Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 2



Giang Linh là một trong số ít người Hứa Trú có thể dựa vào mặt để nhận ra.

Còn về rốt cuộc là tại sao, Hứa Trú cũng không hiểu, cậu từng nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, kết luận cuối cùng rút ra là —— bởi vì Giang Linh lớn lên quả thực là quá đẹp mắt.

Đẹp đến mức quả thực là kinh tâm động phách biệt xuất tâm tài phế tẩm vong thực xuất loại bạt tụy.

Hệ mặt nét đậm da trắng lạnh vai rộng eo thon mày mắt sắc bén.

Đứng trong đám người, vậy thì chẳng khác nào trong kịch câm đen trắng xuất hiện một người rực rỡ sắc màu, trong phim hoạt hình phẳng 2D xuất hiện một mô hình 3D, trong đống điểm ảnh pixel xuất hiện một cái 4K độ nét cao.

Đến nỗi người này có thể đột phá giới hạn sinh lý của chứng mù mặt, đường hoàng chiếm cứ vị trí trung tâm lâu dài không dứt trong tầm mắt của Hứa Trú.

Hứa Trú lại nghĩ, thật ra cũng không chỉ là ở trong tầm mắt.

13.

Hứa Trú lần đầu tiên chú ý tới Giang Linh cũng là vào lúc này năm ngoái, cũng là tháng 9 sau khi vừa khai giảng, trời nóng đến mức lòng người phiền muộn, nhưng trường học cứ khăng khăng muốn khua chiêng gõ trống tổ chức đại hội thể thao.

Dựa vào thân hình thoạt nhìn gió thổi là ngã và độ tồn tại cực thấp không ai nhớ tới, Hứa Trú thành công trốn thoát khâu bắt lính của tất cả các hạng mục.

Kết quả còn chưa vui vẻ được bao lâu, trường học liền ra thông báo, trong thời gian đại hội thể thao không được tự ý rời trường, cũng không được vô cớ xin nghỉ, không có hạng mục thi đấu cũng phải ngồi trên khán đài chạy cùng toàn hành trình.

Bạn học trong lớp đa phần đều chen chúc dưới cái lều che nắng không lớn lắm, không ai ngồi cạnh Hứa Trú, cho dù nhìn qua cũng là dáng vẻ tránh còn không kịp.

Hứa Trú xoắn xuýt do dự nửa ngày xem có nên ngồi qua đó không, vừa chạm phải ánh mắt như vậy, liền lập tức giống như quả bóng xì hơi, cảm thấy mình vẫn là tùy tiện tìm một chỗ thì hơn.

Mặc dù cậu đã sớm có thể làm được việc không để ý đến ánh mắt của người khác, nhưng tâm trạng vẫn không thể tránh khỏi mà thất vọng đi xuống.

Cuối cùng Hứa Trú ngồi ở nơi không xa không gần với lớp học, không có lều che nắng, giữa trưa trời hơn 30 độ, suýt chút nữa phơi cậu thành xác ướp.

14.

Ánh nắng chói mắt, người thi đấu trên sân trong mắt Hứa Trú hơi cận thị chỉ là từng chấm nhỏ đang di chuyển, bữa trưa cậu ăn hơi nhiều, lúc ngồi trên khán đài đang ở trong một loại trạng thái say tinh bột buồn ngủ.

Thoáng cái, trước người bỗng nhiên tối sầm lại, giống như mặt trời trong nháy mắt bị mây che khuất vậy.

Hứa Trú sửng sốt một chút mới mờ mịt ngẩng đầu, sau đó liền thấy trước mắt có một nam sinh mặc áo bóng rổ màu xanh lam đang đứng, tóc mái đối phương ướt đẫm mồ hôi, làn da vốn trắng lạnh ửng lên màu đỏ sau khi vận động, tuy rằng hô hấp có hơi không đều, nhưng ánh mắt thì rất bình tĩnh.

Trong nửa giây đối diện ngắn ngủi, Hứa Trú phát hiện đồng tử người này rất đen, tỏa ra dáng vẻ rất lạnh lùng, giữa lông mày cũng bao phủ một loại cảm giác xa cách rất nhạt, nhưng trên má thế mà có lúm đồng tiền như ẩn như hiện, cho dù là bệnh nhân mù mặt nặng như cậu nhìn vào, đối phương lớn lên cũng có hơi quá mức đẹp trai đấy.

Nhưng mà, người này đứng ở đây làm gì?

So với lòng yêu cái đẹp, chứng sợ xã hội của Hứa Trú vẫn chiếm thế thượng phong, cậu bay nhanh tránh đi ánh mắt của người này, cả người co rúm đến mức giống như có sâu đang bò, dự cảm phải đối thoại giao lưu với người khác giống như vòng sáng đèn pin của chủ nhiệm giáo dục bắt học sinh vi phạm kỷ luật bao trùm lấy cậu.

Vài giây ngắn ngủi —— đối với Hứa Trú mà nói là cực kỳ dài dằng dặc, người kia rốt cuộc cũng mở miệng nói:

"Xin chào, có thể ngồi cạnh cậu không?"

15.

Ý nghĩ đầu tiên của Hứa Trú là: Giọng người này thật dễ nghe.

Ý nghĩ thứ 2 là: Hả? Từ từ, vãi, cậu ấy nói cái gì cơ? Ngồi cùng nhau? Với tôi? Cậu ấy muốn ngồi cùng tôi? Tại sao lại ngồi cùng tôi? Cậu ấy không biết mọi người đều ghét tôi sao? Hơn nữa ở đây cũng không có dù che nắng cậu ấy không sợ nắng sao? Chẳng lẽ cậu ấy là tinh linh vườn trường truyền bá hòa bình và tình yêu thương nào đó, hay là nói cậu ấy chơi Truth or Dare thua nên phải qua đây nhận trừng phạt?

Trong nháy mắt, trong đầu Hứa Trú toát ra vô số nghi vấn, dấu chấm hỏi rợp trời dậy đất không phanh lại được, quả thực có thể chất đầy sân thể dục.

Nhưng mặc dù như vậy, ở trong mắt người khác, cậu chỉ khựng lại một chút, sau đó không được tự nhiên lắm, cứng ngắc gật gật đầu, rất nhỏ mà đáp một tiếng:

"... Ừm."

16.

Vừa tham gia xong 2 trận đấu Giang Linh vừa nóng vừa mệt, nhưng đại khái là do sự bài tiết của adrenaline và dopamine, tinh thần của anh ngược lại còn hoạt bát hơn bình thường một chút.

Bạn học trong lều che nắng cách đó không xa gọi tên anh vẫy tay với anh, nhưng anh chỉ khẽ gật đầu một cái, không có qua đó ngồi.

Dưới lều che nắng quá nhiều người, Giang Linh không thích chen chúc với người khác lắm, hơn nữa là trong tình huống ai nấy đều đổ mồ hôi dính nhớp nháp thế này, ngồi trong đám người quả thực là một tai nạn.

Cho nên sau khi anh xuống sân, nhìn quanh khán đài một vòng, không chút do dự chọn định chỗ trống bên cạnh nam sinh này.

Có gió thổi qua, không khí oi bức dính dáp rốt cuộc cũng lưu động một chút.

Giang Linh nhìn về phía người bên cạnh, xuất phát từ phép lịch sự đặt câu hỏi: "Cậu muốn uống nước không?"

Lúc vừa đi qua đây, trên đường có không ít người đưa nước cho anh, Giang Linh đa số đều không nhận, cuối cùng chỉ cầm 2 chai do bạn học bên hậu cần đưa.

Ánh mắt rơi xuống gò má tái nhợt ửng hồng và đôi môi hơi khô khốc của nam sinh bên cạnh, anh không do dự lắm, đưa qua một chai.

"Cái này cho cậu."

Đối phương nhìn anh một cái, sau đó bay nhanh dời tầm mắt đi, kế đến nhìn anh một cái nữa, một lần nữa bay nhanh dời tầm mắt đi.

Cuối cùng mới chậm chạp nhận lấy chai nước kia, sau đó nói một câu cảm ơn rất nhỏ.

Giang Linh: "......"

Giang Linh bất giác s* s**ng mặt mình một cái.

Trên mặt anh có thứ gì sao? Người này sao lại bày ra bộ dáng không muốn nhìn anh cũng không muốn để ý tới anh vậy?

Hay là nói anh mạo muội qua đây ngồi, làm phiền đến đối phương?

17.

Lúc nắm chai nước đá kia vào trong tay, trong lòng Hứa Trú thình thịch nhảy loạn, không biết là bởi vì say tinh bột hay là bởi vì trúng nắng, cảm giác choáng váng kia càng lúc càng mãnh liệt.

Đẹp trai quá.

Lén lút nhìn một cái.

Đẹp trai quá.

Lén lút nhìn thêm cái nữa.

Thân chai lạnh lẽo ướt sũng dán chặt vào lòng bàn tay cậu, nhiệt độ hạ xuống, nhưng trong lòng vẫn giống như bị nắng gắt chiếu vào vậy.

Một chút thất vọng do bị bạn học bài xích ban nãy của Hứa Trú biến mất một cách rất kỳ diệu, cứ như quần áo bị thấm ướt được phơi khô dưới ánh mặt trời to lớn, trở nên khô ráo ấm áp.

Năng lực giao lưu với người khác của cậu cơ bản bằng 0, điểm kỹ năng chủ động bắt chuyện càng chưa bao giờ được thắp sáng, hiện tại chỉ dám cúi đầu nhìn cái bóng của 2 người, lặp đi lặp lại khen ngợi vị bạn học soái ca này thật là người đẹp thiện tâm.

Cái bóng trên mặt đất động đậy, đối phương nghiêng người, dựa qua đây một chút.

18.

Thi đấu trên sân thể dục không biết đã tiến hành đến bước nào, tiếng hò reo đợt sau cao hơn đợt trước.

Trong tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, Giang Linh khẽ cúi người, rũ mắt dò hỏi, ngữ khí rất lịch sự:

"Tôi có làm phiền cậu không?"

Giọng nói trầm thấp êm tai vang lên bên tai Hứa Trú, lông mi cậu run lên, đồng tử phóng đại, giống như bị Medusa nhìn chằm chằm cứng đờ tại chỗ, máu nhanh chóng dồn lên vành tai.

Hứa Trú đã nhớ không rõ lần trước dựa vào người khác gần như vậy là lúc nào.

Trong đại não phảng phất có một đống người tí hon đang chạy loạn không chút manh mối, vừa vỗ vào bảng điều khiển đang bốc ánh sáng đỏ vừa hét to:

Nhiệt độ cao! Nhiệt độ cao! Mất khống chế! Mất khống chế!

Cậu cố tỏ ra trấn định, từ trong cổ họng nặn ra một chữ "Không" hơi lạc điệu.

Nói xong, Hứa Trú thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ lần này đối thoại hẳn là nên tạm dừng một đoạnnhỉ?

Cậu lặng lẽ ngước mắt nhìn qua.

Tóc vụn trước trán đối phương bị gió thổi lên, vẫn là bộ dáng cao lãnh chi hoa lạnh nhạt tự kiềm chế kia, chỉ là khóe môi không rõ ràng cong lên một chút, lúm đồng tiền cũng nhàn nhạt lộ ra.

"Vậy thì tốt."

19.

Mãi cho đến khi đại hội thể thao trôi qua rất lâu, lâu đến mức lá cây trên sân thể dục từ xanh mướt biến thành khô vàng, sau đó rơi xuống đất bị tuyết bao phủ.

Buổi chiều ngồi cùng một chỗ với Giang Linh kia vẫn mang theo một chút mùi hương khô ráo bị ánh mặt trời phơi thấu, lặp đi lặp lại xuất hiện trong giấc mơ của Hứa Trú.

Đến nỗi thỉnh thoảng chính bản thân Hứa Trú cũng sẽ hoài nghi, đây có thể chỉ là một giấc mộng tưởng tượng ra, mà không phải là quá khứ chân thực đã xảy ra.

Nhưng thật thật giả giả không quan trọng, quan trọng là người này đã thành công chiếm cứ trung tâm tầm nhìn của cậu.

Đối với Hứa Trú mà nói, nhìn thấy Giang Linh cũng đồng nghĩa với việc nhìn thấy một đóa hoa độc nhất vô nhị trong một đống hoa giống hệt nhau.

20.

Thứ thu hút Hứa Trú ở Giang Linh không chỉ là tầm mắt, còn có một số thứ khác không nói rõ không tả rõ được.

Cậu bắt đầu lưu ý người này ở trong trường.

Cậu biết được đối phương chính là siêu cấp học thần học kỳ trước vừa chuyển trường tới đã giành được vị trí đứng đầu bảng đỏ của khối, là giáo thảo được công nhận chiếm cứ giao diện lớn nhất trên tường tỏ tình của trường trong thời gian dài, là người ở trong đám đông vô luận như thế nào cũng sẽ không bị nhấn chìm, đi đến đâu cũng giống như đang đứng dưới ánh đèn flash rạng rỡ phát sáng.

So với người như vậy, Hứa Trú nghĩ nghĩ, cảm thấy cái góc trong đám người mà mình quen ở hình như càng âm u hơn một chút.

21.

Con người cũng có tính hướng sáng sao?

Hứa Trú không phải nhà nhân chủng học, nhưng về vấn đề này, cậu đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy khẳng định là có.

Không chỉ có tính hướng sáng, còn có tính hướng sáng mù quáng, chẳng khác gì mấy con thiêu thân không đâm đầu vào đèn đường thì không chịu thôi.

Ví dụ như cậu, vẫn luôn không tự giác đi theo Giang Linh.

Giang Linh đi nhà ăn tầng 3, Hứa Trú sẽ yên lặng sửa lại nội dung bữa trưa đã lên kế hoạch tốt của mình cũng đi theo lên tầng 3.

Giang Linh tan học đi trạm tàu điện ngầm, Hứa Trú cũng đi sau lưng đối phương, lên cùng một chuyến tàu, ngồi ở 2 đầu của cùng một toa xe với Giang Linh.

......

Thế là chuyện đi theo Giang Linh không biết từ lúc nào đã biến thành một phần quy tắc hành sự trong cuộc sống hằng ngày của Hứa Trú.

Không nói chuyện cũng không sao, không thể đi song song cũng không sao, cứ không xa không gần như vậy đã là rất tốt, có thể nhìn bóng lưng đã là rất tốt.

Hứa Trú vui vẻ tận hưởng thầm nghĩ, người mắc chứng sợ xã hội chúng tôi chính là như vậy đấy.

22.

Tỷ như hiện tại, Giang Linh ở cửa nhà ăn bước ra khỏi cửa lớn, Hứa Trú liền không chút do dự đi theo.

23.

Ngày vừa đẹp, cả thế giới đều bị phơi đến trắng lóa, bụi cây ven đường bốc hơi ra mùi hương cây cỏ, cái bóng biến thành một đoạn ngắn ngủn, giống như chú chó đen nhỏ đi theo sau lưng người.

Hứa Trú đi theo sau lưng Giang Linh rất có kỹ thuật, vĩnh viễn duy trì khoảng cách khoảng 5 bước, đối phương đi cậu cũng đi, đối phương dừng cậu cũng dừng, đối phương thỉnh thoảng quay đầu, cậu lập tức ngồi xổm trên mặt đất giả vờ xem kiến.

Kỹ năng diễn xuất tinh xảo biết bao!

Khả năng quan sát nhạy bén biết bao!

Trạng thái tâm lý ổn định biết bao!

Nhìn Giang Linh không hề hay biết gì trước mắt, Hứa Trú quả thực muốn trao cờ thưởng cho kỹ năng "giả vờ thuận đường" xuất sắc của mình.

Nhưng ngay khi cậu đang cân nhắc trên cờ thưởng phải viết chữ gì, Giang Linh phía trước bỗng nhiên dừng lại.

24.

Ơ?

Dừng lại làm chi?

Hứa Trú không hiểu ra sao nhìn qua, liền thấy Giang Linh đi tới máy bán hàng tự động ven đường, bỏ tiền, lấy nước.

À, trời nóng quá, mua nước uống.

Hứa Trú like một cái cho năng lực suy luận siêu cường của mình, ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu giả vờ buộc dây giày, ước chừng đối phương đã mua xong, cậu ngẩng đầu nhìn qua, thì thấy Giang Linh không biết từ khi nào đã đứng trước mặt cậu, tròng mắt đen nhánh mang theo một chút ý lạnh vốn có.

25.

Một lon nước ngọt có ga vị đào ướp lạnh được nhẹ nhàng đặt trên mặt đất trước mặt Hứa Trú.

Hứa Trú lúc này mới phát hiện vừa nãy Giang Linh mua 2 chai nước, trong đó một chai đã mở ra, chai còn lại đưa cho cậu.

Giọt nước ngưng tụ trên vỏ lon tí tách tí tách trượt xuống mặt đất, thấm sâu vào khe hở nhỏ bé của xi măng, rất nhanh đã biến mất không thấy tăm hơi dưới trời nắng gắt.

Ánh mặt trời quá mãnh liệt, Hứa Trú ngửa đầu cũng không nhìn rõ biểu cảm của Giang Linh, chỉ có thể nghe thấy giọng nói quen thuộc kia:

"Phía trước là tòa ký túc xá."

Giang Linh đăng ký ký túc xá, buổi trưa sẽ nghỉ trưa ở trường, nhưng Hứa Trú chưa từng ở lại trường, tòa ký túc xá kia hiển nhiên không có gian nào thuộc về cậu.

Tim Hứa Trú đập dồn dập vài cái, có hơi cứng đờ nghĩ, đại sự không ổn, Giang Linh đây là phát hiện cậu đang cố ý đi theo anh sao?

Nhưng Giang Linh không nói thêm gì nữa, chỉ nhàn nhạt nói:

"Nước cho cậu uống, quay về nghỉ trưa đi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...