Dù đã được nén, dung lượng file vẫn rất lớn, đủ thấy bên trong chứa bao nhiêu "tài liệu dạy học".
Đầu ngón tay Bạch Nhung dừng lại trước màn hình. Cậu hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý thật kỹ rồi mới nhấn vào nút tải xuống.
Thi Hoài quả nhiên không hổ là một trong số ít yêu quái sống trong thế giới giả tưởng, đống truyện tranh hắn sắp xếp vào đó, thể loại gì cũng có.
Bạch Nhung thậm chí còn thấy cả động vật... cơ mà cậu chỉ lướt qua vài lần.
Ở trong thế giới vặn học mạng, hình như thể loại này được gọi là nhân thú gì đó.
Cậu không hiểu, nhưng cậu tôn trọng.
Bạch Nhung chưa xem trọn được một quyển nào đã bị đủ loại ánh sáng "thần thánh" che chắn cùng những dải đen che mã trong truyện tranh làm cho choáng váng, vội vàng khóa màn hình lại.
WeChat của Thi Hoài vẫn rung lên liên tục.
[Thi Hoài: Cảm giác thế nào? Có mấy bộ còn được phong là thần tác trong giới đó!]
[Thi Hoài: Cậu nói xem, nếu sau này anh không trụ nổi dưới tay lão Phương, có phải có thể kiêm chức vẽ truyện tranh không?]
[Thi Hoài: Ê! Nhung bảo, còn đó không?]
"..." Không có, đừng hỏi.
Cả người Bạch Nhung nóng như tôm luộc, chỉ cảm thấy không khí xung quanh cũng nóng rực. Cậu luống cuống bò dậy mở cửa sổ, cho tới khi gió lạnh ào ào tạt vào mặt mới miễn cưỡng tỉnh táo hơn chút.
[Thi Hoài: Người đâu rồi?]
Bạch Nhung cầm điện thoại, ấp a ấp úng gõ chữ trả lời.
[Bạch Nhung: Tuyệt giao một ngày!]
[Thi Hoài: ???]
[Thi Hoài: Sao vậy?]
[Thi Hoài: Nhung bảo giận à? Thôi được rồi. Anh thừa nhận mấy thứ cho cậu xem có hơi quá tay, nhưng thật sự là tài liệu dạy học mà.]
[Thi Hoài: Không trả lời cũng được, nhưng nhớ cất kỹ mấy tài liệu đó, đừng để Ứng tổng phát hiện...]
Bạch Nhung đọc hết loạt tin nhắn Thi Hoài gửi tới, lại thoát ra nhìn một lượt mục nền đang chạy, cuối cùng chọn cách lặng lẽ nhét nó vào chỗ sâu nhất trong điện thoại.
May là cậu với Ứng Phi Trục không có thói quen kiểm tra điện thoại của đối phương. Nếu không có gì bất ngờ, chuyện này sẽ vĩnh viễn bị chôn trong điện thoại của cậu, cho đến ngày đổi máy mới.
Bạch Nhung không còn tâm trạng học thêm kiến thức mới nào nữa. Cậu cất điện thoại đi, nắm khung cửa sổ, đạp lên bệ cửa rồi bật người nhảy xuống dưới.
Đây đại khái là một trong những chỗ tốt của việc trở thành yêu quái. Dù Bạch Nhung vẫn chưa biết dùng pháp thuật gì, nhưng thể chất của cậu đã vượt xa con người. Độ cao như tầng hai, tầng ba với cậu chẳng khác nào bước xuống vài bậc thềm.
Mặt đất trong sân đã phủ một lớp cánh hoa rơi. Bạch Nhung cẩn thận tránh né, sợ giẫm nát chúng.
Khu biệt thự vẫn yên tĩnh như thường lệ, tựa như một tòa thành trống.
Bạch Nhung tiện tay ngắt một chiếc lá, lang thang vô định đi trong trong khuôn viên.
Thực vật trên đại trận tụ linh dường như không thuộc cùng một mùa. Mới đi chưa đầy trăm mét, cậu đã lần lượt thấy cảnh xuân, hạ, thu, đông cùng tồn tại.
----
Suốt bảy ngày liền, Ứng Phi Trục vẫn chưa trở về nhưng mỗi tối trước khi Bạch Nhung đi ngủ, y đều sẽ gọi điện cho cậu.
Đào Ngột có khả năng chạy trốn cực nhanh, quan trọng nhất là hắn có thể mượn oán khí dày đặc để hòa lẫn vào trong đó, khiến Cùng Kỳ với Ứng Phi Trục rất khó bắt được quỹ đạo chạy trốn.
Gió ấm theo ánh tà dương tràn vào, cửa sổ bị lá hòe và những chùm hoa hòe dài che kín, hơi thở riêng của mùa xuân ở khắp nơi.
Bạch Nhung ngồi xếp bằng trên thảm, nửa thân trên tựa vào sopha. Trong tay cậu là một chiếc máy tính bảng, trên màn hình chính là "tài liệu dạy học" từng bị cậu cất giấu.
Sau bảy ngày tự mình giằng co, cuối cùng Bạch Nhung vẫn quyết định nhân lúc Ứng Phi Trục chưa về, cẩn thận nghiên cứu lại đống "tài liệu học tập" này.
Linh khí suy giảm, oán khí lan tràn.
Nếu không có cách nhắm trúng để tiêu diệt Đào Ngột, hắn sẽ bất tử bất diệt.
Với thực lực của Ứng Phi Trục - người đứng đầu yêu giới - muốn giết Đào Ngột không hề khó. Nhưng sau khi giết, có thể là vài năm, vài tháng, thậm chí chỉ vài ngày, "Đào Ngột" vẫn có thể mượn oán khí dồi dào để tái sinh, hoặc nói đúng hơn là xuất hiện một "Cùng Kỳ", "Thao Thiết" mới.
Dù không ai nói ra nhưng từ thái độ của mọi người, Bạch Nhung vẫn cảm nhận được, có lẽ hiện giờ chỉ có mình cậu mới có khả năng đối kháng với oán khí.
Chẳng qua hiện giờ cậu yếu đến mức đáng thương, nhiều lắm chỉ có thể giúp vài người bình thường hóa giải oán khí, hoàn toàn không thể so với oán khí bám trên người Đào Ngột.
Nếu muốn trong thời gian ngắn nâng cao thực lực, chỉ còn cách lựa chọn con đường tu hành của nhân loại, hay nói cách khác là... song tu.
Cách trước đó Bạch Nhung đã thử rồi.
Nhìn Phương Bác Thâm chỉ trong một ngày đã bạc hết cả đầu, cậu liền biết con đường này với mình là đường chết.
Vậy chỉ còn lại cách duy nhất, song tu.
Bản thân Bạch Nhung không bài xích song tu. Cậu với Ứng Phi Trục yêu nhau tự do, hiện tại là một cặp đôi danh chính ngôn thuận. Chỉ là những cảm xúc ngượng ngùng kia, cậu vẫn chưa thể vượt qua được.
Truyện tranh lật hết trang này đến trang khác. Bạch Nhung ôm gương mặt nóng bừng của mình, đến cả hô hấp cũng trở nên nóng rực.
Quá... quá khoa trương rồi!
Nhìn hình ảnh trên màn hình, Bạch Nhung ngẩn người, hoàn toàn không phát hiện ra rằng cửa phòng phía sau đã bị mở từ bên ngoài hơn nửa phút trước.
Cậu xem chưa được bao lâu, cuối cùng còn trực tiếp nhắm mắt lại, lật úp máy tính bảng xuống ghế.
Không thể nhìn thẳng được!
Có lẽ vì đã bị thế giới giả tưởng nhuộm quá sâu, trong truyện tranh... bất kể là kích thước của người bên trên hay khả năng chịu đựng của người bên dưới đều vượt xa sức tưởng tượng của Bạch Nhung.
"Đang xem gì vậy?" Một hơi thở quen thuộc nhẹ nhàng đáp xuống vai Bạch Nhung.
Bạch Nhung giật mình quay người, đối diện với gương mặt Ứng Phi Trục cười như không cười. Khi đối phương khẽ nhướn mày, gương mặt vốn đã đỏ bừng của cậu lập tức như bị hấp chín.
Đôi môi hồng của cậu hé mở, đôi mắt đen mở to, yết hầu khẽ lăn, từ đầu đến chân đều viết rõ bốn chữ: có tật giật mình.
"Ứng, ứng tiên sinh!" Bạch Nhung ngồi trên sopha, dùng thân mình che máy tính bảng: "Anh về từ lúc nào vậy?"
Âm cuối của cậu rất mềm nhẹ, đôi mắt tròn xoe đầy lúng túng.
Ứng Phi Trục rất khó miêu tả cảm xúc lúc này.
Y đuổi theo Đào Ngột suốt một vòng lớn, gần như đi khắp Hoa quốc, cuối cùng vẫn chỉ có thể tạm thời từ bỏ. Vốn định sau khi về sẽ cho tiểu yêu quái lâu ngày không gặp một bất ngờ, nào ngờ lần này lại là y tự nhận được bất ngờ trước.
Ánh mắt Ứng Phi Trục khóa chặt gương mặt chột dạ của Bạch Nhung. Trong đôi mắt sâu không thấy đáy kia, dường như đang ấp ủ điều gì đó nguy hiểm.
Bạch Nhung ho khẽ một tiếng.
Ứng Phi Trục đưa tay ra, cánh tay vòng qua sau eo cậu, dừng lại trên chiếc máy tính bảng bị giấu phía sau.
Bạch Nhung:!!!
Cậu định vươn tay giành lại, cổ tay đã bị Ứng Phi Trục dễ dàng nắm chặt.
Máy tính bảng không hề khóa màn hình, Ứng Phi Trục rất nhẹ nhàng đã bật sáng màn hình.
Nhìn việc mình lén lút làm bị bại lộ hoàn toàn, dưới ánh mắt thong dong của Ứng Phi Trục, Bạch Nhung cúi đầu cực thấp, rầu rĩ nói: "Được rồi, anh có gì cứ hỏi thẳng đi."
Dù không ngẩng đầu, cậu vẫn cảm nhận rõ ánh nhìn nóng rực kia.
Nghĩ tới đó, thân thể Bạch Nhung không tự chủ được mà run nhẹ.
Không gian trong phòng yên tĩnh đến mức nghẹt thở. Bạch Nhung chịu không nổi, đưa tay chạm vào Ứng Phi Trục: "Anh..."
Cậu vừa lên tiếng, đã bị Ứng Phi Trục đè xuống sopha, theo sau là một nụ hôn sâu đầy chiếm hữu. Cánh tay rắn chắc siết chặt sau eo cậu, ôm trọn lấy vòng eo, lực mạnh đến mức như muốn dung cậu vào xương thịt của đối phương.
Bạch Nhung vừa giãy giụa một chút, đùi đã vô tình chạm phải nguồn nhiệt đang dâng lên.
Cảm nhận rõ ràng kích cỡ kia, cậu lập tức sững người.
Trong khoảnh khắc đó, những hình ảnh truyện tranh bị quên đi lập tức đồng loạt ùa về trong đầu.
"..." 😱😱😱
