng ta là gì của nhau."

Phía trước lặng đi một giây, Hạ Chấn Linh nhìn cậu, "...Cậu không nói gì kỳ cục đó chứ?"

Lâm Túc bình thản, "Yên tâm, ra ngoài tôi luôn biết giữ mồm giữ miệng, không hề tiết lộ gì cả."

Cách cậu dùng từ khiến đối phương chau mày, "Xin hỏi, chúng ta có gì đáng để 'tiết lộ' à?"

"Vậy phải kể tới sáng*."

"......"

Tuyết Nê Mã không nhịn được: [Nói cứ như giữa hai người từng gieo rắc vô vàn trái cấm tội lỗi ấy.]

Lâm Túc giơ tay vỗ nó bay ngược về.

-

Cắt băng xong, Hạ Chấn Linh chuẩn bị vào trấn khảo sát.

Lâm Túc thì hứng thú với bối cảnh chương trình, bèn đi dạo xung quanh một vòng.

Bối cảnh xung quanh chủ yếu dựa vào kiến trúc Huệ Châu, đánh thêm vô số đèn đóm và đạo cụ, đến khi màn đêm buông, ánh đèn rọi lên bức tường trắng quả thật tạo được hiệu ứng rất bắt mắt.

Có lẽ trước đó đạo diễn đã tìm hiểu tường tận nên không đặt bối cảnh ở gần miếu hay giếng, Lâm Túc cũng thấy yên tâm phần nào.

Dạo xong một vòng, cậu trở về khách sạn.

Vừa bước vào sảnh đã nghe thấy tiếng tranh cãi, hai giọng nói nổi bật nhất nghe rất quen thuộc:

"Tôi hỏi rồi, người ta vốn không phải người trong giới."

"Cậu ta nói không phải thì không phải chắc? Lăn lộn trong giới bao mà còn ngây thơ vậy bảo sao mãi lẹt đẹt ở tuyến bảy tám."

Lâm Túc hơi nhướng mày, đi vào trong.

Có vẻ như đoàn chương trình bao cả khách sạn, trong sảnh chỉ có vài vị khách mời. Bạch Hiên Duệ tỏ vẻ biết tuốt mọi chuyện, nói chuyện với người khác bằng thái độ khinh khỉnh:

"Chắc chắn người đó là khách mời nhảy vào, mấy người tỉnh táo chút đi. Dù có đổi cũng chẳng dính dáng tới tôi, tôi chỉ lo dùm mấy người thôi, đặc biệt là mấy cái dạng không, có, tiếng..."

Cậu ta vừa nói vừa liếc sang một diễn viên trẻ khác.

Diệp Ngữ Trúc tức không chịu được, bật lại, "Đừng tưởng ai cũng giống cậu!"

Bạch Hiên Duệ lập tức biến sắc như thể bị giẫm trúng đuôi, "Con mẹ nó cô nói cái gì..."

Một giọng nói dịu dàng chợt vang lên, "Không trách anh ấy."

Họ vừa quay lại, chỉ thấy Lâm Túc đứng tựa cửa nhẹ nhàng lắc đầu, "Hoàng đế chưa vội thái giám đã gấp, đạo lý này đã có tự cổ chí kim."

Mọi người, "........."

Diệp Ngữ Trúc là người đầu tiên không khách sáo bật cười thành tiếng, một nam khách mời cũng len lén nhếch môi.

Bạch Hiên Duệ đang muốn nổi đóa thì đạo diễn đã bước đến.

"Ơ? Chuyện gì vậy, mọi người đang làm gì đấy?"

"...Không, có, gì."

Cậu ta cắn răng nhịn xuống, lại lườm Lâm Túc sắc lẹm rồi quay người đi mất.

Người trong sảnh nhanh chóng giải tán.

Diệp Ngữ Trúc vẫn ở đó, đi tới trước mặt Lâm Túc, hớn hở nói, "Hú! Cậu phản dame nghe sướng thật đấy!"

Lâm Túc hỏi, "Sao lại cãi nhau vậy?"

Diệp Ngữ Trúc bĩu môi, hừ một tiếng, "Cậu ta cuống ấy mà. Đừng tin cái điệu bộ ngông nghênh đó, thật ra sợ cậu vào chương trình chiếm mất spotlight của cậu ta. Lấy bọn tôi làm bia đỡ đạn, tưởng tụi này không nhìn ra chắc."

Cô ra hiệu khẩu hình: Đồ ngu.

Diệp Ngữ Trúc chửi xong lại nhắc nhở, "Nhưng phải công nhận cậu ta rất biết tranh thủ cơ hội, cũng có tí hậu thuẫn. Ti tiện trong tối khó phòng, cậu phải cẩn thận."

Lâm Túc tiếp thu lời khuyên, "Tôi nhất định sẽ cẩn thận, không để không lên hình mà cũng chiếm hết spotlight của cậu ta."

"Phụt haha!" Diệp Ngữ Trúc lại bị chọc cười, tung tăng rời đi trong tiếng cười văng vẳng như tiếng chuông ngân.

...

Một mối phiền toái tạm thời được dẹp sang một bên.

Lâm Túc lên lầu trở về phòng, vừa mở cửa đã thấy Hạ Chấn Linh ở đó, quay lưng về phía cậu, cởi áo vest vắt lên lưng ghế.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Lâm Túc mở lời trước, "Anh tiếp đón tôi kiểu này à?"

Hạ Chấn Linh kéo cổ áo, cũng lên tiếng hỏi, "Sao, có ý kiến gì à?"

Lâm Túc đưa tay đóng cửa, "Ý kiến của tôi là, tiếp tục đi."

Người đối diện khẽ bật cười.

Hạ Chấn Linh bước vào phòng tắm, "Tôi đi tắm, tự trọng."

Nói rồi đóng "cạch" cửa phòng tắm lại.

Lâm Túc tiếc nuối dời mắt, trở về phòng, "Tiểu Hạ vẫn chưa đủ cởi mở."

Tuyết Nê Mã chết lặng: [Thứ cậu nói, người ta gọi là truỵ lạc.]

"......"

Rẹt! Lâm Túc kéo rèm cửa, nằm phịch xuống, "Ok, tao muốn ngủ, mày ra ngoài canh chừng tí đi."

Một quầng sáng trắng hừ hừ hai tiếng rồi lượn ra ngoài.

......

Hành lang khách sạn, Bạch Hiên Duệ hít một hơi thật sâu.

Cậu ta về phòng rồi vẫn bứt rứt không yên, cố tình thay một chiếc sơ mi hơi xuyên thấu, mở hai cúc áo rồi tìm đến đây.

Trước mặt là biển số phòng 608.

Căn phòng mà cậu ta nghe ngóng được là của "ngài Hạ", nhà đầu tư lớn nhất chương trình.

Cậu ta có ngu mới tin Lâm Túc với Hạ Chấn Linh là họ hàng hay bạn bè, bầu không khí giữa hai người rất khó nói, huống chi tới thị trấn heo hút này còn dẫn theo một cậu trai có ngoại hình như thế, không phải loại "quan hệ kia" thì là gì?

Lâm Túc làm được thì cậu ta cũng làm được.

Bạch Hiên Duệ hơi căng thẳng, nhưng vừa nghĩ đến gương mặt khó ưa kia là lại hăng máu hơn.

Không do dự thêm nữa, cậu ta gõ cửa.

"Cộc cộc" hai tiếng.

Bên trong im lặng một lúc, sau đó có tiếng động gì đó vang lên.

Cậu ta vừa định gõ lại thì cửa phòng mở ra, "Hạ..."

Lời nói nghẹn lại.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên cao lớn uy nghiêm đứng ở cửa, ngũ quan hơi quen mắt, cau mày cúi đầu nhìn cậu ta.

Bạch Hiên Duệ: ? Ai vậy trời?

Tuyết Nê Mã níu tay nắm cửa, lặng im không nói.

"......" Không phải phục vụ phòng sao? Sao lại là cái cục này?

Cả hai ngớ người nhìn nhau.

Chưa đến vài giây sau, phía sau lại "lạch cạch" tiếng mở cửa.

Hạ Chấn Linh vừa tắm xong bước ra, tóc còn đọng nước, quần áo chỉnh tề. Hắn ngẩng đầu nhìn thấy cảnh trước mắt, động tác lập tức khựng lại.

Ngay sau đó hắn nhìn Tuyết Nê Mã, rơi vào trầm mặc.

Bầu không khí đông cứng lại.

Tuyết Nê Mã thoáng do dự, cắn răng chỉ tay nghiêm nghị hỏi:

"Hạ Chấn Linh, chuyện này là sao?"

......

Lâm Túc bị tiếng động đánh thức, vừa ra ngoài đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng khiến đáy mắt cậu khẽ động.

Ánh mắt Hà Chấn Linh sầm xuống, không khí ở cửa như đóng băng.

Cậu im lặng, nhẹ bước đến hai bước, phá vỡ cục diện căng thẳng, "Ba, chuyện này không liên quan đến Hạ Chấn Linh."

Hạ Chấn Linh, "......"

—--------

[Tác giả có lời muốn nói]:

Tuyết Nê Mã: Màn cosplay này sướng thật chứ. (trở về)

[Chú thích của editor]:

Vì Lâm Túc đang trong hình hài 17 tuổi, nên với những người không biết thân phận của Lâm Túc thì mình đều để xưng hô đối với tuổi 17 nha.

"Ngõ sâu chó sủa vọng..." trích từ bài《Quy viên điền cư ·Kỳ 1》của Đào Uyên Minh - Bản dịch của Hoàng Tạo.

*Raw "Khánh trúc nan thư": chặt hết trúc trong rừng cũng không viết được hết tội lỗi (ngày xưa dùng tre trúc để làm sách).

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...