1.
Thời tiết tháng 9 còn mang theo dư nhiệt của giữa hè, đặc biệt là giữa trưa, lá cây trong trường đều bị phơi đến cong lại.
Trong nhà ăn người chen người chúc, càng nóng hơn bên ngoài vài độ, mọi người vừa oán giận trường học sớm tắt điều hòa quả thực không có tính người, vừa vươn cổ nhìn quanh 4 phía tìm chỗ trống.
"Ê, cái bàn kia chỉ có một người!"
Có người chú ý tới một góc nào đó, vừa muốn vỗ vỗ bạn đồng hành, nhưng sau khi nhìn rõ ràng liền chần chờ nói:
"Ơ...... từ từ, thôi bỏ đi, chỗ đó hình như là Hứa Trú ngồi."
Mấy người vừa chuẩn bị qua đó tập thể dừng bước, đồng loạt lùi về sau nửa bước.
2.
Hứa Trú, người không như tên, tuy rằng trong tên có mang chữ "Trú" (ban ngày), nhưng bản thân thoạt nhìn không dính dáng chút quan hệ nào với "nhiệt tình" "vui vẻ" "mặt trời nhỏ", ngược lại càng giống một loại sinh vật âm u nào đó ngày ngủ đêm bay.
Đồng phục quá khổ khiến cậu trông đặc biệt gầy gò, sắc mặt quá mức tái nhợt, làm tôn lên dáng vẻ hơi bệnh tật, mái tóc đen nhánh đối với con trai mà nói thì hơi dài, hơn nữa cũng không tính là quá gọn gàng, tóc mái lộn xộn luôn che khuất một nửa đôi mắt, cậu còn thường xuyên cúi đầu, chỉ lộ ra đôi môi mím nhẹ và cái cằm nhọn nhọn.
Người từng gặp Hứa Trú đều không chút nghi ngờ, nếu người này xuất hiện trong anime, thì sau lưng nhất định tỏa ra một đám bóng ma bán vĩnh cửu màu xanh đen, vừa ra sân còn sẽ được phối với một loại nhạc nền âm sâm trầm thấp nào đó, đi theo phong cách u linh tiêu chuẩn.
Mọi người đều có bản năng xu lợi tị hại, đặc biệt là trong một đám học sinh cấp 3 thanh xuân dào dạt khí thế ngất trời, dị loại như Hứa Trú quả thực không phải đối tượng mọi người vui vẻ kết giao, cho nên Hứa Trú luôn độc lai độc vãng, đi học tan học, ăn cơm tản bộ, đều là lẻ loi hiu quạnh.
Thỉnh thoảng cũng sẽ có bạn học cảm thấy cậu như vậy đáng thương, chủ động bắt chuyện với cậu, nhưng chỉ sẽ nhận được ánh mắt như nhìn người lạ và câu trả lời đơn âm tiết lạnh lùng cứng ngắc của Hứa Trú.
Thời gian dài, mọi người đều ở sau lưng bàn tán cậu là một kẻ quái dị cô lập không giải thích được, cũng liền không ai muốn tiếp xúc gì với cậu nữa.
3.
Mấy bạn học tìm chỗ ngồi cuối cùng rất may mắn tìm được một cái bàn trống ở nơi cách Hứa Trú không xa.
Mọi người vừa ăn cơm vừa thảo luận chuyện liên quan đến Hứa Trú, thỉnh thoảng còn lặng lẽ liếc mắt nhìn sang một cái.
Nhưng trung tâm chủ đề Hứa Trú đối với việc này hoàn toàn không biết gì cả, cậu đang nghiêm túc đấu tranh với tôm to kho tàu trong khay cơm.
Tốn sức bóc vỏ tôm ra, thiếu niên âm u lạnh lùng trong miệng mọi người mấp máy môi, không tiếng động mắng một câu:
"Đệt."
Con tôm này mặc là vỏ hay là áo bó thế, tại sao khó bóc như vậy? Khó bóc thì thôi đi tại sao khó ăn như vậy? Khó ăn thì thôi đi ít nhất phải nấu chín chứ. Học cả buổi sáng còn phải ăn loại đồ này, quả thực là sự tra tấn kép về tinh thần và thể xác. Dì nhà ăn chú cầm muôi các người hơi bị làm nhiều việc quá vô đạo bất lương đấy nhé, một mạng tôm tốt lành cứ thế chết oan, hay là nói thật ra các người đang làm việc thiện, phóng sinh mấy con tôm này vào trong chảo dầu đi? A di đà phật lần sau xin hãy để chúng nó bơi lội trong nồi thêm một lát được không?
Nếu oán thầm có thể văn tự hóa, thế giới của Hứa Trú đã bị màn đạn rợp trời dậy đất lấp đầy.
Cậu không chút biểu cảm nhìn chằm chằm khay cơm vài giây, cuối cùng vẫn từ bỏ mấy con tôm to kho tàu khó mà nuốt trôi kia, bắt đầu vừa gắp cải thìa ăn vừa suy nghĩ về chuyện dã ngoại đi bộ đường dài tuần sau.
4.
Tổ chức du lịch mùa thu là thông lệ từ khi trường Nhất Trung thành lập đến nay, lúc họp đại hội thứ 2 chủ nhiệm giáo dục ở trên bục diễn thuyết cố ý sục sôi nhiệt huyết tuyên dương lịch sử lâu đời và ý nghĩa quý giá của hoạt động này, để mọi người lĩnh hội thời gian mùa thu vàng, tranh làm thanh niên tốt đẹp.
Nhưng Hứa Trú không định đi.
Cũng không phải cậu không muốn hưởng ứng lời kêu gọi tranh làm thanh niên tốt đẹp, thuần túy là bởi vì tham gia du lịch mùa thu phải lập nhóm 4 người, mà cậu ở trường học một người bạn cũng không có.
Nếu muốn tham gia, vậy thì có nghĩa là cậu phải tìm một đội ngũ gia nhập, phải chủ động nói chuyện với người khác, phải giới thiệu bản thân với người khác, còn phải mỉm cười thể hiện sự thân thiện......
Hứa Trú chỉ mới nghĩ thôi đã cảm thấy thở không nổi, nếu thật sự có một ngày như vậy, cậu đoán mình sẽ giống như con thằn lằn bị bỏng chân trên bề mặt sa mạc 70 độ mà hoảng hốt bỏ chạy.
Mà chờ người khác tới mời cậu dường như cũng là chuyện không thể nào, rốt cuộc mọi người đều kính nhi viễn chi với cậu.
Hứa Trú chậm chạp nhai một cọng cải thìa, thầm nghĩ xác suất có đội ngũ mời cậu đoán chừng cũng xấp xỉ xác suất hôm nay cậu nảy ra ý nghĩ kỳ lạ ăn hết đĩa tôm to kho tàu này.
Cậu đang nghĩ ngợi, trước người bỗng nhiên có một mảng bóng râm bao phủ.
Hứa Trú mờ mịt ngẩng đầu, liền thấy một nam sinh dáng người to béo vạm vỡ mắt lộ hung quang đứng trước mặt, đối phương khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm cậu:
"Ê, cậu, du lịch mùa thu chung một nhóm với bọn tôi!"
5.
Hứa Trú: ?
Tôm to hiển linh?
6.
Lý Cát nghĩ, nếu không phải vô luận như thế nào cũng không gom đủ 4 người, cậu ta tuyệt đối không có khả năng chủ động nói chuyện với cái tên âm sâm bệnh tật này.
Càng đừng nhắc tới chủ động mời người này vào trong đội ngũ của mình.
Nhưng hiện tại thời thế ép người, sau khi ngồi ở bên bàn ăn hốc đủ 2 cây quẩy nhỏ hương hồi, Lý Cát cuối cùng vẫn quyết định buông tha dáng vẻ, miễn cưỡng mời Hứa Trú tới cùng bọn họ lập một nhóm.
"Cậu nghe hiểu không?"
Thấy Hứa Trú không nói lời nào, Lý Cát "bộp" một tiếng đập một tờ giấy lên bàn, không kiên nhẫn nhìn nhìn cổ tay, "Nhanh làm xong thủ tục đi, tôi đang vội, còn phải đến sở làm chút việc."
Ánh mắt Hứa Trú đi theo chuyển tới trên cổ tay người này, khóe miệng không dấu vết giật giật, đồng hồ của đại ca này sao lại là vẽ lên vậy, còn vẽ logo Ferrari nữa......
Tiếp theo cậu lại cúi đầu nhìn tờ giấy kia ——《Đơn Đăng Ký Lập Nhóm Du Lịch Mùa Thu》.
Hứa Trú lâm vào sự chần chờ thật sâu.
Đây coi như là mời sao? Thật sự coi như là mời sao? Đại khái chắc có lẽ là vậy đi. Nhưng người trước mắt này thoạt nhìn hình như không được bình thường cho lắm, thôi bỏ đi, không nên so đo nhiều như vậy, rốt cuộc cũng là cành ô liu mà bạn học vươn ra, tuy rằng cành ô liu này giống như là chặt xuống từ trên cây cổ thụ cong queo...... Chỉ là dù sao qua vài ngày nữa cậu cũng không có chuyện gì phải làm, hơn nữa, nghe nói du lịch mùa thu sẽ đi công viên động vật hoang dã hình như cũng rất thú vị, vẫn là đồng ý trước đi.
Ở trong não dùng "đi và không đi" bay nhanh cấu tứ ra bài văn nghị luận 5000 chữ, Hứa Trú hít thở sâu với biên độ nhỏ một lần, không chút biểu cảm gật gật đầu, soạt soạt ký tên của mình lên giấy.
"Được."
Sau đó, cậu nắm chặt bút, thầm nghĩ dù sao cũng phải tỏ vẻ thân thiện với đồng đội mới một chút, vì thế thập phần gian nan chủ động mở miệng:
"Bạn học, cậu là?"
7.
Lý Cát không thể tin nổi trừng mắt nhìn Hứa Trú.
3 năm, từ lớp 10 đến lớp 12, cậu ta với Hứa Trú đã làm bạn cùng lớp 3 năm.
Hứa Trú thế mà lại, không biết, cậu ta là ai?!
Lý Cát sắp nổi giận, "Cậu nhìn dáng người này của tôi xem, cậu nhìn khuôn mặt này của tôi xem, nam minh tinh thời kỳ đỉnh cao cũng chỉ ngang ngửa với tôi, cậu thế mà không biết tôi tên là gì?!"
8.
Hứa Trú áy náy nghiêm túc quan sát người này một hồi, suy tư một lát, phỏng đoán nam minh tinh trong miệng cậu ta nói hẳn là Minh Béo.
Nhưng mà Hứa Trú thừa nhận, không nhận ra bạn học đích thực là lỗi của cậu, bởi vì cậu mù mặt nặng, hơn nữa trong trường ai ai cũng đều mặc đồng phục giống hệt nhau, thoạt nhìn quả thực không khác gì sản phẩm trên cùng một dây chuyền sản xuất.
Vì vậy, sau khi Minh Béo báo ra tên của mình là Lý Cát, cậu vừa cúi đầu bới tôm to, vừa nghiêm túc nhẩm đọc vài lần.
9.
Lý Cát vẫn không vui vẻ lắm nhét tờ giấy kia vào túi, xoay người đi về hướng nhà vệ sinh.
Đi được một nửa, cậu ta bỗng nhớ ra còn chưa trao đổi phương thức liên lạc với Hứa Trú, cũng chưa hẹn xong địa điểm tập hợp.
Cậu ta xoay người quay lại, "Ê, giữa trưa ngày kia gặp mặt bọn tôi ở siêu thị phía Tây cổng trường."
Hứa Trú mờ mịt ngẩng đầu lên từ trong đống tôm.
"Bạn học, cậu là?"
10.
Lý Cát: ???
Lý Cát: !!!
11.
Cái chứng mù mặt chết tiệt.
Sau khi lần giao thiệp gian nan thứ 2 kết thúc, Hứa Trú thở dài một hơi thật sâu, bắt đầu căm ghét thế giới trong mắt người mù mặt này.
Cậu không còn sức lực đối phó đĩa tôm to sống sượng kia nữa, đành phải học dì nhà ăn làm việc thiện, phóng sinh bọn chúng vào thùng rác.
Nhưng lúc rửa sạch tay chuẩn bị rời đi, Hứa Trú bỗng bắt được một cái tên quen thuộc trong tiếng trò chuyện của các bạn học xung quanh.
"Ủa, cửa kia là ai, Giang Linh sao?"
Hứa Trú lập tức ngẩng đầu nhìn về phía cửa nhà ăn, một bóng dáng đã sớm in sâu trong lòng ngàn vạn lần liền đâm sầm vào tầm mắt cậu.
Tiếng người ồn ào từng chút một lui đi, xung quanh an tĩnh lại, tất cả mọi thứ đều chậm lại trong ánh mắt Hứa Trú, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch vang lên bên tai cậu, chậm rãi mà trịnh trọng.
Thật ra, cậu cũng không phải là ai cũng không nhận ra.
________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Câu chuyện nhỏ khoảng 10 vạn chữ, 8 giờ tối cập nhật
^_^
