Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 70



Bạch Nhung ôm cốc nước ấm, ngồi trên chiếc sopha nhỏ cạnh cửa sổ.

Chiếc sopha này giống hệt cái ở trong phòng ký túc xá của Thi Hoài, chỉ khác là màu xám nhạt, hợp với phong cách trang trí trong phòng hơn.

Ánh hoàng hôn vàng ấm nghiêng nghiêng xuyên qua cửa kính, rơi xuống sopha xám nhạt, bị tán hòe ngoài cửa sổ đã hồi sinh xanh tốt cắt thành từng mảng ánh sáng vụn vỡ.

Bạch Nhung co người trên ghế, đôi dép bông mua chung với Ứng Phi Trục được đặt ngay ngắn trên tấm thảm phía trước.

Cậu kéo chăn đắp kín đùi.

Gần đây thời tiết ấm dần, hệ thống sưởi trong biệt thự cũng đã tắt, mặc áo ngủ mỏng ngồi lâu vẫn cảm thấy lạnh thấu xương.

Cậu uống một ngụm nước nóng, nhấp nhẹ rồi đặt cốc xuống bàn trà nhỏ bên cạnh.

Trong lòng cậu không thể tĩnh tâm.

Chỉ cần đầu óc vừa trống không ra là song tu đại pháp lại hiện lên.

Đạo diễn Phương còn bảo cậu cùng Ứng Phi Trục nghiên cứu chung.

Bạch Nhung nghĩ tới đó, liếc nhìn tấm gương cách không xa, làn da vốn tái nhạt lại nhuốm thêm một tầng hồng nhạt ngượng ngùng, căn bản không dám nghiên cứu.

Là người hiện đại, Bạch Nhung cũng từng xem qua một ít phim hạn chế.

Tất nhiên, cậu không phải cố ý đi tìm mấy loại phim đó. Chỉ là cậu thích xem phim ảnh nói chung, mà một số phim nghệ thuật, đặc biệt là phim nước ngoài lại tương đối phóng khoáng, khó tránh khỏi có những cảnh như vậy.

Dù không trực tiếp quay rõ hành động mấu chốt nhưng bầu không khí kiều diễm, thân thể đan xen hay bóng dáng run rẩy hắt ra dưới ánh nến và ánh đèn đều đủ làm rõ tình tiết.

Trước đây khi xem những cảnh đó, Bạch Nhung hoàn toàn không có phản ứng gì, chỉ đơn thuần đứng trên góc độ người xem thưởng thức một bộ phim mà thôi.

Nhưng hôm nay, chỉ mới lật tới trang bìa với bốn chữ lớn kia, cậu đã đỏ mặt đến mức không dám xem tiếp, thậm chí còn ngẩn ngơ suốt cả buổi tối.

Bạch Nhung hít sâu một hơi, cảm thấy bản thân đúng là vô dụng. Chỉ là một quyển công pháp tu luyện thôi, có gì mà không dám xem!

Hạ quyết tâm, Bạch Nhung quay lại nhặt mấy quyển sách cổ bị mình ném xó bàn từ nãy tới giờ.

Khi Ứng Phi Trục bước vào phòng, thứ hyắn nhìn thấy chỉ là trên giường nhô lên một cục chăn. Không biết có phải do nghe thấy tiếng bước chân hay không, ngay lúc y mở cửa, cục chăn kia khẽ động một cái.

Ứng Phi Trục thu lại nụ cười, không biểu lộ gì, chậm rãi đi đến bên giường: "Bạch Nhung?"

"Ừm..." Giọng nói buồn buồn truyền ra từ trong chăn.

"Ngủ rồi à?" Ứng Phi Trục hỏi.

Bạch Nhung trốn trong chăn, cố gắng giấu chặt mấy quyển công pháp song tu trong lòng, mồ hôi trên trán không ngừng túa ra vì căng thẳng.

"Ừm, em ngủ rồi." Nói xong cậu mới nhận ra, câu trả lời này thật ngốc nghếch.

Người đã ngủ sao còn trả lời trôi chảy như vậy được?!

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Bạch Nhung run rẩy thò đầu ra khỏi chăn, cẩn thận kéo chăn lên cao: "Sao vậy? Có chuyện gì à?"

Ứng Phi Trục chậm rãi ngồi xuống mép giường: "Phương Bác Thâm nói với tôi. Anh ta giao chút bài tập, bảo tôi giúp em làm."

Đuôi mắt y hơi nhướng lên, chờ phản ứng của Bạch Nhung.

Bạch Nhung giật mình, lắp bắp nói: "Vẫn, vẫn tạm được mà. Không có gì khó hết! Em có thể tự làm được!"

Ứng Phi Trục mỉm cười: "Thật sao? Nhưng tôi nhớ song tu đại pháp phải hai người mới hoàn thành được."

!!!

Mặt Bạch Nhung lập tức đỏ như máu, nhìn Ứng Phi Trục, môi khẽ động: "Anh biết rồi à..."

Ứng Phi Trục rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán Bạch Nhung bị ủ trong chăn: "Đây không phải chuyện khó nói. Xét cho cùng đây là một con đường tắt, có thể giúp em nâng tu vi lên trong thời gian ngắn."

Bạch Nhung vô thức ôm chặt mấy quyển công pháp: "Em..."

Cậu nhìn Ứng Phi Trục, hơi thở dồn dập: "Hay là em nhờ người chép một bản rồi hai chúng ta tách ra xem, được không?"

Ứng Phi Trục nói thẳng: "Không cần, làm ngay bây giờ đi."

Thế là Bạch Nhung cứ mơ mơ hồ hồ bị Ứng Phi Trục dỗ xuống giường.

Cậu bị y ôm vào lòng, hai người ngồi sát bên nhau trên sô pha cạnh cửa sổ. Trước mặt là quyển song tu đại pháp đã bị Bạch Nhung lật mấy trang.

Cảnh tượng không khác gì xuân cung đồ trong giới tu luyện.

Một bên là hình vẽ động tác minh họa sống động như thật, bên kia là phần phân tích chữ nghĩa đầy chi tiết.

Bạch Nhung càng xem, mặt càng đỏ, nhiệt độ trên mặt chưa từng hạ xuống. Cho đến khi xem xong cuốn trên cùng, cả người cậu đã ngây ra, co trong lòng Ứng Phi Trục, bị gọi tên mấy lần cũng không có phản ứng.

Ứng Phi Trục bất đắc dĩ, bế người vào phòng tắm, mở vòi sen.

Nước nóng ào ào đổ xuống, tiếng nước nện vào gạch phòng tắm cũng làm Bạch Nhung tỉnh lại.

Hoàn hồn xong, cậu mới phát hiện mình đã bị đưa vào phòng tắm.

"Tắm thêm lần nữa." Ứng Phi Trục nói, ánh mắt lướt nhanh qua vị trí dưới eo Bạch Nhung, giả vờ như không có chuyện gì dời đi.

Bạch Nhung vội quay lưng lại: "Được rồi, anh ra ngoài trước đi."

Ứng Phi Trục có chút tiếc nuối buông tay, cũng không định ép quá mức. Có những khoảng cách cần phải từ từ vượt qua, bước quá nhanh dễ dọa đến tiểu yêu quái chưa hiểu gì.

"Được." Ứng Phi Trục xoay người đi thẳng: "Tôi cũng đi tắm."

Trước khi ra ngoài, y để lại một câu: "Tối nay ngủ chung."

Trước kia khi ở khách sạn phim trường, Bạch Nhung đã dần quen với việc ngủ chung giường với Ứng Phi Trục, nhưng tiền đề là hai người chưa từng cùng nhau xem trọn một quyển xuân cung đồ.

Tắm xong, Bạch Nhung lôi ra bộ đồ ngủ kín đáo nhất mặc vào, bọc mình chặt kín, nằm sát mép giường, hận không thể dán hẳn vào cạnh ngoài.

Cửa phòng kẽo kẹt mở ra.

Nghe tiếng bước chân là biết Ứng Phi Trục, y đang đi về phía cậu, dừng lại bên cửa sổ.

"Ngủ rồi à?" Ứng Phi Trục cúi người, hơi thở ấm nóng phả vào tai Bạch Nhung.

Tai Bạch Nhung lập tức đỏ bừng, theo phản xạ kéo chăn che nửa mặt. Cậu mở mắt, chỉ cảm thấy quanh người tràn ngập hơi nước mát lạnh đầy quen thuộc, tiếng cười của Ứng Phi Trục cũng theo tầm nhìn mà trở nên rõ ràng hơn.

Bạch Nhung chậm rãi vươn tay ra khỏi chăn, đặt lên cánh tay của Ứng Phi Trục.

Làn da hơi lạnh.

"Đừng sờ, lạnh." Ứng Phi Trục nắm ngược lấy tay cậu, nhét trở lại vào trong chăn.

Bạch Nhung mơ hồ hỏi: "Anh tắm nước lạnh à?"

Ứng Phi Trục vốn định vòng sang bên kia giường ôm bạn trai nhỏ ngủ tiếp. Nghe câu này, động tác bỗng khựng lại, nhìn Bạch Nhung bằng ánh mắt như cười như không.

Bạch Nhung chớp mắt một cái, ban đầu còn chưa hiểu vì sao Ứng Phi Trục lại có phản ứng như vậy. Đến khi nhớ ra "tắm nước lạnh" có ý nghĩa gì, y đã nằm xuống bên cạnh cậu.

Bạch Nhung lập tức muốn rúc sâu vào trong chăn.

Nhưng động tác vừa thực hiện được một nửa, cậu đã bị ngăn lại. Ứng Phi Trục từ phía sau ôm lấy eo cậu, kéo cậu sát lại gần hơn.

"Ngủ đi."

Tất cả bầu không khí kiều diễm mập mờ đều tan biến trong hai chữ này.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Bạch Nhung dán sát vào lồng ngực rắn chắc đầy cơ bắp của Ứng Phi Trục, nghe nhịp tim mạnh mẽ đều đặn của y, ngáp một cái rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

----

Bạch Nhung tỉnh dậy vì cảm giác bức bối khó nói.

Cậu mơ mơ màng màng mở mắt, phát hiện mình vẫn đang bị ôm trong lòng Ứng Phi Trục, phải tốn rất nhiều sức mới chui ra khỏi cánh tay rắn như thép của y.

Cậu liếc nhìn điện thoại bên cạnh, vừa đúng bảy rưỡi sáng.

Tiếng chim bên ngoài bị cửa kính cách âm cùng tấm rèm dày ngăn lại, trong phòng yên tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.

Hơn hai mươi tuổi, chính là độ tuổi sung sức nhất.

Bạch Nhung cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của cơ thể, lập tức không nằm yên được nữa, hất chăn lên định chạy vào phòng tắm.

Còn chưa kịp xuống giường, một cánh tay cứng rắn như bê tông cốt thép đã kéo cậu trở lại.

"Đi đâu đấy?" Giọng nói của Ứng Phi Trục nghe rất tỉnh táo, rõ ràng không phải vừa mới ngủ dậy.

Bạch Nhung cố kéo chăn che đi phản ứng của mình: "Em đi vệ sinh."

Tay Ứng Phi Trục chắn trước bụng cậu, vẫn không buông ra.

"Anh buông em ra trước đã... A, anh làm gì vậy!"

Lời còn chưa dứt, Bạch Nhung đã cảm thấy một bàn tay luồn vào trong vạt áo ngủ, lòng bàn tay có vết chai mỏng nhẹ nhàng v**t v* làn da mềm mại nơi bụng dưới, thậm chí còn có xu hướng trượt xuống.

Ứng Phi Trục khẽ hừ một tiếng, kéo Bạch Nhung trở lại giường, cằm nhẹ đặt lên vai cậu.

Bạch Nhung vóc dáng mảnh khảnh, khi bị ôm từ phía sau gần như hoàn toàn lọt vào vòng tay y.

"Muốn đi vệ sinh, hay là muốn tôi?"

Giọng nói khàn khàn gợi cảm của Ứng Phi Trục nổ tung ngay bên tai Bạch Nhung.

"Em..."

Trong lúc suy nghĩ của Bạch Nhung giãy giụa không ngừng, bàn tay làm càn kia đã luồn vào lớp quần áo khác, đi thẳng đến nơi cần đến. Hơi thở cậu dần trở nên gấp gáp, ánh mắt cũng mơ màng đi.

Cuối cùng, Bạch Nhung không trả lời được câu hỏi của Ứng Phi Trục.

Cậu gần như không còn chút sức lực nào, bị Ứng Phi Trục đưa vào phòng tắm rửa mặt, đánh răng qua loa, mặc quần áo chỉnh tề rồi ngồi vào bàn ăn sáng.

Ứng Phi Trục làm một bữa sáng đơn giản, ngồi ăn cùng cậu: "Hôm nay em đi công ty à?"

Ánh mắt Bạch Nhung không kiểm soát được mà cứ dừng lại trên đôi tay vững vàng đầy sức mạnh kia.

"Ừm..."

"Đi cùng nhau, tôi đưa em."

Bạch Nhung lắc đầu lia lịa. Lúc này cậu không muốn nhìn thấy Ứng Phi Trục.

Cậu thích y, cũng biết sớm muộn gì hai người cũng sẽ... Dù hiện tại vẫn chưa đi đến bước cuối cùng nhưng chuyện sáng nay đã vượt quá khả năng tiếp nhận của cậu, cậu cần một khoảng thời gian yên tĩnh một mình để thích ứng.

Hơn hai mươi năm qua, Bạch Nhung chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình sẽ cùng ai đó làm chuyện như vậy. Có lẽ do thể chất yêu quái, cậu thậm chí còn chưa từng tự giải quyết.

Ở độ tuổi dễ rung động nhất, trong cuộc sống của cậu chỉ có học tập và làm thêm.

Ứng Phi Trục cũng biết không thể ép cậu quá mức, liền nói: "Được rồi. Cốc Ly Sơn bảo hôm nay em có buổi phỏng vấn, trưa tôi đón em đi ăn."

Cái này thì được.

Bạch Nhung gật đầu đồng ý.

Ăn sáng xong, cậu đợi Ứng Phi Trục rời đi trước mới chậm rãi ra khỏi biệt thự, đi đến công ty. Cậu đội mũ, cúi đầu, bước nhanh về phía trước.

Bên ngoài công ty vẫn có rất nhiều paparazzi với nhiếp ảnh gia, đủ loại ống kính chĩa thẳng vào cổng chính, như thể giây tiếp theo sẽ chụp được ảnh độc quyền hay tin nóng.

Bạch Nhung chỉ liếc một cái, lập tức đổi hướng, đi xuống bãi đỗ xe ngầm.

Qua bãi xe, cậu đến nơi phỏng vấn đúng giờ.

Cốc Ly Sơn đã chờ sẵn ở đó, thấy Bạch Nhung liền thở phào nhẹ nhõm: "Tôi còn tưởng cậu đến muộn chứ. Mau vào đi, buổi phỏng vấn hôm nay rất quan trọng..."

Nói đến chữ cuối cùng, hắn bỗng khựng lại, kéo tay Bạch Nhung, đầu óc ong lên: "Chờ đã! Tôi đưa cậu đi chỉnh trang một chút!"

Bạch Nhung thấy là lạ, vừa định hỏi quần áo mình có vấn đề gì, liền nghe Cốc Ly Sơn hạ giọng hỏi: "Tối qua cậu với Ứng tổng làm gì vậy? Cổ cậu..."

Cổ?

Bạch Nhung lập tức hiểu ra, vội che cổ mình lại. Sáng nay lúc Ứng Phi Trục giúp cậu giải quyết, y gần như vùi đầu hôn lên cổ cậu không ngừng.

Vậy nơi này hẳn là sẽ có... dấu hôn?!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...