Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 9: Boomerang



Edit: Wine
Beta: Choze

Hạ Chấn Linh, tâm thái bình ổn đến phi thường.

Danh thiếp của Hạ Chấn Linh đao to búa lớn nằm chễm chệ trên bàn.

Nền đen viền bạc, mấy chữ [Hội trưởng Hiệp hội Giám sát] mạnh mẽ cứng cáp trông khí thế vô cùng.

Cát Lập Lập sững sờ, Thư Dương sững sờ, cả ánh mắt chờ xem kịch vui ngoài cửa dường như cũng đông cứng lại.

Mạnh Viễn Bình thoáng sửng sốt, thận trọng đánh giá lại thiếu niên trước mặt lần nữa, "Dám hỏi quý danh?"

"Lâm Túc, Túc trong định mệnh."

Họ "Lâm".

Mạnh Viễn Bình thầm cân nhắc: Mấy thế gia phong thủy hình như không có họ "Lâm", mà cho dù có cũng chẳng ai dám gọi thẳng Hạ Chấn Linh là "Tiểu Hạ".

Lâm Túc bỗng lên tiếng, "Người bạn bên ngoài..."

Không gian trong ngoài đồng loạt im bặt, Mạnh Viễn Bình khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn về phía cửa, giữa bầu không khí im phăng phắc, giọng Lâm Túc đều đều vang lên:

"Để tôi thấy tay của anh rồi."

"......"

Ngoài cửa, Phùng Ấn bước ra, có chút lúng túng. "Hội trưởng, tôi chỉ đến xem thôi."

Thấy Mạnh Viễn Bình nhíu mày sâu hơn, gã vội bổ sung, "...Xem thử có phải tôi hiểu lầm gì không." Phùng Ấn vừa nói vừa liếc nhìn Lâm Túc, cười gượng, trông vô cùng khách sáo.

"Không ngờ lại là khách quý của Hội trưởng Hạ. Tôi thấy Trưởng bộ phận Cát dẫn theo mà không nhận được thông báo... nên vô ý hiểu lầm, thất lễ, thất lễ rồi."

Lâm Túc mặt không đổi sắc, nói trong ý thức, "Tôi nhầm rồi, anh ta không phải Coca."

Tuyết Nê Mã tiếp lời: [Là trà.]

*Trà: tiếng lóng chỉ người thảo mai.

Quả nhiên khi Phùng Ấn vừa dứt lời, Mạnh Viễn Bình trầm ngâm một lát.

Đúng là chỉ dựa vào một tấm danh thiếp thì không thể chứng minh được gì.

Ông ta cầm điện thoại lên, nói với Lâm Túc, "Thất lễ rồi, để tôi gọi cho Hội trưởng Hạ xin lỗi một tiếng."

Khóe mắt Lâm Túc giật nhẹ, liếc sang.

Để ông gọi điện hỏi thì vỡ lở mất à?

Phùng Ấn nín thở, trong mắt thấp thoáng niềm mong chờ.

Thấy Mạnh Viễn Bình đã bấm số, Lâm Túc nhanh tay ngăn lại, lắc đầu nói, "Hôm nay là cuối tuần, thời gian riêng tư. Tiểu Hạ thường không nghe điện thoại của người ngoài đâu, để tôi gọi thì hơn."

Cậu mở Weixin lên, bấm gọi.

Vài ánh mắt đồng loạt hướng sang, sau hai tiếng chuông điện thoại đã được bắt máy. Chưa đợi đầu dây bên kia lên tiếng, Lâm Túc đã tự nhiên cất lời,

"Alo, Tiểu Hạ."

"......" Hạ Chấn Linh: ?

Lâm Túc cười nói, "Tôi đến Hiệp hội Giám sát Thiên sư rồi, Hội trưởng Mạnh cũng ở đây. Gì cơ... không mệt, chẳng phải anh đã bảo ông Trương đưa tôi đến sao?"

[...] Tuyết Nê Mã: [...Ông Trương là ai?]

Lâm Túc vẫn mỉm cười, "Theo thiết lập thì là tài xế của Hạ Chấn Linh."

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Cuối cùng giọng nói trầm ổn lạnh nhạt của Hạ Chấn Linh cũng vang lên, "Vậy à, đến rồi thì tốt."

Mạnh Viễn Bình nghe thấy giọng nói ấy cuối cùng cũng yên tâm, khách sáo hỏi chào qua điện thoại, "Hội trưởng Hạ, lâu quá không gặp. Trước đó không nghe anh nói có khách quý đến, thất lễ quá."

"Là do chúng tôi không muốn làm rình rang, chưa kịp báo trước với Hội trưởng Mạnh."

Hai người chỉ xã giao đôi ba câu.

Lâm Túc không ngờ Hạ Chấn Linh lại phối hợp đến vậy, hơn nữa còn phối hợp rất mượt mà trơn tru, lúc cúp máy cậu thấy hơi chột dạ, giọng nói dịu đi đôi chút,

"Anh cứ làm việc đi, tôi cúp đây."

"Ừm."

Cuộc gọi kết thúc, thái độ của Mạnh Viễn Bình thay đổi hoàn toàn.

Ngay từ lúc Hạ Chấn Linh lên tiếng, trái tim treo lơ lửng của Phùng Ấn đã hoàn toàn nguội lạnh, giờ đây mặt mũi đỏ bừng, đứng nép vào tường không ho một tiếng, cố giảm bớt sự tồn tại.

"Hôm nay cậu Lâm đến có việc gì?"

"Làm thẻ chứng nhận Thiên sư, cái trước bị hủy rồi."

Mạnh Viễn Bình biết chừng mực, không hỏi gì thêm, chỉ quay sang bảo Thư Dương chuẩn bị lại hồ sơ, nhân lúc bên kia đang giải quyết, Lâm Túc tranh thủ gửi một tin nhắn Weixin cho Hạ Chấn Linh:

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Cảm ơn Giám sát Hạ. [xấu hổ]

宿到自然醒 (Túc Đáo Tự Nhiên Tỉnh): ngủ đến khi tự động tỉnh giấc - Túc trong Lâm Túc (林宿)

[Linh]: Không cần, cảm ơn ông Trương là được.

Lâm Túc, "......"

Cậu tắt điện thoại quay lại điền nốt hồ sơ.

Chứng nhận không thể nhận ngay trong ngày, làm thủ tục xong cũng phải mất ba đến năm hôm. Điền xong hồ sơ, Lâm Túc chuẩn bị rời đi, Mạnh Viễn Bình và Cát Lập Lập cùng ra cửa tiễn cậu.

Mạnh Viễn Bình nói, "Sau này có việc gì cậu Lâm cứ việc đến tìm tôi."

Lâm Túc không từ chối, "Cảm ơn Hội trưởng Mạnh."

Ba người cùng nhau đi ra cửa.

Bên kia Phùng Ấn vẫn dán sát vào tường sợ người khác chú ý đến mình, lúc họ sắp bước ra ngoài, Lâm Túc đột nhiên dừng bước.

Lâm Túc quay đầu, thân thiện gọi, "Đi cùng đi."

Phùng Ấn, "........."

Tầm mắt của Mạnh Viễn Bình phóng đến.

Ngay sau đó ông nhíu mày, chuyện hôm nay ông đều nhìn thấu cả, lại nhớ đến những chuyện trước đây, Mạnh Viễn Bình cất tiếng,

"Thời gian gần đây cậu hấp tấp quá rồi. Vừa hay ngoại ô phía Bắc đang xây kho, cậu đến đó tĩnh tâm chút đi."

Mặt Phùng Ấn lúc xanh lúc đỏ.

Mạnh Viễn Bình không để ý đến gã nữa, nhấc chân ra cửa.

Lâm Túc theo sát phía sau.

Vừa đi được vài bước cậu chợt hỏi, "Hội trưởng Mạnh nói đến ngoại ô phía bắc, là mảnh đất Tam Thanh Yển sao?"

Mạnh Viễn Bình ngạc nhiên nhìn cậu, "Đúng vậy."

Lớp áo khoác ngoài của Lâm Túc khẽ tung bay trong gió, cậu nhìn thẳng phía trước, "Chỉ là chút đề xuất nhỏ. Cái giếng đầu thôn tốt nhất nên lấp đi, cổng thôn sửa về hướng Đông, nếu phía Bắc ba dặm có đào ra thứ gì thì lập tức tìm người xử lý."

Mặt trời rực rỡ chiếu xuyên qua tán lá, bóng cây lay động.

Nhưng sống lưng Mạnh Viễn Bình lại bỗng dưng lạnh toát.

Ngay sau đó ông lấy lại thần sắc, nghiêm túc gật đầu với Lâm Túc, "Tôi sẽ cho người đi kiểm tra, cảm ơn đã nhắc nhở."

Hai người không nói gì thêm, trong ý thức Tuyết Nê Mã lên tiếng:

[Cậu bán nhân tình cho Hội trưởng Mạnh à?]

"Không hẳn."

Lâm Túc híp mắt cảm nhận ánh dương ấm áp lướt qua hàng mi, "Quan hệ với Hạ Chấn Linh cùng lắm cũng chỉ khiến ông ấy nể mặt tao vài phần, thi thoảng vẫn nên thể hiện ra chút thực lực."

Tuyết Nê Mã hiểu ra: [Ra là ân uy tịnh thi!]

*Ân uy tịnh thi: vừa cho ân huệ, vừa thể hiện quyền uy.

"......"

Lâm Túc góp ý, "Hay là lần tới tao đi học, mày chịu khó nghe giảng tiết ngữ văn đi?"

[......Hè he.]

-

Cuối tuần qua đi, lại đến thứ Hai.

Tiết thể dục vừa kết thúc.

Mặt trời đầu giờ chiều chiếu gay gắt, học sinh đứng tụm năm tụm ba đứng dưới tán cây tránh nắng.

Lâm Túc mặc áo thể thao cộc tay và quần đùi, uống một ngụm nước khoáng, mái tóc trước trán lấm tấm mồ hôi, cánh tay dưới ánh sáng mặt trời trắng đến chói mắt.

Trần Hữu đứng bên cạnh, không nhịn được quay đầu nhìn sang, "Tôi cứ cảm giác có tia chớp vừa lóe qua vậy, cậu trắng quá rồi đấy."

Cậu ta giơ tay muốn so thử, vừa đưa tay lên đã vô tình chạm phải cánh tay của Lâm Túc. Động tác của Trần Hữu khựng lại,

"Sao da cậu lạnh vậy?"

Lâm Túc hờ hững thả tay xuống, nhắm mắt, "Tâm tôi tĩnh."

"......"

[Thể trạng của cậu vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.] Tuyết Nê Mã trồi lên.

Tuy không còn mệt mỏi rã rời như trước nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn rất thấp, nếu một ngày nào đó tiêu hao quá nhiều niệm lực có khi sẽ lăn ra ngủ ngay tại chỗ.

Lâm Túc thuận theo tự nhiên, "Gần đây có đơn hàng nào đâu."

Tuyết Nê Mã thay cậu lo liệu: [Dán mã QR ở khắp phố đi, biết đâu lại thu hút...]

"Quản lý đô thị và cảnh sát."

[......]

Cả hai đang nói chuyện thì cán bộ tuyên truyền của lớp từ phòng phát thư cuối sân thể dục chạy về, trên tay ôm theo một chồng thư, "Nào nào nào, nhận thư này!"

Ủy viên lần lượt gọi tên từng người.

Lâm Túc chuẩn bị về lớp, bỗng nghe, "Lâm Túc!!!."

"?"

Cậu quay đầu, cậu thì có thư gì chứ?

Cán bộ tuyên truyền đã đặt bức thư vào tận tay cậu.

Phong thư trắng tinh, mặt trước là phông chữ in sẵn. Lâm Túc hơi nheo mắt, đi sang một bên mở thư ra.

Chưa cần xem đến nội dung, con dấu ở góc dưới cùng đã nói lên tất cả.

"Thiệp mời nhà họ Tề."

Tuyết Nê Mã lạnh lùng phán: [Tui thấy mép niêm phong của cái phong thư này đen kịt, nhìn xui xẻo quá. Đốt đi, coi như chưa từng thấy.]

Lâm Túc gấp thư lại, "Đốt làm gì, chả phải mày vừa kêu không đủ niệm lực à?"

"Đến giờ ăn rồi, Nê Mã."

...

Có lẽ là vì Hạ Chấn Linh đã thu dọn xong tàn cuộc nên nhà họ Tề mới không dám dùng biện pháp mạnh mà đành đổi sang cách làm mềm mỏng hơn.

Lâm Túc gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh, coi như báo một tiếng.

Ngay sau đó cậu đã nhận được hồi âm.

[Linh]: Tối nay tôi đến bái phỏng cậu.

[Linh]: Ở phủ đệ.

Lâm Túc, "......"

Tuyết Nê Mã thò đầu qua: [Hình như vũ khí của anh ta không phải Đường đao mà là boomerang.]

Lâm Túc bình tĩnh tắt điện thoại, "Leo đến được chức này tất nhiên là cũng phải đa tài đa nghệ chút."

Tám giờ tối hôm đó, Hạ Chấn Linh đến đúng giờ.

Không sớm cũng không muộn, vừa đủ thời gian để Lâm Túc tắm rửa chỉnh trang chu đáo đúng mực.

Hạ Chấn Linh vẫn ăn mặc chỉnh tề như mọi khi, cổ áo cao che kín đến tận yết hầu giấu đi làn da bên dưới, chỉ thấp thoáng ẩn hiện những đường nét sắc sảo.

Bốn mắt chạm nhau, đáy mắt hắn nhẹ bẫng.

Lâm Túc hỏi trong ý thức, "...Hôm nay tao đã quậy gì đâu?"

Tuyết Nê Mã nhắc nhẹ: [Tiểu Hạ.]

Lâm Túc nhấp một ngụm trà, làm bộ như không có chuyện gì, giơ tay mời, "Giám sát Hạ, mời ngồi."

May mà Hạ Chấn Linh không phải kiểu người thù dai.

Hắn chỉ liếc qua một cái rồi đi thẳng vào vấn đề, "Lời mời của nhà họ Tề, cậu nhất quyết phải đi à?"

"Đương nhiên."

"Lý do?"

Giọng điệu không giống tra hỏi mà như đang dò ý. Lâm Túc đáp, "Muốn biết vì sao bọn họ cứ bám lấy tôi."

Bầu không khí tĩnh lặng trong vài giây, Hạ Chấn Linh lên tiếng, "Dẫn tôi theo."

Lâm Túc nhìn hắn, "?"

Hạ Chấn Linh, "Cậu đi một mình tôi không yên tâm."

Tay cầm chén trà của Lâm Túc run lên, cậu giật mình ngẩng đầu: ...Tuyết Nê Mã, Hạ Chấn Linh là kiểu người này sao?

Cậu vừa lấy lại bình tĩnh định đáp lời đã nghe Hạ Chấn Linh nói tiếp, "Nhánh này của nhà họ Tề vốn đã dần suy tàn, nhỡ đâu sơ suất bị cậu diệt môn..."

Lâm Túc "........."

Thì ra là không yên tâm cho đối phương à!!!

Ánh mắt cậu thoáng ngưng lại.

Hạ Chấn Linh nói xong nhấp một ngụm trà, hàng mi dài rủ xuống che đi đáy mắt. Lâm Túc chợt khựng lại, ảo giác sao...Khoảnh khắc nâng tay lên, hình như khóe môi Hạ Chấn Linh còn khẽ nhếch lên một chút?

Tiếng chén trà chạm khẽ vào bàn kéo suy nghĩ của cậu về.

Hạ Chấn Linh đặt chén trà xuống, đổi chủ đề, "Người mời cậu là một nhánh phụ của nhà họ Tề ở Lịch Thành. Cậu cần người giám hộ đến trường xin phép... Đã nhập học rồi thì chắc là có người giám hộ nhỉ?"

Lời vừa dứt, Lâm Túc và Tuyết Nê Mã đồng loạt im lặng.

"Sao vậy?"

Lâm Túc mím môi, hỏi: Nê Mã, mày thấy...

[Tránh để sau này chạm mặt bất ngờ, tui thấy nên tiết lộ cho anh ta trước thì hơn.]

Lâm Túc bèn hắng giọng, ngồi thẳng người lên, nâng tay chạm vào hư không. Một luồng linh thức tỏa ra ánh sáng trắng từ từ hiện lên trước mắt Hạ Chấn Linh.

"Giới thiệu một chút, đây là linh thức của tôi, Tuyết Nê Mã. Anh cũng có thể gọi nó là A Mã..."

Tuyết Nê Mã tức khắc hóa thành một người đàn ông trung niên.

"........."

Chân mày của Hạ Chấn Linh giật giật, nuốt lời chúc cát tường sắp bay ra khỏi miệng vào trong.

*Vì phía trên Lâm Túc gọi là "A Mã", nghe giống Hoàng A Mã (cách gọi vua thời nhà Thanh).

Một lúc sau hắn xâu chuỗi lại mọi chuyện, nhìn đến linh thức có vài nét giống Lâm Túc, "Vậy lúc trước đi làm thủ tục nhập học, nó đóng vai, bố của cậu."

Lâm Túc nói, "Nam nữ bình đẳng, nó cũng có thể là A Mẹ."

Tuyết Nê Mã lập tức biến ra váy dài thướt tha.

Cậu bổ sung, "Tùy cơ ứng biến."

Hạ Chấn Linh nhắm mắt một giây, sau đó mở ra, tâm thái bình ổn đến mức phi thường, "Tôi hiểu rồi, mời... lệnh tôn lệnh đường về trước đi."

Lâm Túc gật đầu, linh thức lập tức biến mất.

Lúc này phòng khách chỉ còn hai người.

Yên tĩnh thấm đẫm trong hương trà lan tỏa, hiếm hoi đọng lại thoáng dư vị giữa năm tháng an yên.

Hạ Chấn Linh đứng dậy chuẩn bị rời đi, "Cậu định khi nào lăn bánh?"

"Ngày mai đến trường xin nghỉ trước rồi buổi chiều xuất phát."

Học sinh cũng chỉ là một vỏ bọc để giải quyết ủy thác, chức nghiệp của cậu vẫn là Mệnh Tiên.

Hạ Chấn Linh gật đầu, "Được."

-

Hôm sau Lâm Túc đã xin nghỉ bệnh mấy ngày.

Cậu cũng chẳng có gì cần mang theo, chỉ xách theo vài bộ quần áo để thay, pháp khí của mình cùng với mấy lá bùa.

Sau đó nhét hết vào balo rồi ra cửa.

Tuyết Nê Mã: [Chúng ta đi bằng gì?]

Lâm Túc bước vào thang máy, sửa lời nó, "Là tao đi bằng gì. Còn mày thì được vận chuyển theo bằng ý thức của tao."

[Tui cũng có thể biến thành bố mẹ để đi cùng cậu mà.]

Thang máy "ding" một tiếng mở ra.

Một tay Lâm Túc nhào nặn linh thức phản nghịch, áo bào phất phơ bước ra khỏi chung cư.

Tuyết Nê Mã bị bóp đến kêu chít chít: [Bất hiếu chít!]

Lâm Túc nói, "Mày cosplay phát nghiện rồi đấy."

Hai bên cứ so đo qua lại.

Chiếc xe đang đỗ ở bên cạnh chầm chậm lái đến, dừng ngay trước mặt Lâm Túc. Thân xe bóng loáng, mặt sơn đen nhánh phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa.

Lâm Túc bị chặn lại, quay gót chuyển hướng.

Chiếc xe tiếp tục trườn tới một chút rồi lại dừng.

Lâm Túc đứng yên, "...Nê Mã, có người kiếm chuyện."

Tuyết Nê Mã còn chưa kịp nói gì cửa xe đã mở ra. Một người đàn ông trung niên ở ghế lái bước xuống, vẻ mặt hiền hòa, áo quần chỉn chu, mỉm cười với Lâm Túc.

Lâm Túc dò hỏi, "Ông là?"

Người đàn ông trung niên nho nhã điềm đạm đáp, "Tiên sinh nói, theo thiết lập thì ngài có thể gọi tôi là 'ông Trương'."

"......"

—------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Lâm Túc (lạnh lùng): Hạ Chấn Linh cho ông bao nhiêu tiền để làm chuyện này?

Tuyết Nê Mã: Tôi bảo rồi, vũ khí của anh ta là boomerang mà.

Tác giả: Hạ Chấn Linh - người xuất hiện muộn nhất nhưng lại là "công" được "ra mắt phụ huynh" nhanh nhất.

-

Wine: Lúc đầu mình hơi phân vân khi để chữ tiên sinh vì mình thấy trong tiếng Việt ít ai gọi thế này. Nhưng mà sau khi tìm kỹ hơn thì thấy vẫn có - Ví dụ như bài "Ức Trai tiên sinh" của Bùi Văn Nguyên:

"Ức Trai tiên sinh, Ức Trai tiên sinh!

Lo dân thương nước luống quên mình.

Sao Khuê toả sáng dòng tâm huyết,

Đất Việt còn đau mối hận tình."

Nên mình vẫn để nguyên chữ "tiên sinh" trong raw luôn nhé.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...