Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 29



397.

Bởi vì là lớp 12, cho nên trường học cho nghỉ đông cực kỳ keo kiệt, tính toán chi li cũng chỉ có 12, 13 ngày, thuận tiện còn tặng kèm thêm mấy bộ đề thi nối lại có thể che trời lấp đất.

Hứa Trú vốn còn đắm chìm trong cảm giác mới mẻ của việc yêu đương không thể tự thoát ra, đối với mấy bộ đề thi kia khinh thường nhìn lại.

Nhưng cậu rất nhanh liền phát hiện, yêu đương thực sự là quá...... nhàm chán.

Không, không đúng, nói chính xác hơn là yêu đương với học thần quá nhàm chán.

Nhà ai các cặp đôi nhỏ đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy gọi video 1 ngày 5 tiếng đồng hồ thì có 4 tiếng rưỡi đều là đang làm bài thi chứ!

Cậu phẫn nộ cắn đầu bút, soạt soạt soạt hạ bút, mỗi một chữ đều mang theo oán khí dùng sức lực ngàn cân.

Viết viết viết, tôi viết cho cậu hàm số sin! Viết cho cậu ráng chiều và cò lẻ cùng bay! Viết cho cậu mệnh đề định ngữ không giới hạn......

Trong điện thoại dựng đứng trước mặt bỗng nhiên truyền đến tiếng lật sách nhè nhẹ.

Hứa Trú dư giận chưa tiêu ngòi bút dừng lại, cậu ngước mắt nhìn qua, trong màn hình, Giang Linh đang cầm sách bài tập mới mở ra, lông mày hơi nhíu lại, đồng tử đen nhánh rất trầm tĩnh.

Giang Linh hơi cận thị một chút, nhưng đại bộ phận thời gian không ảnh hưởng gì, chỉ có ở nhà làm bài thi thỉnh thoảng sẽ đeo kính, tỏ ra có phần cảm giác xa cách, lúc không cười sẽ đẹp trai rất nghiêm túc.

Hứa Trú thích anh đeo kính, ví dụ như hiện tại nhìn vài giây liền cảm thấy lửa giận ngút trời bị súng phun nước cao áp xịt tắt ngóm.

Thôi bỏ đi, làm bài thi thì làm bài thi vậy.

Dù sao đối tượng yêu đương là siêu cấp học bá, thông cảm một chút.

398.

Hứa Trú lén lén lút lút thưởng thức khuôn mặt bạn trai, kết quả giây tiếp theo liền đối diện với Giang Linh.

Trong màn hình điện thoại, người này gấp quyển sách bài tập trong tay lại, giơ cái bìa về phía cậu một chút, "Trong bộ bài tập này có một số câu rất thích hợp với em, gạch ra cho em rồi, lần sau đưa cho em, làm xong anh giảng cho em, được không?"

Hứa Trú ừm ừm gật đầu, thầm nghĩ đẹp trai quá, lải nhải cái gì thế, nghe không hiểu, muốn...... từ từ?

Làm bài thi?

Hả? Hả? Hả?

Hứa Trú giống như bị sét đánh giữa trời quang đánh trúng đầu một cái, hóa ra vừa nãy nghiêm túc như vậy là đang giao bài tập về nhà cho cậu!

Cậu trầm mặc 2 giây, nặng nề gật đầu: "Được."

Được được được, thông cảm, thông cảm một chút.

Giang Linh hình như cười một cái, người này đặt sách bài tập trong tay xuống, giống như là cầm điện thoại tới gần hơn một chút, rất nghiêm túc nhìn về phía cậu:

"Như vậy sẽ làm em không vui sao?"

Hứa Trú sửng sốt nửa giây, tuy rằng cậu bình thường không ít lần oán giận với mèo ở nhà Giang Linh là đối tượng yêu đương (phiên bản gia sư), cũng sẽ quỷ khóc sói gào nói không muốn học tập, nhưng cậu đương nhiên sẽ không thật sự tức giận.

"Em đương nhiên sẽ không."

Giang Linh có thể trong tình huống bận rộn như vậy rút thời gian ra giảng bài cho cậu, cậu đã rất cảm động.

Hứa Trú do dự một chút, có hơi đỏ mặt, lông mi rậm khẽ run rẩy, đôi mắt đen nhánh đặc biệt sáng ngời.

c** nh* giọng nói: "Em còn chưa nói cảm ơn với anh."

Giang Linh giống như thả lỏng, dựa vào lưng ghế phía sau một chút, trong mắt chứa ý cười, "Là anh phải cảm ơn em vì đã nỗ lực như vậy."

"Bởi vì chúng ta đã nói xong muốn đi học cùng một thành phố, đúng không?"

Hứa Trú: "......"

Học! Em học! Lập tức học luôn còn không được sao!

Cậu hít sâu một hơi, vẫn không nhịn được lại đỏ mặt.

Vị chiến sĩ lục giác này tại sao điểm kỹ năng yêu đương cũng được thắp sáng đầy đủ vậy?

399.

2 ngày trước khi sắp hết năm, ba mẹ nhân trung long phượng của Hứa Trú đã trở về.

2 người này khó khăn lắm mới xin được 3 ngày nghỉ phép, định quay về bồi dưỡng tình cảm với đứa con trai mới bắt đầu hiểu chuyện. 2 người đều hy vọng có thể tận lực tu sửa một chút quan hệ cha mẹ con cái đã trở nên nát bấy vì tụ ít ly nhiều những năm qua, khi về nhà còn túi lớn túi nhỏ mang cho Hứa Trú một đống quà.

"Nhìn này, con trai, ngựa con đồ chơi, hồi nhỏ con thích chơi nhất!"

"Đến đây, con trai, sữa bò vị dâu tây, hồi nhỏ con uống ngày 3 bữa!"

"Con trai, mẹ cùng con đọc sách!"

"Con trai, ba dạy con làm bài tập!"

......

Thế là Hứa Trú vui vẻ nhận được một đống đồ ăn vặt và đồ chơi trẻ em lộn xộn, thu hoạch được sự bầu bạn cả ngày nhiệt tình không dung từ chối đến từ ba mẹ, đồng thời mất đi thời gian gọi điện thoại với bạn trai.

400.

Ngày giao thừa, gia đình không ra ngoài ăn cơm tất niên, giáo sư Hứa và giáo sư Kỷ quyết định trổ tài trước mặt con trai, đôi vợ chồng hiệp khách thi triển quyền cước trong phòng bếp, kết quả cả buổi chiều trôi qua bưng ra mấy đĩa thức ăn sắc hương vị đều không đủ.

Thịt viên chiên cháy khét như mẫu vật thiên thạch.

Canh rau chưa nấu chín giống như thức ăn cho tinh tinh.

Hai vị nhà khoa học đại tài chắp tay đứng đó, cuối cùng cung kính nhìn con trai bưng mấy món ăn kia về phòng bếp cứu vãn một chút, tuy rằng vẫn không tính là quá ngon, nhưng ít nhất cũng có thể nuốt trôi.

3 cốc coca chạm nhau, trong đêm ồn ào náo nhiệt này va chạm phát ra một tiếng vang nhỏ.

Hứa Trú chậm chạp gắp một đũa thức ăn, mùi vị không tính là ngon, nhưng ngon hơn nhiều so với cơm tất niên xa hoa gọi bên ngoài khi ba mẹ không về được trước kia.

Cậu cảm thấy trong lòng mình giống như coca sủi lên rất nhiều bọt khí nhỏ, tiếng nói chuyện của ba và mẹ, tiếng khò khò của mèo khi ăn cơm, tiếng âm nhạc của chương trình truyền hình đều giống như đuôi mèo quét qua cậu, khiến cho cậu có một loại cảm giác vui vẻ rất nhẹ nhàng.

Hứa Trú cảm thấy mình hơi nhớ Giang Linh, lúc cậu vui vẻ chính là sẽ nhớ tới Giang Linh, cho nên hiện tại liền nghĩ, nếu có thể gặp mặt thì tốt quá.

402.

Quảng trường nhỏ dưới lầu bắt đầu có người chạy tới chạy lui chuyển đồ, từng thùng từng thùng pháo hoa chất đống trên bãi đất trống, tối nay khu vực nội thành có 2 tiếng đồng hồ dỡ bỏ lệnh cấm pháo hoa.

Hứa Trú ăn cơm xong ôm mèo đứng bên cửa sổ ngắm trăng, sau đó, âm thanh thông báo điện thoại vang lên một tiếng:

Giang Linh: [Tối nay muốn ra ngoài xem pháo hoa không?]

403.

Hứa Trú ngay khoảnh khắc đầu tiên nhận được tin nhắn đã hứng thú bừng bừng nhanh chóng trả lời một chữ "muốn", nhưng sau đó có chút khó xử trong việc mở miệng với ba mẹ.

Cậu phải nói như thế nào?

Ba mẹ thân yêu, con muốn 11 rưỡi đêm ra ngoài hẹn hò với bạn trai con?

Không, không được, hai vị nhân trung long phượng sống trong tháp ngà học thuật mấy chục năm này có thể sẽ cho rằng đây là một loại biểu hiện trạng thái khác của việc cậu làm người rừng chưa khai hóa linh trí chưa mở.

Thế là Hứa Trú đành phải lựa chọn nói dối, sớm vào phòng ngủ nói mình muốn đi ngủ, chuẩn bị đợi ba mẹ cũng nghỉ ngơi xong sau đó thừa cơ trốn đi.

May mà 2 vợ chồng nhân trung long phượng không nói gì, còn nhét cho cậu 2 cái bao lì xì lớn.

Hứa Trú mỗi năm đều có thể nhận được 2 xấp tiền lì xì dày cộm như vậy, nhưng cậu không thiếu tiền, cho nên vẫn luôn chưa tiêu đến, từ nhỏ đến lớn đều tích cóp trong tủ, chất đầy một góc nhỏ.

Cất kỹ bao lì xì xong Hứa Trú bắt đầu sửa soạn bản thân, nhanh chóng mặc áo khoác quàng khăn quàng cổ ngồi ngay ngắn trong phòng ngủ sau đó nóng toát mồ hôi.

Cậu đành phải ôm mèo ra ban công hóng mát.

404.

Bên ngoài lại bắt đầu có tuyết nhỏ rơi, Hứa Trú nhét mèo vào trong lòng, ngẩng đầu nhìn bông tuyết nhỏ bé xoay tròn rơi xuống từ bầu trời đêm đen thẫm.

Gió đêm lạnh lẽo mang theo mùi vị đặc trưng của mùa đông phương Bắc, cậu nhìn chằm chằm một bông tuyết, nhìn thấy nó lướt qua ngọn cây, tầng lầu, lấp lánh dưới quầng sáng đèn đường.

Mà dưới đèn đường, Giang Linh đang đứng ở đó, trong mắt mang theo ý cười, vừa khéo ngẩng đầu nhìn cậu.

Hứa Trú lập tức mở to mắt tròn xoe.

Bông tuyết vừa nhìn chăm chú kia, vừa vặn rơi trên vai người vừa nhớ nhung.

405.

Mèo vốn dĩ nằm trong lòng Hứa Trú sắp ngủ thiếp đi bị dứt khoát ném lên ghế bập bênh ngoài ban công.

Mèo giật mình, nhảy dựng lên xù lông khè khí với Hứa Trú.

"Xin lỗi xin lỗi."

Hứa Trú vừa cầm điện thoại gõ chữ vừa thò ra một tay v**t v* lông cho nó, "Mi ngủ đi, ta phải ra ngoài đây."

Cậu không muốn để Giang Linh đợi quá lâu, gửi tin nhắn nói mình xuống ngay đây.

Nhưng Hứa Trú không chắc chắn ba mẹ đã ngủ hay chưa, đành phải mở cửa ra một khe nhỏ, thò đầu dáo dác quan sát nửa ngày, thấy không có ai ở phòng khách mới nhanh chóng lén lút kéo cao khăn quàng cổ đè thấp vành mũ chạy đến huyền quan, làm một lèo mở cửa chạy ra ngoài.

Đèn chỉ thị thang máy sáng lên, Hứa Trú nắm tay hoan hô.

Rất tốt, cẩn thận bình tĩnh không chút sơ hở! Cậu quả thực là thiên tài làm đặc công!

406.

Trong quầy bar ở góc phòng khách và phòng ăn, giáo sư Hứa và giáo sư Kỷ bưng 2 ly rượu vang đỏ vừa đào từ phòng chứa đồ ra nhìn nhau.

"...... Con trai lén lút làm gì thế?"

"Nó sẽ không phải tưởng rằng chúng ta không nhìn thấy nó chứ?"

407.

Tuyết bên ngoài rơi đứt quãng cả một ngày, khắp nơi đều là màu trắng, lúc Hứa Trú đi ra mặc một chiếc áo lông vũ màu trắng, khăn quàng cổ ca rô đỏ, đôi mắt đen nhánh dưới mũ len ướt át, thoạt nhìn giống như một người tuyết nhỏ.

Cậu bịch bịch bịch chạy đến bên cạnh Giang Linh, nhưng lúc sắp đến lại dừng lại, cách màn sương trắng thở ra nhìn người trước mắt.

"Đợi lâu chưa?"

Hứa Trú có hơi ngượng ngùng mím môi, "Lạnh lắm nhỉ?"

"Cũng ổn."

Cậu không đến gần, nhưng Giang Linh cực kỳ tự nhiên đến gần cậu một bước, vươn tay gạt gạt tóc mái của cậu vài cái, phủi đi tuyết vụn bên trên.

"Bởi vì nghĩ đến lát nữa là có thể gặp được em, cho nên lúc đợi liền không cảm thấy rất lâu, cũng không cảm thấy lạnh."

Có bọt tuyết rơi xuống gò má Hứa Trú, sau đó rất nhanh liền tan chảy.

"...... V, vậy sao."

Hứa Trú nhắm mắt, người này rốt cuộc đăng ký lớp học thêm yêu đương ở đâu vậy!

408.

Trên quảng trường nhỏ đã có không ít người chờ xem pháo hoa, trẻ con giơ que pháo bông chạy loạn, tuyết được đèn đất đủ màu sắc chiếu rất đẹp.

2 người chọn một cái ghế dài ở nơi không nhiều người lắm ngồi xuống, Hứa Trú chống khuỷu tay lên đầu gối, vừa hồi tưởng lời Giang Linh vừa nói vừa hai tay chống cằm nhìn mấy đứa trẻ con kia.

Kết quả có một cô bé tết tóc sừng dê chơi que pháo bông rất hào phóng đưa qua một cây, giọng trẻ con lanh lảnh:

"Anh ơi, anh cũng muốn chơi không? Cái này tặng anh nè!"

Hoàn hồn lại Hứa Trú sửng sốt, chân tay luống cuống, "Ơ, không phải......"

Cậu không biết nên giải thích như thế nào, bởi vì kinh nghiệm giao lưu với trẻ con của cậu bằng không, ấu tể loài người đối với cậu mà nói hoàn toàn chính là một loài sinh vật khác trên thế giới —— nhìn thì nhỏ xíu nhưng năng lượng cực lớn, biết chạy biết nhảy, logic thành bí ẩn, nói khóc là khóc nói cười là cười, hành vi hoàn toàn không thể đoán trước được.

Ngay khi cậu còn đang vắt óc suy nghĩ không biết nên nhận hay từ chối, Giang Linh bên cạnh đã thay cậu nói cảm ơn.

Cây pháo bông kia được đưa vào tay Hứa Trú, tia lửa bật lửa sáng lên, ánh sáng trắng bạc lách tách liền nhấp nháy trước mắt cậu.

Hứa Trú cả người cứng đờ, cậu chưa từng chơi loại đồ chơi này, tay động cũng không dám động một cái, hơi sợ tia lửa rơi vào tay, nhưng vẫn thực sự cảm thấy mới lạ, mắt không chớp nhìn chằm chằm chùm tia sáng kia, 2 má đỏ hây hây.

"Không sao."

Giang Linh duỗi đây nắm lấy tay cậu, để cậu thử vung vẩy 2 que pháo bông, ánh sáng bạc vạch ra đường cong trôi chảy trong không trung, giống như một ngôi sao băng được cậu cầm trong tay.

Hứa Trú rất không có kiến thức khẽ kinh thán một tiếng.

Mấy bạn nhỏ vây xem xung quanh liền sáp vào cười cậu, nói: "Anh trai nhát gan quá."

Cô bé tặng pháo bông cho Hứa Trú kia liền lập tức giữa đường thấy chuyện bất bình rút dao tương trợ, "Đừng nói như vậy!"

Cô bé vỗ vỗ Hứa Trú, học theo dáng vẻ bình thường cô giáo nhà trẻ an ủi bạn nhỏ an ủi Hứa Trú ra dáng ra hình:

"Anh đã rất dũng cảm, em không cảm thấy anh nhát gan, em thích anh lắm."

Chút cuối cùng ở đuôi que pháo bông cũng cháy hết, ánh sáng vụt tắt, xung quanh tối đi, Hứa Trú theo bản năng quay đầu qua, mặt Giang Linh cậu nhìn không rõ, nhưng vẫn ý thức rõ ràng đối phương đã mỉm cười.

Cậu nghe thấy Giang Linh nói, "Anh cũng vậy."

409.

Đám bạn nhỏ kia cuối cùng bị Hứa Trú dùng chocolate tiền vàng trong túi áo khoác đuổi đi hết.

Que pháo bông đã cháy hết cô đơn lẻ loi nằm bên cạnh ghế dài, nhưng tay 2 người vừa nắm chặt nhau không buông ra, thậm chí nắm càng chặt hơn một chút.

Còn 20 phút nữa là đến năm mới, bọn họ dựa vào nhau trong gió lạnh đêm khuya, nhiệt độ trên mặt Hứa Trú trước sau không tiêu tan, cậu muốn kéo khăn quàng cổ ra hóng mát một chút, nhưng một tay không tiện thao tác lắm, gạt gạt nửa ngày, Giang Linh thấy thế liền vươn tay qua giúp cậu.

Sương trắng 2 người thở ra quấn quýt trong không khí, khăn quàng cổ còn chưa mở ra, tầm mắt chạm nhau trước, ai cũng không nỡ dời đi.

Có tiếng tim đập rất rõ ràng vang lên trong đêm tuyết này, lực hấp dẫn vô hình lôi kéo, đầu óc Hứa Trú trống rỗng, không có cách nào dự đoán tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Hơi thở của bọn họ dường như hòa vào nhau, càng ngày càng gần ——

Sau ghế dài bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân, giáo sư Hứa và giáo sư Kỷ gạt bụi cỏ ra, thò đầu ra, nghi hoặc đặt câu hỏi:

"Con trai? Sao đêm hôm khuya khoắt chạy ra ngoài vậy? Các con làm gì thế?"

410.

Hứa Trú thất kinh biến sắc quay đầu lại, hóa đá tại chỗ, cậu cúi đầu nhìn tay mình và tay Giang Linh đang nắm chặt lấy nhau, ngẩng đầu nhìn vai mình và vai Giang Linh đang dựa vào nhau, trong đầu phảng phất hiện lên tiếng nhảy cầu "bùm" một cái.

Toang, lần này là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch được.

Ba cậu mẹ cậu có thể chấp nhận cậu yêu sớm nhưng không đại biểu có thể chấp nhận cậu yêu sớm với con trai! Làm sao bây giờ làm sao bây giờ làm sao bây giờ! Hay là nói chúng con thật ra chỉ là anh em tốt chủ nghĩa xã hội kết thành tổ giúp đỡ học tập —— ba mẹ cậu cũng không phải bị ngu! Rốt cuộc ai sẽ tin loại lời ma quỷ này chứ!

Hứa Trú không nói một lời, nhìn như trầm ổn bình tĩnh, thật ra hồn đã bay đi được một lúc

"Chú, dì."

Ý cười trên mặt Giang Linh thu liễm một chút, đứng dậy chào hỏi 2 vị trưởng bối không dấu vết chắn trước người Hứa Trú, anh vẫn không buông tay Hứa Trú ra, dù sao lúc này buông hay không buông dường như đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Gió lạnh thổi qua giữa những tán cây, Giang Linh và Hứa Trú không nói chuyện, giáo sư Hứa và giáo sư Kỷ đối diện thì bỗng nhiên môi run lên, ánh mắt lóe lên, song song cầm tay nhau nhìn nhau lệ nhòa, cảm khái nói:

"Con trai đều có bạn bè quan hệ thân thiết như vậy luôn?!"

Giáo sư Hứa vội vội vàng vàng sờ khắp các túi trên người, cuối cùng móc ra một cái bao lì xì đưa vào tay Giang Linh, "Tiền lì xì chú dì cho cháu, nhận lấy, nhất định phải nhận lấy."

Giáo sư Kỷ cũng liên tục gật đầu, "Cảm ơn cháu kết bạn với Hứa Trú nhà chú dì, các cháu chơi đi, chú dì không làm phiền các cháu nữa."

Hứa Trú: "...... Hả?"

Giang Linh: "...... Vâng ạ."

411.

Đợi ba mẹ nhân trung long phượng rời đi được vài phút, 2 người nhìn nhau một cái, đều bật cười.

Bọn họ ngồi trở lại ghế dài, Giang Linh cất kỹ cái bao lì xì kia, anh nhìn về phía Hứa Trú:

"Sang năm đến nhà anh chúc tết nhé."

"Ba mẹ anh cũng sẽ chuẩn bị tiền lì xì cho em."

412.

1 phút cuối cùng của năm cũ, tất cả mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn trời đếm ngược, khoảnh khắc đếm ngược kết thúc, vô số pháo hoa khổng lồ và rực rỡ nổ tung trên bầu trời đêm.

Sự chú ý của Hứa Trú một nửa đặt trên pháo hoa, một nửa đặt trên người Giang Linh bên cạnh.

Đồng tử cậu phản chiếu ánh sáng lúc sáng lúc tối của pháo hoa, trước đây cậu cảm thấy Giang Linh cũng giống như pháo hoa vậy, rực rỡ, nhưng chỉ sẽ lóe lên sau đó liền biến mất trong cuộc sống của cậu, xa xôi không thể nắm bắt.

Nhưng không biết từ khi nào bắt đầu, khoảng cách giữa bọn họ biến mất, khe hở đều là nhiệt độ nắm tay, ánh mắt nhìn về phía nhau và nhịp tim không hẹn mà cùng lấp đầy.

Ví dụ như giờ khắc này, xúc cảm người bên cạnh 10 ngón tay đan vào nhau với cậu hằng nhiệt trong ký ức, pháo hoa rực rỡ để lại dấu ấn trên võng mạc.

Pháo hoa rất xa, Giang Linh rất gần.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...