Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 20



279.

Mèo cọ chân Hứa Trú, mèo dán mặt Hứa Trú, mèo l**m tóc Hứa Trú.

Giang Linh nói đó là do mèo thích, không có cách nào.

Nhưng anh cũng biết, chủ thể và phân thể tuy rằng thoạt nhìn người mèo khác biệt phân biệt rõ ràng, nhưng dù sao cũng cùng thuộc về một linh hồn, tiềm thức yêu ghét hoàn toàn nhất trí.

Mèo thích ở bên cạnh Hứa Trú, là bởi vì Giang Linh cũng thích ở bên cạnh Hứa Trú.

Cho dù chính bản thân anh chưa từng chú ý tới, nhưng trái tim và linh hồn đã thay anh lấy nét tiêu điểm.

280.

Tối hôm đó, Giang Linh cố chấp cho rằng mình bị hôn một cái hiếm thấy nằm mơ, trong mơ anh quay về 1 năm trước, khi đó anh và Hứa Trú vẫn là bạn học xa lạ lướt qua vai nhau.

Trong trường học vĩnh viễn biển người chen chúc, khắp nơi đều là học sinh cấp 3 mặc đồng phục giống hệt nhau, nhưng Giang Linh biết, vô luận anh quay đầu lúc nào, đều luôn có thể nhìn thấy thiếu niên tái nhợt gầy yếu, hướng nội âm u kia.

Đối phương rất yên tĩnh, dường như sẽ vĩnh viễn không có ý niệm đi lên phía trước bắt chuyện với anh, người kia chỉ giữ khoảng cách mình vạch ra, không xa không gần đi theo anh, chỉ dám nhìn chăm chú bóng lưng anh.

Giống như là động vật nhỏ từ trong góc nhỏ âm u ẩm ướt nào đó, thật cẩn thận thò đầu ra.

Giang Linh khi đó cũng không để ý lắm, hay nói đúng hơn là, anh tưởng rằng mình không để ý lắm.

Từ nhỏ đến lớn anh nhận được quá nhiều sự chú ý, ánh mắt của Hứa Trú chỉ là một tia kín đáo hàm súc nhất trong hàng trăm hàng ngàn ánh mắt, rõ ràng không nên được chú ý tới, nhưng sự thật lại là, ánh mắt này là lâu dài nhất.

Theo lý thuyết, sự chăm chú và đi theo như vậy nhất định sẽ chọc người ta phiền chán, nhưng Hứa Trú chỉ nhìn, ngay cả đến gần một bước, nói thêm một câu cũng không chịu, Giang Linh cảm thấy thực sự không nổi giận được, đành phải tùy cậu, coi như có thêm một cái bóng nhỏ đi.

281.

Đại khái là cuộc sống ở trường thực sự nhàm chán, hoặc có lẽ là vì bản thân Hứa Trú quá khác biệt với mọi người, cho nên thỉnh thoảng cũng sẽ có tình huống Giang Linh quan sát ngược lại.

Anh tuy rằng tính cách lạnh lùng, nhưng nhân duyên rất tốt, cho dù không cố ý tốn tâm tư vào những chuyện nhỏ nhặt này, cũng có thể rất dễ dàng biết được tên của đối phương.

Hứa Trú.

Giang Linh nhẩm đọc cái tên này một lần, cảm thấy thực sự là quá không sát thực tế, ánh sáng và nhiệt độ của ban ngày (trú) không được thể hiện chút nào trên người Hứa Trú, người kia rõ ràng giống như một làn gió nhẹ trong đêm khuya, lạnh lẽo mà yên tĩnh.

Tóc đen nhánh, đôi mắt tròn khi nhìn người khác sẽ lộ ra một chút hoảng loạn, màu da lộ ra vẻ tái nhợt do ở trong nhà lâu ngày, thân hình bị đồng phục rộng thùng thình làm cho càng thêm gầy yếu......

Sự chú ý vốn một chiều không biết từ lúc nào tăng thêm một chiều ngược lại, khi Hứa Trú trầm mặc yên tĩnh giống như cái bóng lặng lẽ nhìn chăm chú Giang Linh, Giang Linh đáp lại bằng sự chú ý.

282.

Chú ý tới một người cũng giống như gieo một hạt giống trong lòng.

Sức mạnh của tự nhiên không thể khinh thường, bất kể là đất màu mỡ hay đất khô cằn, tỉ mỉ vun trồng hay là tiện tay vứt bỏ, hạt giống rơi xuống đâu, liền bắt đầu bén rễ nảy mầm ở đó.

Cảm giác này rất kỳ quái, Giang Linh nghĩ, anh căn bản không muốn để ý Hứa Trú, nhưng không biết từ khi nào bắt đầu, người này vừa xuất hiện trong tầm mắt anh, anh liền rất khó chú ý tới người và việc khác nữa.

Ánh mắt anh luôn không tự giác rơi xuống trên người Hứa Trú, nhìn người này cô đơn một mình ăn cơm trong lòng sẽ không thoải mái, nhìn người này ngồi xổm xuống chơi với mèo bên đường sẽ cảm thấy đáng yêu, nhìn Hứa Trú đi theo sau lưng anh sẽ muốn mua nước cho Hứa Trú uống, cũng giống như tâm trạng khi nhìn thấy mèo hoang bên đường muốn cho ăn vậy.

Thời gian dài, cái cây được đặt tên là "Hứa Trú" trong lòng anh mọc càng ngày càng cành lá xum xuê.

Giang Linh bỗng nhiên nhớ tới một quyển sách cổ tích từng xem hồi nhỏ, trong sách nói: "Loại hạt giống này, nếu bạn phát hiện quá muộn, sẽ vĩnh viễn không thể dọn sạch nó được. Nó sẽ chiếm cứ cả hành tinh, rễ cây sẽ xuyên thủng cả hành tinh......"

283.

Thời gian quan sát Hứa Trú càng dài, Giang Linh càng nảy sinh tò mò đối với nam sinh hướng nội không thích nói chuyện này.

Ở trong trường, các nam sinh sẽ khoác vai bá cổ một đám người đi trốn học chơi bóng, các nữ sinh cũng luôn tay trong tay đi dạo với bạn tốt, giữa giờ học còn muốn cùng đi vệ sinh, cho dù là người tính cách rất thẹn thùng, cũng sẽ có một hai người bạn thân quen.

Nhưng vô luận nhìn thấy Hứa Trú lúc nào, người này đều là cô đơn lẻ loi.

Lúc học thể dục, Hứa Trú sẽ một mình yên tĩnh ngồi dưới gốc cây long não trong trường, nhìn chằm chằm hạt cát trên mặt đất không nhúc nhích, phảng phất như đắm chìm trong một thế giới khác.

Lúc ăn cơm trưa, Hứa Trú cũng chưa bao giờ ngồi cùng bàn với người khác, luôn tự mình bưng khay cơm tránh né dòng người, cuối cùng ngồi xuống ở góc nhỏ trong nhà ăn, không nói một lời ăn xong một bữa cơm.

Trên đường tan học về nhà, người này cũng không có bạn đồng hành, chỉ trầm mặc cúi đầu, từng bước từng bước đi trên con đường của mình, hoàng hôn sẽ kéo cái bóng của Hứa Trú ra thật dài thật mảnh, lay động trong gió ảm đạm, liền có vẻ hơi đáng thương.

Giang Linh nhìn nhiều, liền luôn cảm thấy trong lòng không dễ chịu, loại tâm trạng cô đơn lạc lõng kia dường như sẽ lây lan, anh chỉ nhìn, liền cảm thấy không thoải mái thay cho Hứa Trú như chính mình cảm nhận được vậy.

Anh nghĩ, có lẽ Hứa Trú sẽ cần một người bạn chăng?

Giang Linh tự nhận mình cũng không phải người nhiệt tình bao nhiêu, nhưng cũng không đến mức máu lạnh, Hứa Trú hướng nội khúm núm không thích nói chuyện cũng không sao, anh có thể làm được việc chủ động cùng đối phương ăn cơm hoặc đi học tan học, chuyện này không tính là chuyện gì rất khó xử.

284.

Thế là khi Hứa Trú một lần nữa lặng lẽ đi theo sau lưng Giang Linh, Giang Linh đi ngang qua máy bán hàng tự động dừng lại nửa phút, mua 1 chai nước.

Là vị đào mật, anh trước đó thấy Hứa Trú từng uống mấy lần, chắc là không ghét mùi vị này.

Thân chai lạnh lẽo dán vào lòng bàn tay, Giang Linh rũ mắt đợi một lát, vốn định đợi Hứa Trú đến gần chút mới nói chuyện với người ta, nhưng sau khi anh xoay người lại ngạc nhiên phát hiện thế mà có người nhanh chân đến trước.

Là một nam sinh không quen biết.

Thoạt nhìn đại khái là bạn cùng lớp của Hứa Trú, vội vàng chặn Hứa Trú đại khái là có chuyện gì muốn nói, nhưng Hứa Trú lập tức cúi đầu thấp hơn, giống như theo bản năng lùi về sau một bước dài, tóc che khuất mắt, sắc mặt tái nhợt, đôi môi nhạt màu mím chặt.

Đó là một tư thái kháng cự và trốn tránh rất điển hình.

Giọt nước trên vỏ lon nước đá đã làm ướt lòng bàn tay Giang Linh, anh khẽ nhíu mày, đôi mắt đen nhánh nhìn chăm chú 2 người cách đó không xa một lát, bỗng nhiên ý thức được mình hình như không nhìn rõ sự thật —— dường như không phải mọi người đang từ chối Hứa Trú, mà là Hứa Trú đang từ chối xã giao với tất cả mọi người.

Mạo muội tiếp cận đối với người như vậy mà nói có lẽ sẽ là một sự quấy rầy làm người ta khó xử.

Cho nên dự định chủ động xã giao ban đầu của Giang Linh cứ thế gián đoạn, chai nước đá vị đào mật kia cuối cùng được đặt trên bàn đến nhiệt độ thường, sau đó bởi vì anh không thích uống mà bị vứt bỏ.

285.

Mặc dù không thể nói chuyện gì với Hứa Trú, nhưng Giang Linh vẫn sẽ thỉnh thoảng nhớ tới cậu, cũng không phải mang theo cảm xúc phức tạp hay nồng nàn gì, sự để ý này cũng giống như bản thân Hứa Trú vậy, chỉ là lặng lẽ tồn tại ở đó, giống như người tàng hình, nhưng lại khiến Giang Linh không thể bỏ qua.

Ở trường sẽ nhịn không được nhìn, ở nhà làm bài tập thỉnh thoảng cũng sẽ phân tâm nghĩ đến.

Khi Giang Linh đang làm bài thi toán lần thứ 3 vô thức viết tên Hứa Trú lên giấy nháp, anh dứt khoát buông bút xuống, day day sống mũi, thở dài một hơi.

Quay đầu, con mèo bên cạnh bàn học đang nằm trong ổ mèo ngủ gà ngủ gật.

Giang Linh vươn tay sờ sờ bộ lông của mèo, túm lấy da gáy mèo xách mèo lên đùi mình.

Anh rất ít khi nói chuyện với mèo, một mặt là vì mèo không có chỉ số thông minh gì, anh sẽ không ấu trĩ đến mức tán gẫu với thú cưng, mặt khác, anh cũng hiểu rõ, 1 hồn 2 thể, bất kỳ tâm trạng nào của anh cũng có thể bị phân thân nhỏ bé này cảm nhận được.

Ví dụ như lúc này, anh nghĩ đến Hứa Trú cô đơn lẻ loi, mèo liền ngước mắt lên, nóng lòng muốn thử, giống như cũng muốn hoàn thành lời chào hỏi bị gián đoạn kia.

286.

Con người luôn vì đủ loại nguyên nhân mà cân nhắc, do dự, xoắn xuýt, không thể thực sự tùy tâm sở dục.

Nhưng mèo có thể.

Mèo chỉ là một con mèo, một con mèo thông minh hơn chút được một tí tẹo linh hồn con người lấp đầy, nó muốn làm gì, thì nhất định phải lập tức đi làm được.

Thế là mèo chạy đi, chạy đến dưới lầu nhà Hứa Trú, được Hứa Trú ôm vào trong lòng mang về nhà xong cảm thấy rất tốt.

Mèo không bao giờ muốn đi nữa.

289.

Con người không thể khống chế trái tim của chính mình.

Giống như Giang Linh không thể khống chế con mèo của mình vậy.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...