Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 31



427.

Tuyết rơi càng lúc càng lớn, trong nhà Hứa Trú, mèo trừng to 2 mắt, nhìn 2 người trên sô pha trước mặt bày 2 cốc coca, đang ngồi đối diện nhau đàm phán.

"...... Cho nên chính là như vậy."

Giang Linh thở dài một hơi, thần sắc căng thẳng, giống như sợ Hứa Trú tức giận, giọng điệu giải thích rất khẩn thiết: "Anh cũng không phải cố ý muốn giấu em, chỉ là chuyện này đúng thật là tương đối đặc biệt, anh vốn định tìm một cơ hội thích hợp nói với em."

Hứa Trú không nói một lời, ánh mắt mông lung rơi vào cốc coca trước mặt, cậu từ lúc vừa nghe Giang Linh nói câu đầu tiên đã là bộ dáng hồn bay khỏi xác này.

Lời của đối phương hóa thành văn tự trong đầu cậu, không ngừng xoay tròn, tổ hợp, cuối cùng không chút lưu tình từng cái từng cái đập vào trong đầu cậu, khiến cậu không thể không thừa nhận sự thật "Mèo là mảnh linh hồn của Giang Linh".

Cuối cùng, Hứa Trú chậm rãi che mặt, hít sâu một hơi, gào khóc trong lòng ——

Sét đánh giữa trời quang, sao ông không đánh chết tôi luôn đi!

428.

Hứa Trú cảm giác trái tim mình lạnh lẽo, mặt nóng bừng.

Nói như vậy thì lâu nay, lời tỏ tình mỗi ngày, đọc diễn cảm sục sôi nhiệt huyết, ngẫu hứng sáng tác thơ tình yêu của cậu đều là đang biểu diễn cho Giang Linh xem!

Thầm mến hoàn hảo tự nhận không để lộ một chút dấu vết nào của cậu căn bản không phải là thầm mến!

Thiết lập nhân vật trầm ổn hào phóng cẩn thận bình tĩnh của cậu dưới sự chuyển tiếp phát sóng của mèo nát đến không thể nát hơn!

......

Hứa Trú hiện tại hoàn toàn không dám hồi tưởng mình rốt cuộc đã nói bao nhiêu lời liên quan đến việc thích Giang Linh ở nhà, cái đó quả thực thuộc về trình độ tìm kiếm từ khóa máy chủ đều phải bởi vì lượng công việc khổng lồ mà lag 2 phút.

Sao! Lại! Như! Vậy!

Cậu gắt gao che mặt không dám ngẩng đầu, mặt đã đỏ thành quả cà chua, dứt khoát yên lặng cầu nguyện trong lòng người ngoài hành tinh có thể đột nhiên ném một viên tiểu hành tinh về phía trái đất đập cho cậu và Giang Linh đều mất trí nhớ luôn cho xong.

Cậu thật sự không chịu nổi nỗi mất mặt này!

429.

Hứa Trú bởi vì xấu hổ không mặt mũi nào đối mặt với Giang Linh và mèo, nhưng Giang Linh lại tưởng cậu thật sự tức giận.

Người này dứt khoát ngồi xổm xuống trước mặt cậu, 2 tay nắm lấy 2 cổ tay cậu, nhẹ nhàng lắc lắc, muốn cậu ngẩng mặt lên.

"Thật sự làm em không vui như vậy sao? Xin lỗi, Tiểu Trú, anh thật sự rất xin lỗi."

Giang Linh thở dài, giọng điệu rất chân thành, lộ ra chút hoảng loạn không dễ phát hiện: "Phải làm thế nào mới có thể tha thứ cho anh đây?"

Bởi vì cách gần liên kết linh hồn mạnh mà cảm nhận được cảm xúc dao động của chủ nhân mèo cũng nhảy qua theo, vểnh đuôi đi đi lại lại đầy lo âu trên bàn trà, ý đồ dùng móng vuốt gạt gạt Hứa Trú.

Hứa Trú trầm mặc vài giây, nặn ra một câu nhỏ như muỗi kêu: "...... Không có rất tức giận."

Cậu vẫn che mặt, nhưng đã lặng lẽ thả lỏng tay, từ khe hở ngón tay nhìn Giang Linh và mèo, ôm tia hy vọng mong manh cuối cùng đặt câu hỏi:

"Em bình thường ở nhà dáng vẻ thế nào, anh thật sự đều có thể nhìn thấy?"

Giang Linh do dự một chút, gật gật đầu.

"Anh rất muốn phủ nhận, nhưng anh không muốn lừa em, Tiểu Trú, những gì mèo có thể nhìn thấy, đúng thật là cũng có thể nhìn thấy."

Anh khựng lại một chút, trong giọng nói mang theo chút ý cười, sau đó tiếp tục nói: "Em nói thích anh, thơ viết cho anh, anh đều còn nhớ, còn có......"

"Dừng lại ——!"

Đừng nhắc nhở em nữa!

Hứa Trú lần này rốt cuộc không che mặt nữa, bởi vì cậu muốn bịt miệng Giang Linh, cậu thật sự nghe không nổi nữa.

Hứa Trú hận không thể lấy đầu đập đất.

Người ngoài hành tinh hiệu suất làm việc của các người sao lại thấp như vậy! Tiểu hành tinh tại sao còn chưa tới nữa!

430.

Bởi vì Giang Linh đang ngồi xổm trước mặt Hứa Trú, cậu vừa bỏ tay che mặt xuống, không kịp đề phòng liền nhìn nhau với người trước mắt này.

Đại não mê nhan sắc của Hứa Trú trong khe hở xấu hổ muốn chết vẫn vô cùng kính nghiệp trống rỗng 1 chút, cách 2 giây, cậu mới cảm giác được đôi môi đối phương đang dán vào lòng bàn tay cậu, nhiệt độ và xúc cảm đều đặc biệt rõ ràng.

Tay Hứa Trú run lên một cái, chỉ cảm thấy làn da được môi Giang Linh chạm vào đều bắt đầu nóng lên, cậu theo bản năng muốn rút tay về, nhưng đã bị Giang Linh động tác nhanh hơn một phen ấn trở lại.

Tay đối phương áp lên mu bàn tay cậu, hờ hững bao lấy ngón tay cậu, sau đó ——

Giang Linh hôn lên lòng bàn tay cậu.

Hành động bịt miệng của cậu hiển nhiên không có tác dụng gì, còn bị người ta chiếu tướng lại một quân.

"Tiểu Trú, em là dáng vẻ gì anh đều rất thích, anh trước đó nói từ ngay từ đầu đã rất thích em, không phải là lừa em."

"Cho nên không cần quá để ý mèo nhìn thấy cái gì, bởi vì em lúc nào cũng rất làm người ta yêu thích, rất đáng yêu, chỉ là anh không hy vọng em quá để ý hình tượng trước mặt anh, luôn duy trì thiết lập nhân vật gì đó, như vậy quá mệt mỏi."

Ngón tay Hứa Trú co rụt một chút, nhưng càng bị Giang Linh nắm càng chặt hơn, người này áp tay cậu lên ngực mình, tiếp tục nói:

"Lúc em không nói chuyện anh cảm thấy đáng yêu, lúc ở nhà rất hoạt bát anh cũng cảm thấy đáng yêu, bởi vì anh thích em, cho nên em là dáng vẻ gì trong lòng anh đều là tốt nhất, em có hiểu hay không?"

Hứa Trú bình thường có thể tốc độ 800 câu oán thầm trong lòng mỗi giờ hiện tại một câu cũng không bay ra nổi, cậu ngẩn ngơ gật đầu, cách 2 giây, gật thêm một cái, thoạt nhìn ngốc nghếch, vô cùng ngoan.

Cậu hoảng hốt cảm thấy trái tim mình rơi vào một thứ gì đó có kết cấu sền sệt, rất ngọt ngào, ví dụ như mật ong, mứt quả, chocolate các loại, đập một cái, bơm ra đều là ngọt ngào.

431.

Tiểu hành tinh của người ngoài hành tinh vẫn không đáp lại lời cầu nguyện của Hứa Trú mà rơi xuống, nhưng Hứa Trú cảm thấy, có thứ gì đó khác rơi xuống.

Rơi ngay trong lòng cậu.

432.

Hứa Trú hòa hoãn thật lâu cuối cùng quyết định vẫn là nhận mệnh.

Cùng lắm là mất mặt một chút, xấu hổ một chút trước mặt đối tượng yêu đương, không có gì cả.

Cũng chỉ là trình độ cậu đêm khuya thanh vắng hồi tưởng lại hận không thể lấy đầu đập đất phi thăng tại chỗ mà thôi.

Ha ha.

Việc đã đến nước này, ăn cơm trước đi.

433.

Giang Linh lúc vừa lên lầu đã gửi tin nhắn nói tối nay sẽ về muộn cho ba mẹ ở nhà, cho nên hiện tại cũng không vội vã về, mà là cùng Hứa Trú vào phòng bếp làm chút đồ ăn khuya bình phục cảm xúc.

Mùi thơm của bánh trứng sữa nướng táo tràn ra từ lò nướng, mèo đi đi lại lại dọc theo chân tường phòng bếp, bộ dáng rất không thể chờ đợi được nữa.

Hứa Trú hâm nóng một bát cơm mèo cho nó, theo thói quen ngồi xổm xuống v**t v* mèo, sau đó bỗng nhiên nghĩ đến nếu mèo là của Giang Linh, vậy anh hiện tại chẳng phải là muốn vật quy nguyên chủ?

Nghĩ đến điểm này, tay Hứa Trú v**t v* mèo khựng lại, không nói ra được trong lòng là cảm giác gì.

Mặc dù mèo là một tên phản đồ 360 độ chuyển tiếp cuộc sống hàng ngày ở nhà của cậu cho Giang Linh, nhưng cũng thiết thiết thực thực bầu bạn với cậu rất lâu, cậu thật sự có hơi không nỡ.

"Anh...... Lát nữa anh muốn mang mèo đi sao?"

Hứa Trú ngẩng đầu nhìn Giang Linh, trong mắt tràn đầy giãy giụa và không nỡ, đáng thương ề hề.

Giang Linh mỗi lần bị cậu dùng ánh mắt này nhìn đều sẽ mềm lòng thành một mảng, cố tình Hứa Trú hoàn toàn không biết gì, còn đang lầm bầm, giọng điệu xoắn xuýt: "Vậy đồ ăn vặt em làm cho nó, đồ chơi cho mèo em mua, lát nữa em thu dọn một chút, anh cùng mang đi đi. Đúng rồi còn có......"

"Tiểu Trú."

Giang Linh ngắt lời cậu, nắm tay cậu để cậu đứng thẳng dậy.

"Em sẽ để ý chuyện mèo ở bên cạnh em dẫn đến cuộc sống hàng ngày của em đều bị anh biết không?"

Hứa Trú lắc đầu.

Cậu chết lặng rồi, dù sao chuyện cũng đã xảy ra, mặt cậu cũng đã mất, những gì nên chuyển tiếp trước đó con mèo đều chuyển tiếp, nhiều thêm chút ít chút cũng không sao cả.

Giang Linh xoa xoa tóc cậu, tiếp tục ôn giọng hỏi: "Vậy em thích nó không?"

Hứa Trú nhanh chóng gật đầu.

Cậu nhìn mèo một cái, khẳng định nói: "Thích."

Dừng một chút, cuối cùng lấy hết dũng khí ôm ý niệm "dù sao cũng đã nói 180 câu tuyên ngôn tình yêu không kém câu này" đã vỡ làm cho vỡ luôn, nhỏ giọng bổ sung một câu: "Biết nó là một phần đến từ anh, thì càng thích."

Giang Linh cười, trái tim ban nãy đã mềm nhũn hiện tại càng là tan thành một vũng nước.

"Đã như vậy."

Giang Linh nắm tay cậu, "Em nguyện ý tiếp tục giúp anh chăm sóc nó không?"

Hứa Trú ngẩn người 2 giây mới phản ứng lại đây là ý gì, mắt cậu lập tức sáng lên, giọng điệu cũng dồn dập hơn vài phần:

"Thật sao? Tại sao?...... Anh không cần mang mèo về sao?"

Giang Linh lắc đầu, chỉ nói: "Bởi vì nó cũng rất thích em."

434.

Hứa Trú biết được không cần tách ra với mèo rất vui vẻ, ôm mèo ngồi lên sô pha, nể tình mèo rất thích cậu vô cùng rộng lượng tha thứ chuyện mèo làm gián điệp.

Giang Linh ngồi bên cạnh cậu, thấy cậu dùng cả 2 tay để ôm mèo, không hài lòng cho lắm lắm khẽ nhướn mày, vươn tay về phía cậu.

"...... Sao vậy?"

Hứa Trú không hiểu ra sao, "Muốn cái gì?"

"Đừng chỉ ôm nó, cũng phải nắm tay anh." Giang Linh không đợi được động tác của cậu, dứt khoát tự mình nắm lấy tay cậu, 10 ngón tay đan vào nhau, lúc này mới hài lòng.

"Tiểu Trú, đừng lẫn lộn đầu đuôi, nó rất thích en, là bởi vì anh rất thích em."

435.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, trong mùi thơm ngọt ngào của bánh trứng sữa nướng táo, 2 người 1 mèo cùng nhau uống sữa nóng trong đêm khuya này.

Trong lòng Hứa Trú có con mèo ấm áp, bên cạnh có Giang Linh cậu thích.

Thế là trái tim cũng giống như ngâm trong sữa nóng.

Thời gian vào giờ khắc này hóa thành những mảnh vỡ như tuyết mịn, thế giới lộ ra bản mạo lông xù xù như mèo.

Tình yêu và dũng khí, là áo giáp Giang Linh tặng cho cậu, cũng là bộ lông nhung mèo tặng cho cậu.

—————— Toàn văn hoàn ——————

【Tác giả có lời muốn nói】

Câu chuyện của Tiểu Trú và Giang Linh còn có mèo đến đây là kết thúc, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng họ đi một đoạn đường này, họ sẽ mãi mãi sống hạnh phúc trong thế giới trong sách.

Cảm ơn sao biển, lời nhắn và sự yêu thích của mọi người, chúng ta hẹn gặp lại ở cuốn sách sau nhé.

(Tiếp theo sẽ có vài phiên ngoại, nhưng gần đây thi cuối kỳ tương đối bận, cập nhật không định giờ)

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...