Quán trà chanh yên tĩnh đến nghẹt thở, bên tai Bạch Nhung chỉ còn lại tiếng nhân viên lắc chanh loảng xoảng.
Bạch Nhung vội vàng kéo theo Cùng Kỳ đổi hướng đứng né sang bên, sợ tới mức bắt đầu nói lắp bắp.
"Không, không cần làm vậy đâu!" Bạch Nhung xua tay liên tục, mồ hôi lạnh túa ra: "Không nghiêm trọng đến thế, thật đó!"
Lâm Tang vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt: "Chuyện này là lỗi của cậu ta, sau đó tôi sẽ cho người mang tiền bồi thường đến nhà cậu."
Bạch Nhung vội nói: "Thật sự không cần! Nếu hiểu lầm được giải thích rõ là tốt rồi."
Cậu hơi mất bình tĩnh, tay nắm chặt dây dắt trong tay, sợi dây siết vào lòng bàn tay để lại những vết hằn rất sâu.
Lâm Tang chỉ quay đầu, tiếp tục ra lệnh cho Lâm Văn Ngọc: "Xin lỗi cậu ấy."
Dưới áp lực gần như cưỡng ép của Lâm Tang, Lâm Văn Ngọc miễn cưỡng nói một câu: "Xin lỗi."
Nhưng sau khi nói xong hai chữ đó, Lâm Văn Ngọc lại ngẩng đầu lên, giọng điệu nghiêm túc hơn rất nhiều: "Là tôi quá kích động. Theo lời anh tôi nói, chuyện này tôi sẽ bồi thường cho cậu."
Bạch Nhung nghẹn lời.
Lúc này cậu chỉ hận Ứng Phi Trục không có ở bên cạnh, một mình thật sự không biết nên xử lý tình huống thế nào. Nếu đối phương là người thường, cậu còn có thể dựa vào việc đối phương có cố ý hay không để quyết định mình có chấp nhận bồi thường hay không. Nếu không cố ý, xin lỗi xong là cậu có thể xoay người rời đi, biến mất khỏi internet, không ai tìm được.
Nhưng Lâm Tang với Lâm Văn Ngọc đều không phải người thường. Hơn nữa theo ý tứ của Ứng Phi Trục, tuổi của Văn Ngọc e rằng còn dài hơn cả lịch sử Hoa Quốc, xét ra có thể coi là tiền bối của tiền bối của tiền bối của Bạch Nhung.
Chỉ cần nghĩ đến số tuổi đó, Bạch Nhung đã thấy ngại khi phải tranh cãi với đối phương.
Mà Lâm Tang hoàn toàn không nghe ý kiến của cậu, cho dù cậu có nói thêm nữa cũng vô ích.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhung đành nuốt hết những lời còn lại vào bụng, bất lực nói: "Nếu còn chuyện gì, cứ liên hệ với người đại diện của tôi là được."
Lâm Tang khẽ gật đầu.
"Tôi đã mua xong đồ rồi, chào nhé." Bạch Nhung lễ phép chào ba người họ, kéo theo Cùng Kỳ rời khỏi quán trà chanh.
Trước khi bước ra khỏi cửa tiệm, Bạch Nhung còn quay đầu nhìn lại một cái. Chỉ thấy Lâm Tang đang đi về phía quầy, trông như đang gọi món.
Bạch Nhung thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi theo lộ trình dạo bộ đã lên kế hoạch từ trước.
Trên thực tế, Lâm Tang không hề đi gọi món như Bạch Nhung nghĩ mà trực tiếp đưa tay về phía nhân viên đứng sau máy thu ngân: "Xin lỗi, có thể xóa đoạn video vừa rồi không?"
Khi Lâm Tang bước tới, trên mặt cô nhân viên vẫn còn vẻ kích động vui mừng, ánh mắt mệt mỏi vì làm việc bỗng sáng lên như nhìn thấy thần tượng. Nhưng khi nghe rõ lời của Lâm Tang, sắc mặt cô lập tức tái đi.
"Cái gì?" Cô nói lắp còn nghiêm trọng hơn cả Bạch Nhung: "Tôi, tôi không quay gì hết."
Lâm Tang bình tĩnh lặp lại yêu cầu của mình: "Tự xóa vide hoặc đưa điện thoại cho tôi."
Nhân viên im lặng, ngữ khí có chút uất ức không cam lòng: "Nhưng rõ ràng các anh bị cậu ta bắt nạt mà."
Hai nhân viên khác giả vờ bận rộn hóng chuyện nghe vậy thì không dám tin, nhìn nhau một cái, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Lâm Tang lặp lại như máy móc: "Xóa."
Dưới ánh nhìn bình thản không gợn sóng của Lâm Tang, cô nhân viên đứng sau quầy thu ngân cuối cùng vẫn không chịu nổi, lấy điện thoại ra, xóa sạch đoạn video trước mặt anh.
Nhận được kết quả mình muốn, Lâm Tang vẫn không có chút dao động, giọng nói vẫn đều đều như người máy: "Cảm ơn. Ba cốc cà phê chanh, cảm ơn."
Hai nhân viên đang hóng chuyện lập tức bận rộn hẳn lên.
Sau khi đồ uống xong, Lâm Tang ra hiệu cho Lâm Văn Ngọc đi lấy, còn mình mở ví, rút ra một xấp tiền mặt khá dày đặt lên quầy.
Cho đến khi ba người họ rời đi, hai nhân viên hóng chuyện mới đồng loạt hét lên khe khẽ.
"Á á á, đây là tiền bịt miệng hả?"
"Trời ơi! Từng này bằng nửa tháng lương của tôi đó, bảo tôi giữ kín tôi cũng tự nguyện!"
"Ê, Lộ Lộ, sao cậu không nói gì?"
Cô nhân viên được gọi là Lộ Lộ siết chặt nắm tay, ánh mắt đầy oán hận nhìn theo hướng Lâm Tang rời đi. Cô đột ngột quay người, cầm điện thoại đi ra phía sau: "Tôi đi toilet."
Ngay lúc hai nhân viên còn lại đang bàn xem chia số tiền này thế nào cho đều, trên một trang web nào đó đã lặng lẽ xuất hiện một bài đăng mới.
Bạch Nhung dạo bộ ven đường hơn nửa tiếng, từ tiệm bánh ngọt ăn sang quán xiên nướng, dọc đường ăn uống không ngừng. Trên tay cậu là trà chanh, đã uống hết một ly, còn một ly nữa định để về biệt thự uống tiếp.
Trong lòng Bạch Nhung đã sắp xếp xong mọi kế hoạch, chuẩn bị dẫn Cùng Kỳ đã đi mệt về nhà.
Tuy có đeo dây dắt nhưng phần lớn thời gian Cùng Kỳ đều đứng trên vai Bạch Nhung. Nó cũng không giống mèo bình thường dễ bị giật mình, đứng trên vai Bạch Nhung với dáng vẻ oai phong như một con sư tử con, khiến không ít người đi đường quay sang chụp ảnh bờ vai của cậu.
Cũng có không ít người thân thiện hỏi Bạch Nhung Cùng Kỳ thuộc chủng loại gì, bọn họ cũng muốn nuôi một con.
Bạch Nhung chỉ cười, nói là nhặt được một bé lưu lạc, còn lại thì để cư dân mạng tự do suy đoán.
Ăn uống no nê, dạo chơi thỏa thích xong, Bạch Nhung chuẩn bị trở về.
Chiếc điện thoại trong túi vốn từ nãy đến giờ không có ai hỏi han bỗng rung lên, lúc này Bạch Nhung mới nhớ ra sự tồn tại của nó.
"Alo? Anh Ly Sơn."
Giọng Cốc Ly Sơn có chút gấp gáp: "Bạch Nhung, bây giờ cậu đang ở đâu?"
Nghe giọng này là biết có chuyện xảy ra, toàn bộ tâm trạng tốt đẹp của Bạch Nhung lập tức tụt dốc không phanh, tim khẽ thót một cái, theo bản năng cảnh giác trước: "Em đang ở bên ngoài đi dạo, có chuyện gì vậy ạ?"
Cốc Ly Sơn: "Vừa rồi có phải cậu đi mua đồ uống không?"
Túi trà chanh trên tay nhắc nhở Bạch Nhung nên trả lời câu hỏi này thế nào.
"Vâng..."
"Tôi không biết giữa cậu với các thành viên BOX đã xảy ra chuyện gì nhưng có một nhân viên cửa hàng đã thêm mắm dặm muối, đăng bài trên mạng với những lời bất lợi cho cậu. Tôi lập tức đi tìm cậu để xử lý."
"Vâng."
Cúp điện thoại, Bạch Nhung đứng bên đường rất lâu.
Lá ngô đồng ven đường đã dần khô vàng, gió thổi qua là từng chiếc lá rào rạt rơi xuống.
Gió lạnh mùa thu ùa tới, nhiệt độ chiếu lên người mỏng manh đến mức gần như không cảm nhận được, Bạch Nhung hiếm hoi cảm thấy có chút mệt mỏi.
Cùng Kỳ dường như cảm nhận được cảm xúc của cậu, chủ động lại cọ vào cổ cậu, bộ lông mềm mại khiến Bạch Nhung cảm thấy ấm áp hơn một chút.
Bạch Nhung thở dài, lấy khẩu trang đeo lên, nói với Cùng Kỳ: "Không dạo nữa, chúng ta về thôi."
"Ngao ô." Cùng Kỳ ngẩng đầu kêu, hoàn toàn nghe theo ý cậu.
Trên đường về, Bạch Nhung suýt nữa đi nhầm đường, mãi đến khi sắp tới cửa nhà mình mới nhớ ra lời Ứng Phi Trục đã dặn. Cậu đành phải quay đầu lại, may mà nơi cậu ở cũng không cách chỗ Ứng Phi Trục quá xa.
Cốc Ly Sơn còn chưa tới, Ứng Phi Trục cũng không có ở nhà, biệt thự trống trải đến mức có thể nghe thấy tiếng vọng.
Bạch Nhung ngồi trên sopha một lúc, ngón tay đặt lên điện thoại, vô thức lướt màn hình.
Ban đầu cậu chỉ muốn giết thời gian, không ngờ thuật toán lại chính xác đến mức đẩy thẳng trước mắt cậu bài tố cáo bất lợi kia.
[Tiêu đề: Nghệ sĩ họ B mới vào Sơn Hải rốt cuộc có thân phận gì?
Nội dung bài viết: Tôi là nhân viên của một tiệm trà trái cây nào đó ở thành phố A, hôm nay vừa hay gặp nghệ sĩ kia tới mua đồ, sau đó ba người BOX cùng tới, đúng lúc chạm mặt nhau.
Kịch hay bắt đầu từ đây.
Vừa thấy nghệ sĩ họ B, LS lập tức ấn đầu LWY bắt xin lỗi. Mà nghệ sĩ họ B kia lại còn thản nhiên tiếp nhận, thái độ cực kỳ ngông cuồng, thậm chí còn uy h**p ba thành viên BOX, bắt bọn họ chuẩn bị bồi thường.
Nói thế này mà bảo không có hậu trường thì tôi không tin!
BOX lăn lộn nhiều năm như vậy, cuối cùng lại phải cúi đầu xin lỗi một tân binh không có lấy một tác phẩm, đúng là thảm thật! [Ăn dưa.jpq]
PS thêm: Trước khi đi, LS còn để lại rất nhiều tiền trên bàn, bảo bọn tôi im miệng.]
- Một đống chữ cái nhìn hoa cả mắt, rốt cuộc là ai với ai vậy?
- Ba người BOX đó còn cần đoán à? Ăn dưa cũng phải mang theo cái đầu chứ.
- Nghệ sĩ họ B là Bạch Nhung sao? Tôi thấy dạo này cậu ta được marketing hơi dữ, nào là phúc tinh quay thẻ trúng vé số, chẳng có tác phẩm gì mà hotsearch lại không thiếu lần nào.
- Chắc là Bạch Nhung rồi. Nhưng tôi từng gặp cậu ấy ngoài đời, tính tình rất tốt mà. Sao có thể ấn đầu ba người BOX bắt xin lỗi được?
- Không phải cậu ấy ấn đầu mà? Chẳng phải đội trưởng Lâm Tang bắt Lâm Văn Ngọc xin lỗi sao?
- Có chứng cứ không? ít nhất cũng phải có hình ảnh chứ, nói suông ai tin.
- Bạch Nhung chắc chắn có hậu trường! Tài nguyên tốt quá mức, vừa debut đã đóng phim của Phương Bác Thâm, ngay sau đó quay MV của Minh Lộ rồi còn cùng Hồ Hà Dương tham gia [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu], minh tinh mới nào vừa ra mắt đã có show tổng hợp kiểu này.
- Nghe nói ban đầu cậu ta là nhân viên đoàn phim của Phương Bác Thâm, do diễn viên vai Chử Bạch bỏ diễn nên mới tạm thời tìm cậu ta đóng, có thật không vậy?
- Không phải bỏ diễn, là idol kia thấy Phương Bác Thâm không tìm được người phù hợp hơn nên lấy hợp đồng ra uy h**p bắt thêm đất diễn. Phương Bác Thâm tính tình thế nào ai cũng biết, không muốn ký thì thôi, quay đầu tìm luôn người phù hợp hơn thay vai đó.
- Bạch Nhung đúng là đẹp thật. Người đẹp vậy lại đi làm nhân viên đoàn phim sao? Tin cái này còn không bằng tin tôi là Tần Thủy Hoàng.
- Nhưng mà chuyện này tôi tin, nhân viên đoàn phim Phương Bác Thâm ai cũng xinh trai xinh gái. Tôi từng đi xem minh tinh mình thích quay phim, vừa hay gặp họ tan ca về nhà, thật sự ai cũng rất đẹp đó!
- Sơn Hải nổi tiếng vì nhan sắc cao mà, nhân viên công tác cũng vậy. Hơn nữa hoặc là rất trẻ, hoặc là toàn người lớn tuổi, phân bố tuổi tác kỳ quái đến mức đúng là bí ẩn chưa giải của giới giải trí.
- Lạc đề rồi! Không phải đang bàn cậu ta có bắt nạt nghệ sĩ khác trong công ty không sao? Có kết luận chưa?
- Chịu. Bảo lâu chủ up chứng cứ đi. Nếu là trong tiệm, chắc chắn có camera, tung video giám sát lên là biết.
- Tôi đã xem lịch sử đăng bài của lâu chủ rồi. Fan cực đoan của BOX đấy, ngày nào cũng chửi người đại diện, chửi công ty, chửi fan nhà khác, người này nói tôi không tin.
- Sao lại không thể tin? Fan Bạch Nhung cút đi! Chính vì lâu chủ là fan nên mới xót cho BOX mới đăng bài, người thường chắc đã bị thu mua rồi!
- Tôi tò mò lâu chủ có nhận tiền không. Không nhận thì thôi, nhận tiền còn đăng bài thì có hơi thất đức đấy.
- Không phải chứ?! Đi nói đạo đức với người bắt nạt à? Buồn cười vừa thôi chứ!
- Trước đó tôi xem Bạch Nhung đã thấy cậu ta nổi quá nhanh, giống như có bàn tay phía sau đẩy lên vậy.
- Qua Weibo bàn đi, tiện thể tag Sơn Hải vào, chờ xem kết quả thế nào.
...
Bài đăng không có bao nhiêu lượt thích nhưng bình luận có rất nhiều, rõ ràng có không ít quần chúng ăn dưa tiềm ẩn.
Bạch Nhung lại đọc một lần nội dung bài viết.
Chuyện là thật nhưng rất nhiều thứ không phải do cậu làm. Cậu có cảm giác mình đang yên đang lành đi trên đường, lại vô cớ bị người ta tạt cho một thân nước bẩn.
Giống như đang kêu oan với trời, rõ ràng nhiều việc không phải cậu làm, vậy mà người đăng bài viết này lại cứ một mực quy hết lên người cậu.
Bạch Nhung chạm vào màn hình, thở dài một tiếng, lại thở dài thêm một tiếng nữa.
Đúng lúc này, Cốc Ly Sơn lại gửi tin nhắn tới.
[Cốc Ly Sơn: Tôi đến nhà cậu rồi. Cậu đâu?]
!!!
Bạch Nhung vội vàng gõ chữ, giải thích rằng hiện tại mình đang tạm ở nhà Ứng Phi Trục.
[Cốc Ly Sơn: ?]
Năm phút sau, nghe thấy tiếng chuông cửa, Bạch Nhung ra mở cửa mời Cốc Ly Sơn vào.
Cốc Ly Sơn nói: "Nhà của Ứng tổng thì tôi không vào đâu, chúng ta nói chuyện ở ngoài sân đi."
Bạch Nhung đành dẫn Cốc Ly Sơn ra khu bàn ghế ngoài sân biệt thự, không quên mang theo ly trà chanh mình mua, tiện tay vào bếp rót thêm một cốc nước ấm đưa cho Cốc Ly Sơn.
Tuy nhiên Cốc Ly Sơn không nhận, trực tiếp bàn về sự kiện dư luận lần này: "Tôi đã thông báo cho người đại diện bên Lâm Tang rồi. Anh ta đang vào tiệm trích xuất camera giám sát, khoảng mười phút nữa sẽ tới."
Bạch Nhung nói: "Xin lỗi anh Ly Sơn, em không biết sẽ đụng phải chuyện thế này."
Cốc Ly Sơn xua tay: "Tôi còn không hiểu cậu sao. Với lại tính cách Lâm Văn Ngọc như vậy, nếu không làm sai thật thì tuyệt đối sẽ không cúi đầu xin lỗi. Tôi có xem bình luận rồi, có một số không thân thiện nhưng nhìn chung vẫn khá ôn hòa, chưa đến mức mắng chửi quá đáng. Có lẽ chuyện này liên quan tới thể chất của cậu."
Nói tới đây, Cốc Ly Sơn cười một cái: "Đây là thiên phú. Nếu chuyện này đặt lên người Hồ Hà Dương, chắc đã bị antifan mắng lên hotsearch rồi."
Cốc Ly Sơn nói không sai.
Thực tế, Bạch Nhung còn chưa từng thật sự đối mặt với dư luận khắc nghiệt của giới giải trí.
Mắng chửi trên diện rộng, P di ảnh, tin nhắn chửi rủa, đủ kiểu report tác phẩm... Đó là trạng thái bình thường của giới này, cũng là thứ họ không kiểm soát được.
Có những minh tinh tâm lý yếu không chịu nổi, chỉ có thể dùng thuốc cùng tham gia trị liệu tâm lý.
Chỉ là nghệ sĩ của Sơn Hải vốn không phải người bình thường. Với họ, làm minh tinh chỉ là một dạng công việc để tích lũy tín ngưỡng.
Quay phim, đi thảm đỏ, ra ca khúc, tổ chức concert... tất cả chỉ là một phần công việc mà thôi. Vì vậy họ không thèm để tâm tới những lời nhục mạ của con người. Đừng nói tin nhắn, ngay cả Weibo, theo Cốc Ly Sơn biết, có vài người còn chẳng thèm tải về.
Chỉ có Hồ Hà Dương với Tương Dao là thích xem náo nhiệt, thường xuyên dùng tài khoản chính cãi nhau với antifan.
Bạch Nhung im lặng nghe, không biết nên đáp lại thế nào, chỉ cúi đầu xé ống hút, c*m v** ly trà chanh. Cậu uống một ngụm, khuôn mặt nhỏ tinh xảo lập tức nhăn lại.
Khó uống quá.
Bạch Nhung nuốt hết vị trà vừa chát vừa đắng trong miệng, lúc này mới phát hiện đá đã tan sạch.
Trà chanh làm tại chỗ vốn cần rất nhiều đá và nước đường để át vị chua chát, một khi đá tan hết, nó sẽ trở nên cực kỳ khó uống.
Cốc Ly Sơn liếc thấy biểu cảm của cậu, mở miệng nói: "Đá tan rồi, không ngon thì vứt đi."
Bạch Nhung đặt ly sang bên cạnh, cúi đầu, trong mắt lộ ra chút thất vọng nhàn nhạt.
Cốc Ly Sơn: "Bên bộ phận truyền thông đã bắt đầu soạn bài làm rõ. Chờ tới khi chỉnh lý xong, chúng ta sẽ cùng Weibo chính thức của BOX đăng bài giải thích toàn bộ đầu đuôi câu chuyện."
"Vâng."
"Nhưng tôi khá tò mò đấy. Giữa cậu với Lâm Văn Ngọc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu ta động tay động chân với cậu à?"
...Đoán chuẩn hật.
Xem ra tính cách của Lâm Văn Ngọc trong Sơn Hải ai cũng biết, hóa ra mình không phải được đối xử đặc biệt mà là đối phương thật sự trời sinh nóng nảy.
"Vâng." Bạch Nhung quay đầu, xuyên qua tán lá hòe xanh mướt trong vườn nhìn vào trong nhà. Qua lớp kính, Cùng Kỳ đang ngồi ngay ngắn bên trong, như một người bạn đồng hành lặng lẽ nhìn cậu.
"Anh ta muốn mang Cùng Kỳ đi nhưng lại không nói lý do. Em nghĩ anh ta sẽ làm hại Cùng Kỳ nên không đồng ý, sau đó thì..."
Sau đó toàn thân cậu bị lửa bao trùm. Nếu không phải Ứng Phi Trục tới kịp, chắc đã bị nướng thành mèo than rồi.
À không đúng, hiện tại cậu không phải là mèo.
Vậy thì là một sinh vật không rõ tên bị nướng thành than.
Nghe xong, Cốc Ly Sơn ôm mặt: "Đúng là rất hợp với tính cách của Lâm Văn Ngọc. Cậu ta còn sống sót được tới giờ trong giới giải trí, hoàn toàn là nhờ Lâm Tang với Lâm Nhược luôn kè kè bên cạnh đè xuống."
Đúng lúc này, một chiếc SUV thương vụ từ xa chạy tới, khi đến gần Bạch Nhung thì chậm rãi dừng lại ven đường.
Từ trên xe bước xuống hai người, trong đó có một người Bạch Nhung nhận ra, chính là Lâm Tang vừa rồi đã dẫn Lâm Văn Ngọc tới xin lỗi cậu.
Người còn lại đứng bên cạnh, Bạch Nhung đoán hẳn là người đại diện của BOX.
Cốc Ly Sơn đứng dậy: "Lấy được đoạn camera theo dõi chưa?"
Người đại diện của BOX là một phụ nữ mặc đồ công sở chỉnh tề, mang giày cao gót, khí chất dứt khoát hiên ngang, hơn nữa còn có vài phần giống với Sơn Hổ từng làm trợ lý tạm thời cho Bạch Nhung trước đây.
"Lấy được rồi." Cô lấy từ trong túi xách ra một chiếc USB, ném cho Cốc Ly Sơn: "Chuyện này là vấn đề của Lâm Tang với Lâm Văn Ngọc. Lát nữa tôi sẽ làm hai văn bản gửi cho anh, coi như bồi thường cho vụ này."
Cốc Ly Sơn: "Được."
Trong lòng Bạch Nhung lặng lẽ suy đoán quan hệ giữa người đại diện của BOX với Sơn Hổ.
Có lẽ nhận ra ánh mắt tò mò của cậu, người phụ nữ cong môi cười, nhìn Bạch Nhung: "Muốn biết tôi với Sơn Hổ có quan hệ gì à?"
Bạch Nhung không ngờ suy nghĩ của mình bị nhìn thấu, có chút ngượng ngùng cúi đầu.
"Tôi tên là Sơn Việt, là chị họ của Sơn Hổ." Sơn Việt mỉm cười, đường nét gương mặt mang thêm vài phần phong tình hơn Sơn Hổ.
Bạch Nhung lịch sự gật đầu: "Chị Sơn Việt."
Sơn Việt cười càng vui vẻ hơn: "Lễ phép thật đấy, bảo sao nhiều yêu quái thích cậu như vậy."
Cô dứt khoát ném túi xách trở lại trong xe, cùng Lâm Tang đi tới ngồi xuống chỗ bàn ghế ngoài sân.
Lâm Tang lên tiếng trước: "Xin lỗi. Tôi đã tìm cô ta yêu cầu xóa video, cũng đưa tiền rồi, không ngờ cô ta vẫn đăng bài."
Lần này Bạch Nhung đã lười nói câu "không sao". Cậu phát hiện ra rằng mỗi lần Lâm Tang xin lỗi, giọng điệu đều giống hệt nhau, giống như được cài sẵn chế độ, lấy hai chữ "xin lỗi" làm câu mở đầu mặc định.
Sơn Việt liếc nhìn Lâm Tang: "Đừng để ý đến cậu ta, lời xin lỗi của cậu ta vô dụng lắm."
Cô quay sang Bạch Nhung, càng nhìn càng thấy thích: "Chị dạy cậu nhé. Mấy chuyện này nghe miệng nói không có tác dụng, phải nhìn hành động cụ thể, xem bọn họ bồi thường cho cậu bao nhiêu."
Bạch Nhung lắc đầu: "Không cần đâu, tôi không sao cả."
Trước đó cậu còn tưởng Lâm Văn Ngọc là đến tìm Cùng Kỳ trả thù, sau khi tỉnh táo lại, hỏi Ứng Phi Trục mới biết ba thành viên BOX đều là thần mộc thượng cổ. Nơi họ ở sẽ hấp dẫn nhiều tinh hoa nhật nguyệt tụ lại, có lợi cho việc dưỡng thương của Cùng Kỳ.
Vì vậy Lâm Văn Ngọc mới muốn mang Cùng Kỳ đi.
Biết được nguyên nhân, Bạch Nhung cũng không còn để tâm chuyện này nữa. Dù sao cậu cũng đã uống nước nấu từ quả của cây Văn Ngọc, tính ra cũng xem như đã nhận bồi thường rồi.
Cốc Ly Sơn: "Được rồi, Weibo làm rõ đã đăng."
Hắn thúc giục Sơn Việt: "Đừng có dạy dỗ nghệ sĩ của tôi nữa, mau chia sẻ Weibo đi."
Sơn Việt cười nói: "Rồi rồi rồi, anh có cần gấp vậy không."
Nghe họ nói chuyện, Bạch Nhung mở Weibo lên xem tình hình.
Chỉ trong chưa đầy một phút, dưới bài làm rõ đã xuất hiện mấy trăm bình luận, rõ ràng là rất nhiều người ăn dưa đã canh sẵn ở khu bình luận.
- Làm rõ tuy muộn nhưng nhất định có.
- Cũng không muộn. Đây là tốc độ của Sơn Hải, đúng chuẩn xã giao đỉnh cấp.
- Được rồi. Tung hình ảnh theo dõi ra là tôi thích nhất, làm rõ phải có chứng cứ thế này.
- Chỉ đọc bản chữ nên xin lỗi là thật, lý do xin lỗi là vì Lâm Văn Ngọc từng không phân phải trái mà đánh Bạch Nhung? Trời ơi, thật đấy à?!
- Đặt lên người khác thì sốc thật nhưng đặt lên người Lâm Văn Ngọc thì... tôi chỉ có thể nói nó thật bình thường.
- Fan BOX lâu năm đây. Vừa thấy cái bài dẫn dắt kia là tôi không tin rồi. Tôi theo BOX năm năm rồi, quá hiểu tính Lâm Văn Ngọc, không làm sai thì tuyệt đối không xin lỗi.
- Nhưng đánh người cũng quá đáng quá rồi, Bạch Nhung làm sai cái gì đâu chứ!
- Lầu trên đọc kỹ lại đi, là chuẩn bị đánh nhưng bị cản lại, coi như chưa ra tay. Nhưng xin lỗi vẫn là việc cần thiết, Bạch Nhung đòi bồi thường cũng hợp lý.
- Tôi vừa xem xong video... Thực ra Bạch Nhung căn bản không muốn bồi thường. là Lâm Tang chủ động đề nghị bồi thường nhưng Bạch Nhung luôn từ chối, chỉ cần xin lỗi là được. Trời ơi, Bạch Tiểu Nhung vô tội quá!
- Đúng là một cái nồi to từ trên trời rơi xuống, tôi đã nói lời fan cực đoan không thể tin mà!
- Chỉ có tôi để ý mấy nhân viên trong tiệm nhận phí bịt miệng thôi à... Nhìn dày cả xấp tiền, fan cực đoan kia cầm tiền rồi còn lên mạng dẫn dắt dư luận, ghê thật.
- Hai nhân viên còn lại trong tiệm dễ thương ghê. Tôi thấy họ vểnh tai ăn dưa, đảo chanh cũng không dồn lực, toàn bộ sự chú ý đều đặt vào ăn dưa.
- Aaa! Ghen tị nhất là ăn dưa tại hiện trường còn được cầm tiền, khác gì trời rơi bánh có nhân đâu!
- Tính cách Lâm Văn Ngọc thế này thật sự hợp làm minh tinh sao?
...
Video làm rõ có chứng cứ vô cùng xác thực, kèm theo toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, bao gồm cả việc Lâm Văn Ngọc từng định ra tay với Bạch Nhung cũng không hề che giấu, đúng kiểu xã giao cứng rắn.
Chuyện đã giải quyết xong, Sơn Việt đến vội mà đi cũng vội, trước khi rời đi còn không quên véo một cái lên má Bạch Nhung.
Cốc Ly Sơn nhắc nhở: "Cẩn thận để Ứng tổng nhìn thấy."
Sơn Việt hoàn toàn không để tâm: "Không sao đâu. Ứng tổng bây giờ là đối tượng trọng điểm bị cục quản lý dị vật theo dõi, chắc anh ta sẽ không dám tùy tiện ra tay nữa."
Bạch Nhung bị véo đến má hơi đỏ lên, nhưng khi nghe tới "cục quản lý dị vật" thì lập tức trợn to mắt.
Cho đến khi Sơn Việt với Cốc Ly Sơn cùng rời đi, Bạch Nhung mới một mình ngồi lại trong sân, hồi tưởng những lời Sơn Việt vừa nói, vô thức lại uống thêm một ngụm trà chanh chua chát.
Vị sắc bén k*ch th*ch vị giác, Bạch Nhung ép bản thân nuốt xuống. Cậu giấu kín tâm sự cho đến khi trời nhá nhem tối, Ứng Phi Trục trở về nhà.
