234.
Gió bên ngoài lại lớn thêm, lá cây ngân hạnh trong trường học bị gió cuốn theo từ khe cửa sổ chui vào phòng học, vừa vặn rơi trên vai Hứa Trú.
Giang Linh thuận tay nhặt xuống giúp cậu, "Đang làm bài thi sao?"
"Hả...... đúng vậy."
Hứa Trú lúc này mới hồi thần lại, ánh mắt rơi xuống mặt bài thi 14 điểm kia của mình, mặt lập tức nóng lên, chân tay luống cuống muốn thu bài thi về.
Đối với người thi toán được 141 cũng coi là phát huy thất thường như Giang Linh mà nói, nhìn thấy cậu thi 14 điểm sẽ không cảm thấy cậu có nỗi niềm khó nói về trí tuệ chứ...... Không được không được không được, không thể để Giang Linh nhìn thấy, nếu không chút ấn tượng tốt không nhiều lắm của cậu trước mặt Giang Linh cũng sẽ lung lay sắp đổ.
Nhưng động tác thu bài thi của Hứa Trú thực sự là quá mắt mờ tay chậm, quả nhiên, không ngoài dự đoán bị người ta ngăn cản.
Cậu trơ mắt nhìn Giang Linh đẩy cửa sổ ra, cầm lấy tờ bài thi kia, xem xét vài giây sau khẽ nhíu mày một cái.
Tim Hứa Trú lập tức treo lên, cậu mím môi nhìn về phía Giang Linh.
Toang...... Cậu ấy sẽ không cảm thấy mình bị thiểu năng chứ?
Mẹ cậu ấy có cho cậu ấy chơi với người thiểu năng không?
Hứa Trú mấp máy môi muốn giải thích chút gì đó, sau đó liền thấy Giang Linh cầm tờ bài thi kia vòng qua cửa sau, trực tiếp đi vào ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Có câu nào không hiểu không? Tôi giảng cho cậu xem."
235.
Lúc giảng bài, 2 người tự nhiên mà gần sát cực kỳ, bả vai với bả vai gần như sắp dựa vào nhau, Hứa Trú có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương nước giặt quen thuộc trên người đối phương.
Giọng nói của Giang Linh vang lên ngay bên tai cậu, gò má cậu từng chút từng chút một đỏ lên, rất khó tập trung tinh thần vào đề bài, luôn nhìn chằm chằm ống tay áo chạm vào nhau của hai người mà phân tâm.
Sau đó liền bị Giang Linh cong ngón tay nhẹ nhàng gõ một cái lên trán.
"Nghiêm túc nghe."
Bị ánh mắt nhàn nhạt của đối phương quét qua, Hứa Trú ngẩn người, mặt càng đỏ hơn.
236.
Giang Linh không hổ là học thần đứng nhất khối, giảng bài tư duy cực kỳ rõ ràng, còn có thể đan xen các điểm kiến thức liên quan, Hứa Trú không tự chủ được bị anh dẫn dắt suy nghĩ, suy nghĩ vốn dĩ rối như tơ vò thế mà thật sự thần kỳ được chải vuốt ra.
Thời gian 2 tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như 10 phút, đợi bài thi giảng xong, Hứa Trú hung hăng cảm thán trong lòng một phen ngay tại chỗ, không ngờ cậu thế mà thật sự có xu thế bắt tay giảng hòa với toán học.
Tất cả những điều này đều phải cảm ơn Giang Linh tốt lương thiện thông minh!
Lần này cậu thật sự là phái Giáng Lâm vô cùng kiên định!
Nghĩ đến đây, Hứa Trú vô thức vò góc bài thi, ngước mắt nhìn về phía đối phương, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn cậu."
Lúc cậu nói chuyện nhiệt độ trên mặt không giảm, thậm chí dưới sự chăm chú của Giang Linh còn có xu thế càng ngày càng nóng.
Da của Hứa Trú vốn rất trắng, như vậy đỏ lên liền rất rõ ràng, phối hợp với đôi mắt tròn cực kỳ có tính lừa gạt khiến người ta trông rất ngoan kia, quả thực là......
Giang Linh không tự nhiên dời ánh mắt đi, khẽ ho một tiếng.
"Không có gì, lần sau tôi vẫn có thể giảng cho cậu."
Anh khẽ nhấn mạnh ngữ khí, "Bởi vì chúng ta là bạn, bè."
Cho nên đừng đỏ mặt như vậy nữa.
...... Đáng yêu quá.
237.
"...... Bạn bè?"
Hứa Trú nhỏ giọng lặp lại 2 chữ này một lần, lông mi dài chớp chớp, rất nhanh liền mím môi cúi đầu, giống như bộ dáng muốn nói gì đó nhưng không nói nên lời.
Giang Linh cứng đờ trong nháy mắt, trong lòng bỗng nhiên căng thẳng.
Có lẽ không nên nhấn mạnh như vậy?
Trong tình huống biết rõ Hứa Trú thích mình còn cố ý dùng hai chữ "bạn bè" nói rõ quan hệ giữa bọn họ, có phải hơi quá vô đạo bất lương không? Nhưng nếu không nhấn mạnh như vậy, mặc kệ Hứa Trú càng lún càng sâu cũng hiển nhiên không phải chuyện tốt......
Anh thở dài trong lòng, thở dài thêm một hơi.
Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Anh chỉ là không muốn Hứa Trú đau lòng mà thôi.
238.
Bên này Giang Linh than ngắn thở dài căn bản không nghĩ tới, Hứa Trú cúi đầu không nói lời nào đáng thương hề hề đã bắn 100 phát đại bác chúc mừng cho tình bạn vĩ đại của bọn họ trong lòng.
Bạn bè đó nha!
Giang Linh nói bọn họ là bạn bè đó nha!
Người bạn đầu tiên của cậu chính là đối tượng thầm mến đó nha!
Hứa Trú hận không thể ngay lúc này lập tức đặt làm 2 cái dải băng, trái phải đan chéo đeo lên vai, bên trái viết "Tôi và Giang Linh là bạn tốt", bên phải viết "Giang Linh và tôi là bạn tốt", sau đó ưỡn ngực ngẩng đầu diễu hành một vòng trên phố.
Bạn bè là gì? Dựa theo sách xã giao viết, bạn bè chính là 2 người thưởng thức lẫn nhau tụ tập một chỗ, có thể cùng nhau ăn cơm, cùng nhau học tập, cùng nhau chơi đùa.
Giống như cậu và Giang Linh, cùng nhau ăn cơm trưa ở trường, buổi trưa làm bài thi trong phòng học trống, thứ 6 cùng nhau đến câu lạc bộ mô hình hàng không.
Hóa ra đây chính là cảm giác có bạn bè...... Vui quá đi.
239.
Hứa Trú cảm thấy cuộc sống có bạn bè và không có bạn bè so với nhau thật sự thay đổi rất lớn.
Đặc biệt là người bạn này còn là người cậu thích.
Cậu luôn cảm thấy trạng thái cuộc sống vốn có của mình giống như trốn trong một khe hở ẩm ướt âm u ánh mặt trời chiếu không tới, cậu từ trong bóng tối nhìn trộm cuộc sống tràn ngập niềm vui của người khác, nhìn đủ sau đó lại cô đơn co rúm về trong góc nhỏ của mình.
Nhưng sau khi Giang Linh tới, ánh sáng liền chiếu vào.
Góc nhỏ của cậu từng chút từng chút trở nên sáng sủa ấm áp, tất cả đều có hồi đáp, cậu không cần lại nói chuyện với hoa, mây, bánh mì nữa.
240.
Mưa thu càng rơi càng dồn dập, lá cây từ vàng óng biến thành vàng khô, sau đó xoay vòng rơi xuống, trên đường sáng sớm bắt đầu phủ lên một tầng tuyết mới mỏng manh.
Từ mùa thu đến mùa đông, những sự khác thường tràn ngập mới lạ và ấm áp kia dần dần biến thành một phần quy luật trong cuộc sống của Hứa Trú.
Buổi trưa Giang Linh sẽ đợi cậu ở cửa phòng học cùng đi ăn cơm, giảng bài sai cho cậu, dẫn cậu đến câu lạc bộ mô hình hàng không chơi.
Buổi tối về nhà Hứa Trú sẽ ôm mèo vào trong lòng x** n*n, khóe môi treo nụ cười rạng rỡ.
"Vui quá đi, mèo."
Mèo có tâm cảnh giác cực mạnh ngay lập tức cong người lên tùy thời chuẩn bị chạy trốn, đề phòng Hứa Trú cao hứng lên lại kéo nó xoay vòng khiêu vũ.
Nhưng lần này Hứa Trú không có.
Hứa Trú chỉ là dùng mặt cọ cọ bộ lông của nó, cong mắt khẽ nói:
"Thật may mắn."
"Có thể gặp được Giang Linh thật tốt."
241.
Hứa Trú hiện tại đi trên đường trong trường học hoàn toàn không giống như trước kia cô đơn lẻ loi giống như một u linh bay tới bay lui, cậu thậm chí có vài người có thể chào hỏi.
Ví dụ như Cát Cát quốc vương và Mao Mao bị tay nghề của cậu thu phục, Trương Bách Quyển thỉnh thoảng giao lưu kinh nghiệm học tập với cậu, còn có chị gái Xã Trường bướm hoa nhiệt tình cởi mở, em gái nhỏ rái cá và Chu Thụ chó Golden trong câu lạc bộ mô hình hàng không.
Anh trai tóc đỏ chim hồng hạc từ chối trùng bias không thích để ý tới cậu lắm, mỗi lần nhìn thấy cậu và Giang Linh xuất hiện cùng nhau sẽ tức giận giống như con cá nóc đỏ bừng, nhưng đi trên đường gặp mặt cũng sẽ cực kỳ biệt nữu vẫy tay với cậu một cái sau đó nhanh chóng chạy trốn.
Hứa Trú nghĩ, Giang Linh nói không sai, quả nhiên mọi người đều là người rất tốt.
Cảm giác căng thẳng khi đến câu lạc bộ mô hình hàng không lúc trước từng chút một biến mất, cậu bắt đầu thích chơi cùng mọi người.
242.
Kể từ sau khi A31 hy sinh thảm liệt lần trước, mấy người trong câu lạc bộ mô hình hàng không phải nhanh chóng thiết kế ra máy bay không người lái mới trên cơ sở ban đầu trước trận đấu tháng 12, thời gian cấp bách, có đôi khi thời gian nghỉ ngơi không nhiều lắm vào thứ 7 chủ nhật mọi người cũng sẽ tụ tập một chỗ khua chiêng gõ trống nghiên cứu máy bay mới, Hứa Trú không hiểu mấy cái này lắm, nhưng cũng sẽ qua đó giúp đỡ làm chút việc vặt không cần hàm lượng kỹ thuật lắm, hoặc là mang chút đồ ăn cho mọi người.
Thứ 6 tuần này cậu nướng bánh bí đỏ nhỏ thơm phức ở nhà, từng cái cỡ lòng bàn tay, màu sắc vàng óng, đặt trong hộp giấy cũng có thể tỏa hương thơm đi thật xa.
Mèo có ý đồ trộm cắp, may mà Hứa Trú tay mắt lanh lẹ, đấu trí đấu dũng với mèo vài phen mới mang bánh bí đỏ nguyên vẹn đến phòng hoạt động.
Vừa đẩy cửa ra, mấy người bên bàn nghe tiếng ngẩng đầu nhìn về phía cậu, chị gái Xã Trường mũi rất thính lập tức hưng phấn từ trên chỗ ngồi bật dậy ngay tại chỗ đến cửa.
"Hứa Tiểu Trú, cậu lại mang đồ ăn cho bọn chị à?"
Hứa Trú vẫn không quen lắm với việc người khác dựa vào gần như vậy, hơi trốn về phía sau một chút, đưa hộp đóng gói qua, nhỏ giọng nói:
"Là bánh bí đỏ."
"À há! Quá tuyệt vời, đám học sinh cấp 3 vất vả khổ cực như chúng ta nên ăn chút điểm tâm ngọt."
Chị gái Xã Trường linh hoạt xoay người, giống như bướm hoa đi phân phát bánh bí đỏ cho mọi người 4 phía.
Tiếng cảm ơn liên tiếp vang lên khiến Hứa Trú có hơi xấu hổ, cậu yên lặng ngồi vào vị trí của mình, cầm lấy giấy nhám và linh kiện trên bàn bắt đầu cắm cúi đánh bóng.
Thời gian trước bản vẽ thiết kế máy bay không người lái mới đã định bản, hiện tại là giai đoạn chế tạo, cậu sẽ giúp mọi người chút việc nhỏ ví dụ như đánh bóng linh kiện, pha màu, nhưng làm cũng không tính là quá thành thạo.
"Như vậy sẽ đỡ tốn sức hơn một chút."
Giang Linh bên cạnh quan sát một lát, dứt khoát đứng sau lưng cậu, nắm lấy cổ tay cậu dạy cậu tư thế nhẹ nhàng hơn.
Bởi vì dựa vào rất gần, Hứa Trú gần như có thể cảm nhận được lồng ngực Giang Linh khẽ rung động khi nói chuyện, khi giọng nói của đối phương vang lên bên tai, Hứa Trú thất thần trong nháy mắt, vành tai rất không có tiền đồ đỏ thấu, may mà giấu dưới tóc không quá rõ ràng.
Hứa Trú lần đầu tiên cảm ơn tóc dài che tai và mắt của mình như vậy......
Nhưng một khắc sau, tóc mái của cậu đã được người ta nhẹ nhàng vén lên.
Giang Linh đứng sau lưng cậu, không biết từ đâu lấy ra một cái chun buộc tóc hoa nhỏ bằng lông nhung, ánh mắt nhìn chằm chằm cậu:
"Như vậy sẽ chắn mắt, tôi buộc lên giúp cậu, được không?"
Hứa Trú dần dần mở to mắt: ...... Hả?
Đây là đang nằm mơ sao?
Giang Linh nói muốn buộc tóc cho cậu?!
Hôm nay chải tóc ngày mai chẳng phải là kết tóc phu thê ân ái không nghi ngờ sao?
Cái này không thích hợp lắm đâu cái này không thích hợp lắm đâu cái này không thích hợp lắm đâu.
Hẹ hẹ hẹ.
243.
Học thần cao lãnh chi hoa cầm cái chun buộc tóc hoa nhỏ bằng lông nhung kia cũng không có vẻ không hợp, thần tình ôn hòa mà có mị lực, đôi mắt đen trầm cứ như vậy không chớp mắt nhìn cậu, Hứa Trú dưới sự tấn công của đạn bọc đường choáng váng đầu óc lập tức gật đầu.
Tay nghề buộc tóc của đối phương cũng không tính là tốt, rất mới lạ, giống như sợ làm cậu đau, động tác cẩn thận từng li từng tí.
Đóa hoa nhỏ bằng lông nhung màu xanh hồng kia vòng 3 vòng trên tóc Hứa Trú, cuối cùng buộc lên một cái tóc quả táo vô cùng đáng yêu.
Hứa Trú không biết gì về trạng thái hiện tại của mình mờ mịt ngẩng đầu, đôi mắt tròn không bị che chắn chớp chớp, cậu do dự nhìn về phía Giang Linh, tiếp đó thấy đối phương lùi lại nửa bước nghiêm túc đánh giá cậu vài giây, sau đó trong mắt hiện lên chút ý cười.
"Như vậy rất đáng yêu."
Cũng không uổng công anh vừa nhìn thấy cái chun buộc tóc hoa nhỏ này đã muốn mua về xem Hứa Trú đeo lên.
Cuối cùng cũng tìm được cơ hội.
244.
Giang Linh...... nói cậu đáng yêu?
Hứa Trú gian nan lý giải câu nói này một chút, trong thế giới phảng phất bị tiểu tiên tử lấp la lấp lánh rải vô số mảnh sáng lấp lánh, khắp nơi đều sáng lấp lánh, nhìn kỹ, trên mỗi một mảnh còn viết "bách niên hảo hợp", cậu hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy bài 《Ngày Lành》 đã lâu không gặp lại khua chiêng gõ trống vang lên.
Đáng yêu đáng yêu đáng yêu tôi muốn hàn chết cái kiểu tóc này trên đầu được không cái gì hoa nhỏ lông nhung tôi muốn bảo ba mẹ tôi mua lại cái xưởng của chúng nó một ngày đeo một cái làm tín vật định tình a a a!
Trái tim Hứa Trú lại không chịu quản giáo bắt đầu đập loạn thình thịch, lông mi cậu run rẩy, ngước mắt nhìn nhau với Giang Linh, mặt đỏ đến mức làm người ta muốn cắn một cái.
"Rất...... rất đáng yêu sao?"
Cậu càng nói giọng càng nhỏ, Giang Linh liền đứng vào gần, tay vịn lên lưng ghế cậu cúi người tới gần, rất nghiêm túc nhìn cậu.
"Ừm, là rất......"
Bầu không khí xung quanh dường như mập mờ lên từng chút một, Hứa Trú nghi ngờ trên đầu mình sắp toát ra bong bóng trái tim màu hồng phấn.
Nhưng bong bóng trái tim một khắc sau đã bị tiếng gầm thét đột nhiên truyền đến cách đó không xa đánh nát:
"Dừng tay! Hai người đang làm gì!"
Anh trai tóc đỏ từ đầu bên kia cái bàn với một tư thế cực kỳ linh hoạt lao tới, giống như con khỉ nhìn thấy chuối nhà mình bị trộm mất, trợn mắt nhìn 2 người bọn họ.
"Hai người các người cách gần như vậy làm gì?"
Chim hồng hạc lại tiến vào trạng thái đỏ bừng, 3 lần 5 lượt cầm giấy nhám xoạt xoạt xoạt đánh bóng xong linh kiện trước mặt Hứa Trú.
Cậu thở phào một hơi dài, tư thái tiêu sái vỗ vỗ tay, "Được, tôi làm thay Hứa Trú xong rồi, anh Giang cậu đi làm việc của cậu đi, không cần dạy cậu ta nữa."
Giang Linh: "......"
Anh trai tóc đỏ nói xong liền nhìn về phía Hứa Trú, "Lần sau có chuyện gì gọi tôi, tôi, dạy, cậu."
Hứa Trú: "......"
245.
Tuy rằng nghe có vẻ là giọng điệu uy h**p rất hung dữ, nhưng Hứa Trú có thể cảm nhận được anh trai tóc đỏ chưa bao giờ có ác ý với cậu.
Có lẽ giữa bạn bè chính là có nhiều phương thức ở chung không giống nhau như vậy.
Hứa Trú gật gật đầu, ngẩng mặt nhìn về phía anh trai tóc đỏ, đôi mắt tròn đen nhánh ướt át kia chăm chú nhìn đối phương, bộ dáng rất ngoan ngoãn gật đầu.
"Được." c** nh* giọng nói cảm ơn.
"Cảm ơn cậu."
Cậu rất thật lòng nghĩ, cảm ơn cậu, Angry Bird.
Chim hồng hạc liền cứng đờ, ánh mắt dừng lại vài giây trên mặt Hứa Trú đang buộc tóc quả táo hoa nhỏ, cậu nhận ra mình bị Hứa Trú nhìn chằm chằm, liền bắt đầu đỏ bừng.
"Này, làm cái gì......"
Lời cậu nói ra lần này một chút khí thế cũng không có, ngược lại ngay cả tư thế xoay người cũng lộ ra vẻ hoảng loạn, vội vàng nhìn Hứa Trú một cái liền dời ánh mắt đi, chân tay luống cuống nói:
"Lần sau có việc thì tìm tôi, đừng đi làm phiền anh Giang."
246.
Chị gái Xã Trường, em gái nhỏ và Chu Thụ vây xem màn kịch ngắn ngủi này đồng loạt lộ ra biểu cảm ăn dưa ăn no.
Người trong cuộc Giang Linh ngược lại không có phản ứng gì, chỉ là nhàn nhạt liếc anh trai tóc đỏ một cái, ý cười vốn có nơi khóe miệng biến mất một chút.
Ánh mắt anh một lần nữa rơi về trên người Hứa Trú đang cúi đầu cầm lấy linh kiện đánh bóng lại, hừ, minh châu phủ bụi cũng là minh châu, luôn sẽ thu hút người khác thích.
Điều này rất bình thường, đây chính là điều anh muốn.
Để Hứa Trú từng bước một đi về thế giới của người bình thường, chấp nhận sự yêu thích của mọi người.
Hứa Trú đáng yêu như vậy, đây vốn là điều Hứa Trú xứng đáng nhận được.
247.
Hôm đó lúc về nhà tuyết rơi, Hứa Trú giẫm lên lớp tuyết mới mỏng manh, đế giày phát ra tiếng loạt xoạt loạt xoạt.
Lúc cậu đến không quàng khăn quàng cổ, Giang Linh liền đưa cái của mình cho cậu, còn mang theo một chút mùi hương trên người Giang Linh, rất thơm, rất mềm mại.
Hứa Trú vùi khuôn mặt nóng hổi vào trong khăn quàng cổ, cúi đầu nhìn tuyết.
Sau đó cổ tay cậu bỗng nhiên được người bên cạnh nắm lấy.
Đôi mắt đen thẫm kia của Giang Linh nhìn về phía cậu, ôn giọng hỏi:
"Luôn buộc tóc cũng không tiện lắm nhỉ, sẽ ghét việc cắt tóc không?"
"Nếu không ghét thì thử xem sao."
