Ứng Phi Trục kéo Bạch Nhung ra phía sau, che chắn cậu chặt chẽ sau lưng mình, nhiệt độ quanh người y càng lúc càng tăng cao.
Trong cơn hoảng hốt, Bạch Nhung có cảm giác như mình đang bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt, bao vây tứ phía.
Sức nóng dữ dội quét qua tất cả, cây cối xung quanh khô héo rõ rệt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Bạch Nhung theo bản năng đưa tay định vịn cột đèn đường nhưng vừa chạm vào đã bị nhiệt độ bỏng rát ép phải rụt tay lại. Cậu ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn của Ứng Phi Trục, trong lòng trống rỗng hoảng loạn, nghĩ rằng hôm nay e là mình sẽ phải chết ở đây.
Vậy còn Ứng tiên sinh thì sao?
Ứng tiên sinh có gặp chuyện gì không?
Bạch Nhung đột nhiên thấy hối hận vì đã gọi điện cho Ứng Phi Trục. Cậu không muốn liên lụy đối phương bị thương.
"Ứng... tiên sinh." Bạch Nhung mấp máy môi nhưng âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Ngay khoảnh khắc đó, trước mắt cậu bỗng tối sầm lại, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất. Ngọn lửa và sức nóng khủng khiếp quanh người trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết, cùng với Cùng Kỳ và cả bồn hoa, cây cối xung quanh cũng không còn.
Bạch Nhung ngồi sụp trong bóng tối, đưa tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón. Thị giác bị che lấp, thính giác lại vô cùng rõ ràng.
Cậu nghe thấy một tiếng ngâm nga kỳ quái như vọng về từ thời viễn cổ, trầm thấp như sấm rền, mang theo sức xuyên thấu mạnh mẽ.
Ngay sau đó là giọng của Tương Dao và Phương Đông Thanh, hai người dường như đang khuyên can ai đó.
Theo ý thức dần trở nên mơ hồ, âm thanh cũng trở nên xa xôi.
Hô hấp Bạch Nhung dồn dập, ngã xuống đất. Trước khi hoàn toàn rơi vào hôn mê, trong cơn mơ màng, cậu đã nghe thấy một tiếng sấm nổ vang cùng với giọng nói mang theo kinh hãi của Lâm Nhược: "Sao Thiên Đạo lại tới?!"
Khi Bạch Nhung tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường. Cậu chống tay ngồi dậy, chăn tơ trượt xuống bên hông, để lộ bộ đồ ngủ rộng rãi bên trong.
Bạch Nhung xoa xoa thái dương còn hơi nóng, mờ mịt nhìn quanh căn phòng.
Giường đệm mềm mại rộng rãi, phong cách trang trí xám trắng điểm xuyết sắc xanh biển lạnh lẽo cứng cáp, cùng với phong cảnh xa lạ ngoài cửa sổ, tất cả đều đang nói với cậu một sự thật đây không phải phòng của cậu.
Quan trọng hơn là bộ đồ ngủ trên người rất lớn. Tay áo cuộn lên hai nếp vẫn còn dài, càng khỏi phải nói chiếc áo khoác lỏng lẻo trễ xuống, để lộ bờ vai.
Ký ức trước khi hôn mê rõ ràng tua lại trong đầu.
Bạch Nhung hoàn toàn tỉnh táo. Cậu vén chăn bật dậy, đến giày cũng chưa kịp xỏ, chân trần chạy thẳng ra khỏi phòng.
Cách bố cục phòng khách tầng dưới rất giống căn biệt thự cậu đang ở.
Trên ghế sopha da đen nằm ngổn ngang mấy người. Bất kỳ ai trong số họ nếu ném ra ngoài đều là đại minh tinh danh tiếng lẫy lừng, vậy mà lúc này lại chẳng còn chút hình tượng nào.
Bạch Nhung không thấy Ứng Phi Trục, ngẩn ngơ đứng ở đầu cầu thang nhìn xuống.
Tương Dao nghe thấy động tĩnh, dùng một tư thế cực kỳ vặn vẹo xoay đầu 180 độ nhìn sang, cười rạng rỡ: "Ái chà, Nhung bảo tỉnh rồi à."
Một tiếng này khiến những người khác cũng đồng loạt quay đầu nhìn về phía Bạch Nhung.
Cậu đờ đẫn nhìn cái đầu Tương Dao quay hẳn ra sau lưng, trong lòng nghi ngờ mình có phải vẫn chưa tỉnh hẳn hay không.
Tư thế này mà đặt trong phim ảnh đúng chuẩn cảnh giết người. Hung thủ cứ thế vặn đầu nạn nhân, rắc một tiếng, chết không thể chết hơn.
Vậy mà bây giờ, Tương Dao vẫn giữ tư thế đó cười tươi, trông không có chút khó chịu nào.
Bạch Nhung quên cả thở, mãi đến khi Phương Đông Thanh, người có tính cách ổn trọng hơn lên tiếng: "Xuống đây ngồi một lát đi, còn khó chịu không?"
Tương Dao bực bội lẩm bẩm: "Đều tại Lâm Văn Ngọc, cái tính đó mà còn làm minh tinh được lâu như vậy."
Minh Lộ ở bên kia cũng chẳng khá hơn, ôm gối dựa trên sopha, một chân gác lên tay vịn. Không hề giống ca sĩ có hàng triệu fans mà giống con khỉ hoang treo lắc lư trên cây ở núi Nga Mi hơn.
Cổ họng Bạch Nhung khẽ chuyển động. Ban đầu chỉ là phản xạ nuốt nước bọt vì hình ảnh quá k*ch th*ch, đến khi nuốt xong mới nhận ra cổ họng hơi đau.
Cậu không còn tâm trí để ý tới cảnh tượng "chấn động" trong phòng khách nữa, lại nuốt thêm một lần, cơn đau rõ ràng truyền thẳng lên não.
Bạch Nhung vịn tay cầu thang, chậm rãi đi xuống.
Ba người dưới lầu vẫn nhìn cậu chằm chằm, Phương Đông Thanh còn dịu dàng nhưng kiên quyết nhắc Tương Dao xoay đầu lại cho đàng hoàng.
Đến phòng khách, Bạch Nhung mới chú ý tới bóng người trong bếp.
Ứng Phi Trục đẩy cửa bếp đi ra, trên eo còn thắt một chiếc tạp dề hoàn toàn không hợp với khí chất của y.
Bạch Nhung định mở miệng gọi y nhưng vừa há miệng lại phát hiện không phát ra được tiếng nào.
Bạch Nhung: ???
Cậu không tin, lại thử một lần nữa. Cổ họng đau rát như bị xé toạc, cơn đau lấn át hoàn toàn ý chí muốn phát ra âm thanh.
Ứng Phi Trục sải bước nhanh về phía cậu, vẻ mặt đầy lo lắng.: "Không nói được sao? Cổ họng đau à?"
Bạch Nhung không nói được, chỉ có thể gật đầu.
Ứng Phi Trục tiến lại gần, trước tiên đặt tay lên trán cậu thử nhiệt độ.
Lòng bàn tay ấm áp, còn mang theo lớp chai mỏng. Bàn tay trượt xuống, nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt, gò má và môi Bạch Nhung.
Cuối cùng, Ứng Phi Trục dùng ngón cái với ngón trỏ kẹp cằm Bạch Nhung, hơi dùng lực.
Bạch Nhung bị buộc phải hé miệng, để Ứng Phi Trục kiểm tra tình trạng khoang miệng.
Phương Đông Thanh nói: "Hẳn là bị ngọn lửa của Văn Ngọc làm tổn thương. Nhục Thu đang trên đường tới, nửa tiếng nữa sẽ đến."
Tương Dao phàn nàn: "Sao chậm vậy, bay thẳng qua không được à."
Minh Lộ lắc đầu: "Cô tưởng ai cũng như Ứng Phi Trục sao, muốn bay là bay. Ngồi xe còn nhanh hơn."
Bạch Nhung không nghe rõ bọn họ nói gì, toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt lên người Ứng Phi Trục.
Hai người đứng quá gần nhau.
Trong đầu mơ mơ màng màng, Bạch Nhung nghĩ như vậy. Cậu thậm chí còn nhìn rõ những đường cơ bắp căng phồng dưới lớp quần áo của Ứng Phi Trục cùng những đường gân xanh cuộn lên trên cánh tay, nói theo lời trên mạng thì là hormone bùng nổ.
Kiểm tra xong khoang miệng, ngón cái của Ứng Phi Trục chuyển sang vuốt nhẹ khóe môi Bạch Nhung, không nhẹ không nặng.
Làn da nơi khóe môi nhanh chóng ửng đỏ.
Bạch Nhung cảm thấy động tác này có phần quá mức mập mờ, cậu giãy giụa muốn tránh nhưng lại bị bàn tay mang theo cảm xúc mạnh mẽ kia giữ chặt.
"Trốn cái gì?" Ứng Phi Trục khẽ nói: "Uống nước trước đi. Chờ Nhục Thu mang linh dược tới, tối nay là khỏi hẳn."
Ứng Phi Trục dẫn Bạch Nhung sang phòng ăn.
Cậu mơ hồ bị ấn ngồi xuống bên bàn, Ứng Phi Trục quay vào bếp, rót thứ đang nấu trong nồi ra cốc.
Khi cốc nước được đặt trước mặt, Bạch Nhung không uống ngay mà cúi xuống ngửi nhẹ. Là mùi thuốc bắc nhàn nhạt, hơi đắng.
Bạch Nhung thử hỏi: "Cái này là gì vậy? Có đắng không?"
"Nước nấu từ quả của Lâm Văn Ngọc." Ứng Phi Trục nói: "Hơi đắng nhưng tốt cho cơ thể."
Bạch Nhung chớp mắt: "Quả của Lâm Văn Ngọc?"
"Ừ." Ứng Phi Trục không quá hứng thú, ngữ khí bình tĩnh trả lời: "Cậu ta là cây Văn Ngọc. Theo truyền thuyết, đó là nơi phượng hoàng cư ngụ, được phượng hoàng quanh năm hun đúc nên học được cách sử dụng lửa, tính tình hơi nóng nảy."
Tương Dao lắc đầu: "Tại sao Lâm Nhược không giữ chặt cậu ta chứ?"
Phương Đông Thanh: "Lâm Nhược bị thương rồi, lúc ở Y quốc đụng phải đặc sản bên đó."
Minh Lộ có chút hứng thú: "Đặc sản gì?"
Bạch Nhung hai tay ôm cốc, từng ngụm uống bát nước thuốc, tai cũng vểnh cao.
Phương Đông Thanh: "Ma cà rồng."
Minh Lộ: "Sao không mang về cho tôi xem! Tôi còn chưa thấy ma cà rồng bao giờ."
Tương Dao lẩm bẩm: "Ăn có ngon không? Sao không để tôi gặp? Ba cây kia nhìn thấy ma cà rồng cũng không ăn, đúng là lãng phí."
Nghe đến đây, Bạch Nhung đột nhiên ý thức sâu sắc được một vấn đề.
Trong căn nhà này, hình như không có lấy một người bình thường. Dù là Phương Đông Thanh trông điềm tĩnh cẩn thận hay Minh Lộ cà lơ phất phơ, hoặc Tương Dao có thể xoay đầu 180 độ, không ai giống người thường cả, bao gồm cả hai thành viên BOX mà cậu gặp ở ngoài công viên trước đó.
Bạch Nhung không dám nghĩ tiếp. Cậu siết chặt chiếc cốc rỗng sau khi uống hết nước, cảm giác đau rát trong cổ họng đã dịu đi rất nhiều. Cậu thử hé miệng hít thở, phát hiện mình cuối cùng cũng có thể phát ra âm thanh.
"Ứng, tiên sinh..." Bạch Nhung khó khăn lên tiếng: "Cùng Kỳ đâu rồi?"
Ứng Phi Trục thu lại cốc, tiện tay mở vài gói đồ ăn vặt nhét vào tay Bạch Nhung, nói: "Ở trong sân, muốn ra xem nó không?"
Bạch Nhung vốn đang lo lắng cho Cùng Kỳ, nghe vậy liền khẽ gật đầu.
Cậu vẫn nhớ rõ trước đó Lâm Văn Ngọc chính là nhắm vào Cùng Kỳ mà ra tay. Tỉnh lại đã lâu mà chưa thấy con mèo dính người kia đâu, cậu không khỏi lo lắng, sợ rằng đối phương đã biến thành Cùng Kỳ nướng.
Nghĩ tới đây, Bạch Nhung có chút sốt ruột, kéo nhẹ tay áo Ứng Phi Trục, trong mắt mang theo lo lắng khẩn cầu: "Tôi muốn đi xem nó."
Minh Lộ bật dậy khỏi sopha bằng cái tư thế vặn vẹo ban nãy: "Muốn gặp Cùng Kỳ à? Tôi đi bắt về cho cậu."
Nói xong, anh ta lướt qua phòng khách với tốc độ như gió, lại xuất hiện trước mặt Bạch Nhung với tốc độ y như vậy, trên tay xách theo Cùng Kỳ.
Minh Lộ thả Cùng Kỳ xuống đất: "Không sao, nó vẫn ổn lắm."
Bạch Nhung hơi sững người nhìn Cùng Kỳ.
Chỉ thấy thân hình nó phồng lên như quả bóng được bơm hơi, to hơn trước hẳn một vòng. Từ vóc dáng gần giống một chú chó chihuahua, giờ đã lớn cỡ một con shiba.
Quan trọng nhất là ở hai bên sườn Cùng Kỳ, một đôi cánh đen tuyền vươn ra từ hai bên sống lưng, đó rõ ràng là cánh nguyên hình của Cùng Kỳ.
Bạch Nhung ngẩng đầu nhìn Ứng Phi Trục, đây gần như là phản xạ cầu cứu theo bản năng.
Ứng Phi Trục xoa xoa mái tóc rối của cậu: "Chỉ là trận chiến vừa rồi kích phát bản năng của nó thôi, cũng coi như hiệu quả sau buổi livestream của cậu."
Ý thức của Cùng Kỳ vẫn còn mơ hồ.
Lúc bị Minh Lộ xách vào nhà, nó còn nhe răng trợn mắt định cắn người nhưng khi được đặt xuống bên cạnh Bạch Nhung, lại lập tức mềm nhũn, cọ tới cọ lui bên chân cậu làm nũng: "Ngao ô~"
Không bao lâu sau, Nhục Thu mang theo một túi linh thảo tới biệt thự.
Sau khi Bạch Nhung ăn hết số linh thảo đó, cảm giác khó chịu trên người gần như biến mất hoàn toàn, ngay cả cái trán vốn còn hơi nóng cũng đã trở lại nhiệt độ bình thường.
Thế nhưng Ứng Phi Trục vẫn có phần cứng rắn kéo Bạch Nhung về phòng nghỉ ngơi. Cùng Kỳ còn định bám theo, bị y tiện tay ném lại phòng khách, giao cho Minh Lộ đang nằm giả chết.
Cửa phòng khép lại, cách biệt toàn bộ âm thanh từ phòng khách.
Bạch Nhung bị Ứng Phi Trục nhìn chằm chằm đưa về phòng, ngồi xuống mép giường, có chút bất lực nói: "Ứng tiên sinh, tôi thật sự không sao nữa rồi."
Ứng Phi Trục không đáp, chỉ đứng bên giường, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.
Bạch Nhung chợt nhớ tới bộ đồ ngủ trên người, hỏi: "Đúng rồi, Ứng tiên sinh, là anh giúp tôi thay quần áo sao?"
Ứng Phi Trục dời tầm mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi lá cây lay động theo gió, đáp: "Ừ, quần áo bẩn rồi."
Bạch Nhung không nghĩ nhiều: "À. Ứng tiên sinh, trước khi hôn mê hình như tôi nghe thấy tiếng sấm, là Thiên Đạo sao?"
Ứng Phi Trục không phủ nhận: "Ừ."
Lúc nhìn thấy tiểu yêu quái bị thương, trong lòng y đã nổi lên sát ý dữ dội, suýt nữa hiện nguyên hình đánh nhau với Lâm Văn Ngọc, dẫn tới Thiên Đạo cảnh cáo. Nhưng những chuyện này không cần nói cho tiểu yêu quái biết, khỏi khiến cậu lo lắng.
Bạch Nhung: "Vậy tại sao tiền bối Lâm Văn Ngọc lại muốn mang Cùng Kỳ đi?"
Ứng Phi Trục: "Cùng Kỳ và cậu ta đều là đại yêu từ thượng cổ. Loại thần mộc như cậu ta được Thiên Đạo ưu ái, có thể hấp dẫn rất nhiều tinh hoa nhật nguyệt. Cậu ta muốn đưa Cùng Kỳ về nơi ở của mình để nó được an dưỡng tốt hơn."
Lúc Lâm Văn Ngọc ra tay cũng không giải thích gì, khiến Bạch Nhung còn tưởng đối phương có thù oán với Cùng Kỳ. Nhìn cách làm lúc đó, không hề giống giúp đỡ mà giống muốn lột da rút gân hơn.
"Vậy tôi không giao Cùng Kỳ cho anh ta có ảnh hưởng tới tốc độ hồi phục của nó không?" Bạch Nhung lo lắng hỏi.
Ứng Phi Trục nghiêng đầu, ghé sát vành tai cậu, giọng nói mơ hồ: "Không cần đưa."
"Hả?"
"Cậu không kém Lâm Văn Ngọc."
Bạch Nhung chớp mắt.
"Dù Lâm Văn Ngọc với Lâm Nhược là thần mộc nhưng lượng tinh hoa nhật nguyệt cậu hấp dẫn không hề ít hơn bọn họ, Cùng Kỳ ở bên cạnh cậu còn thích hợp hơn."
Bạch Nhung càng nghe càng khó hiểu. Không phải nói đối phương là thần mộc, còn cậu chỉ là tiểu yêu quái thôi sao?
"Nhưng, vì sao chứ?" Bạch Nhung nghiêng đầu.
"Bởi vì Thiên Đạo thiên vị cậu." Trong căn phòng yên tĩnh, Ứng Phi Trục bình thản nói: "Dù nguyên nhân cụ thể còn chưa rõ nhưng hiện tại đã có thể xác định là Thiên Đạo nghiêng về phía cậu. Lúc cậu quay thẻ với trúng vé số còn nhớ không? Vé số có thể giải thích bằng nguyên nhân Tì Hưu nhưng quay thẻ là vấn đề vận khí, thứ này chỉ có Thiên Đạo mới quyết định được."
Bạch Nhung càng thêm mơ hồ.
Ngay cả Ứng Phi Trục cũng không hiểu. Rõ ràng là Thiên Đạo từng tự tay dẫn tới sự diệt vong của tộc Phì Phì nhưng lại đưa Bạch Nhung rời khỏi bên cạnh Bạch Trạch, cuối cùng còn phong ấn ký ức của mọi người.
Thế nhưng kết cục lại là Bạch Nhung bình an vô sự xuất hiện trước cửa viện phúc lợi.
Chẳng lẽ là năng lực bản năng của Phì Phì mạnh tới mức khiến cả Thiên Đạo cổ xưa cũng bị "cảm hóa"?
Ứng Phi Trục thản nhiên ngồi đó, nhướng mày: "Ngủ đi, nghỉ ngơi cho tốt."
Bạch Nhung nắm chặt góc chăn: "Tôi không cần về nhà sao?"
Dù sao cũng cùng khu biệt thự, đi vài bước là tới, hình như cậu không cần ngủ lại nhà Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục hỏi ngược lại: "Cậu không sợ lại gặp Lâm Văn Ngọc à?"
Bạch Nhung rụt vai, im lặng.
Cậu vẫn sợ.
Từ nhỏ Bạch Nhung đã biết mình là yêu quái nhưng thực ra cậu không hiểu gì nhiều. Trước khi gặp Ứng Phi Trục, cậu thậm chí còn không biết trên đời này có những yêu quái khác.
Hôm nay đối mặt trực tiếp với Lâm Văn Ngọc là lần đầu tiên cậu chứng kiến một tình huống như vậy. Uy áp cùng nhiệt độ của ngọn lửa khi đó khiến cậu cảm nhận rõ ràng nỗi sợ hãi khi đối diện cái chết.
Ứng Phi Trục bật cười, giúp Bạch Nhung chỉnh lại chăn, ôn hòa nói: "Ngủ đi."
Gió từ cửa ban công chưa đóng kín thổi vào, làm lay động lớp rèm voan xám nhạt trong phòng.
Bạch Nhung nằm trên giường, nhìn Ứng Phi Trục đi đóng cửa sổ. Ánh chiều tà kéo dài bóng dáng y, nghiêng nghiêng đổ lên sàn nhà, trông vừa ấm áp vừa vững chãi, lại khiến người ta an tâm dựa vào.
Bạch Nhung nhớ rất rõ khoảnh khắc Ứng Phi Trục chắn trước người mình. Dường như chỉ cần y xuất hiện, nguy hiểm sẽ tự động tan biến.
Giấc ngủ này của Bạch Nhung cực kỳ an ổn.
Bạch Nhung vốn nghĩ mình sẽ khó ngủ, ai ngờ cửa phòng vừa khép lại, cậu đã mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ lần nữa.
Khi tỉnh lại, đã là mười giờ sáng hôm sau.
Bạch Nhung với mái tóc càng thêm rối bù ngồi trên giường, bẻ ngón tay tính thời gian.
Cậu đã ngủ tổng cộng mười sáu tiếng.
Kết quả này khiến Bạch Nhung tròn mắt không tin nổi. Cậu tính lại một lần nữa, xác nhận mình đúng là đã ngủ mười sáu tiếng.
Bạch Nhung lắc lắc đầu.
Rất bình thường, hoàn toàn không có cảm giác đau đầu do ngủ quá lâu.
Cậu lê dép vào phòng tắm, phát hiện bên trong đã đặt sẵn một bộ quần áo của mình. Rửa mặt đánh răng xong, thay đồ chỉnh tề, liền mở cửa bước ra ngoài.
Cả căn biệt thự yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, chỉ có tiếng động trong sân của Cùng Kỳ nhắc Bạch Nhung rằng đây không phải mơ.
Cậu đi tới bàn ăn, thấy trên bàn để lại một mảnh giấy: [Mười một giờ sẽ có người mang cơm tới, mấy ngày này tạm thời ở đây đi.]
Bạch Nhung nhìn giờ, cách mười một giờ chỉ còn mười phút.
Cậu canh thời gian đứng chờ trong sân. Đúng mười một giờ, bảo vệ khu biệt thự xách túi đồ ăn đóng gói của tiểu viện Nhục Thu đúng giờ xuất hiện.
Bạch Nhung hơi ngạc nhiên, vừa ăn vừa nhắn tin cho Ứng Phi Trục: [Ứng tiên sinh, sao anh biết tôi sẽ tỉnh trước mười một giờ vậy?]
Không biết Ứng Phi Trục đang bận hay gì, tạm thời chưa trả lời.
Bạch Nhung cũng không vội, khẽ huýt sáo không thành điệu, ngồi trong sân ăn xong bữa cơm trưa khá phong phú.
Cùng Kỳ nằm bên cạnh bàn bầu bạn, thỉnh thoảng há cái miệng mèo to đặc trưng ngáp một cái. Cánh của nó đã thu lại, trông chỉ như một con mèo béo bình thường.
Ăn xong, Bạch Nhung định dẫn Cùng Kỳ ra ngoài đi dạo.
Có bóng ma lần trước, lần này cậu quyết định đi ra phố thương mại bên ngoài khu biệt thự, tiện mua chút đồ ăn vặt.
Tính ra, Bạch Nhung đã lâu không uống trà chanh. Cậu rất thích loại đồ uống chua chua ngọt ngọt này, chỉ là đặt đồ ăn trong khu biệt thự quá phiền nên từ khi dọn tới đây cậu gần như không mở app giao đồ ăn.
Giờ rảnh rỗi không có gì làm, ngủ lâu như vậy, người mềm nhũn cả ra, Bạch Nhung cũng muốn ra ngoài đi dạo cho thoải mái đầu óc.
Đương nhiên Cùng Kỳ rất vui, thậm chí còn ngoan ngoãn để Bạch Nhung đeo dây dắt.
Đây là quyết định sau khi Bạch Nhung suy nghĩ rất lâu.
Ban đầu cậu còn băn khoăn, cho một yêu quái đeo dây dắt thú cưng có phải hơi quá đáng không. Nhưng thành phố A quản lý việc nuôi thú cưng rất nghiêm, chín năm giáo dục bắt buộc cuối cùng vẫn thắng thế, cậu vẫn đeo cho Cùng Kỳ một chiếc dây dắt vừa vặn.
Chuẩn bị xong xuôi, Bạch Nhung dẫn nó xuất phát.
Vừa mới bước ra khỏi biệt thự, chiếc điện thoại trong túi Bạch Nhung rung lên.
[Ứng Phi Trục: Ừ, đang tìm Phương Bác Thâm tính sổ.]
[Ứng Phi Trục: Ra ngoài rồi à?]
[Bạch Nhung: Vâng! Sao Ứng tiên sinh biết được vậy?]
[Ứng Phi Trục: Ban quản lý khu nói.]
Một lúc sau, Ứng Phi Trục lại gửi thêm một tin nữa.
[Ứng Phi Trục: Tôi đang họp, có việc gì nhớ gọi điện cho tôi.]
Biết Ứng Phi Trục đang họp, Bạch Nhung liền cất điện thoại đi, không quấy rầy công việc của y nữa. Cậu biết gần đây có một tiệm chuyên bán trà chanh nên vừa ra khỏi khu biệt thự liền đi thẳng tới đó.
----
Tầng cao nhất công ty giải trí Sơn Hải.
Ứng Phi Trục ngồi sau bàn làm việc, tựa lưng vào ghế, hai chân vắt chéo, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hai người đứng trước mặt với vẻ không mấy thiện ý.
"Cho nên?"
Hai người kia đều mặc đồng phục. Nghe giọng điệu khiêu khích của Ứng Phi Trục, tức đến mức mặt đỏ tím tai.
"Ứng Phi Trục, đây là quy định nhân yêu hài hòa, nghiêm cấm đánh nhau tại khu trung tâm hoạt động của con người! Cậu đã hai lần liên tiếp vi phạm quy định rồi!"
Ứng Phi Trục gật đầu, trong mắt đầy khinh thường: "Muốn bắt tôi à?"
Đúng lúc này, Minh Lộ từ ngoài cửa văn phòng bước vào. Thấy hai người mặc đồng phục, anh ta vẫn giữ vẻ hòa nhã, cười nói: "Ơ, hai vị tới thăm công ty chúng tôi à? Đừng đứng vậy, ngồi đi ngồi đi."
Ứng Phi Trục liếc anh ta một cái: "Cậu muốn đổi sopha cho tôi à?"
Câu nói đầy vẻ ghét bỏ lẫn sỉ nhục khiến hai người kia tức đến mức run tay chỉ thẳng vào Ứng Phi Trục: "Ứng Phi Trục, cậu đừng lúc nào cũng ỷ vào năng lực của mình mà không coi ai ra gì. Vài trăm năm nữa, cậu cũng sẽ giống Thao Thiết, biến mất khỏi thế gian thôi. Hồ Hà Dương sắp chết rồi, chẳng lẽ cậu cũng muốn đi theo vết xe đổ của cậu ta sao!"
Sắc mặt Ứng Phi Trục lập tức lạnh hẳn xuống: "Tôi sống hay chết thì liên quan gì đến mấy người."
Y không buồn đôi co thêm, trực tiếp hạ lệnh: "Tiễn khách. Nếu cậu thích thì dẫn người đại diện của cânh tới văn phòng tôi uống trà."
Minh Lộ nhún vai: "Thôi bỏ đi. Người đại diện của tôi quanh năm ở sa mạc nhưng vẫn rất để ý văn phòng của mình đấy."
Sắc mặt hai người kia càng đen hơn. Dưới mệnh lệnh đuổi khách của Ứng Phi Trục, bọn họ không nán lại, tức giận phất tay áo bỏ đi.
Minh Lộ còn cười híp mắt vẫy tay phía sau: "Đi thong thả nha, không tiễn."
Cho đến khi hai người kia hoàn toàn rời đi, anh ta mới đá nhẹ vào bàn làm việc của Ứng Phi Trục: "Này, sao cậu lại cãi nhau với bọn họ nữa thế?"
Ứng Phi Trục chống tay lên ghế, đầu ngón tay gõ nhịp đều đều, vẻ mặt đầy khó chịu: "Nhìn bọn họ là thấy phiền. Sau này treo trước cửa công ty tấm biển [Cấm nhân viên cục quản lý dị vật và chó vào trong] cho tôi."
"Không được đâu. Bảo vệ của chúng ta là chó yêu đó, cậu cấm chó thì cậu ta làm sao đi làm."
"..."
Ứng Phi Trục im lặng một giây, nói: "Vậy viết thẳng [Người của cục quản lý dị vật cút khỏi Sơn Hải] đi."
Minh Lộ vỗ tay: "Cái này được. Tôi đi sắp xếp ngay."
-----
Bạch Nhung đứng trước quầy tiệm trà chanh GREEN, gọi hai ly trà chanh đặc trưng của quán, nửa đường thêm đá.
Dù đã vào thu nhưng trong suy nghĩ của Bạch Nhung, trà chanh phải có thật nhiều đá mới ngon.
Trong lúc chờ làm xong, cậu nắm dây dắt Cùng Kỳ, ngồi ở trong góc, lướt điện thoại giết thời gian.
"Đơn số 18."
Bạch Nhung: "Đây!"
Cậu đi tới quầy lấy trà chanh mình vừa gọi, bất ngờ đụng phải hai người quen.
Thấy Lâm Văn Ngọc với mí mắt sụp xuống, trông cực kỳ khó chịu, Bạch Nhung lập tức muốn quay người rời đi.
Bên cạnh Lâm Văn Ngọc còn có hai người.
Một là Lâm Nhược, người lần trước buồn ngủ đến mức không kịp giữ chặt Lâm Văn Ngọc; người còn lại là đội trưởng BOX, Lâm Tang.
Lâm Tang gọi Bạch Nhung lại khi cậu đang định tránh đi: "Chào cậu, cậu là Bạch Nhung đúng không?"
Nghe vậy, Bạch Nhung đi cũng không được, không trả lời cũng không lịch sự, chỉ đành mím môi gật đầu: "Đúng vậy, là tôi."
Cậu vốn tưởng Lâm Tang tới để đòi lại công bằng cho Lâm Văn Ngọc, ai ngờ Lâm Tang bước lên trước một bước, trực tiếp dùng sức đè Lâm Văn Ngọc lại.
"Chuyện hôm qua Lâm Văn Ngọc ra tay với cậu, cho tôi xin lỗi." Lâm Tang nói xong, quay đầu nhìn Lâm Văn Ngọc, giọng lạnh hẳn đi: "Xin lỗi cậu ấy."
Bạch Nhung bị diễn biến này làm cho không biết nên phản ứng thế nào.
Cậu cũng không để ý rằng ở bên cạnh, một nhân viên trong quán đã lặng lẽ giơ điện thoại lên, ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi.
