Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 32



Bạch Nhung đột ngột quay đầu.

Tiểu hồ ly đang nằm vắt chân trên sôpha, tư thế ấy thật sự quá mức nhân cách hóa.

Bạch Nhung thậm chí còn nhìn ra được trên người một con hồ ly bốn chữ "cà lơ phất phơ". Cậu hít sâu một hơi, bước đến bên sôpha.

Tiểu hồ ly quay đầu lại: "Anh."

Tiếng kêu của hồ ly thật sự có chút buồn cười.

Bạch Nhung cố nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, khóe môi không khống chế nổi mà cong lên.

Đây không phải lần đầu tiên Hồ Hà Dương bị người ta cười vì tiếng kêu của mình, sao lại không hiểu vì sao Bạch Nhung đột nhiên cười. Anh lập tức ngậm miệng, quay đầu đi, không chịu nhìn Bạch Nhung nữa.

Bạch Nhung cố gắng thu lại nụ cười, đổi hướng đứng, đối diện với ánh mắt với tiểu hồ ly: "Không lẽ cậu cũng là yêu quái?"

Cậu chọc chọc vào chóp đuôi hồ ly: "Cậu là hồ ly bình thường hả? Nếu không phải thì kêu thêm một tiếng nữa coi?"

Hồ Hà Dương: "..."

Tối qua anh đã suy nghĩ cả đêm, mơ hồ nhớ lại vài chi tiết, đoán ra tiểu yêu quái này căn bản không hề biết thân phận thật sự của bọn họ.

Bạch Nhung: "Tiểu hồ ly? Tiểu Bạch?"

Hồ Hà Dương: "..." Cậu mới là Tiểu Bạch! Cả nhà cậu đều là Tiểu Bạch!

Hồ Hà Dương giả vờ lạnh lùng, tự cho là mình xoay người thật ngầu, cố giữ phong thái của hồ ly tinh kiêm đại minh tinh. Nhưng anh vốn đã nằm sát mép sôpha, mà sôpha lại có độ cong, cú xoay người đột ngột kia khiến trọng tâm cơ thể anh lệch hẳn.

Bạch Nhung chưa kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn hồ ly lăn từ trên sôpha xuống đất.

Bạch Nhung: "..."

Cậu mím chặt môi, cố nhịn cười nhưng không nhịn được.

"Phụt" một tiếng, cậu bật cười thành tiếng.

Hồ Hà Dương quay lưng lại, chui thẳng xuống gầm bàn trà.

"Khụ khụ!"

Bạch Nhung ho nhẹ hai tiếng, thấy tiểu hồ ly không chịu phản ứng mình nữa, đành bất lực đứng dậy.

Thôi vậy, hỏi hồ ly không bằng hỏi Ứng tiên sinh.

Bạch Nhung lấy điện thoại ra, gọi cho Ứng Phi Trục.

Không biết đối phương đang bận việc gì, điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không ai nghe, cũng không bị cắt.

Xem ra Ứng tiên sinh vẫn chưa xong việc.

Bạch Nhung đành tạm gác nghi hoặc sang một bên, dự định chờ Ứng Phi Trục rảnh sẽ hỏi lại. Dù sao thế nào cũng không thể ném thẳng con hồ ly này ra ngoài được, chỉ là giúp Ứng Phi Trục nuôi mấy ngày thôi.

Nghĩ thông suốt, Bạch Nhung bỗng thấy chuyện này không có phiền phức gì, có thêm một con hồ ly cũng không ảnh hưởng gì lớn đến cuộc sống của cậu.

Sau khi cơn bão bất ngờ đổi hướng, thành phố A nhanh chóng khôi phục nhịp sống thường ngày.

Trung tâm thương mại mở cửa trở lại, dân công sở cũng kết thúc kỳ nghỉ tránh bão tạm thời, tiếp tục chen chúc trong giờ cao điểm.

Chương trình [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu] sẽ bắt đầu quay sau một tuần nữa. Với một yêu quái sợ xã hội như Bạch Nhung, hành trình này chẳng khác nào ra pháp trường.

Những ngày cuối cùng trước "giờ hành hình", Bạch Nhung không tiếp tục đến công ty học diễn xuất nữa mà ở nhà điên cuồng xem các chương trình tạp kỹ, cố gắng tích lũy kinh nghiệm quay hình.

Chuẩn bị bữa sáng cho tiểu hồ ly xong, cậu cũng ăn qua loa mấy lát bánh mì, sau đó nhốt mình trong phòng xem tạp kỹ cả buổi sáng.

Bạch Nhung chọn một chương trình thể loại sinh hoạt dã ngoại, nơi các minh tinh trổ tài nấu nướng, xem đến mức cậu cũng bắt đầu động tâm.

Ký túc xá không có nhà ăn, buổi trưa chỉ có thể gọi cơm hộp hoặc tự nấu.

Xem đến ngứa tay, Bạch Nhung lập tức đặt một đống nguyên liệu trên app giao đồ ăn, quyết định trổ tài.

Tiểu hồ ly yên tĩnh nằm ngủ trong góc ban công, đến cả tiếng gõ cửa giao cơm cũng không đánh thức được nó.

Bạch Nhung chạy tới kiểm tra hô hấp của nó, xác nhận vẫn ổn mới yên tâm vào bếp. Cửa ngăn phòng bếp đóng lại, cậu xách nguyên liệu mới mua bắt đầu sơ chế.

Tay nghề nấu ăn của cậu không tệ, hồi còn ở viện phúc lợi cũng thường xuyên phụ bếp, nhiều video nấu ăn chỉ cần xem vài lần là cậu có thể làm ra món gần giống.

Đang nấu, Thi Hoài bỗng gọi video tới.

Bạch Nhung vừa xào xong một món, bắt máy rồi dựng điện thoại sát tường, quay đầu nêm gia vị cho món ăn, sau đó đậy nắp, chuẩn bị hầm mười phút.

Hình như Thi Hoài vừa ra sân bay, vẫy tay với màn hình: "Nhung bảo, anh sắp về ký túc xá rồi!"

Bạch Nhung vui mừng: "Xong việc sớm vậy sao! Hôm nay em nấu cơm đó, anh có sang đây ăn không?"

"Được được! Anh muốn ăn thịt!"

Bạch Nhung tính qua nguyên liệu mình đã mua, báo món: "Thịt xào ớt, cánh gà kho coca, gà xào gừng, trứng hấp tôm nõn, thêm canh cà chua trứng."

Thi Hoài "oa" một tiếng: "Phong phú vậy luôn sao?! Anh bắt xe về ngay đây!"

Đang nói chuyện, Bạch Nhung chuẩn bị cắt cà chua thì Thi Hoài đột nhiên cứng người, khẩn trương hỏi: "Nhà, nhà cậu có phải vào thứ gì không?"

"Hả?"

Bạch Nhung ngẩng đầu, phát hiện trong video xuất hiện một con tiểu hồ ly trắng.

Con hồ ly vừa rồi còn ngủ im lìm, không biết từ lúc nào đã mở cửa phòng bếp, nhảy lên bàn, ghé sát nồi cánh gà kho coca ra sức ngửi.

Bạch Nhung: !!!

"Nguy hiểm đó!"

Cậu chưa kịp rửa tay, vội vàng ôm con hồ ly đang muốn ăn vụng xuống đất.

Hồ Hà Dương bị mùi đồ ăn dụ vào bếp. Anh không ngu, linh lực tan hết cũng chẳng khác hồ ly bình thường là mấy, chỉ thông minh hơn chút, dùng thân thể hiện tại chạm vào nồi nóng là tự sát. Chỉ là anh không ngờ tiểu yêu quái lại nhanh tay như vậy, trực tiếp xách mình lên.

Là xách thật!

Đối phương túm gáy anh, y như mèo mẹ ngậm mèo con.

Thể diện Hồ Hà Dương coi như mất sạch.

Bạch Nhung nghiêm túc dạy dỗ: "Cẩn thận biến thành hồ ly nướng đấy!"

Hồ Hà Dương tức đến muốn hóa hồ ly đỏ nhưng mùi thơm trong không khí khiến nước bọt anh cứ tiết ra điên cuồng.

Thấy tiểu hồ ly liên tục quay đầu nhìn nồi cánh gà, Bạch Nhung thử hỏi: "Cậu muốn ăn à?"

Hồ Hà Dương rụt rè gật đầu.

"Cậu có ăn được đồ ăn của con người không?" Bạch Nhung do dự.

Nếu là thịt gà kho bình thường thì cũng thôi nhưng lần này cậu nấu cánh gà kho coca, mà bên trong coca lại có chất k*ch th*ch là caffeine, không biết hồ ly có ăn được không nữa.

Hồ Hà Dương liếc xéo cậu một cách đầy khinh bỉ, thật sự coi anh là hồ ly bình thường đấy hả?

Ánh mắt ấy quá rõ ràng, Bạch Nhung muốn không hiểu cũng khó.

"...." Bạch Nhung bất đắc dĩ: "Được rồi. Nhưng bây giờ nó còn chưa chín, đợi lát nữa tôi sẽ cho cậu ăn một chút. Nhưng!"

Bạch Nhung nắm chuẩn được tâm lý ham ăn của tiểu hồ ly, thương lượng: "Ăn thì được, nhưng mấy ngày tới phải ngoan."

Hồ ly trắng nghiêng đầu.

"Thứ nhất, lễ phép chút."

Hồ Hà Dương nghĩ nghĩ, mình đang ở nhờ, yêu cầu này không quá đáng. Anh nâng móng vuốt, đặt lên mu bàn tay Bạch Nhung coi như đồng ý.

"Thứ hai, có tố chất chút, không được lộ vẻ khinh bỉ nữa." Cái biểu cảm đó trên người hồ ly đáng yêu thật sự quá tổn thương thị giác.

Móng vuốt hơi siết lại, Bạch Nhung không hiểu thú ngữ, liền nói: "Tôi coi như là cậu đã đồng ý nha. Thứ ba, yêu vệ sinh. Ăn xong, tôi sẽ lau miệng lau móng cho cậu. Với lại, tôi cũng sẽ mặc quần áo cho cậu."

Sau khi biết hồ ly cũng là yêu quái, Bạch Nhung cảm thấy ít nhiều cũng nên che chắn một chút, nếu không đối phương cứ tr*n tr**ng đi lại trong ký túc xá mất.

Hồ Hà Dương thấy yêu cầu ngày càng kỳ quái, nhíu mày muốn rút móng ra.

Nhưng Bạch Nhung nắm chặt, còn lắc lắc như bắt tay: "Quyết vậy đi. Giờ ra ngoài chờ, lát nữa tôi múc cho cậu. Cậu ăn ở... trên bàn trà đi."

Nói xong, cậu lại xách cổ hồ ly, mang nó ra khỏi bếp.

Thi Hoài chứng kiến toàn bộ quá trình: "..."

Khi Bạch Nhung quay lại điện thoại, Thi Hoài run giọng hỏi: "Nhung bảo, con hồ ly đó... từ đâu ra vậy?"

"Đêm qua nó bị thương, chạy đến gõ cửa phòng em. Em đã gọi bảo an, bảo an gọi cho Ứng tiên sinh, cuối cùng là Ứng tiên sinh nhờ em nuôi mấy ngày." Nói xong, cậu hỏi: "Anh biết con hồ ly đó là ai không?"

Thi Hoài lắc đầu như trống bỏi: "Không biết! Anh không biết gì hết!"

Giọng hắn đột nhiên cao vút, rõ ràng là có tật giật mình.

Bạch Nhung cầm dao, nghĩ nghĩ: "Vậy lát nữa anh còn sang ăn cơm không?"

Thi Hoài: "..." Muốn đi, nhưng hắn sợ Hồ Hà Dương.

Cuối cùng Bạch Nhung đổi ý: "Hay em mang đồ ăn qua phòng anh nhé?"

Thi Hoài càng rối rắm.

Hắn là rắn, thích môi trường ẩm thấp. Phòng ký túc xá lúc nào cũng tối om, Bạch Nhung chắc chắn không thích.

Sau khi có lựa chọn thứ hai, Thi Hoài lập tức thấy ở lại cũng không phải không được: "Anh chưa dọn phòng... Nếu không ăn ở chỗ cậu đi."

Không hiểu vì sao Thi Hoài đổi ý nhưng sau khi xác nhận lại, địa điểm ăn cơm vẫn là phòng của Bạch Nhung.

Cùng lúc đó ngoài ven biển thành phố A, một con hắc long khổng lồ dang cánh, phá mặt biển bay vút lên trời.

Trên một con tàu chở hàng gần đó, mấy thủy thủ trực ban trợn tròn mắt, theo bản năng giơ điện thoại quay lại rồi đăng lên mạng.

Trời ơi! Hình như tôi thấy rồng rồi!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...