Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 28



376.

Ý thức được chuyện "Hứa Trú muốn chuẩn bị tỏ tình" này khiến Giang Linh mơ hồ cảm thấy vài phần lo lắng.

Anh còn đang theo đuổi Hứa Trú, mà Hứa Trú đã muốn tỏ tình rồi?

Anh nên làm thế nào đây? Không chút do dự đồng ý đương nhiên là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng không được.

Hứa Trú đã thích anh đủ lâu, ít nhất tỏ tình nên là anh chủ động, thỉnh cầu sự đồng ý của Hứa Trú.

377.

Nhưng mà Giang Linh hôm nay hoàn toàn không lường trước được sẽ xảy ra chuyện như vậy, anh cái gì cũng chưa chuẩn bị.

Trong lòng Giang Linh dâng lên một loại lo lắng và căng thẳng hiếm thấy, đốt ngón tay anh bất giác gõ nhẹ mặt bàn, nghiêng đầu nhìn về phía Hứa Trú đang lấy coca và cốc bên cạnh bàn đảo bếp, nhanh chóng suy nghĩ xem nên biểu hiện tốt một chút trong tình huống này như thế nào.

Không có quà, cũng không có hoa.

Tuy rằng không ai nói tỏ tình nhất định phải có những thứ này, nhưng Giang Linh có chút rối loạn ám ảnh cưỡng chế của chủ nghĩa hoàn hảo, anh cảm thấy đây không phải thời cơ thích hợp nhất.

...... Nhưng anh không muốn chờ đợi thêm nữa.

378.

Con mèo khoan hồng độ lượng sau khi đi dạo một vòng trong thư phòng đã hết giận, nó kiễng chân lại vòng đến phòng khách, quay về chỗ chủ cũ của nó, "meo" một tiếng coi như chào hỏi.

Giang Linh cúi đầu nhìn nó, nó ngẩng đầu nhìn Giang Linh.

Một người một mèo nhìn nhau vài giây, Giang Linh bỗng nhiên linh quang lóe lên, tìm ra một tờ tiền giấy nhét vào trong miệng mèo.

Anh sờ sờ đầu mèo, hạ thấp giọng: "Đi cửa hàng hoa dưới lầu, mua một bó hoa lên đây."

Mèo: 0.0?

Con mèo muốn góp một viên gạch cho sự nghiệp tình yêu của nhân loại đành phải mèo không dừng móng bịch bịch bịch chạy xuống lầu.

379.

Mèo vừa ra khỏi cửa, Hứa Trú đã ôm coca bản trân tàng chai thủy tinh ủ hầm nhiệt độ không đổi 3 đến 5 độ của cậu quay lại.

"Cậu muốn rót vào trong cốc không? Hay là dùng ống hút?"

Giang Linh có hơi tâm hồn không yên, anh hít sâu một hơi, "Sao cũng được, cảm ơn."

...... Ơ?

Hứa Trú nghi hoặc, Giang Linh sao trông cứ là lạ, hình như có chút...... căng thẳng? Nhìn còn trịnh trọng hơn cả dáng vẻ lúc làm đại diện học sinh xuất sắc phát biểu trong đại hội ngàn người ở trường.

Chẳng lẽ là sự coi trọng thể hiện đối với coca sao?

Tín đồ coca Hứa Trú tự thẹn không bằng, lập tức tỏ lòng kính nể.

380.

Thật ra Giang Linh chỉ là đang ôn tập tài liệu yêu đương anh sửa sang trước đó trong lòng.

Thói quen học tập tốt của học thần không cho phép anh thi mà không ôn bài, thế là anh hiện tại liền nhanh chóng ôn lại những ghi chép đó một lần, sau đó cực nhanh sửa sang lại những lời muốn nói với Hứa Trú khi tỏ tình.

Hồi tưởng một lần nữa, rất tốt, ngôn từ khẩn thiết, dùng từ thỏa đáng, chừng mực thích hợp.

Coca sủi bọt trong cốc thủy tinh, nổ tung vô số pháo hoa nhỏ, Hứa Trú chậm chạp uống nước ngọt của mình, thấy đối phương không nói lời nào, đành phải do dự mở miệng:

"Sao cậu không uống?"

Giang Linh lúc này mới hồi thần, anh chạm phải ánh mắt của Hứa Trú, lập tức cảm thấy những thứ vừa mới ôn tập bị quên mất một nửa.

Anh bất giác ngồi thẳng, khẽ ho một tiếng, "Cậu để coca sang một bên trước đi, tôi sợ cậu sẽ bị sặc."

Hứa Trú đối với việc này hoàn toàn không để ý, đồng thời định khoác lác một phen trước mặt đối tượng thầm mến, xây dựng tốt hình tượng cẩn thận bình tĩnh thành thục trầm ổn của mình.

Thế là cậu nói: "Tôi mới sẽ không đâu."

Giọng nói rất nhẹ, ngữ điệu vút lên cao, giống như đang làm nũng.

Tim Giang Linh giống như bị đệm thịt mèo mềm mại vỗ một cái, cảm giác căng thẳng vừa nãy lập tức biến mất không ít, chỉ là trong đầu toàn là Hứa Trú, một nửa quy trình tỏ tình đã chuẩn bị xong còn lại cũng bị quên mất.

Nhưng mà vậy thì sao chứ?

Lời nói trôi chảy, từ ngữ hoa mỹ và ngữ điệu thành thạo đều không phải là điều cần thiết trong cuộc thi này.

Thứ quan trọng nhất, là phải có dũng khí trao đi tâm ý không pha tạp.

Thế là Hứa Trú nghe thấy Giang Linh gọi tên cậu, thần sắc rất nghiêm túc.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, ánh sáng nhu hòa rải lên người bọn họ, ngoài cửa sổ lại bắt đầu lất phất tuyết nhỏ.

"Tôi là muốn nói."

Giang Linh nhìn nhau với cậu, ánh mắt mềm mại, "Tôi thích cậu."

Trong nháy mắt dứt lời, Hứa Trú giống như không hiểu Giang Linh đang nói gì, chậm chạp vài giây mới hậu tri hậu giác phản ứng lại. Thế giới của cậu giống như bỗng chốc bị ấn nút tạm dừng, thời gian biến thành thứ gì đó dính dính nhớp nhớp ngọt ngào giống như mứt quả, tốc độ dòng chảy trở nên rất chậm.

Cậu có thể cảm giác được bọt khí nhỏ của coca nổ tung trên đầu lưỡi cậu, lấp đầy vị giác thưởng thức vị ngọt, tiếng tim đập cực lớn vang lên bên tai cậu, dường như cả thế giới đều đang thay cậu phiên dịch một câu tỏ tình kia.

Lòng bàn tay áp vào cốc coca đá của Hứa Trú nóng bừng, cậu không dám tin tưởng mở to mắt từng chút một.

Sau đó thật sự bị sặc.

381.

Bầu không khí mập mờ nồng đậm đến mức phảng phất như thực chất bị một trận ho khan đánh vỡ, thế là Giang Linh đành phải vừa vỗ lưng cho Hứa Trú, vừa tiếp tục lời tỏ tình bị cắt ngang của mình.

"Đỡ hơn chưa? Muốn uống ngụm nước không?"

Hứa Trú lắc đầu, cậu hít sâu một hơi, kết quả vừa thẳng lưng ngồi ngay ngắn liền phát hiện, bởi vì muốn giúp cậu vỗ lưng, Giang Linh vừa nãy ngồi đối diện cậu hiện tại đang ngồi bên cạnh cậu —— sô pha đôi không lớn lắm, 2 người không thể tránh khỏi việc dựa vào cực gần.

Cậu trong nháy mắt sắc mặt đỏ bừng, đầu óc trống rỗng nói năng lộn xộn: "Coca này có vấn đề, tôi trước đây chưa bao giờ bị sặc......"

Giang Linh bật cười, dùng lòng bàn tay áp lên má Hứa Trú, để người ta ngẩng đầu lên nhìn anh:

"Hứa Trú, tôi là nghiêm túc, tôi thật sự vô cùng thích cậu."

Hứa Trú không nói chuyện nữa.

382.

Cách thật lâu, hoặc có lẽ chỉ là vài giây, Hứa Trú vẫn mở to mắt, một bộ dáng không dám tin tưởng của con mèo nhỏ xù lông hoảng hốt lo sợ.

Cậu lắp bắp đặt câu hỏi: "Từ, từ lúc nào?"

Cậu thầm mến lâu như vậy, nhiều nhất cũng chỉ tưởng rằng bọn họ đến giai đoạn mập mờ, Giang Linh có lẽ là thật sự có chút thích cậu, nhưng sao cậu không phát hiện người này bắt đầu "vô cùng thích" từ lúc nào! Chuyện này với mèo hoang nhỏ định bới thùng rác tìm chút xương cá ăn kết quả bị cá lớn 50 cân đập choáng váng đầu óc có gì khác biệt chứ! Hay là nói có lẽ là cậu hiểu lầm ý của Giang Linh cái thích này không phải cái thích kia? Thật ra cậu mới là người ngoài hành tinh chân chính đúng không nếu không sao lại nghe không hiểu tiếng Trung Quốc......

"Nếu nhất định phải tìm một mốc thời gian chính xác......" Giang Linh nhíu mày nghiêm cẩn suy nghĩ một lát, "Vậy tôi càng nguyện ý tin tưởng là lần đầu tiên gặp mặt."

"Là bởi vì chú ý tới cậu, mới có thể ngồi bên cạnh cậu, lúc đó liền sẽ cảm thấy cậu rất đáng yêu, cho nên sau này mới luôn không tự giác chú ý tới."

Giang Linh cong khóe môi cười một cái, là nụ cười rất rõ ràng, "Là nhất kiến chung tình."

Hứa Trú lại không nói chuyện nữa.

Cậu yên lặng áp coca đá lên mặt, đầu óc trống rỗng, trái tim đã sắp nổ tung.

Nhất, kiến, chung, tình.

Oh, hóa ra bọn họ là thầm mến song phương nha.

383.

Con mèo với không tới khu quẹt thẻ thang máy tân tân khổ khổ chạy cầu thang xuống sau đó lại leo cầu thang lên.

Giang Linh bảo mèo mua một bó hoa, nhưng mèo chỉ mua một bông, bởi vì mèo chỉ cầm nổi một bông.

Nhưng mèo đã chọn lựa rất nghiêm túc, là bông đẹp nhất, tươi nhất.

Thế là mèo ngậm hoa đầu cũng không ngoảnh mà rời đi.

Sau lưng hình như còn truyền đến tiếng hô hoán của nhân viên cửa hàng, mấy từ gì mà "mèo trộm hoa", "trả tiền rồi", "còn chưa thối tiền" các loại.

Mèo: 0v0*

Mèo chạy quá nhanh, gió quá lớn, nghe không rõ lắm. Nó rung rung tai, cảm thấy đại khái là nhân loại đang chiêm ngưỡng bóng lưng tiêu sái của nó mà thôi.

384.

"Cho nên, có thể yêu đương với tôi không?"

Giang Linh nhìn nhau với người ta, đống tài liệu yêu đương bị quên sạch sành sanh rốt cuộc cũng nhớ lại được một chút xíu, thế là Hứa Trú liền nghe thấy đối phương thả nhẹ giọng điệu, nắm lấy tay cậu nói:

"Cầu xin cậu."

385.

Mèo lẻn vào từ khe cửa nhẹ nhàng nhảy lên mặt bàn, đặt một bông hoa trước mặt Hứa Trú.

386.

Hứa Trú nhìn chằm chằm bông hoa cát tường trắng như tuyết kia 2 giây, nhìn chằm chằm mèo 2 giây, sau đó nhìn chằm chằm Giang Linh 2 giây.

Cậu cảm thấy mình đại khái là uống coca say, tất cả những điều này đều giống như một giấc mơ, nhưng giấc mơ này thật sự quá chân thực.

Thế giới giống như biến thành dáng vẻ lông xù xù như mèo vào chạng vạng tối hôm nay, vừa mềm mại vừa đáng yêu.

Hứa Trú há miệng sau đó lại ngậm miệng, cảm thấy mình giống như đang ngậm một ngụm trà sữa nóng, bởi vì mùi vị và nhiệt độ ngọt ngào nóng bỏng mà nói không ra lời.

Cậu cứ chớp mắt nhìn Giang Linh như vậy, hồi lâu mới không do dự nữa, nghiêm túc gật đầu nói:

"Được thôi được thôi."

"Vậy thì yêu đương đi."

387.

Cho nên, đối tượng thầm mến cứ như vậy biến thành bạn trai?

Hứa Trú uống ực một ngụm lớn coca đá ý đồ làm cho mình tỉnh táo hơn chút nghĩ, nhưng lời tỏ tình của cậu căn bản còn chưa bắt đầu mà.

Quá trình này quả thực khác nhau một trời một vực so với dự đoán của cậu.

Đóa hoa được mèo ngậm về kia nằm trong lòng bàn tay Hứa Trú, cánh hoa thơm ngát cọ vào da cậu, thế là trái tim Hứa Trú cũng trở nên mềm nhũn.

Cậu lại nghĩ, cũng may kết quả không có gì khác biệt.

388.

Tuyết bên ngoài quá lớn, sắc trời lại tối, dự báo thời tiết nói khoảng 1 tiếng đồng hồ nữa tuyết mới ngừng, thế là Hứa Trú giữ đối tượng thầm mến cũ, đối tượng yêu đương mới của cậu lại ăn tối.

Mèo đối với việc này cảm thấy thập phần bất mãn, nó cho rằng chủ cũ nhất định là tới bắt nó về nhà, dứt khoát uốn éo người chui vào trong rèm cửa, hạ quyết tâm trước khi Giang Linh rời đi sẽ không bao giờ bước ra nữa.

Trong phòng chỉ còn 2 người bọn họ, Hứa Trú còn chưa thích ứng lắm với sự thay đổi thân phận có hơi đứng ngồi không yên, rõ ràng là ở nhà mình, nhưng vẫn có loại cảm giác khúm núm mắt không biết nên nhìn vào đâu, cậu dùng đầu ngón tay ma sát cốc coca, thế giới nội tâm bị màn đạn lộn xộn chạy qua bay nhanh lấp đầy.

Thế này là đã yêu đương? Vậy nên làm chút gì? Cậu cũng không có kinh nghiệm cậu trước đây hoàn toàn chưa từng cân nhắc qua phải yêu đương như thế nào! Đúng rồi trên tivi diễn như thế nào ấy nhỉ? Hình như bình thường chính là chạm mắt nhau sau đó nam nữ chính bắt đầu nắm tay ôm ấp hôn má...... Không không không không được không được không được!

Tay bưng cốc của Hứa Trú run lên một cái, coca b*n r* vài giọt lên tay cậu.

Cậu vội vàng rút giấy đi lau, kết quả vừa vặn chạm phải tay Giang Linh cũng đồng thời vươn tay qua, 2 người không hẹn mà cùng nhìn về phía đối phương, Hứa Trú có thể nhìn thấy rõ ràng hình ảnh của mình phản chiếu trong đôi mắt đen nhánh của đối phương.

Chạm mắt.

1 giây, 2 giây, 3 giây...... Tiếp theo nên làm gì ấy nhỉ?

Sắc mặt Hứa Trú đỏ bừng, bỏ của chạy lấy người.

389.

Hứa Trú chạy trốn một mạch vào thẳng phòng bếp, loảng xoảng loảng xoảng xách nồi niêu xoong chảo lên, xoay 2 vòng giả vờ mình rất bận rộn.

"...... Anh, anh bữa tối muốn ăn gì?"

Giang Linh liền cũng đi tới, vòng qua bàn đảo bếp vai kề vai đứng bên cạnh cậu, học theo cậu xắn tay áo lên, "Sao cũng được, anh làm trợ thủ cho em."

Hứa Trú yên lặng dịch sang bên cạnh xa hơn một chút, nói năng lộn xộn, "À, được, vậy anh rửa rau, được không?"

Cậu xoay người mở tủ lạnh lấy hộp rau xà lách ra, vừa xoay người Giang Linh liền đứng ở bên cạnh cậu, không kịp đề phòng đối diện, tim Hứa Trú đập mạnh một cái, vội vàng nhét rau xà lách vào trong tay Giang Linh, tự mình đứng sang một bên đeo tạp dề caro vàng bắt đầu lật sách dạy nấu ăn.

Nhưng còn chưa xem được 2 trang, cậu đã bị Giang Linh kéo đến bên bồn rửa, đối phương cũng không nói làm gì, cứ để cậu đứng ở đây, sau đó liền thỏa mãn hài lòng, mở vòi nước bắt đầu rửa hộp rau xà lách kia.

Thế là 2 người lại khôi phục loại trạng thái sáp vào rất gần kia.

Hứa Trú luôn nghi ngờ mình khi đối diện với Giang Linh ngũ quan sẽ nhạy cảm quá mức, chỉ là cách gần hơn một chút, liền dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người đối phương, ngửi thấy mùi vị trên người đối phương.

Cậu lại bắt đầu ngại ngùng, lặng lẽ dịch sang bên cạnh chuẩn bị tránh xa một chút.

Chỉ là mới dịch được nửa bước đã bị phát hiện.

Giang Linh nghiêng đầu nhìn cậu, tóc vụn trước trán hơi tản ra một chút, khóe môi mím thẳng, nhưng thoạt nhìn cũng không phải dáng vẻ tức giận.

Người này vươn tay về phía cậu, nhưng đại khái là sợ làm ướt cậu, liền chỉ nhẹ nhàng ngoắc ngoắc ngón tay với cậu.

"Ở bên cạnh anh không thể xem thực đơn sao?" Giang Linh nhướn mày, "Cách anh gần một chút được không?"

"Chúng ta không phải đang yêu đương sao?"

390.

...... Hả?

Hứa Trú ngẩn ra tại chỗ 3 giây, khẽ mở to mắt, nai con chạy loạn loạn loạn loạn loạn.

Không phải chứ, đều là ngày đầu tiên yêu đương, tại sao Giang Linh có thể tiến vào trạng thái tự nhiên như thường như vậy!

Lại lén lút sau lưng cậu đi tu nghiệp ở hành tinh khác đúng không!

Hứa Trú phẫn nộ! Tức đến đỏ mặt tim đập!

Sau đó yên lặng đứng trở về.

391.

Nửa tiếng tiếp theo Hứa Trú đều ở trong trạng thái lân la lân lâng hồn bay lên trời.

Dù sao chuyện đầu tiên làm sau khi vừa ở bên nhau chính là cùng đối tượng nấu cơm, chuyện này đối với cậu mà nói vẫn có hơi quá vượt mức.

Cậu vốn dĩ còn định nửa tháng nắm cái tay, 3 tháng ôm một cái cứ tiến hành theo trình tự như vậy!

Thế là Hứa Trú hoảng hốt dựa vào ký ức cơ bắp và người làm thuê tuy rằng không thành thạo nhưng rất thông minh làm ra 3 món mặn một món canh.

Cơm canh lên bàn, mùi cơm thơm nồng nàn lan tỏa.

Mãi cho đến khi 2 người ngồi xuống cầm đũa lên, ánh mắt Hứa Trú mới tụ tập ở một điểm, cậu chậm rãi nhíu mày.

Từ từ, hình như có chỗ nào không đúng lắm......

Cậu ngước mắt nhìn về phía Giang Linh, "...... Anh cầm hình như là, bát của mèo."

392.

Hứa Trú nhìn bát của Giang Linh, trầm mặc.

Giang Linh nhìn bát của mình, cũng trầm mặc.

"Xin lỗi." Hứa Trú vội vàng đứng dậy giúp đổi bộ đồ ăn, "Là em không nhắc nhở anh."

Toang toang toang đối tượng yêu đương lần đầu tiên tới cửa ăn cơm liền để người ấy dùng bộ đồ ăn của thú cưng phải làm sao đây? Giang Linh bình thường khá thích sạch sẽ lỡ như tức giận thì phải làm sao đây? Tức giận thì phải dỗ thế nào vậy cậu không có kinh nghiệm huhu mầm mống tình yêu của bọn họ sẽ không vì một cái bát mèo mà chết yểu chứ!

"Không sao, không trách em."

Giang Linh không tức giận, thậm chí còn cười với cậu một cái, mặt mày giãn ra, thoạt nhìn xác thực là dáng vẻ tâm trạng không bị ảnh hưởng.

Giang Linh nghĩ, chuyện này xác thực không trách được Hứa Trú, là bởi vì lúc lấy bộ đồ ăn anh đúng là có hơi tâm hồn không yên, sự chú ý luôn đặt ở trên người Hứa Trú, cho nên mới có thể thuận tay lấy một cái quen mắt, hoàn toàn quên mất đây là bát của mèo.

Người này tự mình xoay người đi đổi bát, thuận tiện còn rót cho Hứa Trú một ly nước trái cây.

Anh thuận tay xoa xoa tóc Hứa Trú, thẳng thắn nói:

"Là bởi vì anh cũng đang căng thẳng."

393.

Bữa cơm này 2 người lề mề gần 1 tiếng đồng hồ mới ăn xong, tuyết bên ngoài sớm đã tạnh, gió cũng ngừng thổi, một tầng tuyết đọng thật dày lấp lánh ánh sáng vụn vặt rất đẹp dưới đèn đường.

Món quà Hứa Trú chuẩn bị cuối cùng vẫn được tặng ra trước khi Giang Linh đi, chỉ là từ quà tỏ tình biến thành quà yêu đương.

"Có thể, vẽ không tốt lắm......" Hứa Trú cúi đầu nhìn xấp giấy vẽ dày cộm kia, bỗng nhiên nảy sinh ra một chút lo lắng, nhưng lời còn chưa nói hết đã bị Giang Linh nhẹ nhàng ôm một cái, thế là cậu liền một câu cũng không nói ra được nữa.

"Đặc biệt tốt."

Giang Linh rũ mắt nhìn cậu, sau đó rất nghiêm túc rất cẩn thận cất tranh vào trong túi của mình, "Anh rất thích."

394.

Mèo trốn sau rèm cửa ôm đuôi của mình nghi ngờ Giang Linh sẽ đột nhiên bắt nó về nhà.

Nhưng không ngờ, chủ cũ và chủ mới của nó dây dưa lằng nhằng ở cửa nửa ngày, sau đó liền đi mất.

Nhìn cũng không nhìn nó một cái!

Thậm chí cũng không nhớ tới tìm nó một chút!

Mèo cảm thấy mình không được coi trọng sâu sắc, mèo phẫn nộ.

395.

Mèo lao ra ngoài chuẩn bị đại chiến một trận với con người, kết quả Giang Linh đã rời đi, nó ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, đành phải vẫy đuôi xoay người định về ổ mèo.

Kết quả không kịp đề phòng bị Hứa Trú vớt lên một cái.

"Mèo mèo mèo mèo mèo!"

Hứa Trú nguyên hình bại lộ ôm nó vào trong lòng, xoa tròn bóp dẹt, lát thì vùi mặt vào bụng nó lát thì dán mặt với nó, cảm thấy chưa đủ sảng khoái còn muốn ngửa mặt lên trời cười dài để biểu đạt sự kích động của mình.

Mèo: Bánh mì nguyên cám không đường thét chói tai 2.0

Nó cố gắng giãy giụa, nhưng Hứa Trú không buông tay, không chỉ không buông tay còn muốn lải nhải không ngừng bên tai nó:

"Ta với Giang Linh yêu đương!"

396.

Hứa Trú ôm mèo một chân giẫm lên ghế sô pha, khí thế hạo đãng bắt đầu hồi tưởng lịch sử yêu đương hơn 2 tiếng đồng hồ của cậu.

"Ta cảm thấy ta tối nay biểu hiện rất tốt, mèo, mi thấy thế nào?"

Mèo: "Meow."

"Tuy rằng hơi căng thẳng, nhưng đây là thường tình của con người, nhìn chung mà nói, ta quả thực là trầm tĩnh bình tĩnh thành thục cẩn trọng vui buồn không hiện lên mặt cảm xúc không lộ ra ngoài!"

Cậu nói một hơi xong, hít sâu vài cái, mới gật đầu lần nữa:

"Không sai, chính là như vậy, thiết lập nhân vật của ta giữ vững vô cùng hoàn hảo."

"Mi cảm thấy ta sau này cứ tiếp tục đi theo con đường này thế nào? Khá hợp với ta đó."

Mèo: "...... Meow?"

__________________________________

【Tác giả có lời muốn nói】

Đếm ngược kết thúc ^_^

Còn 3 chương

Mọi người có phiên ngoại gì muốn xem có thể để lại lời nhắn trong khu bình luận mấy ngày nay!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...