248.
"Mèo, mi nói xem ta có nên cắt tóc không?"
Hứa Trú sau khi về nhà chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng khách nửa tiếng đồng hồ, sắc mặt ngưng trọng đến mức phảng phất muốn đưa ra một quyết định trái với tổ tông.
Cậu vớt con mèo đang ăn cơm vào trong khuỷu tay, vừa vặt lông tơ trên lưng mèo vừa lầm bầm.
"Cắt......" Vặt một túm lông.
"Không cắt......" Vặt thêm một túm lông.
"Cắt......" Vặt thêm một túm lông nữa.
"Không cắt......"
Mèo giận, nhe nanh múa vuốt từ trong lòng cậu giãy giụa ra ngoài.
Nhân loại sẽ không phải định nhổ hết lông của nó mới đưa ra quyết định chứ!
Nó là mèo cam! Không muốn làm mèo không lông!
249.
Cắt tóc đối với Hứa Trú mà nói là chuyện rất khó khăn, đi tiệm cắt tóc giao tiếp với khầy Tony thực sự quá đáng sợ, cậu cũng không có cách nào chấp nhận luôn có người đứng bên cạnh chạm vào cậu.
Cho nên những năm này Hứa Trú vẫn luôn tự mình cắt tóc, tóc hơi dài một chút sẽ làm cậu rất có cảm giác an toàn, giống như bản thân được che chắn vậy.
...... Nhưng Giang Linh nói, cậu vén tóc lên sẽ rất xinh đẹp.
Hứa Trú do dự không quyết đi đi lại lại vòng thứ 50 trước gương soi toàn thân, vừa nghĩ vừa cầm lược nhỏ chải ngược bộ lông của mèo một lần.
Trong tiếng kêu la phẫn nộ của mèo, cậu cuối cùng hạ quyết tâm:
"Mèo, cùng ta đến tiệm cắt tóc dưới lầu một chuyến."
250.
"Xin —— chào, hoan nghênh quý khách!"
Đại khái là bởi vì nhà ở trong khu dân cư cao cấp, ngay cả một tiệm cắt tóc tùy tiện tìm được dưới lầu cũng trang trí vàng son lộng lẫy, chỉ riêng tiếp tân ở cửa đã đứng 6 người, thần thái nhiệt tình dào dạt, nói chuyện trung khí 10 phần, chân trái Hứa Trú vừa bước vào đã bị 6 người đồng loạt cúi chào dọa cho suýt chút nữa chạy trốn.
Cậu ôm chặt mèo trong lòng, cứng ngắc gật đầu với mấy anh trai chị gái tiếp tân, nhanh chóng chạy trốn tới khu vực sảnh lớn.
Kết quả còn chưa kịp th* d*c đã đụng phải một khầy Tony trang điểm tinh xảo mặc áo sơ mi xẻ sâu làm móng tay màu hồng phấn.
Khầy Tony lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, tốc độ nói rất nhanh, trầm bổng du dương, "Xin chào quý khách này, muốn chọn dịch vụ gì, nuôi dưỡng sâu tầng? Tạo hình theo yêu cầu? Làm đẹp làm tóc uốn nhuộm chăm sóc......"
Hứa Trú mờ mịt ôm mèo.
Từ từ, tiệm cắt tóc không phải là nơi cắt tóc sao? Chuyện gì thế này vị trai đẹp này cung cấp dịch vụ sao không có cái nào liên quan đến cắt tóc vậy! Chẳng lẽ cậu phải chủ động mở miệng giao thiệp sao? Nói cái gì nói thế nào không được hoàn toàn không mở miệng được! Có hơi quá khó khăn rồi hay là chạy trốn trước đi......
Tư duy cậu hỗn loạn, nhưng đối diện với chính mình trong gương, Hứa Trú mím môi, trái tim vốn muốn chạy trốn không kiên định như vậy nữa.
Rõ ràng đã đưa ra quyết định, cũng đã đi đến đây, giao lưu với người lạ chỉ là khâu cần thiết của xã giao bình thường mà thôi.
Cậu muốn cắt tóc cũng không hoàn toàn là vì Giang Linh.
Cũng là vì chính cậu, muốn bước ra khỏi khe hở âm u kia, muốn đến bên cạnh mọi người.
Hứa Trú ngẩng đầu, do dự hỏi:
"Tôi, tôi muốn cắt tóc, được không?"
251.
"Oh ~, cắt tóc, đương nhiên được."
Khầy Tony dẫn Hứa Trú đến trước gương ngồi xuống, mèo được đặt vào nhà ở tạm thời cho thú cưng bên cạnh.
"Muốn cắt kiểu tóc như thế nào đây?"
Hứa Trú căng thẳng đến sắp bóp nát góc áo cậu, "...... Cứ, cắt ngắn là được."
Khầy Tony gật gật đầu, đôi môi thoa son dưỡng trong suốt lấp lánh cong lên, kéo xoay một vòng trong tay, "Được, vậy tôi sẽ tự chủ thiết kế nhé."
Phải nói là, khầy Tony thân là thợ cắt tóc kim bài trong tiệm thật sự là có tay nghề, động tác trong tay không ngừng, lời nói trên miệng cũng không ngừng, giá trị cảm xúc kéo đầy.
Tóc vụn từng cụm từng cụm rơi xuống, giọng điệu anh khoa trương:
"Trời đất, chất tóc thật tốt, da dẻ cũng thật tốt, cậu thoạt nhìn nhỏ quá, là còn đang học cấp 3 sao? Ồ mới 17 tuổi, em trai cậu lớn lên quá đáng yêu đấy, mắt vừa tròn vừa to, lông mi cũng siêu cấp dài, kiểu tóc ban đầu kia một chút cũng không hợp với cậu, cậu xem như vậy tóc vụn trước trán để ngắn một chút, lộ ra đôi mắt, đúng chính là như vậy, quả thực xinh đẹp bùng lổ! Có phải không, siêu cấp đáng yêu!"
Hứa Trú: ...... Tại sao khầy Tony nói chuyện phải giậm chân, là đặc sắc của tiệm sao?
Hơn nữa cũng không có khoa trương như vậy đâu, đâu có siêu cấp đáng yêu.
Cậu ngẩng đầu nhìn vào trong gương, chần chờ một lát, không thích ứng lắm nheo nheo mắt.
Ơ...... Hình như là có hơi đáng yêu.
252.
Kiểu tóc mới xác thực rất hợp với Hứa Trú, những sợi tóc vốn dài và hơi rối loạn không đều được cắt tỉa độ dài vừa phải chỉnh tề tinh xảo, ngạnh sinh sinh tôn lên Hứa Trú vốn theo phong cách u linh giống như một tiểu vương tử u buồn.
Sau khi cắt xong được các khầy Tony khác trong tiệm vây quanh khen ngợi một trận Hứa Trú sắc mặt đỏ bừng, một tay xách quà tặng nhỏ cửa hàng tặng một tay ôm mèo vội vã rời đi, chạy trốn mãi đến trong thang máy mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong quá trình thang máy đi lên, Hứa Trú nhìn kiểu tóc mới của mình đi đi lại lại trước gương, rõ ràng biết là xinh đẹp, nhưng thế nào cũng không thích ứng được.
Cậu quen ở trong vòng an toàn cố định bất biến của mình, bất kể tốt xấu, bất kỳ sự thay đổi nào cũng sẽ khiến cậu hơi hoảng loạn luống cuống.
Giống như trước kia cậu luôn trốn tránh, như là từ chối giao tiếp, từ chối đối diện, từ chối xã giao, tự mình nhốt mình trong thế giới nhỏ của một người.
Nhưng hiện tại không giống lắm nữa.
Hứa Trú nghĩ, cậu bắt đầu muốn một chút thứ mới mẻ.
Không thích ứng cũng không sao, ít nhất không ghét, từ từ sẽ quen thôi.
253.
Tuy rằng đã làm khai thông tâm lý đầy đủ cho bản thân, nhưng đến ngày hôm sau trước khi đi học Hứa Trú vẫn lo âu gặm móng tay ở nhà.
Tín điều nhân sinh mười mấy năm trước của cậu chính là mẫn nhiên chúng nhân hĩ (hòa mình vào đám đông) —— không chủ động, không nói chuyện, không cần thiết thì không xuất hiện.
Giống như người tàng hình là tốt nhất, tuy rằng cô độc, nhưng làm cậu cảm thấy rất an toàn.
Mà loại thay đổi ngoại mạo có khả năng thu hút ánh mắt người khác hiện tại khiến Hứa Trú có hơi căng thẳng lo âu, đặc biệt ngày mai còn là thứ 6, sáng sớm tinh mơ cậu có thể gặp được Giang Linh.
Hứa Trú gặm hết móng tay của mình một lượt bắt đầu giày vò mèo, ôm mèo vào trong lòng giống như cục bột nhào nặn đi nhào nặn lại, sau đó giơ mèo đến trước mặt.
"Mèo, mi nhìn ta xem."
Cậu sắc mặt nghiêm túc: "Mi cảm thấy kỳ quái không?"
Mèo l**m l**m cậu.
254.
Ngày hôm sau, Hứa Trú hành tung lén lút di chuyển từ cổng trường đến phòng hoạt động câu lạc bộ, đứng trước cửa do dự thật lâu mới đẩy cửa ra một khe hở.
5 người bên bàn nghe tiếng động tác đều tăm tắp nhìn về phía cậu, kế đến động tác đều tăm tắp ngẩn ra.
"Hứa Trú?!"
Chị gái Xã Trường phản ứng lại đầu tiên lập tức ném linh kiện trong tay, dùng tốc độ ánh sáng lao đến trước mặt Hứa Trú, kinh ngạc nói: "Cậu cắt tóc?"
Cô nhìn chằm chằm Hứa Trú trầm mặc 3 giây, nặn ra một câu:
"Đệt! Cũng quá đáng yêu đấy!"
Thời gian Hứa Trú ngẩn người một cái đã bị Chu Thụ, em gái nhỏ và anh trai tóc đỏ vây quanh, mọi người mồm 5 miệng 10 thảo luận, sờ sờ tóc cậu nhéo nhéo mặt cậu, chậc chậc lấy làm lạ.
Chu Thụ dùng quan điểm thẩm mỹ của trai thẳng đánh giá: "Như vậy đẹp hơn nhiều, hào phóng thoải mái."
Em gái nhỏ cũng gật đầu, hai tay khoanh trước ngực ngữ khí già đời, "Ngoan quá đi."
Ngay cả anh trai tóc đỏ cũng biệt nữu khen một câu, "Dương gian hơn trước kia nhiều."
Hứa Trú từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên được nhiều người khen như vậy, ngay tại chỗ cảm thấy mình cắt tóc và đạt được giải thưởng quốc tế lớn gì đó không khác biệt lắm, suýt chút nữa muốn viết cảm nghĩ nhận giải trong lòng.
Cậu muốn mặc âu phục, thắt cà vạt, đứng dưới ánh đèn tụ quang, vừa cầm khăn tay nhỏ lau nước mắt vừa nói với micro, có thể có thành tựu ngày hôm nay, tôi muốn cảm ơn bạn bè của tôi, bướm hoa, rái cá nhỏ, chó Golden và chim hồng hạc, đương nhiên còn có một vị quan trọng nhất —— Giang Linh.
...... Ê đúng rồi, Giang Linh đâu?
Giang Linh sao không lên tiếng?
Hứa Trú nghi hoặc quay đầu, liền thấy Giang Linh đứng ở một bên, trong mắt mang theo ý cười nhìn cậu.
Một tiếng "tõm".
Giống như tiếng hòn đá nhỏ ném vào trong nước hồ.
Hứa Trú cảm thấy tim mình nổi lên gợn sóng.
255.
Trước chỗ ngồi của Hứa Trú đặt túi giấy xi măng của tiệm bánh bao chiên phải chờ rất lâu ở cổng trường kia.
Giang Linh qua đây kéo cậu ra khỏi đám người, "Ăn sáng trước đi."
"Cảm ơn cậu, nhưng mà......"
Hứa Trú nắm góc túi giấy xi măng vò tới vò lui, lúc cậu căng thẳng thì luôn sẽ có loại động tác nhỏ này, "Xếp hàng đợi rất lâu nhỉ?"
Tuy rằng Giang Linh nguyện ý giúp cậu mua bữa sáng cậu rất vui vẻ, nhưng cũng không tốt lắm khi luôn làm phiền đối phương.
"Không sao."
Đối diện với đôi mắt đen trong veo kia, tim Giang Linh giống như rơi vào một vũng nước mềm mại, giọng điệu anh thả lỏng hơn một chút, ôn giọng nói:
"Một chút phần thưởng nhỏ."
Bạn học Giang Linh thưởng phạt phân minh xoa xoa đầu Hứa Trú, "Càng ngày càng tốt."
Nói chuyện với mọi người cũng không căng thẳng như vậy nữa, cũng không quá kháng cự chủ động giao lưu nữa, thậm chí còn nguyện ý chủ động thay đổi trạng thái cuộc sống của mình.
Bản thân Hứa Trú chính là người đủ làm người ta yêu thích, chỉ cần cậu hơi thay đổi thái độ kháng cự đối với xã giao của mình, vậy chắc chắn sẽ có nhiều người thích Hứa Trú hơn.
Hứa Trú sẽ có nhiều bạn bè hơn, đến lúc đó, loại thích nhất thời kia đối với anh sẽ biến mất.
Ý cười trên mặt Giang Linh nhạt đi một chút, nhưng anh cũng không phát hiện, anh chỉ nghĩ, xác thực là càng ngày càng tốt.
256.
Hứa Trú đảm bảo ngày này là ngày cậu được người ta chú ý nhiều nhất.
Buổi sáng bị bạn bè trong câu lạc bộ sờ đầu nhéo mặt đùa giỡn một trận, buổi chiều đến lớp học, gần như mỗi một bạn học vào phòng học đều phải vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm cậu vài lần.
Thêm lần 2, thêm lần 4, thêm lần 4 5 6 7 8.
Hứa Trú bị nhìn đi nhìn lại không giữ được bình tĩnh nữa, mặt đỏ hoàn toàn, cậu vùi mặt vào trong lòng bàn tay, kết quả vừa ngước mắt liền thấy 2 nữ sinh cách đó không xa bắt đầu đấm nhau, vừa đấm đối phương còn vừa hạ thấp giọng dùng âm gió phát ra tiếng kêu quái dị hưng phấn.
"Cậu nhìn kìa cậu nhìn kìa cậu ấy đỏ mặt càng giống hơn."
"Tiểu 0 đáng yêu á ha ha ha!"
Hứa Trú yên lặng vùi mặt hoàn toàn vào lòng bàn tay.
Không phải chứ, thật ra các cậu nói chuyện không cần thiết dùng âm gió, bởi vì như vậy cũng rất lớn tiếng, hoàn toàn có thể nghe thấy a.
Hơn nữa...... tiểu 0 là cái gì?
Nhớ tới bài thi toán 141 của Giang Linh và bài thi toán 14 điểm kia của cậu, Hứa Trú nghĩ, cái cậu cần là con số 1 kia mà!
257.
Hứa Trú được chú ý trong buổi chiều hôm nay thành công hoàn thành nhiệm vụ "được 10 bạn học trở lên chủ động chào hỏi đồng thời đáp lại".
Đây là một bước nhỏ của nhân loại, một bước lớn của Hứa Trú!
Cậu thậm chí trên đường về nhà mua cho mình một miếng chocolate huy chương vàng vừa đi vừa gặm, để cổ vũ.
Gió đông thổi gò má cậu lạnh lẽo, cây lau sậy màu trắng bên sông chậm rãi lắc lư trong gió đêm.
Tim Hứa Trú chưa bao giờ nhẹ nhõm như vậy.
Hóa ra gật đầu đáp lại khi bạn học nói chào buổi chiều cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Hóa ra cắt tóc ngắn sẽ không làm cậu mất đi cảm giác an toàn.
Hóa ra đối diện với người khác cũng không đáng sợ như vậy.
......
Hứa Trú tăng nhanh bước chân, quyết định về nhà cùng mèo ăn một bữa tiệc lớn xa hoa.
258.
Một đường ngâm nga 《Vận May Đến》 đến cửa nhà, Hứa Trú vừa tháo mũ vừa ấn vân tay.
Cậu đẩy cửa ra, hít sâu một hơi, vừa định chứa chan thâm tình gọi mèo ra đón giá, kết quả còn chưa gọi ra liền thấy trong phòng khách có bóng người hiện lên.
Hứa Trú bị tiếng gọi nuốt trở lại làm cho sặc ho khan mấy tiếng, trong nhất thời đầu óc xoay chuyển cực nhanh ——
Chuyện gì thế này chuyện gì thế này? Trong nhà sao lại có người? Chẳng lẽ là mèo tu luyện thành người? Không, không thể nào, mèo chỉ là con mèo thông minh hơn chút hơn nữa hiện tại là sau kiến quốc không cho phép thành tinh, mèo thoạt nhìn cũng không giống dáng vẻ có thể thành tinh. Vậy chính là kẻ trộm? Cường đạo? Cướp bóc? Có người muốn trộm đồ trong nhà hoặc bắt cóc tôi uy h**p ba mẹ tôi giao ra thành quả nghiên cứu? Vậy thật là toang kẻ bắt cóc khẳng định sẽ không được như ý nguyện bởi vì cặp ba mẹ cuồng công việc hiến thân vì khoa học kia của tôi chỉ sẽ vẻ mặt đau khổ nhưng không chút do dự lựa chọn để kẻ bắt cóc giết con tin thôi. Cho nên lựa chọn chính xác hiện tại hẳn là chạy trốn, nhưng mà mèo còn ở trong nhà, lỡ như mèo rơi vào tay kẻ bắt cóc thì làm sao? Tôi không thể bỏ lại mèo, phải nghĩ cách cứu mèo ra......
"Ai? Đứng ở cửa làm gì? Sao không vào."
Một giọng nói không tính là xa lạ truyền đến, tiếp theo là tiếng bước chân đi từ phòng khách đến huyền quan.
Một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng và Hứa Trú nhìn nhau.
Giáo sư Hứa nhìn chằm chằm Hứa Trú cắt kiểu tóc mới trầm mặc một lát, thăm dò nói: "...... Con trai?"
Hứa Trú nhìn chằm chằm người đàn ông đã lâu không về nhà đối diện trầm mặc một lát, thăm dò nói: "...... Ba?"
