Edit: Choze
Beta: Wine
Có chiêu nào hù người ta há hốc mồm không?
Ánh đèn trên trần hành lang len lỏi qua khe cửa, hắt vào huyền quan.
Hạ Chấn Linh đứng trước cửa rũ mắt xuống, trong bầu không khí yên tĩnh dài dằng dẵng, mấy chữ phụ đề lướt ngang qua: Tôi nên có manh mối gì sao?
Sau hai giây, hắn điềm tĩnh nói, "Tôi không nhận tư vấn tình cảm."
Nói xong rồi quay đầu định rời đi.
Lâm Túc vươn tay kéo hắn lại, cách hai lớp áo mà lòng bàn tay vẫn truyền đến cảm giác rắn chắc cùng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người đối diện. Cậu khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói:
"Anh nghĩ nhiều rồi."
Nói xong cậu buông tay, nghiêng người tránh đường, "Vào nhà rồi nói."
Hạ Chấn Linh nhìn xoáy vào cậu rồi xoay người bước vào.
Cửa đóng lại.
Lâm Túc vừa dẫn hắn đến phòng khách vừa lầm bầm trong đầu, "Nê Mã, mày còn nói anh ta đứng đắn lắm."
Từ khi nghe câu "thèm khát thân thể tôi" Tuyết Nê Mã đã lâm vào trạng thái chết lặng, giờ mới không nhịn được mà lên tiếng:
[Dù tui là linh thức của cậu, nhưng tui không thể không nói Hạ Chấn Linh vô tội.]
Lâm Túc chẳng buồn tranh cãi với nó, chỉ lẩm bẩm, "Mày đúng là cái đồ ăn cây táo rào cây sung."
Tuyết Nê Mã phát âm thanh giống như tên loài của mình.
*Nhắc cho cả nhà mình nhớ Tuyết Nê Mã đồng âm với chớt mẹ mài. Ý là nó đang chửi thề đó.
Vào đến phòng khách, Lâm Túc mời hắn ngồi xuống.
Trên bàn trà đặt một bộ ấm chén Định Diêu họa cảnh sơn thủy. Cậu nâng ấm nước nóng, động tác nhẹ nhàng thanh thoát, tao nhã như tranh:
"Trà Mao Tiêm, anh muốn uống loại 82 hay sau 00?"
Không đợi Hạ Chấn Linh trả lời, cậu đã tự quyết định, "82 đi, sợ anh bị kỷ luật."
"......"
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, bình tĩnh nói, "Từng nhìn thấy biển rộng, sẽ không còn sợ suối nhỏ."
Lâm Túc thuần thục rót trà, "Dũng khí của anh là do tôi ban cho mà."
Ánh mắt sâu thẳm lại lần nữa dừng trên người cậu.
...
Lát sau khói trà đã lượn lờ.
Hương thơm nhè nhẹ cuộn tròn trên bàn gỗ lê mang theo sự tĩnh lặng trầm ổn.
Lâm Túc khẽ vén vạt áo ngồi xuống vắt chéo chân. Một đoạn mắt cá chân lộ ra nhẹ nhàng đung đưa. Hạ Chấn Linh liếc mắt nhìn qua rồi lặng lẽ dời tầm mắt nhìn thẳng vào cậu,
"Cậu muốn nói gì?"
"Có người theo dõi tôi, chắc chắn là thèm khát thân thể tôi, để tôi kể cho anh nghe."
Mi tâm Hạ Chấn Linh giật một cái.
Nhưng sau khi nghe xong toàn bộ sự việc, hắn mới nhận ra đúng thật là "thèm khát thân thể" theo nghĩa đen.
Lâm Túc uống hai ngụm trà, "Vậy hộ dân bị cưỡng chế... ý tôi là tên họ Tề kia, giờ sao rồi?"
Hạ Chấn Linh nhíu mày, trầm giọng, "Nhà họ Tề đã đòi người về rồi."
Lâm Túc nhướng đuôi mắt nhìn hắn.
Hạ Chấn Linh nói tiếp, "Chắc hẳn gã có cách liên lạc đặc biệt, nghĩ lại thì có lẽ gã đã dùng tin tức 'gia chủ nhà họ Tề sắp hoàn dương' để đổi lấy một đường sống. Ngay hôm sau ngày hắn bị bắt về, nhà họ Tề đã tới xin người."
Lâm Túc nhíu mày, vẻ mặt không vui, giọng điệu đầy tiếc nuối, "Thả về nguyên con lành lặn luôn hả?"
Mấy người của Hiệp hội Giám sát làm ăn kiểu gì thế! Không thể ...
"Phế rồi."
Hạ Chấn Linh mặt không đổi sắc, "Lúc người nhà họ Tề, tôi chỉ nói một câu, "Không may, lỡ tay phế rồi."
Lâm Túc, "..." Bảnh ghê.
Cậu vui vẻ quay sang nói với Tuyết Nê Mã, "Người ta nói lúc đàn ông nghiêm túc là đẹp trai nhất. Nhưng Hạ Chấn Linh thì khác, lúc anh ta nghiêm túc chém gió mới là đẹp trai nhất."
Tuyết Nê Mã biết thừa: [Anh ta chỉ đẹp trai khi làm cậu sướng thôi.]
Đối diện lại vang lên giọng nói, "Chuyện này là do tôi giám sát không chặt." Hạ Chấn Linh nói, "Tôi sẽ xử lý gọn gàng."
"Ừm hứm."
Lâm Túc thuộc kiểu có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể rảnh rỗi thì tuyệt đối không tìm việc. Cậu ngả người trên ghế sofa, khóe mắt cong cong, trông như một con mèo nhàn nhã quý tộc:
"Vậy làm phiền giám sát Hạ rồi."
Cách xưng hô này khiến sắc mặt Hạ Chấn Linh khẽ dao động.
Hắn nhấp một ngụm trà, giọng bình thản, "Không cần khách sáo, cậu còn bận học hành mà."
Lâm Túc, "......"
Khói trà vẫn lững lờ bay lên.
Bỗng một tiếng động phá tan bầu không khí yên tĩnh. "Choang!" Lâm Túc quay đầu, nhìn thấy một bóng đen mang theo luồng âm khí từ cửa sổ lao vào.
Cạch! Chén trà lập tức được đặt xuống bàn. Hạ Chấn Linh sắc bén ngẩng đầu, một tay nắm chặt thanh Đường đao.
"!" Lâm Túc không ngờ hắn phản ứng nhanh đến vậy, cậu bật dậy một tay giữ chặt tay hắn:
"...Khoan khoan, đừng rút đao, người nhà!"
Động tác rút đao dừng lại.
Hắc Vô Thường đang bị mắc kẹt trên cửa sổ lặng lẽ tuột xuống.
Mười giây sau, ba người đứng đối diện nhau trong phòng khách.
Hắc Vô Thường kính cẩn cúi chào Hạ Chấn Linh, "Quan giám sát đại nhân, Mệnh Tiên đại nhân." Nói xong, y quay sang thân thiết nháy mắt với Lâm Túc, búng lưỡi một cái, "Tặc!"
Lâm Túc, "......" Đủ rồi, cất lưỡi vô giùm đi.
Hắc Vô Thường tò mò nhìn quanh, "Sao hai người lại ở chung?", nhưng y nhanh chóng hiểu ra: "Rõ rồi! Là tới để quan quan..."
Lâm Túc vội sút y một cước: Câm miệng.
Nói bậy nói bạ gì trước mặt quan giám sát đấy hả.
Giọng Hạ Chấn Linh không chút cảm xúc, "Quan quan?"
Lâm Túc nhìn hắn, "Y nói chúng ta 'Quan quan thư cưu, tại hà chi châu'."
*"Quan quan thư cưu, tại hà chi châu" (关关雎鸠,在河之洲): Câu thơ trong Kinh Thi, ý chỉ tình cảm nam nữ thanh tao, sâu đậm.)
"......"
"......"
Phòng khách yên lặng trong chốc lát.
Sau đó Hạ Chấn Linh đoan chính mở miệng, "Người thèm muốn thân thể cậu quá nhiều, tôi không có tư cách chen hàng."
Lâm Túc, "......"
Hắc Vô Thường hãi hùng nhìn sang, há hốc miệng nhìn Lâm Túc.
Hạ Chấn Linh và Hắc Vô Thường không thân quen, chuyện cần nói đã nói xong, hắn không nán lại lâu, rời đi ngay. Đợi người vừa đi, Hắc Vô Thường cuối cùng cũng thả lỏng, ngồi phịch xuống ghế sofa.
"Sao ông tới đây?"
"Đến lượt A Thất trực ban, tôi tới nghỉ dưỡng."
Y đang định rót một chén trà để uống thì Lâm Túc bỗng lấy bình trà lại, "Để tôi pha cho ông một ấm mới."
Hắc Vô Thường được chiều mà sợ, "Khách sáo thế."
Lâm Túc lắc đầu, "Không khách sáo, ông cần được dạy dỗ lại chút."
"?"
-
Tuần thứ hai, Lâm Túc lại quay về trường.
Tuần này cậu không thấy Hạ Chấn Linh trong trường, cũng chẳng còn mấy cái đuôi lén lút bám theo sau.
Cậu không khỏi cảm thán một câu: Quả nhiên quyết đoán sát phạt.
Không bị phân tâm bởi mấy chuyện lặt vặt, đúng lúc cuối tuần có thể yên tâm đi cùng Cát Lập Lập đến Hiệp hội Thiên sư một chuyến.
...
Hiệp hội Thiên sư có chi nhánh trải khắp cả nước, Tuân Thành là một trong số đó.
Chi nhánh này nằm ở phía Đông, tiền thân là một đạo quán.
Dựa trên kết cấu trục dọc nối tiếp, đối xứng trái phải của kiến trúc nguyên gốc, họ giữ lại kiến trúc cũ rồi xây thêm các tòa nhà hiện đại ở hai bên và khoảng đất trống trước cổng núi để làm nơi làm việc.
Khi Lâm Túc đến cửa, Cát Lập Lập đã chờ sẵn ở đó.
Thấy cậu đến, anh ta lập tức tiến đến, hai tay như đang chắp hờ trước ngực...loáng thoáng như đang bái lạy gì đó.
"Đại nhân!"
Lâm Túc cố hết sức làm ngơ cử chỉ của anh ta, "Hôm nay có sự kiện gì vậy?"
"Đúng lúc hôm nay có tuyển chọn tân binh và thi đấu, đa số mọi người tập trung ở quảng trường bên kia."
Cát Lập Lập vừa nói vừa dẫn cậu vào trong, "Tôi đã báo với bên văn phòng rồi, đại nhân chỉ cần làm thủ tục cần thiết thôi, không cần kiểm tra năng lực gì cả."
Dù sao anh ta cũng đã đích thân "trải nghiệm" rồi.
Với cả, kiểm tra năng lực "người" mà Bạch Vô Thường đại nhân đưa đến sao?
Họ dám kiểm tra một vị "thần sai" chắc?
Chuyện này tốt nhất cứ làm trong âm thầm, đừng có đắc tội với thần sai đại nhân.
......
Lâm Túc không biết những hoạt động nội tâm phong phú ấy, chỉ gật đầu cho có, "Thế thì tốt."
Đỡ được việc nào hay việc đó, làm xong về ngủ.
Cậu bước theo đối phương băng qua đạo quán.
Ánh nắng xuyên qua tán lá xanh biếc, từ trên mái hiên đình đài rọi xuống mặt đất, cậu đang nghe Cát Lập Lập thao thao bất tuyệt thì giọng anh ta đột nhiên khựng lại.
Lâm Túc ngẩng đầu, thấy phía trước có người đi tới.
Người nọ cao gầy, khuôn mặt có vẻ gay gắt. Gã liếc mắt nhìn Lâm Túc, lại hừ lạnh với Cát Lập Lập:
"Tôi còn thắc mắc sao không thấy mặt Trưởng bộ phận Cát đi đâu, hóa ra là lén lút đưa người vào đây?"
"Ồ... Nhìn cũng tầm 17, 18? Thành niên chưa?"
Vừa đụng phải Phùng Ấn, trong lòng Cát Lập Lập giật thót một cái.
Xưa nay hai người vốn chẳng hợp nhau, Phùng Ấn lại hay kiếm cớ gây khó dễ anh ta.
Cát Lập Lập nghiêm mặt, hơi nghiêng người chắn trước mặt Lâm Túc, "Liên quan gì tới anh, việc hội trưởng giao cho anh làm xong rồi à?"
Phùng Ấn quan sát vẻ mặt anh ta, rồi quay đầu nhìn về hướng con đường họ đang đi, khẽ nheo mắt, sau đó ra vẻ như không có gì, đáp:
"Chưa."
"Chưa làm xong thì đừng có lo chuyện bao đồng, coi chừng hội trưởng..."
"Ha, anh tưởng lôi hội trưởng ra là dọa được tôi à?"
Lâm Túc bỗng nhìn phía sau gã gọi, "Hội trưởng."
Phùng Ấn giật bắn mình, quay phắt lại.
Sau lưng trống không, gã lập tức hiểu ra, quay đầu trừng Lâm Túc, "Cậu..."
Lâm Túc, "Ùi ui, nhìn nhầm rồi."
"......"
Phùng Ấn trừng mắt, buông một câu "Được lắm" rồi đi lướt qua hai người.
Người vừa đi khỏi, Cát Lập Lập vội nói với Lâm Túc, "Để đại nhân chê cười rồi."
Lâm Túc đánh giá, "Anh ta y hệt một chai nước giải khát."
Cát Lập Lập chăm chú lắng nghe, "Hả?"
"Coca." Lâm Túc cất bước, "Đi thôi."
"......"
-
Văn phòng đặt ở bên ngoài đạo quán.
Tòa nhà mới không lớn, vuông vức sáng sủa, bên trong đặt một chiếc bàn làm việc rộng rãi.
Sau bàn là một chàng thanh niên đeo kính.
Bảng tên trên bàn ghi: Thư Dương.
Thấy họ bước vào, Thư Dương chào hỏi, "Trưởng bộ phận Cát". Sau đó dừng mắt trên người Lâm Túc,
"Người muốn làm giấy là cậu ấy hả?"
"Ừm, lấy hồ sơ ra đi."
Cát Lập Lập nói xong quay sang Lâm Túc, "Đại..."
Vừa mở miệng Thư Dương đã nhìn qua với vẻ mặt khó hiểu. Anh ta lập tức im bặt, ghìm xuống, sửa lời:
"...Cứ mạnh dạn điền đi."
"..." Lâm Túc.
Thư Dương lập tức biến sắc, đè tay lên hồ sơ, vẻ mặt vừa sợ vừa hoang mang, "Khoan đã, sao lại nói là mạnh dạn? Cứ như đang làm chuyện trái phép ấy... Không có vấn đề gì đấy chứ?"
Ngay cả Tuyết Nê Mã cũng không nhịn được: [Câu này nghe như kiểu: Cứ tới bến đi!]
Lâm Túc cảm thán, "Bạch Vô Thường toàn phái nhân tài tới cho tao..."
Thư Dương vẫn hoang mang, "Trưởng bộ phận, trưởng bộ phận anh nói gì đi chứ!"
"......" Cát Lập Lập, "Không vấn đề không vấn đề! Được rồi, đừng hỏi nữa, đây không phải chuyện cậu nên hỏi."
Nói xong anh ta cầm xấp tài liệu đưa cho Lâm Túc, "Ngài điền đi."
"......" Thôi.
Lâm Túc không định góp mặt vào trò hề này thêm nữa.
Cậu đang định với lấy cây bút trên bàn thì ngoài cửa vang lên một giọng nói uy nghiêm chính trực:
"Ở đây có chuyện gì?"
Cát Lập Lập và Thư Dương cùng giật nảy người, đứng thẳng dậy.
"Hội, hội trưởng!?"
Lâm Túc quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi đang đứng chắp tay ngoài cửa, đường nét cương nghị, thân khoác trường bào, giữa lông mày nhăn thành hình chữ 川 toát ra cảm giác cực kỳ nghiêm túc.
Cậu nhớ đến cái tên từng nghe người ta nhắc qua trước đó: Hội trưởng, Mạnh Viễn Bình.
Cát Lập Lập căng thẳng, "Hội trưởng, sao ngài lại đến đây?"
Ánh mắt Mạnh Viễn Bình đảo qua một vòng, dừng lại trên người Lâm Túc, sau đó nhìn sang Cát Lập Lập, "Nghe nói cậu đưa người lạ đến văn phòng, chuyện này cậu giải thích sao đây?"
"Tôi..."
Lâm Túc nheo mắt, nhìn về phía bát tự loáng thoáng ẩn hiện ngoài cửa: Ồ, "nghe nói"...
Mạnh Viễn Bình trầm giọng, "Sao, không giải thích được à?"
Cát Lập Lập do dự vài giây, rồi nghiến răng quay phắt sang Lâm Túc: ...Đại nhân!!
Tuy Thư Dương chẳng hiểu chuyện gì, nhưng thấy Trưởng bộ phận quay sang cũng lập tức quay theo: ...Đại... đại mạnh dạn!!
Hai ánh mắt cầu cứu cùng đổ dồn lên người cậu.
Lâm Túc, "..."
Mạnh Viễn Bình cũng nhìn theo.
Cùng cả ánh mắt đang lấp ló ngoài cửa chờ xem kịch hay.
Tuyết Nê Mã: [Có chiêu nào không bại lộ thần cách mà vẫn trấn được cái miệng bọn họ không?]
[Nhanh, ra tay đi!]
Lâm Túc nhàn nhạt, "Một chiêu là đủ rồi."
[Không hổ là ngài!]
Dưới ánh mắt chờ mong của Tuyết Nê Mã, cậu đặt tấm danh thiếp của Hạ Chấn Linh lên bàn, lạnh nhạt cao ngạo quét mắt một vòng, cất giọng trải đời,
"Tiểu Hạ nói có thể thử tới đây ngó qua chút. Không ai định tiếp đón tôi sao?"
[!!!]
—-------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Chấn Linh: ???
Lâm Túc: "Nói một chiêu là một chiêu. Chút tài mọn thôi, không đáng nhắc đến."
Bộ trà chắc nó kiểu kiểu này nè
