Đơn thuần như Bạch Nhung hoàn toàn không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Ứng Phi Trục, nửa hiểu nửa không gật đầu: "Thật sự có thể nhìn thấy rồng sao?"
Ứng Phi Trục đáp rất dứt khoát: "Chỉ cần cậu muốn."
Y có thể tùy thời biến về nguyên hình, thậm chí để tiểu yêu quái ngồi lên lưng mình, đưa cậu bay một vòng trên bầu trời.
Trong thời đại linh lực khan hiếm hiện nay, rất nhiều yêu quái đã không còn bản lĩnh lên trời xuống đất.
Nếu đặt ở thượng cổ, Phì Phì cũng không tính là đại yêu quái gì. Sở dĩ bọn họ có chút danh tiếng khi ấy, phần lớn là nhờ thiên phú được trời ưu ái.
Với tốc độ tu luyện hiện tại của tiểu yêu quái, e rằng năm trăm năm nữa cũng chưa chắc có thể bay lên trời.
Tất nhiên, ngoại trừ ngồi máy bay.
Ứng Phi Trục nghĩ thầm.
Kỳ thật đôi khi cũng không thể trách Thiên Đạo thiên vị loài người. Nếu đặt vào mấy trăm năm trước, có yêu quái nào ngờ được rằng nhân loại lại có thể dễ dàng lên cao, thậm chí rời khỏi Trái Đất - nơi sinh ra cả yêu quái lẫn con người để đi thám hiểm vũ trụ chứ?
Hiện tại nhân loại phát triển rực rỡ, còn yêu quái bọn họ lại vì linh khí tiêu tán mà ngày càng suy yếu, dần dần biến mất.
"Cảm ơn Ứng tiên sinh!" Nụ cười trên mặt Bạch Nhung ngày càng rạng rỡ: "Ứng tiên sinh, anh thật sự là một người tốt!"
"..." Lại một lần nữa bị phát thẻ người tốt, Ứng Phi Trục trầm mặc.
Hồ Hà Dương lảo đảo theo sau, suýt nữa trợn lồi cả mắt. Anh nhìn Bạch Nhung, lại nhìn Ứng Phi Trục, bắt đầu nghi ngờ thính giác của chính mình.
Ai cơ?
Ứng Phi Trục á??
Người tốt???
Là mặt trời mọc đằng tây hay ông trời đổ mưa máu thế?!!!
Ứng Phi Trục mà cũng có ngày được khen như thế này?
Hồ Hà Dương dồn lực vào hai chân sau, đột ngột nhảy phắt lên vai Bạch Nhung.
Trên vai bỗng nặng xuống, Bạch Nhung theo bản năng đỡ lấy Hồ Hà Dương, ngay sau đó lại cảm thấy động tác này không ổn lắm.
Hồ Hà Dương lại không thấy có gì không ổn. Anh vỗ móng vuốt lên vai Bạch Nhung, sốt ruột đến mức suýt nữa bật ra tiếng người.
Là một con hồ ly bị Ứng Phi Trục hại suốt bao năm, Hồ Hà Dương có thể than khổ ba ngày ba đêm không trùng một câu. Không ngờ trước mặt tiểu yêu quái, Ứng Phi Trục lại có thể giả bộ tử tế như người, còn lừa được tiểu yêu quái khen y là người tốt?
Y xứng sao?!
Hồ Hà Dương cực kỳ đau lòng, hận không thể lập tức vạch trần bộ mặt thật của Ứng Phi Trục cho tiểu yêu quái biết.
Bạch Nhung lại nghe không hiểu tiếng hồ ly. Sau khi biết tiểu hồ ly chính là Hồ Hà Dương, cậu bắt đầu thấy vô cùng ngượng ngùng.
Khi ở nhà, cậu không chỉ sờ tới sờ lui, còn ôm, thậm chí xách gáy dạy dỗ. Chỉ cần nghĩ tới mấy chuyện đó thôi, cậu đã muốn chui thẳng xuống khe đất, tìm cỗ máy thời gian quay về quá khứ rồi.
Bạch Nhung định ôm tiểu hồ ly xuống, thử hai lần đều thất bại.
Ứng Phi Trục không khách khí, trực tiếp túm gáy Hồ Hà Dương, kéo khỏi người Bạch Nhung rồi ném thẳng xuống đất: "Còn dám leo lên người Bạch Nhung nữa, tôi chặt đuôi cậu."
Hồ Hà Dương: "..." Hứ! Có giỏi thì chặt, dù sao tôi còn tám cái đuôi nữa!
Ứng Phi Trục không buồn liếc anh, chỉ khoác tay lên vai Bạch Nhung tiếp tục đi về phía trước: "Đừng để ý đến cậu ta, cả người toàn mùi hồ ly."
Bạch Nhung chớp mắt: "Có sao? Tôi thấy cũng bình thường mà."
Khi mới nhặt được tiểu hồ ly, Bạch Nhung từng tìm hiểu rất nhiều về việc nuôi hồ ly, biết rằng hồ ly thường có mùi rất nặng. Nhưng trên người Hồ Hà Dương, cậu chưa từng ngửi thấy mùi đó, càng không nói tới bọ chét hay ký sinh trùng gì.
Nếu nó chỉ là một con hồ ly bình thường, Bạch Nhung thật sự rất muốn nuôi.
Ứng Phi Trục nói chắc nịch: "Có."
Bạch Nhung l**m môi dưới khô khốc, không biết nên tiếp lời thế nào. Cậu không muốn phản bác Ứng Phi Trục, cũng không biết phải an ủi y ra sao.
An ủi, chẳng phải là thừa nhận Hồ Hà Dương thật sự hôi sao?
Cậu không làm được.
Ứng Phi Trục nhìn ra sự khó xử của cậu, liền chuyển đề tài, mở lòng bàn tay ra: "Trong quán có trận pháp, nắm tay tôi sẽ không dễ bị lạc."
Bạch Nhung ngoan ngoãn đặt tay vào lòng bàn tay y.
Nhưng giây tiếp theo, da đầu cậu căng lên, suýt nữa rút tay về.
Ứng Phi Trục dễ dàng bao trọn bàn tay cậu trong tay mình.
Rất mềm.
Đó là suy nghĩ bật ra theo bản năng.
Y rũ mắt, không nặng không nhẹ bóp bóp lòng bàn tay non mềm kia.
Bạch Nhung bị bóp đến mềm nhũn cả người, suýt thì ngã.
May mà Ứng Phi Trục chỉ bóp hai cái cho có.
Bước qua cánh cổng Tiểu viện Nhục Thu, Bạch Nhung bắt đầu thấy không được tự nhiên, muốn rút tay về. Cậu thử rút hai lần, đều thất bại, tay vẫn bị nắm chặt.
Ứng Phi Trục giữ rất chặt: "Ngoan một chút."
Giọng nói ấy giống như một tiếng thở dài bất đắc dĩ, âm cuối kéo dài.
Bạch Nhung không dám rút tay nữa nhưng lòng bàn tay đã căng thẳng đến mức rịn mồ hôi.
Dù nắm tay, bước chân Bạch Nhung vẫn ngắn hơn Ứng Phi Trục. Cậu đi chậm hơn nửa bước, ngẩng đầu lên liền thấy tấm lưng rộng lớn, đầy cảm giác an toàn của đối phương, thất thần nghĩ: Có đôi lúc cậu thật sự cảm thấy mọi thứ giống như đang mơ.
Đột nhiên xung quanh xuất hiện rất nhiều người tốt với cậu, đặc biệt là Ứng Phi Trục tốt một cách vô điều kiện, tốt đến mức khiến tính cách cậu cũng dần cởi mở hơn.
Bạch Nhung đi càng lúc càng chậm.
Cảm nhận được lực cản phía sau, Ứng Phi Trục quay đầu: "Sao vậy?"
Bạch Nhung lắc đầu, né tránh gương mặt góc cạnh sắc sảo của y: "Không có gì."
Cậu quay đầu nhìn lại, phát hiện Hồ Hà Dương vốn đi theo phía sau đã không biết biến mất từ lúc nào.
Bạch Nhung vừa định hỏi, Ứng Phi Trục đã nói trước: "Cậu ta không sao, chỉ là Nhục Thu thích bày đủ loại trận pháp kỳ quái trong quán thôi."
Sau lần gặp Bạch Trạch, Bạch Nhung cũng coi như hiểu biết thêm chút ít.
Biết Hồ Hà Dương không có việc gì là được.
Cậu đè nén lo lắng, nhanh chân đuổi kịp Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục quen đường quen lối dẫn cậu vào một căn phòng. Không lâu sau, hai người gõ cửa bước vào.
Một người bên trong Bạch Nhung rất quen, chính là người đàn ông hơi mập lần trước cậu gặp khi lạc đường sau khi đi vệ sinh, cũng chính là chủ nhân của quán ăn này, Nhục Thu.
Người còn lại đứng bên cạnh Nhục Thu, Bạch Nhung chưa từng gặp. Người này rất kỳ lạ, nhìn sơ qua thì ngũ quan bình thường, nhìn kỹ lại lại thấy cực kỳ tuấn mỹ; quan trọng nhất là toàn thân đối phương toát ra một loại khí chất vô cùng ôn nhu.
Sự ôn nhu ấy khác với Bạch Trạch, không phải lộ ra từ trong xương cốt mà như một làn gió dịu dàng bao quanh người hắn.
"Câu Mang." Ứng Phi Trục lạnh lùng gọi tên đối phương.
Người kia cười, nụ cười có chút tinh nghịch, lại nhanh chóng bị khí chất ôn hòa bao phủ.
Thật mâu thuẫn...
Bạch Nhung lắc đầu.
"A, hình như cậu có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của tôi." Câu Mang tiến lên ba bước, cúi người nhìn Bạch Nhung.
Bạch Nhung run rẩy đối diện ánh mắt hắn, mím môi không biết nên nói gì.
Câu Mang cười: "Đáng yêu thật đấy. Đây là người cậu thích à?"
Ứng Phi Trục: "Không biết nói thì câm miệng."
"Đùa thôi. Tôi nghe Nhục Thu nói hình như anh đang nuôi một tiểu yêu quái, là cậu ấy sao?"
Vì câu nói đùa ban nãy, tim Bạch Nhung treo lơ lửng, mãi đến khi nghe câu sau mới hơi thả lỏng: "Chào, chào anh, tôi tên là Bạch Nhung."
"Ai nha!" Câu Mang kêu lên: "Lễ phép thật đấy. Chào cậu chào cậu, tôi là Câu Mang, cứ gọi tôi như vậy là được."
Bạch Nhung: "..." Cách tự giới thiệu thật kỳ quái.
Ứng Phi Trục: "Đừng để ý đến cậu ta, cậu ta là một thằng điên thôi."
Câu Mang cười hì hì không phản bác, quay sang Bạch Nhung: "Tôi rất thích cậu, tặng cậu một món quà nhé."
Vừa dứt lời, trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một vệt ánh sáng màu vàng.
Đó là một cành hoa nghênh xuân màu vàng, đẹp hơn bất kỳ bông nghênh xuân nào Bạch Nhung từng thấy.
Câu Mang cài hoa lên tóc Bạch Nhung. Khi hắn buông tay ra, bông hoa vẫn vững vàng ở nguyên vị trí.
Bạch Nhung không khỏi kinh ngạc. Cậu đưa tay sờ thử, phát hiện dù chạm thế nào, hoa cũng không hề thay đổi.
"Chút phép thuật nhỏ thôi, nửa tiếng sau sẽ biến mất." Câu Mang cười tủm tỉm: "Chúng ta thêm WeChat đi. Nghe nói cậu cũng là nghệ sĩ của Sơn Hải, đợi tôi gặp được Huyền Minh, tôi đi giành cho cậu một bài hát."
"!!!"
Bạch Nhung vội vàng xua tay: "Không cần đâu, tôi không biết hát."
Huyền Minh là nhạc sĩ sáng tác nổi tiếng, trong giới ca hát không ai không biết. Hắn giỏi viết đủ loại ca khúc buồn hoặc những bài khí thế hùng tráng nhưng bi thương, bài nào cũng được đánh giá cực cao, rất nhiều ca sĩ nổi tiếng hiện tại đều hát nhạc của hắn.
Nghe nói chỉ cần được Huyền Minh viết cho một bài, dù là ca sĩ tuyến mười tám cũng có thể nhảy vọt thành tuyến một.
Tuy nhiên cũng có người tiết lộ, Huyền Minh cực kỳ khó liên lạc. Không điện thoại, không WeChat, không địa chỉ cố định, chỉ Sơn Hải mới tìm được hắn.
Trong giới có câu: nghìn vàng khó đổi một khúc Huyền Minh.
Vậy mà Câu Mang lại có thể nhẹ nhàng nói ra chuyện "giành" một bài cho cậu. Quan trọng hơn là cả Ứng Phi Trục lẫn Nhục Thu đứng bên cạnh đều không hề tỏ ra kinh ngạc, như thể đã quen với mối quan hệ giữa Câu Mang với Huyền Minh từ lâu.
Ứng Phi Trục vòng tay qua vai Bạch Nhung, kéo cậu về sát bên mình: "Được rồi, lộ trình phát triển của cậu ấy đã có Cốc Ly Sơn lo. Cậu còn muốn chuyển nghề làm người đại diện à?"
Câu Mang bĩu môi: "Tôi không thèm đâu. Với lại tôi chỉ nói chuyện với nhóc đáng yêu vài câu thôi, anh bảo vệ dữ vậy làm gì?"
Ứng Phi Trục đáp rất đương nhiên: "Cậu ấy còn nhỏ, tôi bảo vệ chặt một chút thì sao?"
Câu Mang hơi ngạc nhiên, định nói gì đó lại bị Nhục Thu ngăn lại. Ông ta vỗ vai Câu Mang, mỉm cười: "Đồ ăn sắp lên rồi. Ngoài ra, tôi còn có chuyện muốn nhờ Ứng tiên sinh xử lý."
Ứng Phi Trục lười cả nhấc mí mắt: "Tìm người khác."
"Gần đây tôi thu được mấy củ nhân sâm Bắc Sơn, đều có tuổi, rất thích hợp cho bạn nhỏ Bạch Nhung tu luyện."
"Tôi không thiếu."
"Còn có một ít đồ ăn vặt, đều mới vận chuyển từ các nơi tới hôm qua."
Ứng Phi Trục nghiêng mắt nhìn Bạch Nhung, hỏi: "Thích ăn đồ ăn vặt không?"
Bạch Nhung: "Hở?"
Ứng Phi Trục kiên nhẫn lặp lại: "Có thích ăn mấy món vặt đó không? Nếu thích, tôi bảo Nhục Thu chuẩn bị thêm."
Nhục - hoàn toàn bị phớt lờ - Thu: "..."
Sao không hỏi ý kiến của ông ta vậy hả???
