Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 36



Trong nháy mắt, căn phòng nhỏ mang đậm phong vị cổ xưa chỉ còn lại một mình Bạch Nhung.

Bạch Nhung ngơ ngác cầm chiếc thìa trong tay. Trước mặt cậu là một đĩa pudding, phía trên còn rắc hoa quế trang trí trông vô cùng đẹp mắt.

Cơ mà... hình như Ứng Phi Trục đã đi giúp Nhục Thu xử lý công việc vì cậu.

Bạch Nhung cắn thìa, có chút bối rối, không biết phải làm sao.

Cậu vô thức chọc chọc vào pudding, khiến miếng pudding vốn có hình dáng hoàn hảo bị phá nát be bét. Mà tâm trạng của cậu cũng giống như đĩa pudding kia, rối tung rối mù, không tìm ra manh mối.

Ngồi một lúc lâu, Bạch Nhung mới dần bình tĩnh lại.

Cậu dứt khoát đứng dậy, đẩy mở cửa sổ, gió đêm lành lạnh mang theo mùi đất ẩm cùng hương cỏ cây ào ạt tràn vào trong phòng.

Đồ ăn đã gọi bày kín hơn nửa mặt bàn.

Bạch Nhung chống cằm bên bàn nhìn một lúc, cuối cùng vẫn quyết định chờ Ứng Phi Trục về rồi cùng ăn.

Cách giết thời gian của người hiện đại là chơi điện thoại, mà yêu quái hiện đại cũng chẳng khác là bao.

Chờ một lúc lâu vẫn không thấy Ứng Phi Trục quay lại, Bạch Nhung thuận tay rút điện thoại ra. Từ sau khi bước chân vào giới giải trí, cậu đã hình thành thói quen là lên Weibo xem hotsearch trước.

Vừa mở Weibo, còn chưa kịp nhìn hotsearch, ánh mắt của Bạch Nhung đã bị hàng loạt chấm đỏ mới xuất hiện thu hút.

Cậu bấm vào xem thử, phát hiện bài Weibo mình chia sẻ nửa tiếng trước, số bình luận đã vượt mốc một nghìn.

Chỉ trong vòng nửa tiếng, đối với minh tinh tuyến ba mà nói, độ thảo luận này đã là số liệu không tệ.

Bạch Nhung lướt qua khu bình luận, càng xem càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Hoàn toàn khác với khu bình luận của các minh tinh khác.

- Bảo bối yên tâm bay! Mẹ sẽ luôn theo con! (Nếu bảo bối có thể đăng ảnh tự chụp hoặc mở livestream nói chuyện với các mẹ thì càng tốt!

- Chỉ chỉ trỏ trỏ, mang về "ăn" sạch! (Ủng hộ)

- Kích cỡ màn hình khác rồi! Đây là Bạch Nhung tự đăng nhập chia sẻ lại sao?

- Cái điện thoại này trông cũ thật, minh tinh không phải kiếm tiền giỏi lắm à?

Thấy vậy, Bạch Nhung lật điện thoại lại nhìn.

Chiếc điện thoại này là cậu đợi khuyến mãi lớn mới đổi. Cái trước vì cậu thấy người gặp nạn dưới nước đã nhảy xuống cứu, bị thấm nước hỏng luôn. Nhân lúc có chút tiền tích góp từ việc làm thêm, cậu liền đổi cái mới, chỉ là cái "mới" này cũng không phải mẫu đời cao gì.

Bạch Nhung không chơi game. Với cậu mà nói, điện thoại chỉ cần gọi được, lên mạng được là đủ.

- Đúng là cậu ấy tự vào rồi, trước đó nhắn tin đều được trả lời! [Chấn động.jpq]

- Muốn xem ảnh! Muốn xem video! Muốn xem phim! Bao giờ [Cục Diện Mờ Sương] chiếu vậy?

- Phim của Phương Bác Thâm có vấn đề kiểm duyệt, ít nhất phải đến kỳ nghỉ đông cuối năm mới lên sóng được.

- Hoan nghênh mọi người ghé ngang ăn dưa tới xem tác phẩm đầu tay của con nhà mình: [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu] nha~ Đi ngang qua nhớ đừng bỏ lỡ!

Phần lớn đều là bình luận thiện ý, cũng có lác đác vài bình luận giọng điệu không tốt nhưng đều nhanh chóng bị phản pháo.

- Tài nguyên tốt thật đấy, không biết dùng cái gì để đổi?

- Dù sao cũng không dùng bố mẹ mày để đổi là được~

- Nghệ sĩ của Sơn Hải còn thiếu tài nguyên à? Có để mày ghen đến chết thì idol nhà mày cũng chẳng vào nổi Sơn Hải đâu~

- Cái này mà gọi là tài nguyên tốt ấy hả? Với Sơn Hải thì mấy tài nguyên này chẳng đáng là gì. Chỉ là một show giải trí độ hot bình thường với một vai phụ nhỏ trong đoàn phim Phương Bác Thâm thôi. Lần này mà không nắm được cơ hội

- Mắt lầu trên đỏ sắp nhỏ máu rồi kìa.

-----

Ứng Phi Trục cùng Nhục Thu, Câu Mang rời khỏi phòng.

Khoảnh khắc bước ra cửa, dòng khí xung quanh chấn động, ba người trực tiếp xuất hiện ở phía sâu nhất trong tiểu viện.

Nơi này nuôi rất nhiều sinh vật trông giống gia cầm như gà, vịt, ngỗng, cá... nhưng kích cỡ lẫn hình dạng lại hoàn toàn khác.

Ví dụ như "con gà" kia, toàn thân lông vũ sặc sỡ còn tươi hơn cả gà trống, thân hình gấp đôi gà thường, ngẩng cổ thong dong đi dạo trên bãi cỏ.

Ví như mấy con cá trong ao to bằng nửa người, còn mọc cả cánh, thậm chí có thể phá mặt nước bay lượn trên không trung.

Ứng Phi Trục dựa vào thân cây, tiện tay chỉ một cái: "Thêm một con văn ngư có cánh, nấu canh cá."

Khóe miệng Nhục Thu giật giật: "Được."

Ông ta đổi giọng: "Oán khí trên Thần Châu ngày càng nặng. Thành phố S bên kia có oán khí sinh ra ý thức, nuốt chửng gần nửa thành phố rồi. Không thể để nó tiếp tục phát triển như vậy được."

Ứng Phi Trục lười biếng đáp: "Liên quan gì đến tôi? Chúc Dung đâu?"

"Bị Câu Mang chọc tức bỏ đi rồi."

"..."

Nhục Thu mặt mày đầy đau khổ: "Cậu ta có ở cũng vô dụng. Xử lý xong oán khí phía Bắc, Chúc Dung đã bị thương không nhẹ."

Vừa nói, ông ta vừa châm thuốc, còn hỏi Ứng Phi Trục: "Muốn một điếu không?"

Ứng Phi Trục lùi lại một bước, búng tay một cái, dựng lên một tầng kết giới giữa mình với Nhục Thu: "Đừng để mùi thuốc dính lên người tôi. Tôi còn phải về ăn cơm với Bạch Nhung."

Nhục Thu cắn đầu thuốc: "Đúng là kỳ quan a. Cậu thật sự coi tiểu yêu quái kia như con mà nuôi à?"

"Nói thêm câu nữa, tôi ném việc này cho Chúc Dung xử lý."

"..."

Bóng cây phủ xuống mặt đất, ánh trăng vốn trốn sau tầng mây, không biết từ lúc nào đã treo cao trên bầu trời.

Tiền viện yên tĩnh, không một âm thanh truyền tới nơi này, vạn vật lặng im.

Rất nhanh, Nhục Thu đã hút xong một điếu thuốc.

Dưới sự phát triển chóng mặt của xã hội loài người, những yêu quái từng khinh thường tiếp xúc với nhân loại cũng lần lượt hòa nhập vào đời sống hiện đại, đồng thời nhiễm không ít thói quen của con người.

Yêu quái nghiện mạng nhiều vô kể, hút thuốc uống rượu cũng không còn là chuyện hiếm.

Nhục Thu dập tàn thuốc, nửa cảm khái nói: "Cậu nói xem, oán khí trên mảnh đất này ngày càng nặng, Thiên Đạo nghĩ thế nào?"

Ứng Phi Trục cười nhạt, một câu trúng tim đen: "Nó không có năng lực xử lý."

Thiên Đạo sáng tạo ra pháp tắc nhưng cũng bị pháp tắc trói buộc. Tình trạng hiện tại là xu thế tất yếu, dù là Thiên Đạo cũng không thể nhúng tay can thiệp.

Nhục Thu thở dài: "Nói ra cũng là do áp lực quá lớn, tiếp tục thế này không ổn. Cậu nói xem nếu sớm biết vậy, Thiên Đạo có nương tay với các yêu quái không? Nếu tộc Phì Phì còn tồn tại, mỗi thành phố phân một con thì đâu đến mức như bây giờ."

Ứng Phi Trục: "Cho nên Thiên Đạo đã chừa lại một đường."

Nhục Thu đang cảm khái, không nghe rõ: "Hả?"

"Tôi nói là Phì Phì chưa hoàn toàn biến mất."

Mắt Nhục Thu sáng lên: "Thật sao?!"

"Không chắc."

"..."

Ứng Phi Trục có thể sống đến tận bây giờ, hoàn toàn là nhờ sức chiến đấu mạnh mẽ. Chỉ cần yếu hơn một chút thôi, y đã sớm bị người ta đánh chết từ lâu rồi.

Ứng Phi Trục chỉ nói: "Có một số chuyện vẫn chưa rõ, phải đợi thêm."

Nói xong, y trực tiếp xoay người: "Chuyện thành phố S tôi sẽ xử lý. Tôi đi trước, nhớ nấu canh cá."

----

Bạch Nhung lướt Weibo quên cả thời gian.

Đĩa pudding đã bị cậu ăn sạch nhưng những món khác trên bàn vẫn giữ nguyên như lúc vừa mang lên.

"Sao không ăn?"

Một giọng nói đột ngột vang lên bên tai khiến Bạch Nhung giật mình. Cậu quay đầu lại, thấy người đứng bên cạnh là Ứng Phi Trục mới thở phào nhẹ nhõm.

"Ứng tiên sinh." Bạch Nhung nói: "Tôi đợi anh về."

Ứng Phi Trục khẽ khựng lại.

Ánh nến trong phòng lay động, mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo.

Rất nhanh, Ứng Phi Trục lấy lại bình tĩnh, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Bạch Nhung, gắp một miếng thịt cá đặt vào bát cậu: "Đừng chơi điện thoại nữa, ăn cơm trước."

Bạch Nhung chột dạ rụt cổ: "Vâng."

Đồ ăn ở tiểu viện Nhục Thu trước giờ vẫn rất ngon.

Bạch Nhung ăn rất ngon miệng, ăn liền hai bát cơm mới kết thúc bữa tối.

Khi trở về, Hồ Hà Dương không đi cùng họ lên xe.

Về chuyện này, Ứng Phi Trục giải thích: "Dưới tiểu viện Nhục Thu có tụ linh trận, ở lại đây sẽ giúp cậu ta hồi phục nhanh hơn. Dù sao cậu ta cũng phải cùng cậu quay chương trình."

Ứng Phi Trục nói dối không chớp mắt.

Tụ linh trận không phải thứ hiếm lạ gì.

Dưới tòa nhà văn phòng cùng ký túc xá của công ty Sơn Hải đều có, hoàn toàn không cần đặc biệt đưa Hồ Hà Dương tới tiểu viện Nhục Thu.

Chỉ là Ứng Phi Trục không thích Hồ Hà Dương ở chung nhà với Bạch Nhung. Nếu không phải ngày đầu Hồ Hà Dương bị thương quá nặng cần người chăm sóc, lúc đó y đã cho bảo an ném đối phương về phòng mình rồi.

Bạch Nhung sửa lại: "Là chúng ta cùng nhau, thầy Hồ là tiền bối."

Ứng Phi Trục gật đầu cho có lệ: "Đúng, đã là tiền bối thì lần sau nhớ xin lễ ra mắt."

Bạch Nhung trở về ký túc xá, ngửi thấy trên người toàn mùi đồ ăn, liền đi tắm thêm một lần.

Ánh đèn phòng tắm phản chiếu trên nền gạch hoa vỡ, theo dòng nước khẽ lay động.

Ngoài cửa sổ phòng tắm, thành phố chìm trong đêm khuya yên tĩnh.

Một tuần trôi qua trong chớp mắt.

Rất nhanh đã đến sáng ngày khởi quay [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu].

Ở thành phố A, Cốc Ly Sơn đã dậy từ rất sớm, đến giúp Bạch Nhung chỉnh trang quần áo.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...