Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 37



Tám giờ sáng, ánh nắng đã chiếu vào trong nhà, để lại trên tường những vệt sáng vàng ấm áp.

Bạch Nhung nửa người chui hẳn vào tủ quần áo, dưới chân đặt mở một chiếc vali.

Cốc Ly Sơn đứng bên cạnh đọc danh sách ghi chú: "Quần áo tắm, đồ ngủ, còn có mũ, ô che mưa... đều mang theo đi."

Bạch Nhung đang cúi đầu tìm mũ trong tủ: "Vâng. Trừ mũ ra, em đều mang đủ rồi. Mũ vẫn đang tìm."

Cốc Ly Sơn bước tới nhìn qua vali của cậu: "Phải lên hình, cậu nhớ mặc quần áo đẹp một chút."

Bạch Nhung cúi đầu nhìn vali, hơi do dự: "Cũng ổn mà, cái nào cũng khá đẹp."

Không lâu sau khi quay xong [Cục Diện Mờ Sương], tủ quần áo của Bạch Nhung đã bị Cốc Ly Sơn tự quyết định, trong ngoài đều thay mới toàn bộ, bao gồm cả đồ lót...

Quần áo mới hình như đều là hàng hiệu, Bạch Nhung không hiểu lắm, chỉ cảm thấy chất liệu với thiết kế đều rất tốt.

Cốc Ly Sơn: "Chọn hai bộ màu tươi tắn một chút. Cậu còn trẻ, đừng học Ứng tổng suốt ngày mặc đồ màu tối."

Nghe vậy, Bạch Nhung nghĩ một chút, lấy thêm hai bộ màu lam nhạt và xanh lá nhạt bỏ vào vali.

Cốc Ly Sơn hài lòng: "Mấy màu này hợp với cậu lắm, mắt nhìn của Ứng tổng đúng là tốt thật."

Bạch Nhung đang cúi đầu tìm mũ đột nhiên khựng lại: "Quần áo của em... đều là Ứng tổng chọn sao?"

Cốc Ly Sơn gật đầu: "Ừ, lúc đó tôi còn định tự mua cho cậu vài bộ, không ngờ Ứng tổng biết được đã trực tiếp giành luôn việc này từ tay tôi. Mấy bộ quần áo sau này đều là ngài ấy chọn, thanh toán bằng tiền riêng."

Bạch Nhung đột nhiên cảm thấy quần áo trong tay nóng hẳn lên, hơi khô khốc nói đã biết.

Đầu óc Bạch Nhung ong ong.

Đây là lần đầu cậu biết chuyện này. Ứng Phi Trục luôn đối xử rất tốt với cậu, tốt đến mức đôi khi còn hơn cả cha ruột anh ruột.

Dù nói thế này có hơi cậy sủng sinh kiêu nhưng dưới sự chăm sóc âm thầm tinh tế suốt hai tháng qua của Ứng Phi Trục, Bạch Nhung đã quen dần với kiểu quan tâm ấy.

Nếu chỉ là quần áo bình thường, Bạch Nhung sẽ âm thầm ghi nhớ trong lòng, chờ sau này có cơ hội sẽ báo đáp Ứng tiên sinh. Nhưng vấn đề là trong này không chỉ có quần áo ngoài, mà còn có cả một ngăn đầy đồ lót hoàn toàn mới, hơn nữa tất cả đều vừa khít với số đo của cậu...

Nhiệt độ trên mặt Bạch Nhung không ngừng tăng lên, sự xấu hổ khiến cậu chui nửa người trên vào trong tủ quần áo, giả vờ cúi đầu tìm mũ để che giấu sự ngượng ngùng.

Cốc Ly Sơn hoàn toàn không biết Bạch Nhung đang phải gặp tao ngộ gì, tiếp tục nói: "Phải công nhận là mắt nhìn của Ứng tổng tốt thật, liếc một cái đã biết cậu mặc size gì, quần áo bộ nào cũng vừa người."

Bạch Nhung: "..." Aaaaa!!!

Cậu vùi đầu càng sâu hơn, lắp bắp chuyển đề tài: "Chuyến bay mấy giờ vậy ạ? Giờ mình phải đi rồi đúng không?"

Giờ này đúng lúc là giờ cao điểm đi làm ở thành phố A, đường ra sân bay chắc chắn sẽ tắc xe, muốn không trễ chuyến thì nhất định phải chừa thêm thời gian dự phòng.

Cốc Ly Sơn: "Không vội, tôi đặt Tích Tích cho cậu rồi."

"Cái gì cơ?"

Nửa tiếng sau, Bạch Nhung cuối cùng cũng hiểu "Tích Tích" nghĩa là gì.

Cậu bị Cốc Ly Sơn dẫn tới công ty, đi thẳng thang máy lên tầng cao nhất. Trên bãi đáp tầng thượng, một chiếc trực thăng đang đỗ sẵn.

Mồ hôi lạnh của Bạch Nhung suýt túa ra: "Có cần khoa trương thế này không?"

Cốc Ly Sơn nhún vai: "Ban đầu tôi định gọi cậu dậy sớm một chút, lái xe đưa cậu ra sân bay nhưng Ứng tổng nói cậu đang trong giai đoạn phát triển cơ thể, không thể dậy quá sớm nên mới sắp xếp cái này."

Bạch Nhung: "..." Quá khoa trương rồi! Mà cậu đã hai mươi ba tuổi, có phát triển lần hai cũng không đến lượt cậu nữa đâu!

Cốc Ly Sơn: "Giấy phép cất cánh trong nội thành đều làm xong rồi, yên tâm đi. Bọn tôi cũng không phải lần đầu làm chuyện này."

Quả thật không phải lần đầu.

Trước đó Bạch Nhung từng lướt thấy video của tài khoản marketing than phiền rằng nghệ sĩ của Sơn Hải chơi quá trội, đi trực thăng dự thảm đỏ. Nhưng khu bình luận lại toàn người xem náo nhiệt, vì Sơn Hải đã không ít lần làm ra chuyện kiểu này.

Chiếc trực thăng trước mắt này, ít nhất cũng từng bị chụp mấy chục lần.

Cốc Ly Sơn thúc giục: "Đi đi, tôi còn phải qua xem bên Hồ Hà Dương ổn không."

Bạch Nhung xách vali chuẩn bị lên trực thăng, thuận miệng hỏi: "Thầy Hồ không có quản lý sao ạ?"

Hình như cậu chưa từng gặp quản lý của Hồ Hà Dương.

Hồ Hà Dương thường xuyên bị tung đủ loại scandal không ai xử lý, fan từng nhiều lần mắng quản lý của anh vô trách nhiệm nhưng Sơn Hải chưa bao giờ phản hồi.

Nghe đến đây, Cốc Ly Sơn mặt không cảm xúc nói: "Tổng cộng đã làm tức giận năm quản lý rồi, giờ không ai chịu nhận dẫn anh ta nữa."

Cho nên lịch trình của Hồ Hà Dương phần lớn đều do các quản lý khác kiêm nhiệm xử lý.

Nghe rất vô lý nhưng Sơn Hải vốn là như vậy, cả công ty giống như một gánh hát rong khổng lồ.

Cốc Ly Sơn giật giật khóe miệng, thầm nghĩ: Toàn công ty chưa chắc gom nổi mười yêu quái tốt nghiệp chính quy có bằng cấp đâu.

Bạch Nhung run run rẩy rẩy leo lên trực thăng, bên cạnh còn có người hướng dẫn cậu từng bước.

Đến khi tiếng cánh quạt ầm ầm vang lên, Bạch Nhung nhắm chặt mắt, tim treo lơ lửng, vừa đếm thời gian vừa cầu mong nhanh chóng tới sân bay.

-----

Tiểu viện Nhục Thu.

Hồ Hà Dương tốn hết công sức biến về hình người, mặc đồ nhân viên phục vụ, tức giận mắng Ứng Phi Trục không phải người.

Ứng Phi Trục khoanh tay, lười biếng dựa vào thân xe mặc kệ

Nhục Thu đứng bên cạnh lại hiền lành lên tiếng: "Lão Hồ, câu này cậu nói sai rồi. Cậu ta vốn dĩ đâu phải người."

Hồ Hà Dương tức đến bốc khói: "Cậu không thể đưa tôi về nhà tôi sao!"

Cư nhiên ném thẳng anh lên ngon núi đằng sau tiểu viện!

Trên núi không có đồ ăn, mỗi ngày anh còn phải tự kiếm thức ăn, gà sau tiểu viện đã bị anh hại mất một nửa.

Nhục Thu gật đầu đồng tình: "Tôi cũng tán thành ý kiến của cậu. À đúng rồi, mấy ngày nay cậu ăn tổng cộng mười con gà, nhớ thanh toán."

Ứng Phi Trục lười nghe bọn họ cãi cọ, trực tiếp mở cốp xe, xách ra một chiếc vali: "Đây là hành lý của cậu. Lát nữa tài xế sẽ đưa cậu ra sân bay."

Hồ Hà Dương nghi ngờ: "Cậu tốt bụng vậy à? Còn giúp tôi thu dọn đồ?"

Ứng Phi Trục lạnh nhạt mở miệng: "Cốc Ly Sơn làm."

"..." Hồ Hà Dương vừa mở vali thay quần áo vừa lẩm bẩm: "Tôi biết ngay mà, cậu đúng là đối xử với tiểu yêu quái kia quá mức rồi. Nào là lo hết quần áo, nào là ngày nào cũng đưa đi ăn đi làm, chẳng khác gì trợ lý của người ta. Lần này tôi theo cậu đi xử lý vụ yêu quái bị thương, nếu sợ tôi ảnh hưởng cậu ta quay show, với cái tâm này của cậu thì chắc chắn sẽ mặc kệ tôi."

Nhục Thu dựng tai hóng chuyện.

Ứng Phi Trục đá nhẹ vào bắp chân anh: "Cậu còn không biết xấu hổ mà nói? Antifans còn nhiều hơn fans, oán khí gấp mấy lần tín ngưỡng. Nếu không dẫn cậu đi xử lý mấy chuyện này, sợ là cậu không chịu nổi đến hết năm nay. Bảo cậu đi tìm yêu quái, suýt nữa thì chết."

Hồ Hà Dương sờ mũi, không dám cãi.

Ứng Phi Trục không muốn nói thêm, ném chìa khóa xe cho tài xế rồi cùng Nhục Thu lên một chiếc xe khác.

-----

Bạch Nhung đứng trước sân bay, bên cạnh là trợ lý kiêm vệ sĩ tạm thời đi cùng chuyến bay giúp cậu xách vali.

Trợ lý là một cô gái cao ráo tên Sơn Hổ, giọng nói hào sảng, nghe nói là người phương Bắc.

"Thầy Hồ đến rồi, ở phía trước."

Bạch Nhung có chút thẹn thùng khi phải đối mặt với Hồ Hà Dương: "Chúng ta vào trong chờ đi."

Sơn Hổ cũng không rõ có nghe thấy không, trực tiếp kéo tay Bạch Nhung, dẫn cậu tới một chiếc xe đang đỗ ven đường.

Cửa kính hạ xuống, gương mặt được mệnh danh là "yêu nghiệt" của Hồ Hà Dương xuất hiện trước mắt Bạch Nhung: "Chào buổi sáng, Tiểu Bạch Nhung."

Bạch Nhung căng thẳng đến mức không biết để tay chân ở đâu: "Chào buổi sáng, thầy, thầy Hồ." Xong rồi, trong đầu toàn là hình ảnh tiểu hồ ly!

Hồ Hà Dương mở cửa xe bước xuống, còn tìm góc độ tạo dáng: "Mấy ngày trước cảm ơn cậu đã chăm sóc nhé."

Nói xong, anh cúi sát lại, mặt gần như dán lên mặt Bạch Nhung: "Tiểu Bạch Nhung nấu ăn ngon lắm, tôi có thể qua nhà cậu ăn chực không?"

Đương nhiên Bạch Nhung không nỡ từ chối. Chỉ là cậu không quen Hồ Hà Dương ở gần như vậy, khi đối phương áp sát, cả người cậu nghiêng hẳn ra sau.

Thấy thế, Sơn Hổ trực tiếp đưa tay đẩy Hồ Hà Dương lùi liền mấy bước, gắt gỏng nói: "Tránh xa Bạch Nhung ra!"

Hồ Hà Dương bày vẻ vô tội: "Tiểu Bạch Nhung còn chưa nói gì mà."

Sơn Hổ: "Hoặc là tôi gọi điện cho Ứng tổng."

"Tôi sai rồi."

Bạch Nhung: "..."

Qua một màn này, cảm giác an toàn mà Sơn Hổ mang lại cho Bạch Nhung tăng vọt. Cậu ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ theo sát phía sau cô.

Kết quả hai người vừa vào sân bay, đã bị paparazzi, fans với antifans phục sẵn bao vây.

Cảnh tượng như được tái hiện từ đâu đó.

Bạch Nhung có kinh nghiệm, lặng lẽ né sang một bên, tránh bị cuốn vào đám đông.

Nhưng Hồ Hà Dương bị chặn lại, Bạch Nhung chỉ có thể đứng chờ bên cạnh.

Tình hình này còn kịch tính hơn lần trước.

Paparazzi tranh thủ từng khe hở hỏi đủ thứ câu hỏi, chụp ảnh điên cuồng như muốn dí sát mặt Hồ Hà Dương. Fans vây quanh nói chuyện, trong đó lẫn vài antifan thỉnh thoảng buông lời mắng chửi.

Hỗn loạn nhưng lại không hề cãi nhau.

Antifan mắng antifan, fan nói chuyện với fan, paparazzi hỏi paparazzi, chụp thì cứ chụp.

Cụm từ "hỗn loạn mà trật tự", không ngờ có ngày lại cùng tồn tại.

Bạch Nhung đứng xa hơn một chút, sợ "lửa chiến" lan sang mình.

"Cậu là Bạch Nhung à?"

Bạch Nhung quay đầu: "Là tôi..."

Người hỏi là một chàng trai trẻ, ăn nói khá tùy tiện: "Tôi thấy cậu trông được lắm."

"?"

Bạch Nhung không hiểu lắm nhưng vẫn đáp: "Cảm ơn?"

"Nhưng vẫn nên tránh xa Hồ Hà Dương một chút." Người kia nói.

Bạch Nhung chậm nửa nhịp mới phản ứng, người này hình như cũng là antifan của Hồ Hà Dương.

"Hồ Hà Dương không có tố chất, không có đạo đức nghề nghiệp, ngoài khuôn mặt ra thì chẳng có gì." Người kia nói: "Nhưng tôi thấy cậu không giống."

Người kia tiếp tục: "Hồ Hà Dương chắc hay bắt nạt cậu lắm đúng không?"

Đỉnh đầu Bạch Nhung đầy dấu chấm hỏi, dứt khoát đứng ra làm sáng tỏ cho Hồ Hà Dương: "Thầy Hồ đối với tôi rất tốt."

Người kia bị câu trả lời làm cho ngơ ra: "Thật, thật hả?"

Bạch Nhung gật đầu: "Đúng vậy, anh ấy chưa bao giờ nổi giận với nghệ sĩ trẻ hay nhân viên. Chỉ là anh ấy hơi tự luyến, mỗi ngày đều hoa hòe hoa sói."

Bạch Nhung bổ sung: "Nhưng anh ấy đẹp, tự luyến kiểu gì cũng đẹp."

Người kia gật đầu thừa nhận: "Cũng đúng."

Hồ Hà Dương ở một bên: "..." Cũng không cần thành thật đến mức đó đâu.

Sau khi "chơi" với đám người kia một lúc, Hồ Hà Dương yêu cầu họ đừng theo nữa. Anh đeo kính râm, hai tay đút túi, còn quay về phía ống kính tạo dáng: "Đợi tôi quay xong trở về rồi mắng tiếp nhé, sắp đến giờ checkin rồi."

Bạch Nhung cũng ngoan ngoãn vẫy tay với antifan kia: "Tạm biệt."

Mãi đến khi hai người rời đi, antifan kia mới nhớ ra mình đã chụp được cả đống ảnh của Bạch Nhung, liền chạy lên một diễn đàn nào đó đăng bài.

[Anh em ơi! Hình như tôi phát hiện ra chuyện gì đó ghê gớm cực!]

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...