"Đã tìm được Đào Ngột rồi." Ứng Phi Trục cúp máy, ngắn gọn thuật lại nội dung cuộc gọi cho Bạch Nhung.
Bạch Nhung giật mình: "Cùng Kỳ không sao chứ?"
Ứng Phi Trục đứng dậy, nhanh chóng hôn nhẹ lên má Bạch Nhung, nói: "Tôi đi tìm cậu ta."
Bạch Nhung cũng hiểu, hiện tại mình đi theo cũng chỉ gây vướng víu, đành đè nén lo lắng, nhìn Ứng Phi Trục rời đi.
Căn biệt thự rộng lớn lập tức trở nên trống trải. Đống hoa giấy màu hồng bên tường theo gió rơi xuống, phủ lên tiếng thở dài khe khẽ của Bạch Nhung.
Chuyện của Chung Tề Lân vẫn cần xử lý, không thể để gã tiếp tục mang tên mình lên Weibo phát điên như vậy.
Sau bữa sáng, Bạch Nhung một mình tới công ty.
Cốc Ly Sơn đang ở bên bộ phận truyền thông, thấy Bạch Nhung tới liền vội vẫy tay, gọi cậu ngồi vào chỗ trống bên cạnh mình.
"Cậu cũng thấy rồi à?" Cốc Ly Sơn thở dài: "Sáng sớm tôi vừa thấy đã hoa mắt luôn."
Một ngày đẹp trời bắt đầu bằng việc khối lượng công việc đột nhiên tăng vọt.
Bộ phận truyền thông vẫn gọn gàng trật tự, rõ ràng không quá hoảng loạn.
Bạch Nhung hỏi: "Có cần thương lượng với anh ta không?"
Cốc Ly Sơn lắc đầu: "Loại chuyện này, tìm cậu ta nói chuyện cũng vô ích. Tôi đề nghị trực tiếp đi theo trình tự pháp luật."
Bạch Nhung không có ý kiến gì. So với chuyện của Chung Tề Lân, với cậu, chuyện của Đào Ngột quan trọng hơn nhiều.
Bạch Nhung chống cằm, thở dài.
Cốc Ly Sơn vừa bàn xong với giám đốc bộ phận truyền thông, quay đầu lại liền nghe thấy tiếng thở dài đó, không nhịn được bật cười: "Sao vậy? Nghĩ tới chuyện buồn à?"
Bạch Nhung mơ hồ đáp: "Không có gì."
Cốc Ly Sơn nói: "Để tôi đoán xem, có liên quan tới Ứng tổng đúng không?"
Bạch Nhung mím môi, cúi đầu đáp khẽ: "Vâng."
Cốc Ly Sơn trêu chọc: "Xem ra tình cảm giữa cậu với Ứng tiên sinh rất tốt."
Bị người đại diện trêu chọc chuyện riêng tư, vành tai Bạch Nhung đỏ lên, vội vàng chuyển chủ đề: "Chuyện đã xử lý xong chưa ạ?"
Cốc Ly Sơn rất tinh ý, không tiếp tục đề tài cũ nữa: "Chắc là nhanh thôi, cậu đi ăn trước đi."
"Chắc là không nhanh vậy đâu." Giám đốc bộ phận truyền thông đột nhiên lên tiếng.
Bạch Nhung sửng sốt: "Lại có chuyện gì nữa sao?"
Giám đốc nghiến răng, gân xanh huyệt thái dương giật liên hồi: "Tì Hưu lên tiếng trên Weibo rồi."
Bạch Nhung: ?
Cậu không dám tin đứng dậy, đi ra sau màn hình máy tính của giám đốc.
Cốc Ly Sơn cũng nhìn thấy: "Vậy phải làm sao bây giờ? Tính khí của Long Phú Tu còn tệ hơn cả Ứng tổng, phải ngăn anh ta lại."
Bạch Nhung: "..."
Cậu bất đắc dĩ lấy điện thoại ra: "Để tôi gọi cho chú ấy."
Cốc Ly Sơn: "Vậy cậu mau đi đi, tôi đi ép nhiệt độ xuống."
Bạch Nhung đi tới lối thoát hiểm.
Giám đốc bộ phận truyền thông uống một ngụm nước, nhắm mắt lại cố gắng bình tĩnh. Hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, không nhịn được phàn nàn: "Cậu nói xem, sao Tì Hưu tự dưng lại nhảy ra làm gì? Không phải anh ta ghét nhất mấy ứng dụng mạng xã hội của loài người sao?"
Cốc Ly Sơn nhún vai: "Sao Tì Hưu có thể để người khác tùy ý nói mình không yêu Bạch Trạch được cơ chứ."
Nói Tì Hưu bao dưỡng Bạch Nhung, chẳng khác nào ám chỉ hắn không toàn tâm toàn ý yêu Bạch Trạch.
Với tính cách của Tì Hưu, chắc chắn không thể nhịn nổi loại lời nói này.
Giám đốc bộ phận truyền thông: "...Chuyện này vốn có thể giải quyết rất đơn giản nhưng nếu Tì Hưu làm cho mâu thuẫn tranh cãi gay gắt hơn, nhiệt độ càng cao sẽ càng khó xử lý."
Cốc Ly Sơn an ủi: "Tì Hưu rất thích Bạch Nhung, xem thử Bạch Nhung có trấn an được anh ta không."
Bên kia, Bạch Nhung đang nói chuyện. Đương nhiên cậu không trực tiếp gọi cho Long Phú Tu mà đổi hướng, chọn liên hệ với Bạch Trạch trước.
Quả nhiên, sau khi liên lạc được với Bạch Trạch, mọi chuyện liền dễ xử lý hơn rất nhiều.
Bạch Trạch dịu dàng nói: "Tôi đi lấy điện thoại của anh ấy ngay."
Bạch Nhung nắm chặt lòng bàn tay, đôi mắt sáng lên như thể lóe lên một tia hy vọng.
"Vâng!"
Có Bạch Trạch trông chừng, Long Phú Tu rất nhanh đã bị tước quyền sử dụng điện thoại.
Bạch Nhung ở lại bộ phận truyền thông thêm một lúc, xác nhận độ nóng của sự việc đang không ngừng hạ xuống mới nhẹ nhõm thở ra. Chỉ là, Long Phú Tu cũng vì thế mà hoàn toàn xuất hiện trước mặt cư dân mạng.
Có người đào ra lịch sử đầu tư phất lên như diều gặp gió của hắn, còn ví von hắn giống Tì Hưu hút tài, đầu tư cái gì là kiếm cái đó. Thế là một đống người thi nhau chia sẻ bài đăng trên Weibo của hắn, mong cọ được chút vận may phát tài.
Gần đến giờ cơm trưa, Bạch Nhung ngồi trong nhà ăn công ty cùng Thi Hoài - người đã lâu không xuất hiện.
Thi Hoài vừa ăn vừa lướt điện thoại, thỉnh thoảng còn bật cười thành tiếng. Hắn giơ điện thoại lên hỏi Bạch Nhung: "Có đôi khi anh thật sự rất bội phục năng lực đào tư liệu của con người trên mạng. Bọn họ vậy mà tra ra được thông tin của Bạch Trạch, bây giờ tất cả đều cho rằng cậu là em trai của Bạch Trạch."
Bạch Nhung đang thất thần uống canh, nghe vậy, hơi kinh ngạc: "Em trai?!"
"Đúng vậy." Thi Hoài nói: "Bề ngoài của đám yêu quái chúng ta gần như không thay đổi, không ai dám đoán cậu là con trai của Bạch Trạch."
"Ừm." Bạch Nhung nghĩ một chút, hỏi: "Nhưng bọn họ dựa vào đâu mà đoán như vậy?"
Yêu quái hóa hình vốn không có chuyện giống nhau hay không, huống chi Bạch Trạch cũng không phải cha ruột của cậu.
Thi Hoài: "Có thể là do họ?"
Bạch Nhung: ???
Hơi qua loa rồi đó...
Thi Hoài nói tiếp: "Thật ra như vậy cũng tốt. Bây giờ toàn mạng đều cho rằng cậu là em vợ hoặc em rể của Long Phú Tu, việc anh ta đứng ra nói giúp cậu cũng hợp lý hơn."
Nói xong, Thi Hoài còn xoay điện thoại đặt trước mặt Bạch Nhung, cho cậu xem bình luận.
"Cậu nhìn đi, giờ mọi người đều đang đùa giỡn bằng mấy cái meme này."
Bạch Nhung cúi đầu xuống, lập tức nhìn thấy vài bình luận.
- Vậy là Bạch Trạch với Bạch Nhung là anh em ruột sao?
- Bảo sao Long Phú Tu lại đứng ra nói giúp Bạch Nhung, hiểu liền.
- Khoan đã! Bạch Nhung không phải lớn lên trong viện phúc lợi sao? Lấy anh trai ở đâu ra chứ?!
- Tôi không nói nha, là bọn họ nói vậy đó...
Thi Hoài nhắc nhở: "Cậu kéo xuống xem tiếp đi."
Bạch Nhung lướt màn hình xuống, mày càng lúc càng nhíu chặt.
Rõ ràng, nếu nói Bạch Nhung với Bạch Trạch là anh em thì chuyện cậu lớn lên ở viện phúc lợi sẽ trở thành một mâu thuẫn rất lớn.
Vì vậy, ngày càng có nhiều người bắt đầu không tán thành cách nói này, thậm chí còn có rất nhiều người điên cuồng tag tài khoản Weibo của Long Phú Tu muốn hỏi cho ra lẽ.
Mà Long Phú Tu - người đáng lẽ đang bị Bạch Trạch trông giữ không biết bằng cách nào đã lên lại được Weibo, thậm chí còn trực tiếp trả lời bình luận.
- Long Phú Tu V: Năm ngoái mới tìm được, có vấn đề gì sao?
Câu này vừa đăng lên, lập tức khiến hội ăn dưa và fans của hắn phấn khích cực độ.
- Trời ơi! Diễn biến gì thế này?!
- Vậy là sau khi Bạch Nhung vào giới giải trí, Bạch Trạch mới tìm được em trai?
- Đoán đúng rồi! Bạch Trạch với Bạch Nhung đúng là anh em! Mấy người trước đó chửi tôi có thể ra xin lỗi được chưa!!!
- Huhuhu! Vậy Nhung bảo có người thân rồi đúng không!
- Bảo sao... Tôi làm fan của Nhung bảo từ rất sớm, từ lần đầu đạo diễn Phương đăng Weibo đã bị nhan sắc kia đánh trúng. Khi đó Nhung bảo rất ngại ngùng, tính cách cũng nội liễm nhưng sau Tết âm lịch năm nay, cảm giác Nhung bảo ngày càng tự tin. Tôi còn tưởng là do nổi tiếng nuôi người, giờ nghĩ lại, có khi là nhờ tình yêu và tình thân.
- Thật tốt quá! Người qua đường đi ngang gửi lời chúc phúc.
- Thật sự cảm động.
- Tôi luôn cảm thấy Long Tì Hưu gấp gáp mắng Chung Tề Lân như vậy chắc còn có nguyên nhân gì khác.
- Tôi là não yêu đương, để tôi đoán thử. Từ góc độ não yêu đương mà nhìn, chuyện này không chỉ liên quan tới Bạch Nhung mà còn liên quan tới vợ Long Phú Tu nữa. Chung Tề Lân nói anh ta bao dưỡng Bạch Nhung, chẳng phải là đang nói anh ta không đủ yêu Bạch Trạch sao? Tôi mà là Long Phú Tu, tôi cũng phải đứng ra mắng, dựa vào đâu mà nói tôi không yêu vợ tôi!
- Góc độ này thật không ngờ tới, cảm ơn não yêu đương đã cung cấp cách nhìn mới! Tiện thể não yêu đương nên được vào diện bảo hiểm y tế.
Bạch Nhung vừa nhìn thấy câu "não yêu đương nên vào diện bảo hiểm y tế", không nhịn được cong cong hai mắt, bật cười.
Thi Hoài cầm lại điện thoại: "Thấy gì mà vui vậy?"
Đôi mắt Bạch Nhung cong thành hình trăng non, tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên rất nhiều: "Thấy mấy lời nói thú vị. Bọn họ đáng yêu ghê."
Thi Hoài véo nhẹ mặt cậu: "Cậu cũng đáng yêu."
Bạch Nhung bị véo đến phồng má, nói chuyện cũng lơ mơ: "Em không có."
"Có."
Một bữa trưa kết thúc trong tiếng cười đùa.
Bạch Nhung với Thi Hoài mang khay đồ ăn tới chỗ thu, cùng nhau rời công ty.
Thi Hoài duỗi lưng, hứng ánh nắng đã lâu không thấy, chậm rãi nói: "Hôm nay anh thấy cậu hình như tâm trạng không tốt lắm, là vì chuyện của Chung Tề Lân à?"
Bạch Nhung do dự vài giây, lắc đầu: "Không phải vì anh ta."
"Vậy là vì Ứng tổng?"
Lần thứ hai bị đoán trúng, Bạch Nhung cũng biết mình không giỏi che giấu cảm xúc, chỉ có thể buồn bực gật đầu.
Thi Hoài quay người, lưng hướng về phía ánh nắng.
Bóng hai người nghiêng nghiêng in trên mặt đất, đi ngang qua dải cây xanh, thỉnh thoảng có mùi hoa nhàn nhạt thoảng tới.
Thi Hoài nói: "Có chuyện gì cứ nói thẳng với anh. Tuy anh chưa từng yêu đương nhưng anh đảm bảo, anh là độc giả cấp tro cốt của mấy trang tiểu thuyết, mấy vấn đề tình cảm này với anh dễ như trở bàn tay."
Trong lòng Bạch Nhung đúng là đang giấu chút chuyện nhưng cậu ngại nói ra.
Thi Hoài nhìn ra được, liền khoác tay lên vai cậu, nói như không có gì: "Chúng ta là bạn bè từng cùng nhau mặc váy, chuyện gì mà không nói được."
"..."
Nhắc tới chuyện váy, sự kiên trì trước đó của Bạch Nhung quả thật tan đi không ít. Cậu im lặng đi về phía trước mấy bước, sau đó quay đầu nhìn Thi Hoài: "Anh..."
Mắt Thi Hoài sáng lên: "Anh?"
Giọng Bạch Nhung nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Anh có... video dạy về phương diện đó không?"
Giọng của Bạch Nhung rất rất rất nhỏ nhưng Thi Hoài vẫn nghe rõ. Hắn vỗ tay cái bốp, làm cậu vốn đã chột dạ xấu hổ liền giật mình run lên.
"Cậu hỏi cái này à, vậy thì đúng người rồi." Thi Hoài ghé sát bên tai Bạch Nhung, thần thần bí bí nói: "Tối về anh sẽ gửi cho cậu một file nén. Yên tâm, chúng đều đã được anh chọn lọc qua, cứ yên tâm mà xem."
Một file nén?
Cổ họng Bạch Nhung căng lên, hoảng loạn không biết làm sao, lòng bàn tay cũng bắt đầu ra mồ hôi, vội vàng lắc đầu: "Không, không cần nhiều vậy."
Thi Hoài tiếp tục: "Yên tâm, toàn là manga anime với truyện tranh thôi. Anh cũng không dám cho cậu xem người thật đâu."
Nếu dám cho Bạch Nhung xem người thật, Thi Hoài dám cá, đợi Ứng Phi Trục về mà biết chuyện này, hắn chắc chắn sẽ bị nấu thành canh rắn.
Đi tới khu ký túc xá, Thi Hoài vẫy tay với Bạch Nhung: "Tới rồi, cậu mau về đi."
Bạch Nhung cũng trở về khu biệt thự, có chút mệt mỏi ngồi phịch xuống sopha.
Điện thoại rung lên một cái. Bạch Nhung cầm lên xem, ngay sau đó cả người cứng đờ.
[Thi Hoài: FILE dạy học.zip]
[Thi Hoài: mỉm cười.jpq]
