Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 2



Bạch Nhung đi theo phó đạo diễn vào phòng hoá trang.

"Cho cậu ấy thử tạo hình Chử Bạch." Phó đạo diễn chỉ vào Bạch Nhung, nói với chuyên viên trang điểm.

Chuyên viên trang điểm sững lại một giây, rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.

"Được." Cô đáp, ra hiệu cho Bạch Nhung ngồi vào chiếc ghế trong cùng trước gương rồi xoay người mở hộp đồ nghề của mình ra, bắt đầu lục tìm đủ thứ linh tinh.

Bạch Nhung lôi điện thoại từ trong túi ra, gửi cho Thi Hoài một tin nhắn: [Cứu mạng!]

[Thi Hoài: Cậu thảm thật đấy nhưng anh không dám phản bác đề nghị của đạo diễn Phương đâu.]

Bạch Nhung khóc không ra nước mắt nhưng cậu cũng không nỡ bỏ công việc ở Sơn Hải, dù sao ở trong ngành, đãi ngộ lương bổng của Sơn Hải có thể xem là hào phóng nhất.

[Thi Hoài: Anh có xem qua vai Chử Bạch rồi, không tiện nói nhiều nhưng thật sự gần như không có lời thoại. Đến lúc đó cậu cứ đứng đó, đạo diễn Phương bảo làm gì thì làm cái đó là được.]

[Thi Hoài: Theo tính cách của đạo diễn Phương, xong việc chắc chắn sẽ cho cậu tiền thù lao riêng, ít nhất cũng năm chữ số.]

Bạch Nhung là một đứa trẻ lớn lên từ viện phúc lợi, vừa học vừa làm, tốt nghiệp còn phải trả khoản vay hỗ trợ học tập. Vừa nhìn thấy mấy dòng này, cảm giác bài xích trong lòng cậu lập tức tan đi không ít.

[Bạch Nhung: Thật sao?!] [Mèo con mong chờ.jpg]

[Thi Hoài: Tin anh đi, đạo diễn Phương hào phóng lắm! Coi như kiếm thêm một khoản thu nhập ngoài luồng!]

Có lời này của Thi Hoài, cuối cùng Bạch Nhung cũng không còn quá rối rắm nữa, thả lỏng tâm trạng, mặc cho chuyên viên trang điểm muốn "mân mê" gì trên mặt mình thì mân mê.

"Da cậu đẹp thật đấy." Chuyên viên trang điểm thoa cho Bạch Nhung một lớp kem dưỡng ẩm, cảm thán: "Đây là làn da của trẻ con à? Ghen tị thật đấy. Không giống bọn tôi, tuổi tác lớn rồi."

Bạch Nhung nhìn làn da trắng mịn trong gương của cô, vội nói: "Da chị cũng đẹp mà."

"Thật sao?" Chuyên viên trang điểm cười rạng rỡ: "Tôi dùng kem nền với kem che khuyết điểm đấy."

Bạch Nhung: ...QAQ!

Chuyên viên trang điểm cũng không giận, vừa cười vừa bắt đầu tán nền cho cậu, còn mở nhóm chat nói chuyện phiếm với một chuyên viên khác.

Bạch Nhung nhắm mắt lại, bỗng nghe cô kinh ngạc nói: "Ơ, Ứng tổng với thầy Hồ Hà Dương tới đoàn phim rồi sao?"

"Này này! Cậu đừng mở mắt, tôi đang kẻ eyeliner đó."

Bạch Nhung vội vàng nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói xin lỗi.

Chuyên viên trang điểm cẩn thận kẻ lại đường eyeliner cho cậu, vừa làm vừa trò chuyện như tâm sự: "Cậu gấp cái gì chứ? Yên tâm đi, Ứng tổng sẽ không đụng phải chúng ta đâu."

Bạch Nhung ngại ngùng giải thích: "Em là trợ lý tạm thời của đạo diễn Phương, chắc là phải ra ngoài tiếp đón."

Chuyên viên trang điểm: "Không vội. Tuy tính tình đạo diễn Phương không tốt nhưng không phải không nói lý. Nếu đã bảo cậu tới thử tạo hình Chử Bạch, vậy sẽ không trách cậu không kịp ra ngoài tiếp đón lãnh đạo đâu."

Nói xong, cô hạ giọng xuống một chút: "Hơn nữa tính tình của Ứng tổng kém hơn đạo diễn Phương nhiều lắm. Bọn tôi cũng sợ đụng phải ngài ấy, cậu khỏi cần lo tiếp đãi."

Kẻ xong eyeliner, Bạch Nhung mới có thể mở mắt ra một lát.

Cậu mới vào Sơn Hải đã bị phân tới đoàn phim [Cục Diện Mờ Sương] làm trợ lý tạm thời, gần như không biết gì về ông chủ công ty - Ứng Phi Trục nên trong lòng có chút tò mò.

"Ứng tổng... đáng sợ lắm sao?"

"Tất nhiên rồi. Cậu không biết à? Lão... À không, tổng giám đốc ấy mà, tính tình không tốt đâu." Chuyên viên trang điểm nói tới một nửa, nhớ tới thủ tục yêu quái liền cứng họng, nuốt ba chữ "lão yêu quái" trở lại, chu đáo truyền kinh nghiệm cho Bạch Nhung: "Ứng tổng không cần mấy tiểu... nhân viên như chúng ta. Chỉ cần thấy ngài ấy tới, nhớ tránh đi là được."

Bạch Nhung bày bộ dạng khiêm tốn tiếp thu: "Vâng. Cảm ơn chị, em hiểu rồi."

Xong lớp nền, tiếp theo là tạo kiểu tóc cùng thử trang phục.

Chuyên viên trang điểm cũng không rõ thử trang phục tới mức nào, chỉ thử mặt hay bao gồm cả tóc, hay phải mặc luôn nguyên bộ nên cầm điện thoại định đi hỏi phó đạo diễn.

Bạch Nhung ngồi một mình trong lều hoá trang. May mà lều hoá trang cũng kiêm luôn phòng nghỉ tạm cho nghệ sĩ, có điều hoà để tránh làm trôi lớp trang điểm, mát mẻ hơn bên ngoài rất nhiều.

Lo sẽ có nghệ sĩ vào dặm lại trang hoặc nghỉ ngơi, Bạch Nhung đứng dậy khỏi ghế trang điểm, tìm một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi vào góc, móc điện thoại ra theo thói quen mở Weibo.

Trước đây cậu chưa từng tiếp xúc với ứng dụng này, cũng là một tuần trước sau khi vào Sơn Hải mới tải về để hiểu thêm về giới giải trí.

Vừa mở Weibo, Bạch Nhung đã thấy hai hotsearch liên quan tới đoàn phim.

#Hồ Hà Dương tới đoàn phim [Cục Diện Mờ Sương]#

#Mạnh Thiên Gia được đạo diễn Phương Bác Thâm mời diễn vai Chử Bạch#

Bạch Nhung click vào hotsearch đầu tiên, độ hot của từ khoá này đúng là cao thật.

Hồ Hà Dương được xem như nam minh tinh hàng đầu trong giới giải trí, nổi tiếng vì đẹp trai, EQ bình thường, diễn xuất cực nát. Cũng vì gương mặt quá mức hoàn mỹ như tạc tượng mà thu hút vô số fan nên anh cũng thường xuyên bị paparazzi chụp đủ loại "phốt", antifan nhiều chẳng kém fan ruột.

Sở dĩ Bạch Nhung biết đến anh là vì Hồ Hà Dương cũng là nghệ sĩ của Sơn Hải.

- Hồ Hà Dương muốn cameo vai gì trong [Cục Diện Mờ Sương] vậy?

- Không phải chứ? Phương Bác Thâm còn dám cho anh ta diễn trong phim của mình à?

- Cười chết mất! Kỹ thuật diễn của Hồ Hà Dương mà xứng diễn phim Phương Bác Thâm sao? Fans Hồ Hà Dương bớt thêm vai cho idol nhà mình đi được không?

- Lần trước Phương Bác Thâm quay [Tiếng Mưa Rơi], fans Hồ Hà Dương cũng cho rằng anh nhà mình là khách mời. Kết quả phim ra rạp, một cái bóng cũng không thấy, làm tôi chết cười!

Nhiệt độ antifans không kéo dài bao lâu, ngay sau đó fans Hồ Hà Dương liền ùa vào phản kích, khống chế nhịp điệu.

Bạch Nhung lướt xuống vài lần, thật sự không hứng thú với mấy trận chửi nhau giữa fans với antifans trong giới giải trí, liền thoát ra.

Thứ cậu quan tâm hơn là hotsearch phía dưới liên quan tới Mạnh Thiên Gia.

Dù hotsearch này xếp ngay sau hotsearch của Hồ Hà Dương nhưng nhiệt độ lại thấp hơn rất nhiều, bình luận phía dưới cũng rất kỳ quái, toàn là fans của Mạnh Thiên Gia với mấy tài khoản bình luận tự động.

Cũng có người qua đường tò mò vào xem, đặt câu hỏi Mạnh Thiên Gia là ai? Chử Bạch là ai?

Lần đầu tiên Bạch Nhung có cảm giác "ăn dưa ăn trúng ngay bản thân". Nếu không phải cậu đang ở ngay đoàn phim, có khi thật sự đã tin cái hotsearch này.

Nhưng trên thực tế, nửa tiếng trước, Phương Bác Thâm vừa mới dặn phó đạo diễn không cần liên lạc với Mạnh Thiên Gia nữa.

Bạch Nhung rảnh rỗi không có việc gì, ăn dưa xong thuận tay chuyển tiếp tin hotsearch mới nhất của tài khoản marketing cho Thi Hoài.

Thi Hoài trả lời rất nhanh.

[Thi Hoài: Anh vừa từ tổ đạo cụ về, là hotsearch hôm nay à? Để anh xem nào.]

Một phút sau.

[Thi Hoài: Hotsearch này nhìn là biết mua, giám định là vì lăng xê. Để anh nói với đạo diễn Phương một tiếng.]

Lần đầu tiên Bạch Nhung biết hotsearch còn có thể mua, liền bày ra dáng vẻ mở mang kiến thức, ngoan ngoãn trả lời Thi Hoài một chữ "vâng".

Đúng lúc này, bên ngoài lều hoá trang vang lên tiếng bước chân.

Bạch Nhung tưởng là chuyên viên trang điểm quay lại, liền cất điện thoại, đứng dậy chờ người.

Cửa lều hoá trang không khoá, chỉ đóng lại để giữ điều hoà.

Bạch Nhung vừa đứng lên, cửa đã bị vặn mở từ bên ngoài, ngay sau đó hai người đàn ông cao lớn bước vào. Trong đó có một khuôn mặt Bạch Nhung rất quen, vừa nãy cậu còn thấy trên hotsearch.

Hồ Hà Dương, nam minh tinh có số lượng antifan với fan đông ngang nhau, nam hồ ly tinh thời đương đại.

Người còn lại, Bạch Nhung không cần nghĩ cũng biết là Ứng tổng đi cùng Hồ Hà Dương tới thị sát đoàn phim, ông chủ công ty giải trí Sơn Hải - Ứng Phi Trục.

Hồ Hà Dương không ngờ bên trong còn có người, nhướng mày: "Ồ~ Nhóc con nhà ai đây?"

Bạch Nhung mờ mịt chớp mắt một cái, lập tức đứng thẳng người, ưỡn lưng tiến lên nói: "Ứng tổng, thầy Hồ, tôi là trợ lý tạm thời của đạo diễn Phương."

Trong suốt quá trình nói chuyện, Bạch Nhung hoàn toàn không dám nhìn thẳng Ứng Phi Trục. Lúc này cậu mới phần nào hiểu được thái độ của chuyên viên trang điểm lúc nãy đối với y.

Không biết vì sao, cậu luôn cảm thấy trên người Ứng Phi Trục toát ra hơi thở khát máu bạo ngược. Hoàn toàn không giống một ông chủ công ty giải trí, mà giống đại ca xã hội đen hơn.

Đứng cạnh hai người họ, Bạch Nhung thậm chí còn vô thức thở nhẹ hơn.

Vì từ đầu tới cuối Ứng Phi Trục không nói một lời, trong đầu Bạch Nhung không khỏi nghĩ thầm: Ứng tổng chắc phải cao ít nhất mét chín. Đứng cạnh y chẳng khác nào đứng bên một ngọn núi lớn, cảm giác áp bức nặng nề đến nghẹt thở.

Người đầu tiên lên tiếng lại là Hồ Hà Dương. Hắn lộ ra vẻ mặt "thấu hiểu sâu sắc": "Phương Bác Thâm còn tìm trợ lý nữa à? Anh ta dọa chạy mất hơn mười trợ lý rồi đó."

Nói xong, Hồ Hà Dương liếc xem phản ứng của Ứng Phi Trục.

Chỉ là Bạch Nhung không hề biết, lúc này Ứng Phi Trục đang cụp mắt nhìn cậu, hơi nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Hồ Hà Dương: "Lão Ứng?"

Ứng Phi Trục hoàn hồn, liếc Hồ Hà Dương một cái: "Gì?"

Giọng y trầm thấp, nặng nề, như tiếng sấm nện thẳng vào màng nhĩ người nghe.

Hồ Hà Dương càng thêm khó hiểu: "Đang ngẩn người cái gì vậy?"

Chưa kịp để Ứng Phi Trục giải thích, chuyên viên trang điểm vừa quay lại đã kịp thời cứu nguy cho Bạch Nhung đang vừa sợ vừa lúng túng.

"Bạch Nhung!" Chuyên viên trang điểm đứng ngoài cửa, gượng gạo nở nụ cười: "Tôi hỏi phó đạo diễn rồi, phải thử nguyên bộ tạo hình. Chúng ta qua lều bên cạnh nhé."

Bạch Nhung như được cứu sống, vội nói: "Ứng tổng, thầy Hồ, tôi xin phép đi trước ạ."

Nói xong, cậu lập tức quay đầu chạy mất, tốc độ nhanh như bay.

Mãi đến khi cùng chuyên viên trang điểm vào lều hoá trang bên cạnh, hai người mới nhìn nhau một cái, đồng loạt thở phào.

So với chuyên viên trang điểm mồ hôi đầm đìa thở không ra hơi, tình trạng của Bạch Nhung vẫn xem như ổn. Dù cậu có hơi sợ Ứng Phi Trục nhưng cũng chưa đến mức quá mức như vậy.

Bạch Nhung vội vàng lấy khăn giấy mình mang theo đưa cho cô.

Một chuyên viên trang điểm khác ở lều bên cạnh thấy hai người như thế, cười trêu: "Thấy cái gì mà sợ dữ vậy?"

Chuyên viên trang điểm phụ trách Bạch Nhung nhận lấy khăn giấy, lau mồ hôi xong, mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế sopha: "Ứng tổng vào lều hoá trang của tôi."

Câu nói vừa dứt, cả căn phòng lập tức yên tĩnh.

Nhìn cảnh này, trong lòng Bạch Nhung không khỏi "bọc" thêm cho Ứng Phi Trục một lớp filter: Một ông chủ khiến nhân viên sợ tới mức không thở nổi.

"Thôi, tôi trang điểm cho cậu trước đã." Chuyên viên trang điểm ôm hộp đồ nghề lúc nãy: "Quần áo còn ở lều bên kia nhưng đợi tôi làm xong tóc cho cậu, chắc họ cũng đi rồi."

Bạch Nhung ngoan ngoãn ngồi xuống.

Một chuyên viên trang điểm khác bước tới hỗ trợ, vừa đối diện với đôi mắt đen láy của cậu liền mềm lòng không chịu nổi: "Trời ơi, ngoan dữ vậy?! Lâu lắm rồi tôi mới thấy một nhân viên mới ngoan như vậy đấy!"

Bạch Nhung ngượng ngùng đỏ mặt, may mà có lớp nền che đi nhưng vành tai đỏ ửng vẫn hoàn toàn bán đứng cậu.

Hai chuyên viên trang điểm kinh ngạc, không nhịn được chọc chọc đôi tai đỏ đến sắp nhỏ máu ấy, lại càng thấy Bạch Nhung ngoan ngoãn đáng yêu.

Trong khi đó, ở lều hoá trang bên cạnh.

Sau khi Bạch Nhung rời đi, Hồ Hà Dương cười trêu: "Cậu không thể thu bớt khí thế quanh người lại à? Mỗi lần cậu xuất hiện, mấy tiểu yêu quái kia cứ như thấy quỷ ấy."

Ứng Phi Trục lười phản ứng, đi tới sopha ngồi xuống: "Rảnh quá thì chạy thêm vài thông cáo đi, đừng lượn lờ trước mặt tôi."

"Thôi, tín ngưỡng của tôi đủ rồi." Hồ Hà Dương ngồi phịch xuống ghế trang điểm không màng hình tượng, vắt chéo chân, hỏi: "Vừa rồi cậu nghĩ gì vậy? Tiểu yêu quái đó có vấn đề gì à?"

Ứng Phi Trục tùy ý gác tay lên tay ghế sopha, đáp: "Chỉ là cảm thấy trên người cậu ta có một luồng hơi thở rất quen, giống một cố nhân quen biết từ thời kỳ hoang."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...