Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 31



Miệng nó nhọn như mũi kim, khuôn mặt cũng nhỏ hơn chó rất nhiều.

Nhìn hình thể thì gần như tương đương một con chó cỡ trung nhưng khi ôm vào lòng, Bạch Nhung mới phát hiện cân nặng của nó nhẹ hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

Không xác định đây là thú nuôi của ai hay động vật hoang dã, sau khi ôm tiểu hồ ly vào phòng, Bạch Nhung đặt nó xuống đất, tìm một tấm thảm trải bên dưới.

Tiểu hồ ly uể oải nằm sấp trên thảm lông, đôi mắt thú ướt át mềm mại hé mở, nhìn thôi đã khiến người ta mềm lòng.

Bạch Nhung chụp ảnh, tìm kiếm thử giống loài của con hồ ly này, lỡ đâu là động vật được bảo hộ thì rắc rối to. May mắn là kết quả hiện ra cho thấy đây chỉ là một con hồ ly trắng bình thường.

"Anh..."

Tiếng hồ ly kêu bất ngờ vang lên khiến Bạch Nhung khựng lại.

Cậu quay đầu nhìn tiểu hồ ly, phát hiện không biết từ lúc nào nó đã đứng dậy, tứ chi run rẩy như đang cố gắng chứng minh tình trạng cơ thể hiện tại rất không ổn.

Bạch Nhung cũng không kịp nghĩ nhiều, vội cầm lấy tấm thảm bọc nó lại rồi ôm lên.

"Hồ ly có đưa đi bệnh viện thú cưng được không nhỉ?" Bạch Nhung đau đầu.

Cậu gọi điện cho ban quản lý ký túc xá, hỏi xem ở đây có hộ nào nuôi hồ ly hay không.

Người nghe máy là một bảo vệ, nghe Bạch Nhung hỏi liền vội vã truy hỏi đã xảy ra chuyện gì.

"Tôi nhặt được một con hồ ly." Bạch Nhung nhẹ nhàng vuốt bộ lông mềm mại của tiểu hồ ly: "Là hồ ly trắng, trông có vẻ đang bị bệnh."

Bên kia lập tức hoảng loạn như gặp đại địch, chỉ để lại một câu "tôi tới ngay" rồi cúp máy.

Chẳng lẽ thật sự là thú nuôi của ai đó?

Nếu có thể tìm được chủ nhân cũng là chuyện tốt.

Bạch Nhung thở nhẹ ra, cúi đầu nhìn tiểu hồ ly đang yếu ớt nằm trong thảm, nhẹ nhàng bóp bóp tai nó.

"Anh..."

Bảo vệ đến rất nhanh, bên cạnh còn đi theo một người đàn ông ăn mặc giống nhân viên kinh doanh.

Sau khi mở cửa, Bạch Nhung vén tấm thảm trong lòng lên một góc, lộ ra tiểu hồ ly đã nhắm mắt nghỉ ngơi.

Không ngờ, bảo vệ vừa nhìn thấy liền mất hẳn vẻ bình tĩnh ban đầu, sắc mặt tái mét, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Bạch Nhung hỏi: "Mấy anh định đưa nó về cho chủ nuôi sao?"

Bảo vệ dường như không nghe thấy câu hỏi, chỉ nhìn hồ ly rồi không ngừng lau mồ hôi, cuối cùng xoay người đi gọi điện thoại.

Bạch Nhung bị phớt lờ hoàn toàn: "..."

Cậu cau mày, vô thức ôm chặt tiểu hồ ly hơn.

Thật kỳ lạ.

Chỉ cần có mắt đều nhìn ra được sự căng thẳng và sợ hãi của bảo vệ.

Bạch Nhung cúi đầu nhìn tiểu hồ ly, không biết từ lúc nào nó đã tỉnh lại, cố gắng bò ra khỏi thảm, treo cả thân lên cánh tay cậu nằm bất động.

Đúng lúc này, bảo vệ đột ngột quay lại, giơ điện thoại về phía cậu. Hai tay hắn nâng điện thoại, thái độ cung kính: "Là điện thoại của Ứng tổng, ngài ấy bảo tôi đưa cho cậu."

Ứng Phi Trục?

Càng lúc càng kỳ quái.

Bạch Nhung nghi ngờ nhận lấy điện thoại.

Người ở đầu dây bên kia không rõ đang ở đâu, tiếng gió gào thét dữ dội, thỉnh thoảng còn vang lên những tiếng thú gầm kỳ quái.

Bạch Nhung cầm điện thoại, nhất thời không biết nên nói gì: "Ứng tiên sinh."

Tiếng gió nhỏ dần, giọng Ứng Phi Trục truyền qua: "Bạch Nhung, cậu tạm chăm sóc con hồ ly này mấy ngày đi. Ngày kia tôi sẽ về."

Bạch Nhung sững lại: "Vậy tiểu hồ ly là thú nuôi của Ứng tiên sinh sao?"

"Chuyện này hơi phức tạp, chờ tôi về sẽ nói rõ. Bảo vệ sẽ mang đồ ăn tới cho nó."

Y vừa dứt lời, cuộc gọi bị cắt, chỉ còn tiếng tút tút vang lên.

Bạch Nhung càng thêm mơ hồ. Cậu trả điện thoại lại cho bảo vệ, ôm tiểu hồ ly, không biết phải làm sao: "Nó trông như bị bệnh, có cần đưa đi bệnh viện không?"

Bảo vệ nhìn Bạch Nhung đầy kinh ngạc: "Không cần, ngủ mười ngày nửa tháng là khỏe lại thôi."

"..." Nghe chẳng đáng tin chút nào.

Nhưng đây là thú nuôi của người khác, Bạch Nhung cũng không tiện xen vào.

Bảo vệ đến nhanh mà đi cũng nhanh, chớp mắt đã rời đi, để lại Bạch Nhung một mình ôm hồ ly đứng ngoài hành lang.

Cơn bão sắp tới, cửa sổ hành lang lại vẫn mở.

Gió lạnh thổi tới, làm một "mèo" một hồ ly lạnh buốt khắp người.

Dù trong lòng có vô số điều muốn than thở, Bạch Nhung chỉ có thể ôm tiểu hồ ly trở về phòng. Cậu tìm một thùng carton chuyển phát nhanh chưa kịp vứt, lót thảm vào trong, đặt tiểu hồ ly yếu ớt vào.

Tiểu hồ ly vừa vào thùng liền giãy giụa đòi ra, còn không ngừng "anh anh" phản đối, rõ ràng rất ghét ở trong đó.

Bạch Nhung đành đổi chỗ, đặt nó lên sopha.

Ra khỏi thùng, nó liền yên tĩnh lại, chỉ là trông vẫn rất yếu.

Bạch Nhung lấy khăn ướt lau móng cho nó.

Rất sạch sẽ, cũng không biết sao lại chạy được tới tận đây?

Những nghệ sĩ nổi tiếng của Sơn Hải và tầng quản lý như Ứng Phi Trục đều ở khu biệt thự bên cạnh. Giữa ký túc xá và khu biệt thự không có rào chắn nhưng phòng của cậu không ở tầng một, con hồ ly này không biết làm cách nào lại có thể nằm chính xác trước cửa phòng cậu.

Chẳng lẽ vì trên người cậu có mùi của Ứng Phi Trục?

Dù nghi hoặc, Bạch Nhung vẫn không quấy rầy Ứng Phi Trục đang bận rộn. Thấy tiểu hồ ly dường như đã nghỉ ngơi, cậu quay lại bếp tiếp tục nấu mì.

Ăn xong, bảo vệ đã mang đồ ăn cho tiểu hồ ly tới, toàn là thịt tươi đã xử lý sẵn.

Bạch Nhung nhìn rất lâu cũng không phân biệt được là thịt gì, màu sắc còn tươi hơn cả thịt bò, không thấy rõ vân thịt.

Cậu định hỏi cho rõ, ai ngờ vừa nhận hộp, người kia đã quay đầu chạy mất.

Bạch Nhung: "..." Thôi vậy, coi như chữa ngựa chết thành ngựa sống đi.

Sợ thịt tươi làm bẩn sopha, Bạch Nhung đặt thịt lên bàn trà, ôm tiểu hồ ly đặt xuống.

Tiểu hồ ly vốn nhắm mắt, vừa ngửi thấy mùi liền chậm rãi mở mắt ra.

Thịt nhanh chóng vơi đi.

Xem ra đúng là đồ ăn của nó.

Bạch Nhung ngồi xổm bên cạnh, chống cằm, nhìn nó ăn hết hơn nửa ký thịt. Thấy nó đã ăn xong, cậu ôm nó, dùng khăn ướt lau sạch móng với miệng.

Có thể chấp nhận hồ ly ăn thịt sống nhưng cậu không thể chấp nhận việc ăn xong không lau miệng mà cọ lên ghế, chỉ là lúc này tiểu hồ ly không còn ngoan ngoãn như khi yếu ớt nữa.

Sau khi ăn no, nó "linh hoạt" hẳn lên, giãy giụa không chịu cho lau miệng.

-----

Hồ Hà Dương cũng không ngờ mình lại xui xẻo đến vậy.

Trên biển có một đại yêu đang làm mưa làm gió. Nếu để nó thổi cuồng phong vào đất liền, nửa thành phố A sẽ bị phá hủy.

Thế nên Ứng Phi Trục với anh đã bị ép tăng ca, phải giải quyết con yêu quái kia trước khi bão đổ bộ. Nhưng anh là hồ ly, hoạt động trên biển sao có thể sánh với Ứng Long.

Vốn dĩ anh cũng không cần làm chủ lực. Chỉ trách đại dương quá nhiều nơi ẩn nấp, con yêu quái kia đã trốn mất dạng, hai người tìm mãi không ra.

Khi cuồng phong sắp tới thành phố A, họ buộc phải chia nhau tìm kiếm. Không ngờ anh lại xui xẻo trực diện gặp đối phương, giao chiến một trận.

Kết cục là anh đã thua, linh lực tán loạn, bị đánh trở về nguyên hình, cuối cùng còn phải nhờ Phương Bác Thâm ném cho một tấm truyền tống phù tức thời quay lại thành phố A.

Vết thương quá nặng, anh cũng không biết mình bị truyền tới đâu thì đã bất tỉnh. Đến khi tỉnh lại, vừa mở mắt liền thấy tiểu yêu quái được Ứng Phi Trục nuôi như con nít.

Tiểu yêu quái ngồi xổm bên cạnh, chống cằm, ánh mắt tràn đầy lo lắng đau lòng.

Hồ Hà Dương vừa định chào hỏi thì đã bị xách gáy, được đối phương dùng khăn lau móng rồi lau miệng.

Hồ Hà Dương: !!!

"Anh anh anh!"

Bạch Nhung dịu dàng nhưng kiên quyết: "Không được, phải lau."

Hồ Hà Dương vừa hồi phục chút ý thức, không duy trì nổi hình người, dù cố giãy giụa cũng không thoát được, cuối cùng vẫn bị ấn vào lòng làm sạch.

Xong xuôi, Bạch Nhung mới buông tiểu hồ ly ra. Thấy nó đứng vững được, cậu mới thật sự yên tâm.

"Tiểu hồ ly, ở chỗ tôi mấy ngày nhé." Bạch Nhung vuốt bộ lông xù sau lưng với đuôi của nó: "Đợi Ứng tiên sinh về sẽ đưa cậu về nhà."

Ai? Vì sao nhất định phải đợi Ứng Phi Trục đưa về nhà?

Hồ Hà Dương hoàn toàn mù mờ. Trong lúc anh hôn mê đã xảy ra chuyện gì sao?

Cảm nhận xúc cảm mềm mại dưới lòng bàn tay, Bạch Nhung cảm thán: "Dễ thương thật."

Hồ Hà Dương càng nghe càng thấy tiểu yêu quái này có khi nào hoàn toàn không nhận ra nguyên hình của anh không?

Sẽ không thật sự nuôi anh như hồ ly bình thường chứ?!

Ý nghĩ đó khiến Hồ Hà Dương cứng đờ.

Hôm trước nói chuyện với Cốc Ly Sơn xong, anh từng tới văn phòng Ứng Phi Trục hỏi về huyết mạch của tiểu yêu quái. Mỗi lần đến gần Bạch Nhung, anh đều cảm thấy toàn thân thư thái, thông suốt lạ thường.

Nhưng Ứng Phi Trục không nói, còn nhét cho anh một đống lịch trình, bận đến mức chẳng có thời gian quay lại công ty, càng không nói đến việc ở chung với tiểu yêu quái.

Bạch Nhung không biết tiểu hồ ly đang nghĩ gì. Cậu kiểm tra một vòng phòng khách, đóng chặt tất cả cửa sổ rồi tắt đèn, quay về phòng ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Bạch Nhung ngáp một cái, phát hiện mình ngủ rất ngon, nỗi lo bão đêm qua sẽ ồn ào khiến không ngủ được hoàn toàn không xảy ra.

Cậu kéo rèm cửa sổ ra.

Hai bên đường cây xanh vẫn tươi tốt, biển quảng cáo ven đường đứng vững vẹn nguyên, không hề có dấu vết mưa gió dữ dội.

Bạch Nhung: "?"

Chẳng phải dự báo nói bão sẽ đổ bộ thành phố A lúc mười một giờ đêm qua sao?

Gió đâu? Mưa đâu?? Bão đâu???

Vừa tỉnh ngủ còn hơi ngơ, Bạch Nhung mở Weibo xem tin tức. Hóa ra khi cơn bão sắp đến thành phố A đã đột ngột rẽ hướng sang một hòn đảo.

Khu bình luận toàn là đùa rằng bão "biết điều".

Xác nhận bão sẽ không quay lại, Bạch Nhung mở cửa sổ thông gió.

À, đúng rồi, còn tiểu hồ ly tối qua!

Nghĩ đến tiểu hồ ly trong phòng khách, Bạch Nhung rửa mặt đánh răng xong liền đi ra ngoài, chuẩn bị làm bữa sáng cho nó.

Tiểu hồ ly nằm trên sopha, nghe thấy động tĩnh chỉ vẫy nhẹ đuôi.

Chừng đó cũng đủ để Bạch Nhung xác nhận nó chưa chết.

Không chết là tốt.

Lỡ nuôi chết thú cưng của sếp thì xấu hổ lắm.

Bạch Nhung lấy phần thịt còn dư tối qua ra khỏi tủ lạnh, cho vào lò vi sóng rã đông, tiện thể làm bữa sáng cho mình.

Nghĩ lại, đúng là thú cưng của yêu quái có tiền.

Con hồ ly này không những tìm đúng phòng cậu giữa cả khu ký túc xá, còn biết gõ cửa.

Khoan đã!

Gõ cửa?

Bạch Nhung như sực tỉnh khỏi giấc mơ.

Hồ ly biết gõ cửa hả???

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...