Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 21



290.

Đêm nay tuyết rơi dày, mèo và Hứa Trú quấn trong cùng một cái chăn mỏng, người dán sát vào bộ lông ấm áp của mèo.

Mèo buồn ngủ díu mắt bắt đầu ngáy khò khò nho nhỏ, Hứa Trú thất thần nhìn tuyết đọng bay lượn trong cột sáng đèn đường dưới lầu ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nảy sinh ra một loại cảm giác chưa từng có —— một loại mong đợi.

Mong đợi đối với ngày mai.

Trong một khoảng thời gian rất dài trước đây, cậu vẫn luôn cảm thấy mình độc lập bên ngoài thế giới này, tất cả mọi người và việc đối với cậu mà nói đều cách một tầng sương mù nhàn nhạt, ngày qua ngày, chẳng có gì thú vị.

Nhưng bây giờ không giống nữa, Hứa Trú nghĩ, cậu bắt đầu cảm thấy mỗi một ngày mai đều vô cùng tốt đẹp.

291.

Hứa Trú lương tâm trỗi dậy không lôi kéo con mèo sắp ngủ thiếp đi tiến hành hoạt động trường đàm thâu đêm suốt sáng nữa, mà là cũng rất hiếm thấy cùng mèo đi ngủ sớm.

Ngày hôm sau cậu dậy thật sớm, sinh long hoạt hổ làm một bài tập thể dục theo đài ở nhà, làm cơm mèo cho con mèo đang ngủ say, còn làm bánh sandwich đóng gói mang cho Giang Linh làm bữa sáng.

Hứa Trú thiếu niên tốt sinh ra dưới cờ đỏ lớn lên trong gió xuân nhấn mạnh, có qua có lại biết ơn báo đáp mới là đạo ở chung của bạn bè.

Giẫm lên tuyết mới một đường đến cổng trường, tâm trạng Hứa Trú rất không tồi, buổi sáng gió lạnh, khăn quàng cổ che khuất hơn nửa khuôn mặt cậu, sương trắng thở ra làm tầm mắt mông lung.

Xa xa nhìn thấy Giang Linh đi tới, cậu đến gần người kia vài bước, đè khăn quàng cổ chắn mặt xuống, tiếp đó lắc lắc túi giữ nhiệt trong tay, mở miệng nói ra câu nói ban nãy diễn tập mấy lần trong lòng:

"Giang Linh, hôm nay không cần giúp tôi mua bữa sáng đâu, tôi có mang bánh sandwich."

Nói ra một câu hoàn chỉnh trôi chảy với người khác, đối với Hứa Trú mà nói coi như là tiến bộ không nhỏ, cậu lập tức vỗ tay cho mình 5 giây trong lòng.

Nhưng Giang Linh không trả lời.

Cậu nghi hoặc ngước mắt nhìn, thấy Giang Linh khựng lại trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau với cậu, ngay sau đó rất nhanh liền quay đầu đi, vành tai ửng lên một màu đỏ mỏng manh rất rõ ràng.

"...... Giang Linh?"

Người đối diện lúc này mới quay đầu nhìn cậu, tầm mắt dừng nửa giây trên môi cậu, bỗng nhiên không được tự nhiên lắm giơ tay sờ sờ gò má mình.

......?

Hứa Trú chần chờ, đây là làm sao vậy? Gió thổi quá lạnh? Mặt đỏ hồng thoạt nhìn giống như bị bệnh.

Cậu dứt khoát tháo khăn quàng cổ của mình xuống, đưa cho Giang Linh cùng với túi giữ nhiệt đựng bánh sandwich, do dự chủ động mở miệng hỏi: "Cậu bị bệnh sao?"

Giang Linh nhận lấy đồ trong tay cậu, bữa sáng nhận lấy, khăn quàng cổ thì quàng trở về cho cậu.

Lúc quàng khăn, 2 người khó tránh khỏi dựa vào gần hơn 1 chút, Hứa Trú gần như có thể nhìn rõ cái bóng cực nhạt lông mi người này hắt lên mặt.

Lớp vải ấm áp một lần nữa quấn quanh cậu dưới tay người này, Hứa Trú giống như bị thi triển thuật định thân, mãi cho đến khi Giang Linh quàng lại khăn cho cậu xong mới hồi thần, nghe thấy người trước mắt trả lời câu hỏi ban nãy của cậu.

"Bị bệnh sao? Đại khái là vậy đi."

Giang Linh nghĩ, hình như là không bình thường lắm.

Hứa Trú sắp khỏi bệnh, nhưng anh thì có dấu hiệu bị bệnh.

292.

Buổi sáng là 4 tiết toán liên tục, 2 tiết huấn luyện hàm số đặc biệt, 2 tiết luyện tập hình học chuyên sâu.

Ngày thường Hứa Trú đều lùi xa 3 bước đối với việc này, vùi đầu vào sách ngủ gà ngủ gật, nhưng đại khái là khoảng thời gian này học tập kiểu Nữ Oa vá trời có hiệu quả, cậu bất ngờ nảy sinh ra một loại cảm giác mình có thể lên lôi đài so chiêu 2 cái với toán học.

Thế là cậu làm một lèo, đơn thương độc mã bắt đầu chém giết với 2 tờ bài thi toán lớn, lòng tin 500%, tỷ lệ chính xác 50%.

Hứa Trú làm bài đến mức choáng váng đầu óc nằm bò trên bàn, giờ giải lao ngủ một giấc mơ thấy mình giống như một cô hồn dã quỷ chết thảm, bị 2 đạo sĩ một trái một phải kìm kẹp, đạo sĩ bên trái tên là Hàm Số, xoạt xoạt xoạt dán một đống bùa vàng lên người cậu, nhìn kỹ, bên trên viết đầy sin, cos và tan, đạo sĩ bên phải tên là Hình Học, xoạt xoạt xoạt rút ra một đống đa giác và đường phụ, trói gô cậu vào cột nhà rắn chắc.

Hứa Trú vô lực giãy giụa đành phải nhìn trời rơi lệ, bỗng thấy vị đại hiệp Giang Linh danh tiếng lẫy lừng trên giang hồ kia phá không mà đến, 3 lần 5 lượt chém đứt đa giác và đường phụ trên người cậu, soạt soạt soạt xé bỏ mấy cái bùa chú lượng giác kia, dễ dàng thu phục 2 vị yêu đạo xong, anh hào phóng vươn tay về phía Hứa Trú, nói tôi có thể truyền cho cậu 20 năm công lực, để cậu tái chiến bài thi toán có thể thi được 120 điểm.

Hứa Trú kích động nắm lại tay Giang đại hiệp, khẩn thiết đặt câu hỏi: "Vậy phải làm thế nào? Xin hãy mau chóng truyền công lực cho tôi đi!"

Đại hiệp Giang Linh vốn không có biểu cảm gì vành tai bỗng nhiên ửng lên một tia đỏ mỏng manh, Hứa Trú nhìn người này từng chút một đến gần, cậu nín thở, sau đó, có một xúc cảm mềm mại nhẹ nhàng rơi xuống gò má cậu.

Phảng phất như một tiếng sấm nổ tung trong lòng, tim Hứa Trú đập mạnh một cái, cậu mở mắt ra.

Tỉnh ngủ.

293.

Giấc mơ kỳ quái này dẫn đến cả tiết học còn lại của Hứa Trú đều có hơi không tập trung, buổi trưa nhìn thấy Giang Linh đợi cậu ở cửa phòng học càng là khó xử hơn.

Hai người cùng nhau đến nhà ăn ăn cơm, gió tuyết lùa vào hành lang nối, trong trường bởi vì sương tuyết mà trắng xóa mờ mịt.

Trong đám người chen chúc, bả vai bọn họ bị ép vào nhau, chỉ là va chạm rất nhẹ, nhưng 2 người liền lập tức đều nhìn về phía đối phương, đối diện 2 giây, Hứa Trú đỏ mặt cúi đầu, Giang Linh cũng khẽ ho một tiếng dời tầm mắt đi.

Hứa Trú cảm giác mặt mình vốn bị gió thổi lạnh lẽo từng chút một bốc cháy lên, người không còn đông đúc như vậy nữa, nhưng bọn họ ai cũng không kéo giãn khoảng cách với đối phương, bả vai vẫn thỉnh thoảng chạm vào nhau.

Hứa Trú cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, thúc giục cậu mở miệng, giống như có thứ gì đó vỗ cánh muốn bay ra.

Cậu bỗng nhiên ý thức được —— hóa ra đây chính là d*c v*ng muốn chủ động nói chuyện với người khác.

294.

Hứa Trú ngước mắt nhìn về phía Giang Linh bên cạnh, vừa khéo đối phương cũng đồng thời quay đầu nhìn cậu.

Tất cả mọi người đều đang vội vã đi về phía trước, bên cạnh bọn họ đã không còn chen chúc nữa, ngoài hành lang nối gió tuyết vẫn đang thổi, trong sương tuyết màu trắng nhạt, bọn họ nhìn nhau.

Môi Hứa Trú mấp máy, ngay khi cậu muốn nói ra lời gì đó, một cái đầu đỏ bỗng nhiên lao ra, rất không khách khí chen vào giữa 2 người bọn họ.

"Hi! Hai người đi ăn cơm à?"

Anh trai tóc đỏ liếc nhìn Hứa Trú, tiếp đó nhìn nhìn Giang Linh, chậc một tiếng, một tay đẩy một người khiến 2 người tách ra một chút, "Các người làm gì mà sáp vào gần như vậy! Trời nóng thế này, dính dính nhớp nhớp không nóng sao?"

Hứa Trú giũ giũ tuyết trong nếp gấp quần áo: ......?

Chim hồng hạc thần kinh có vấn đề à?

Cậu nghĩ, thôi bỏ đi, sớm đã biết tên này từ chối đồng bias, mỗi lần nhìn thấy cậu và Giang Linh đứng cùng nhau liền hận không thể diễn một vở Na Tra náo hải nước ngập Kim Sơn.

Tôn trọng thấu hiểu.

295.

Bạn học Chim Hồng Hạc cưỡng ép chen vào giữa 2 người, nhìn thấy Hứa Trú và Giang Linh bị tách ra rốt cuộc cũng hài lòng hơn một chút.

Cậu nhìn nhìn 2 người, mở miệng hỏi: "Ăn cơm cũng cho tôi đi cùng một cái đi? Vừa vặn có việc muốn nói với các người."

Hứa Trú nhìn anh trai tóc đỏ một cái, suy tư 2 giây.

Tuy rằng Angry Bird từ chối đồng bias, nhưng cũng coi như là bạn của cậu, hơn nữa cậu hiện tại đã thích ứng với xã giao bình thường rất tốt, cùng bạn bè ăn một bữa cơm đương nhiên không có vấn đề gì.

Còn về Giang Linh người đẹp thiện tâm ôn nhu hữu ái khẳng định càng là sẽ không từ chối.

Cho nên Hứa Trú không do dự lắm liền gật đầu.

Cậu ngước mắt, chần chờ phát hiện ý cười trên mặt Giang Linh người đẹp thiện tâm ôn nhu hữu ái nhạt đi một chút, rất nhẹ nhíu mày một cái, giống như cảm thấy bất mãn đối với sự quấy rầy của người đến.

Hứa Trú có hơi mờ mịt chớp chớp mắt, là ảo giác nhỉ?

296.

Đây vẫn là lần đầu tiên Hứa Trú ăn cơm với người ngoài Giang Linh ra.

Bình thường cậu và Giang Linh quen ngồi đối diện nhau, cho nên anh trai tóc đỏ liền không chút do dự ngồi xuống bên cạnh cậu.

Anh trai tóc đỏ với tư cách là fan hâm mộ số 1 của Giang Linh hành sự cực kỳ ly kỳ, người này đặt trong giới theo đuổi ngôi sao chính là fan only tiêu chuẩn, luôn ảo tưởng ném tất cả những người ý đồ tiếp cận nam thần của cậu đi thật xa giống như ném tạ vậy, bất kỳ ai có ý đồ có hành vi vượt quá giới hạn bạn học bình thường với Giang Linh đều sẽ bị cậu nghiêm túc ngăn cản.

Ví dụ như có một lần anh trai tóc đỏ biết được Giang Linh đôi khi sẽ bổ túc toán cho Hứa Trú, người này ngay trong đêm thức trắng sửa sang lại ghi chép toán học của mình, ngày hôm sau đội 2 cái quầng thâm mắt to đùng giống như quỷ bỗng nhiên lao đến trước mặt Hứa Trú, "bộp" một cái ném ghi chép vào trong lòng Hứa Trú, nhìn trời nhìn đất chính là không nhìn Hứa Trú, còn muốn tự cho là rất lạnh lùng mở miệng:

"Này, mau thi được điểm cao đi, đừng luôn làm phiền anh Giang."

Hứa Trú khi đó hoàn toàn không hiểu người này đang làm cái gì, chỉ cảm thấy anh trai tóc đỏ là khẩu xà tâm phật, gần mực thì đen gần đèn thì rạng cũng bắt đầu vui vẻ giúp người, bày tỏ sự cảm ơn ngay tại chỗ.

Kết quả anh trai tóc đỏ lập tức xù lông, lẩm bẩm ai thèm giúp cậu, xoay người rời đi, đi được 2 bước lại quay người, còn không quên cảnh cáo một câu, "Có gì không biết thì tới tìm tôi trước! Lần thi tháng trước toán tôi 120 đấy!"

Hứa Trú hít hà một tiếng trong lòng, cảm thán đúng là người không thể nhìn tướng mạo, anh trai tóc đỏ luôn xuất hiện với hình tượng Angry Bird thế mà cũng có thể thi được điểm số cao như vậy.

Cậu cầm xấp ghi chép dày cộm trong tay xoay người, kết quả suýt chút nữa đụng phải Giang Linh không biết đứng sau lưng cậu từ lúc nào.

Giang Linh hình như tâm trạng không tốt lắm, khẽ nhíu mày, nhàn nhạt liếc nhìn về hướng anh trai tóc đỏ rời đi, ánh mắt một lần nữa dời về trên người Hứa Trú, "Tìm cậu ấy làm gì? Lần thi tháng trước toán tôi điểm tối đa, cậu biết mà."

Lại ví dụ như còn có một lần anh trai tóc đỏ phát hiện Hứa Trú quàng khăn quàng cổ của Giang Linh, cậu phẫn nộ giống như con ruồi không đầu, giống như Tần Vương đi quanh cột xoay quanh Hứa Trú vài vòng, cuối cùng vỗ đầu một cái, nghĩ ra một ý tưởng tuyệt diệu —— cậu ngay trong ngày đi mua một cái khăn quàng cổ mới cho Hứa Trú, giật lấy khăn quàng cổ cũ lập tức giống như ngựa hoang thoát cương chạy đến lớp Giang Linh, gấp gọn gàng đặt trên bàn Giang Linh, đồng thời để lại một tờ giấy nhỏ, bên trên viết thêm lời nhắn: "Tôi mua cái mới cho Hứa Trú rồi, của cậu trả lại cho cậu, anh Giang anh tự mình chú ý giữ ấm, không cần cảm ơn."

Giang Linh mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm tờ giấy kia 3 giây, vo thành cục ném vào thùng rác.

Lại ví dụ như lần này, 3 người cùng bàn ăn cơm, bầu không khí trầm mặc mà quỷ dị, Hứa Trú không biết vì sao có loại cảm giác đứng ngồi không yên, đành phải cúi đầu tách đũa ra chuẩn bị ăn uống thỏa thích.

Hôm nay cậu lại ăn mì trộn ngon tuyệt, mì trộn đẫm sốt, rau cải thìa xanh non, nấm hương tươi ngon và...... cà rốt đáng ghét.

Hứa Trú còn chưa kịp hoàn thành sự kỳ thị đối với cà rốt trong lòng, liền thấy Giang Linh ngồi đối diện cậu đã vươn đũa ra, cực kỳ tự nhiên gắp cà rốt của cậu sang bát mình, động tác thành thạo đến mức giống như đã làm ngàn vạn lần.

Hứa Trú thầm kêu không ổn, lập tức quay đầu nhìn về phía chim hồng hạc bên cạnh, quả nhiên không ngoài dự đoán, anh trai tóc đỏ lại chuyển hóa thành hình thái Angry Bird, 2 tay khoanh trước ngực dùng ánh mắt thẩm vấn quét tới quét lui 2 người bọn họ.

"Các người chuyện gì thế này? Tại sao lén lút có quan hệ tốt như vậy sau lưng tôi!"

Đối mặt với anh trai tóc đỏ đang phẫn nộ, Hứa Trú vội vàng trấn an, lắp bắp nhỏ giọng giải thích: "Là, là bởi vì tôi rất ghét ăn, Giang Linh thấy việc nghĩa hăng hái làm."

Cậu khi nhìn người khác vẫn không quen nhìn thẳng lắm, ánh mắt sẽ mang theo một chút ý vị trốn tránh, phối hợp với đôi mắt tròn đen nhánh, đuôi mắt hướng xuống kia, sẽ có vẻ rất ngoan.

Anh trai tóc đỏ bị cậu nhìn như vậy, cơn giận trong lòng tiêu tan không ít, nghĩ nghĩ lại cảm thấy rất có đạo lý, bừng tỉnh đại ngộ gật đầu nói:

"Ồ —— hóa ra là như vậy."

Cậu giơ ngón tay cái với Giang Linh, "Anh Giang không hổ là anh Giang, vui vẻ giúp người phẩm học kiêm ưu!"

Anh trai tóc đỏ lại chuyển đề tài, trực tiếp bưng khay cơm của Hứa Trú qua, soạt soạt soạt gắp hết những lát cà rốt còn lại trong đĩa sang đĩa của mình, hào sảng nói:

"Nhưng mà loại chuyện này cậu đừng làm phiền anh Giang nữa, còn không thích ăn cái gì? Sau này tới tìm tôi, tôi ăn thay cậu."

Hứa Trú ngẩn người: "...... Hả?"

Cậu theo bản năng ngước mắt nhìn Giang Linh, liền thấy Giang Linh sa sầm mặt mày, không thân thiện lắm lạnh lùng nhìn về phía anh trai tóc đỏ, trong tròng mắt đen thẫm là sự bất mãn hiển nhiên dễ thấy.

Hứa Trú chần chờ.

Ơ...... Công thức thật, thật quen thuộc, mùi vị thật quen thuộc.

Là Giang Linh xấu đã lâu không gặp.

Lại bị người ngoài hành tinh đoạt xá sao?

297.

Nhưng mà fan đầu sỏ anh trai tóc đỏ đối với việc này hồn nhiên không hay biết, cậu căn bản không nhìn ra Giang Linh đang không vui, vẫn ung dung tự tại ăn lát cà rốt của Hứa Trú dưới sự chăm chú của 2 ánh mắt.

"Đúng rồi, có việc muốn nói với các người......"

Anh trai tóc đỏ nói xong ngẩng đầu lên, chạm phải tầm mắt của 2 người liền sửng sốt một chút, "Các người nhìn tôi làm gì?"

Cậu gãi gãi đầu, nhớ tới mục đích đến hôm nay:

"Hôm nay vốn dĩ không định tới tìm các người đâu, là bởi vì Xã Trường nói cuộc thi lần trước của chúng ta đoạt giải, trường học chuẩn bị tổ chức một đại hội biểu dương trong lễ chào cờ thứ 2 tuần sau, cậu ấy bảo tôi thông báo cho các người chuẩn bị một chút, đến lúc đó đều phải lên."

Hứa Trú mở to mắt, nắm tay hoan hô nhảy nhót ngang dọc trong lòng.

Tốt quá! Máy bay nhỏ đoạt giải! Mọi người khẳng định đều rất vui vẻ! Giang Linh xấu cũng sẽ biến trở lại thành Giang Linh tốt nhỉ!

Nhưng còn chưa vui vẻ quá 3 giây, Hứa Trú lại nghe thấy anhtrai tóc đỏ nhấn mạnh.

"Cậu ——"

Người này chỉ vào cậu, "Cũng phải đi."

298.

Hứa Trú ngẩn người, Hứa Trú mờ mịt, Hứa Trú thất kinh biến sắc.

Đại hội biểu dương lễ chào cờ là cái gì?

Sẽ không phải là cầm micro ngực đeo hoa đỏ to trên đài nói chuyện đĩnh đạc dưới đài vạn chúng chú mục cúi người nhận giải dắt tay bạn bè bái ân sư chứ?

Hả? Hở? Hử?

Ai tham gia đại hội biểu dương? Cậu tham gia biểu dương cái gì? Cậu đại hội biểu dương cái gì?

Cậu là định bước một bước về phía trước, thử xã giao bình thường, chứ không định đang bệnh sắp chết bất ngờ ngồi dậy, 3 phút 20 800 mét mà!

299.

Hứa Trú hoảng loạn giống như một con sóc ngốc mùa hè giấu 100 quả thông kết quả đến mùa đông một quả cũng không tìm thấy.

Cậu ngước mắt nhìn Giang Linh, kết quả được Giang Linh xoa xoa đầu.

Người này khi nhìn cậu, ý lạnh trên mặt ban nãy đều thu hồi hết, ánh mắt ôn hòa trước sau như một.

Hứa Trú phân tâm nghĩ, Giang Linh tốt quả nhiên lại biến trở về......

Giang Linh tốt nhất định sẽ an ủi cậu nhỉ?

Nhưng Giang Linh không nói lời nào khác, chỉ nhìn về phía cậu, ôn giọng nói:

"Đến lúc đó, đứng cùng tôi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...