Cách thành phố A hơn năm mươi cây số, trong khu phim trường, Bạch Nhung umặc đồng phục nhân viên đoàn phim tất bật đi lại giữa đám người.
"Bạch Nhung!" Một thanh niên mặc đồng phục giống cậu, trên ngực đeo thẻ công tác chạy tới gọi: "Lát nữa cậu sang tổ đạo cụ hỏi giúp anh xem đồ cần dùng đã làm xong chưa nhé."
Trong tay Bạch Nhung đang cầm ba ly cà phê, đều là do đạo diễn Phương Bác Thâm đích thân chỉ định.
"Để em đưa cà phê trước, sau đó sẽ qua hỏi ngay." Nói xong, Bạch Nhung giơ tay đưa một ly trong số đó cho Thi Hoài: "Cái này em mua cho anh."
Thi Hoài nhận lấy cà phê, lợi dụng việc mình cao hơn Bạch Nhung nửa cái đầu, vươn tay xoa xoa đầu cậu: "Cảm ơn nhé."
Hắn lục lọi trong túi, nhét vào tay Bạch Nhung hai viên kẹo sữa không rõ nhãn hiệu: "Cầm đi, loại này tốt cho mấy nhóc con như cậu đấy."
Thi Hoài là thư ký trường quay, lúc nào cũng bận rộn. Nói xong liền quay người đi xử lý việc khác.
Sau khi Thi Hoài rời đi, Bạch Nhung nắm chặt hai viên kẹo sữa còn vương hơi ấm trong lòng bàn tay, khóe môi lén cong lên một độ cong rất nhỏ.
Cậu vừa mới tốt nghiệp vào tháng sáu năm nay. Vì tính cách nhút nhát, không giỏi ăn nói, mãi đến khi lễ tốt nghiệp kết thúc vẫn chưa tìm được công việc phù hợp. Cuối cùng, thầy hướng dẫn không nỡ nhìn, trực tiếp "xách" cậu ném vào công ty giải trí Sơn Hải.
Đây là công việc mà Bạch Nhung chưa từng nghĩ tới.
Sơn Hải là công ty giải trí có sắc thái truyền kỳ nhất trong giới.
Tám năm trước đột ngột xuất hiện, chưa đầy một năm đã đưa nghệ sĩ dưới trướng đứng l*n đ*nh kim tự tháp ở mảng điện ảnh, truyền hình và âm nhạc.
Đạo diễn Phương Bác Thâm thuộc Sơn Hải, trong vòng bảy năm gần như đã càn quét sạch giải thưởng của cả giới điện ảnh lẫn truyền hình. Tác phẩm của hắn không chỉ đoạt giải, còn đảm bảo phòng vé và tỷ suất người xem.
Không chỉ nghệ sĩ và đạo diễn, cả đội ngũ tạo hình hay dựng phim của Sơn Hải cũng thường xuyên đoạt giải lớn.
Có thể nói, vị trí "ông trùm" của giới giải trí đã bị Sơn Hải nắm chặt trong tay.
Bạch Nhung bóc một viên kẹo sữa bỏ vào miệng, vị sữa đậm đà lập tức lan tràn trong khoang miệng. Bao bì loại kẹo này không có nhãn mác nhưng ngon hơn hẳn tất cả loại kẹo sữa ngoài thị trường.
Bạch Nhung vốn định về nhà chụp ảnh lên Taobao tìm mua, mua thêm chút cho bọn trẻ trong viện ăn nhưng không ngờ tìm thế nào cũng không ra.
Hình như loại kẹo này hoàn toàn không lưu thông trên thị trường, lần sau hỏi trực tiếp Thi Hoài vậy.
Bạch Nhung ghi nhớ chuyện này trong lòng, xách cà phê đi tìm Phương Bác Thâm.
Đầu tháng bảy, giữa mùa hè. Mặt trời chói chang, trong rừng cây xanh bên cạnh phim trường không ngừng vang lên tiếng ve kêu ầm ĩ.
Phương Bác Thâm đứng sau máy theo dõi, nổi giận với diễn viên nam số bốn đối diện: "Cậu diễn cái kiểu gì vậy? Chỉ có mấy mét đi vị thôi mà cũng đi sai không biết bao nhiêu lần! Mặt mũi lớn đến mức bắt cả đoàn phim đứng đây lãng phí thời gian với cậu à? Còn dám nói mình tốt nghiệp chính quy, bằng tốt nghiệp của cậu lấy kiểu gì thế?"
Hai tay Phương Bác Thâm chống hông, tay áo ngắn bị ông kéo lên tận vai, lộ ra bờ vai rắn chắc đầy cơ bắp. Hắn thường xuyên tự mình vác máy quay, tay chân vạm vỡ. Mỗi lần nổi giận lại càng thêm đáng sợ, giống như mắng chưa đã là sẽ vung nắm đấm lên "nói chuyện" vậy.
Bạch Nhung đặt ly cà phê ở một vị trí an toàn, không vội rời đi mà lặng lẽ đứng phía sau Phương Bác Thâm, định chờ hắn mắng xong mới nhắc đến cà phê.
Mắng được vài câu, Phương Bác Thâm đột nhiên xì hơi, bực bội phất tay với diễn viên kia rồi ngồi phịch xuống ghế gấp.
Lúc này Bạch Nhung mới nhỏ giọng nhắc: "Đạo diễn Phương, cà phê của ngài."
Phương Bác Thâm không quay đầu, cầm ly cà phê, cắm ống hút hút mạnh một ngụm rồi đặt sang bên cạnh.
Hắn không hề có dáng vẻ ngôi sao, dù tiền kiếm được mấy năm nay đủ để tiêu cả đời nhưng khi quay phim vẫn ăn ở sinh hoạt cùng nhân viên đoàn phim.
Khu vực quanh phim trường không sầm uất như thành phố A, Phương Bác Thâm hiểu rõ điều này, cũng không chê bai ly cà phê hai mươi tệ là rẻ tiền không uống được.
Thấy Phương Bác Thâm đã uống cà phê, Bạch Nhung định quay người sang tổ đạo cụ. Cậu vừa đi được hai bước, Thi Hoài đã cầm bảng clapper ghé lại, hạ giọng nói bên tai cậu: "Nhóc Nhung à, thương lượng chút nhé. Sau này lúc rảnh cậu cứ qua chỗ đạo diễn Phương đi dạo đi."
Bạch Nhung trợn tròn mắt: "Để làm gì?"
"Cậu không nhận ra sao? Mỗi lần cậu xuất hiện, đạo diễn Phương lại bớt giận hơn hẳn đấy."
Bạch Nhung rụt cổ, không dám quay đầu nhìn Phương Bác Thâm: "Em không thấy vậy đâu."
Bạch Nhung nói rất thành thật, cậu biết rõ bản thân mình có bao nhiêu cân lượng.
Ngày thứ hai sau khi vào làm ở Sơn Hải, cũng chính là bảy ngày trước, cậu đã được phân đến đoàn phim làm trợ lý tạm thời của Phương Bác Thâm. Nhưng đối phương căn bản không cần trợ lý tạm thời, suốt bảy ngày qua cậu chỉ chạy vặt linh tinh.
Cậu thậm chí còn nghi ngờ Phương Bác Thâm không biết mình tên gì.
Thi Hoài nghĩ nghĩ, cũng thấy lời mình nói có hơi quá: "Cũng đúng. Chẳng lẽ thật sự là trùng hợp?"
Hắn hồi tưởng lại mấy lần trước. Mỗi lần Phương Bác Thâm nổi giận vì quay không thuận, chỉ cần Bạch Nhung xuất hiện, cơn giận của đối phương đều nhanh chóng lắng xuống.
Phải biết đa số đạo diễn đều nóng tính, mà Phương Bác Thâm lại nổi tiếng là tính tình táo bạo trong giới, nhất là khi gặp tình huống diễn viên quay đi quay lại vẫn mắc lỗi đi vị.
Thông thường, một khi Phương Bác Thâm mắng là phải mắng liên tục hơn mười phút.
Những năm trước từng có một nam idol fan đông như kiến, vì vai diễn lần đó là vai khách mời nên đối phương không diễn nghiêm túc, cuối cùng bị Phương Bác Thâm mắng đến mức bật khóc ngay tại chỗ.
Vì cánh tay Thi Hoài đang khoác lên vai mình, bước chân Bạch Nhung chậm lại, khẽ nhún vai nói: "Em phải sang tổ đạo cụ, anh mau quay lại đi."
Thi Hoài vỗ vỗ vai cậu, vừa định buông tay thì giọng Phương Bác Thâm đột nhiên vang lên phía sau hai người: "Chờ đã."
Bạch Nhung cùng Thi Hoài nhìn nhau, còn tưởng mấy lời lén lút vừa nãy đã bị Phương Bác Thâm nghe thấy.
Bạch Nhung cứng người xoay lại: "Đạo diễn Phương, có việc gì sao?"
Phương Bác Thâm cầm ly cà phê đứng dậy, ánh mắt chứa đầy khí thế đánh giá Bạch Nhung từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở thẻ công tác trước ngực cậu.
Bạch Nhung căng thẳng đến mức các ngón chân cũng co rúm lại. Chẳng lẽ sắp bị đuổi việc? Khoảng cách tận bảy tám mét, đạo diễn thật sự nhìn rõ thẻ công tác của cậu sao?
Thời điểm Bạch Nhung đang suy nghĩ vẩn vơ, Phương Bác Thâm cuối cùng cũng lên tiếng: "Cậu tên là, Bạch Nhung?"
Quả nhiên, làm việc cả tuần rồi, Phương Bác Thâm vẫn không biết tên trợ lý mới.
Bạch Nhung khẩn trương gật đầu.
Đuôi mắt Phương Bác Thâm hơi nhếch lên, ánh nhìn tiếp tục dò xét cậu một lượt, quay sang nói với phó đạo diễn đứng cách đó không xa: "Cậu qua đây xem thử thằng nhóc này thế nào."
Phó đạo diễn vốn đang chỉ dẫn diễn xuất cho nam diễn viên ban nãy, nghe Phương Bác Thâm nói vậy, lập tức buông việc trong tay đi tới.
"Thế nào là thế nào?" Phó đạo diễn ngơ ngác hỏi.
Phương Bác Thâm ngậm điếu thuốc, một tay bật bật lửa châm thuốc, hút một hơi mới thản nhiên nói: "Chử Bạch, cậu diễn viên kia không phải nói không thêm đất diễn thì không chịu ký hợp đồng vào đoàn sao? Vậy đổi người đi."
Lúc này phó đạo diễn mới nhìn kỹ Bạch Nhung từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Quả thật không tệ, chỉ là không biết kỹ thuật diễn thế nào."
Dù phản ứng có chậm đến đâu, Bạch Nhung cũng hiểu được "xem thử thế nào" mà Phương Bác Thâm nói là có ý gì.
Từ khi cậu vào đoàn phim, có một vai phụ tổng thời lượng lên hình chưa đến nửa tiếng, trước ngày ký hợp đồng đột nhiên lại đòi thêm đất diễn cho nhân vật của mình.
Lúc ăn cơm, Thi Hoài từng than phiền chuyện này với cậu. Nói rằng nhân vật Chử Bạch rất được đạo diễn Phương coi trọng, đã thử vai hơn nửa giới giải trí mới tìm được một người có ngoại hình sát nhân vật, lại còn là idol vừa tham gia chương trình tuyển tú.
Vai này vốn không có nhiều đất diễn, thêm vào đó Phương Bác Thâm rất chắc tay ở khâu ống kính với dựng phim, dù kỹ thuật diễn kém một chút cũng không sao.
Thực tế, có vẻ như đạo diễn Phương chỉ cần ngoại hình của diễn viên phù hợp, không quá để ý việc đối phương không có kỹ năng diễn hay không.
Không ngờ ngay đêm debut sau tuyển tú, người kia bất ngờ nổi lên một chút. Hợp đồng trước đó vì bận quay chương trình nên bị gác lại, giờ lại nhất quyết không chịu ký, một hai phải thêm diễn, giằng co với Phương Bác Thâm suốt hơn một tháng trời.
Cho đến lúc này, nghe ý của Phương Bác Thâm, rõ ràng là muốn để Bạch Nhung thay thế vai đó.
Hai tay Bạch Nhung đan vào nhau đặt trước người, lúng túng đến mức không biết nên đặt tay thế nào.
Bản thân công việc ở Sơn Hải đã cách xa chuyên ngành cậu học mười vạn tám nghìn dặm, giờ còn bảo cậu đi đóng phim, vậy cậu càng dốt đặc cán mai!
Hơn nữa Bạch Nhung rất sợ ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía mình vì cậu luôn che giấu một bí mật.
Từ năm sáu tuổi, Bạch Nhung đã biết mình không phải là người bình thường. Chỉ cần cảm xúc dao động mạnh, phía sau cậu sẽ xuất hiện một chiếc đuôi trắng muốt, lông xù to đùng, có lúc trên đầu còn nhú ra cả tai.
Nếu phải đứng trước ống kính, Bạch Nhung thậm chí còn sợ mình vì quá căng thẳng mà lộ ra đuôi với tai, sau đó bị mọi người hoảng hốt báo cảnh sát, đưa thẳng vào viện nghiên cứu ngầm nào đó làm chuột bạch.
"Tôi, tôi không được đâu!" Bạch Nhung gấp đến mức suýt nữa nói không ra lời.
Phương Bác Thâm lại rít thêm một hơi thuốc, chậm rãi phun ra làn khói trắng, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Bạch Nhung: "Không được chỗ nào? Không biết nói hay không biết đi?"
Bạch Nhung: "..."
Danh hiệu "đạo diễn mồm độc nhất giới giải trí" của Phương Bác Thâm quả nhiên không phải nói cho vui.
Ngay sau đó, Bạch Nhung lại nghe hắn nói: "Chỉ cần nghe hiểu tiếng người là được. Tôi dạy cậu cách quay."
Nói xong, Phương Bác Thâm quay sang phân phó phó đạo diễn: "Dẫn cậu ta sang chỗ chuyên viên trang điểm, thử tạo hình Chử Bạch đi. Nếu người đại diện của Mạnh Thiên Gia còn gọi cho cậu, cứ nói thẳng là chúng ta đổi người rồi."
Mạnh Thiên Gia chính là ngôi sao muốn thêm đất diễn kia.
Phó đạo diễn có vẻ cũng đã chịu Mạnh Thiên Gia đủ rồi, vui vẻ đáp lời: "Đi theo tôi."
So với Phương Bác Thâm vóc dáng cường tráng lại tính tình không tốt, phó đạo diễn trông hòa nhã dễ gần hơn nhiều.
"Không sao đâu. Vai Chử Bạch không nhiều đất diễn, cũng không có mấy câu thoại, chỉ cần học cách đi vị trí với phối hợp với ống kính là quay được thôi."
Bạch Nhung cầu cứu nhìn Thi Hoài.
Thi Hoài dang tay ra, biểu thị mình cũng lực bất tòng tâm.
Bạch Nhung đứng tại chỗ rối rắm đúng ba giây. Cậu ngại để phó đạo diễn đợi lâu, cuối cùng vẫn đi theo hắn về phòng hóa trang.
Ngay khi cậu vừa rời đi, một người phụ trách liền chạy vội tới báo cho Phương Bác Thâm một tin: "Đạo diễn Phương, Ứng tổng với thầy Hồ Hà Dương đã tới cổng đoàn phim rồi!"
