Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 71



Bạch Nhung che cổ lùi lại hai bước, ánh mắt hoảng loạn né tránh.

"Em không để ý." Cậu nói nhanh, nhìn Cốc Ly Sơn cầu cứu: "Giờ phải làm sao đây!"

"Chờ chút." Cốc Ly Sơn vội vàng rời đi. Lúc quay lại, trong tay đã có thêm một chiếc choker màu đen: "Đeo cái này vào."

Bạch Nhung cúi đầu, thầm may mắn vì hôm nay mình mặc áo khoác gió màu đen, rất hợp với món trang sức này.

Xác nhận dấu hôn đã được che lại, Cốc Ly Sơn vỗ nhẹ vai cậu: "Vào đi, tôi chờ bên ngoài."

"Vâng."

Trong phòng phỏng vấn chỉ có một bộ sopha, xung quanh là máy quay và đèn chiếu sáng.

Người dẫn chương trình đã ngồi sẵn bên ghế bên trái. Thấy Bạch Nhung bước vào, cô đứng dậy chào hỏi với nụ cười tiêu chuẩn: "Xin chào."

Sau khi Bạch Nhung ngồi xuống, cô nhìn về phía máy quay, ra hiệu không tiếng động để xác nhận thiết bị đã sẵn sàng, mới nói: "Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu buổi phỏng vấn chính thức."

Buổi phỏng vấn kéo dài hai tiếng, lúc kết thúc đã gần mười một giờ.

"Cảm ơn cậu đã chấp nhận phỏng vấn." Trước khi rời đi, nụ cười của người dẫn chương trình chân thành hơn vài phần.

Bạch Nhung đứng dậy bắt tay cô, vừa định đi lại bị gọi lại: "À đúng rồi."

Cô chỉ vào cổ mình: "Choker của cậu hơi bị trượt rồi."

Thấy Bạch Nhung ngơ ngác đưa tay sờ cổ, nụ cười của cô càng sâu hơn: "Chúc cậu với người yêu trăm năm hạnh phúc. Chương trình sẽ phát lúc tám giờ tối nay, mong Bạch tiên sinh chia sẻ trên Weibo giúp chúng tôi."

Bạch Nhung mím môi, hơi ngại ngùng: "Vâng, cảm ơn chị đã nhắc."

Rời khỏi phòng phỏng vấn, Bạch Nhung thở phào một hơi dài.

Cốc Ly Sơn kéo cậu lại, lo lắng hỏi: "Thế nào, thuận lợi chứ?"

"Rất thuận lợi."

"Vậy là tốt rồi. Tối tám giờ tôi sẽ đăng Weibo giúp cậu. Nhớ xem chương trình, xem xong thì đăng bài tương tác với fan."

Bạch Nhung vừa gật đầu vừa đáp, vẫy tay chào hắn: "Em đi tìm Ứng tiên sinh đây."

"Đi đi." Cốc Ly Sơn thở dài: "Hai người ra ngoài nhớ cẩn thận, đừng để bị chụp. Mấy tài khoản marketing chỉ cần một tấm ảnh là có thể bịa cả đống chuyện. Bộ phận truyền thông vừa mới rảnh tay, tôi không muốn họ lại tăng ca đâu."

Bạch Nhung chắp tay sau lưng, chớp mắt giải thích: "Không có đâu, chỉ ăn cơm ở nhà ăn thôi."

Nhà ăn của Sơn Hải do tiểu viện Nhục Thu bao thầu, mùi vị rất ngon, thậm chí còn hơn rất nhiều nhà hàng bên ngoài.

Cốc Ly Sơn mệt mỏi xoa giữa mày: "Tôi chỉ nhắc vậy thôi. Đi ăn đi."

Bạch Nhung không trực tiếp đến văn phòng của Ứng Phi Trục mà ghé qua nhà ăn trước, mua hai ly nước trái cây.

Gõ cửa văn phòng, sau khi đưa cho Ứng Phi Trục một ly, cậu cắn ống hút, ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của y.

Chiếc bàn dài gần hai mét, ngoài một chiếc máy tính và mấy tập văn kiện đơn giản thì không có gì khác, trống trải đến mức không giống văn phòng của một tổng giám đốc điều hành, mà giống như chỗ ngồi của một thiếu gia đến công ty cho có mặt hơn.

Thiếu gia còn chủ động nhường ghế cho Bạch Nhung, thậm chí nói: "Muốn chơi gì không? Mạng công ty ổn lắm, bọn họ nói rất thích hợp để chơi game."

Bạch Nhung ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi: "Ai nói vậy?"

Ứng Phi Trục suy nghĩ một lúc, đáp: "Quên rồi, hình như là trong nhóm chat công ty nói."

Bạch Nhung: "..."

Cũng quá thoải mái rồi, thảo nào nhiều người muốn vào Sơn Hải như vậy.

Chỉ tiếc là từ trước tới nay, Sơn Hải chỉ nhận yêu quái hoặc một số người thường biết đến sự tồn tại của yêu quái.

Ví dụ như đạo sĩ, hoặc hòa thượng.

Lần đầu tiên Bạch Nhung nhìn thấy hòa thượng cũng sốc không nói nên lời. Đối phương có một quả đầu trọc, ăn mặc không khác gì người đi làm bình thường, chỉ là trên tay đeo thêm một chuỗi Phật châu, rất tự nhiên bước đến quầy đồ chay múc cơm.

"Không chơi game đâu." Bạch Nhung nhỏ giọng nói.

Cậu vốn không hứng thú với trò chơi, cho dù vận may trong mấy trò quay thưởng của cậu khá tốt nhưng cậu sinh ra đã không thích chơi game.

So với việc khám phá một trò chơi mới, cậu thích tìm một góc yên tĩnh thoải mái, đọc một quyển sách mình thích hơn.

Những quyển sách về linh dị thần quái mua trước đó cậu gần như đã đọc xong. Tuần trước, cậu lại mua thêm một số sách về dân tục Trung Hoa, có loại phổ cập kiến thức, có loại giả tưởng, cũng có cả tiểu thuyết mạng.

Về mảng đọc sách, cậu rất ít khi kén chọn, gần như thể loại nào cũng đọc được.

Bạch Nhung chống cằm lên bàn nhìn Ứng Phi Trục, thở dài một tiếng.

Ứng Phi Trục dựa lưng vào bàn làm việc, nắm đầu ngón tay trắng mịn của Bạch Nhung nghịch chơi. Thấy cậu có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại nuốt ngược vào, y lên tiếng: "Muốn nói gì?"

Bạch Nhung lấy hết can đảm, thử thương lượng với y: "Ứng tiên sinh, lần sau có thể... không hôn cổ được không?"

Nói xong, cậu lại thấy câu nói của mình chưa đủ, bổ sung thêm: "Cả tay với mặt nữa."

Ứng Phi Trục sững người, ánh mắt chậm rãi dời lên, cuối cùng dừng lại nơi cổ Bạch Nhung đã có thêm một cái vòng choker.

Y hơi cúi người, hơi thở nóng dần áp sát má cậu, đưa tay chạm vào giữa cổ cậu, lòng bàn tay nhẹ nhàng đè lên vùng da gần chiếc choker.

Dấu đỏ từ mép lộ ra.

Giọng y trầm khàn nói: "Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý."

Bạch Nhung khẽ lầm bầm: "May mà anh Ly Sơn phát hiện sớm."

Nếu không, cậu sẽ mang nguyên vết hôn này xuất hiện trước ống kính. Sau khi buổi phỏng vấn phát sóng, cậu thật sự không dám nghĩ tới sẽ có hậu quả như nào nữa.

Ứng Phi Trục từ phía sau ôm lấy cậu, khẽ thở dài: "Lần sau sẽ không nữa, sáng nay không nhìn thấy."

Lúc đó y chỉ mải nhớ lại dáng vẻ tiểu yêu quái run rẩy trong lòng mình khi được thả lỏng, lúc giúp cậu rửa sạch cũng không để ý trên cổ đã xuất hiện dấu vết.

Đôi tình nhân vừa mới ở bên nhau chưa lâu, lén lút ở văn phòng thân mật gần một tiếng mới đi tới nhà ăn dùng bữa.

Vì Phương Bác Thâm đã từ bỏ việc dạy học, Bạch Nhung cũng không cần quay về biệt thự học nữa. Cậu bắt đầu dồn tâm sức vào các lớp hình thể và quản lý biểu cảm của công ty, mỗi tiết hai tiếng, học xong hai tiết thì bên ngoài đã ngả về đêm.

Nhân viên công ty lục tục tan làm, giáo viên phòng huấn luyện cũng đã rời đi từ nửa tiếng trước.

Bạch Nhung đẩy cửa phòng huấn luyện, cả người bỗng cứng đờ.

Đèn hành lang đã tắt quá nửa, chỉ còn lại một ngọn đèn ở vị trí xa phòng huấn luyện nhất còn sáng.

Ứng Phi Trục đứng quay lưng về phía ánh đèn, thân hình cao lớn dựa vào tường. Thấy Bạch Nhung đi ra, y mới lười biếng đứng thẳng người: "Về nhà chứ?"

Bạch Nhung chậm rãi cong mắt cười, ánh nước long lanh trong đôi mắt đen láy: "Ừ, về nhà."

----

Tám giờ tối, Bạch Nhung bày hai hộp cơm trên bàn trà, ngồi ngay ngắn trước tivi đúng giờ.

Ứng Phi Trục thay bộ vest ban ngày, mặc đồ ở nhà màu xanh đậm ngồi cạnh cậu.

Phỏng vấn bắt đầu.

Bạch Nhung dùng tài khoản phụ, lặng lẽ ẩn mình trong khu bình luận Weibo của mình.

- Bắt đầu rồi!

- Trời ơi! Muốn người dẫn chương trình hỏi về cp Ứng Bạch quá! Nhung bảo bình thường không khoe ân ái, làm tôi tò mò tiến triển của hai người ghê!

- Tôi vẫn chưa thể chấp nhận việc Nhung bảo đã có đối tượng...

- Tôi chỉ muốn hỏi khi nào [Vương Triều Hai Mặt] chiếu đây!

Bạch Nhung like hết những bình luận mình nhìn thấy, cắn một thìa cơm, ngẩng đầu chờ phỏng vấn phát sóng.

Trên màn hình tivi, sau khi được cắt dựng, người dẫn chương trình chào hỏi xong liền đi thẳng vào câu hỏi đầu tiên: "Nghe nói [Cục Diện Mờ Sương] là bộ phim đầu tay của Bạch tiên sinh. Tôi rất tò mò lúc cậu biết mình sắp đóng phim, tâm trạng của cậu như thế nào..."

Toàn bộ câu hỏi đều không được thông báo trước, ngay cả Cốc Ly Sơn cũng chỉ nắm đại khái phương hướng.

Ứng Phi Trục xem xong vài câu hỏi, cúi đầu đút cho Bạch Nhung một miếng thịt: "Trả lời không tệ."

"Cô ấy cũng không hỏi câu nào quá khó."

"Cuối cùng có hỏi quan hệ giữa em và tôi không?"

Bạch Nhung im lặng một giây: "...Không có."

Thấy Ứng Phi Trục xụ mặt, Bạch Nhung thở dài, đưa chiếc đùi gà mình vừa cầm lên đến bên miệng y, dùng làm công cụ dỗ dành: "Nhưng sau khi phỏng vấn xong, cô ấy chúc chúng ta trăm năm hạnh phúc."

Khóe môi Ứng Phi Trục nhếch lên: "Không tệ, sau này có thể hợp tác tiếp."

Bạch Nhung: "..."

Là người được phỏng vấn, Bạch Nhung coi như đã biết trước diễn biến tiếp theo. Xem một lúc thấy hơi chán, cậu dứt khoát quay sang đọc bình luận Weibo, tiện nghiên cứu xem fan thích gì.

Cốc Ly Sơn từng nói [Cục Diện Mờ Sương] phát sóng rất hiệu quả. Dù chỉ là vai phụ nhưng thiết lập nhân vật Chử Bạch rất được yêu thích, cộng thêm việc cậu liên tục lên hotsearch gần đây, số fan Weibo của cậu đã sắp chạm mốc mười triệu.

Chưa đầy một năm, chỉ nhờ một show giải trí và một vai phụ phim truyền hình, Bạch Nhung đã đạt được độ cao mà nhiều nghệ sĩ cả đời cũng không chạm tới.

Cốc Ly Sơn bảo cậu chuẩn bị tìm hiểu sở thích của fan trước, vài ngày nữa sắp xếp một số phúc lợi.

Nghĩ vậy, Bạch Nhung liền làm mới khu bình luận.

Vì phỏng vấn phát trên tivi, không thể gửi bình luận trực tiếp, fans chỉ có thể tụ tập trong khu bình luận Weibo và siêu thoại để trò chuyện.

Vừa làm mới xong, Weibo lập tức hiện ra một loạt bình luận mới. Chỉ là hướng đi của bình luận... hình như không giống cậu tưởng tượng.

- Aaa! Bây giờ tôi mới để ý Nhung bảo đeo choker, ngầu quá!!!

- Đẹp ghê! Bảo bảo sau này đeo nhiều vào.

- Choker, cái này tôi rành lắm nha! Tôi mua cho người yêu tôi bao nhiêu cái rồi. Nếu Sơn Hải không cấm nhận quà fan, tôi nhất định phải gửi cho Nhung bảo cả thùng!

- Sao tự nhiên Nhung bảo lại đeo choker vậy? Cũng không phải tạo hình, trên mặt còn không thấy dấu trang điểm.

- Cảm giác như là để che thứ gì đó...

- Vậy câu hỏi là Nhung bảo đeo choker để che cái gì?

- Dấu hôn?

Bạch Nhung: ?

Cái này cũng đoán ra được sao???

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...