1.
Tại hạ là mèo, tên ư...... tạm thời chưa có.
Bản mèo có 2 chủ nhân, nhưng chẳng ai nhớ ra đặt cho bản mèo một cái tên.
Nhưng không sao, bản mèo đã được mèo hoang trong khu chung cư ủng hộ làm Mi Mi đại vương siêu cấp vô địch.
Chủ cũ của bản mèo tên Giang Linh, bản mèo từ nhỏ đã ở bên cạnh anh ta, nhưng nói thật, tên này là một người rất nhàm chán, bình thường căn bản không cùng bản mèo tán gẫu ăn cơm chơi cầu lông, chỉ biết sai bảo bản mèo tắt đèn rót nước, rất đáng ghét.
Đại đa số thời gian chủ cũ về nhà liền ngồi bên bàn học viết mấy cái ngang ngang dọc dọc kia, bản mèo một con mèo rất nhàm chán, muốn tìm chút phiền toái cho anh ta xem, ví dụ như nhân lúc anh ta thất thần đẩy ngã cốc nước hoặc là ăn mất bài thi gì đó, đáng tiếc còn chưa hành động đã bị anh ta túm gáy xách lên.
Nhân loại đáng ghét.
Bản mèo tưởng rằng anh ta sẽ nhốt bản mèo ở ngoài thư phòng, nhưng lần đó anh ta thế mà đặt bản mèo lên đùi, nhìn nhau với bản mèo, giống như là đang nói với bản mèo, cũng giống như lầm bầm lầu bầu nhắc tới một bạn học nào đó của anh ta ở trường.
Khi nói đến người đó, giọng điệu của chủ cũ rất kỳ lạ, bản mèo trước đây chưa từng nghe qua, nhẹ bẫng, giống như một con bướm nhỏ đậu trên chóp mũi bản mèo vào mùa xuân vậy.
Đó là lần đầu tiên bản mèo nghe thấy cái tên Hứa Trú.
Chủ cũ nói Hứa Trú rất yên tĩnh, "yên tĩnh" bản mèo biết, chính là im ắng, lúc bản mèo bắt bướm cũng rất yên tĩnh.
Chủ cũ còn nói Hứa Trú đáng yêu, "đáng yêu" bản mèo cũng biết, cục bông liễu cuộn len đều rất đáng yêu.
Nhưng chủ cũ nói Hứa Trú thầm mến anh ta, "thầm mến" là gì, bản mèo không hiểu.
Bản mèo là con mèo thông minh nhất trên thế giới, trên thế giới này thế mà còn có chuyện bản mèo không biết, bản mèo ngày nhớ đêm mong, luôn muốn đi xem xem đó rốt cuộc là cái gì.
Chủ cũ hình như cũng rất để ý chuyện này, rõ ràng ở nhà không thích tán gẫu với bản mèo lắm, nhưng cứ luôn nhắc tới Hứa Trú.
Lúc anh ta nhắc tới người này, bản mèo có một loại cảm giác nhẹ bẫng mềm mại thơm phức, giống như bản mèo ở trong bụi hoa, xung quanh có một con bướm rất xinh đẹp, bản mèo nóng lòng muốn thử, nhất định muốn bắt được.
Cho nên bản mèo quyết định, muốn đi tìm Hứa Trú xem cho rõ ràng.
2.
Thế là bản mèo chạy ra khỏi cửa nhà, tránh dòng xe cộ, băng qua đèn giao thông, tất cả đều rất thành công.
Chỉ là không tránh được mưa to.
Cơn mưa đáng ghét!
Bản mèo bị dội ướt sũng, trốn trong vườn hoa, là Hứa Trú xuất hiện, mang bản mèo về.
Bản mèo vừa nhìn thấy cậu ấy, liền có một loại cảm giác rất đặc biệt, là kết nối với chủ cũ, nhịp tim đập mạnh.
Cậu ấy tắm rửa cho bản mèo, làm cơm ngon cho bản mèo, còn ôm ôm với bản mèo.
Thật sự là nhẹ bẫng mềm mại thơm phức.
Cậu ấy đúng thật là rất đáng yêu, nhưng cậu ấy một chút cũng không yên tĩnh, bản mèo ngày đầu tiên quen biết cậu ấy đã bị cậu ấy lôi kéo tán gẫu 3 tiếng đồng hồ, mệt quá đi mất.
Nhưng mà bản mèo thích cậu ấy, giống như thích cục bông liễu và bướm nhỏ vậy, cho nên bản mèo quyết định không bao giờ quay về chỗ Giang Linh nữa, bản mèo muốn ở bên cạnh Hứa Trú.
Bởi vì Hứa Trú nấu cơm rất ngon, bởi vì cái ôm của Hứa Trú rất ấm áp.
Bởi vì Hứa Trú là Hứa Trú.
Cứ như vậy, Hứa Trú lang thang được bản mèo nhận nuôi, trở thành chủ mới của bản mèo.
Chúc mừng cậu ấy, không bao giờ còn là người rừng không có mèo nữa.
3.
Chủ mới Hứa Trú và chủ cũ Giang Linh quả thực là 2 thái cực, chủ cũ một ngày không nói với bản mèo 3 câu, chủ mới một ngày phải nói với bản mèo 3000 câu.
Bản mèo rất muốn hét chói tai giãy giụa chạy trốn.
Nhưng mà nể tình cậu ấy rất đáng yêu, thôi bỏ đi.
Bản mèo có đôi khi rất không hiểu nổi cái tên Hứa Trú này, chủ cũ nói với cậu ấy vài câu cậu ấy sẽ rất vui vẻ, xoa đầu cậu ấy cậu ấy liền về nhà la hét, mua cho cậu ấy lon nước ngọt cậu ấy còn muốn cất trong nhà sưu tầm.
Thế là bản mèo đại phát từ bi l**m l**m cậu ấy, nhưng cậu ấy một chút phản ứng cũng không có.
Bản mèo xuống dưới lầu bắt rất nhiều vỏ lon nước ngọt về, cậu ấy nói đừng mang rác về nhà.
Đáng ghét!
4.
Sau này bản mèo phát hiện, chủ cũ và chủ mới hình như quan hệ càng ngày càng tốt hơn.
Bản mèo mỗi ngày đều có thể nghe thấy chủ mới lải nha lải nhải cậu ấy thích Giang Linh bao nhiêu nè, hôm nay lại cùng Giang Linh làm cái gì nè, sau này cũng muốn cùng Giang Linh học một trường đại học nè......
Mỗi ngày cũng đều có thể cảm nhận được chủ cũ nhìn thấy Hứa Trú sẽ tim đập nhanh, sẽ thức đêm giúp Hứa Trú sửa sang bài thi và ghi chép, nằm mơ sẽ mơ thấy Hứa Trú......
2 người bọn họ thật là, cậu thích tôi tôi thích cậu, dính dính nhớp nhớp.
Bản mèo bị kẹp giữa bọn họ, sắp chết đuối trong sông tình yêu của bọn họ.
Nhưng bản mèo đại mèo không chấp tiểu nhân, vẫn là tha thứ cho bọn họ đi.
5.
Bản mèo và chủ mới ở chung rất tốt, mãi cho đến một ngày nọ, chủ cũ cũng tới nhà chủ mới.
Tên này bắt bản mèo biểu diễn lộn nhào ra sau, đáng ghét!
Bản mèo biểu diễn xong anh ta lại nhìn Hứa Trú khen đáng yêu, quá đáng!
Nhân lúc Hứa Trú lấy coca anh ta còn sai bảo bản mèo leo cầu thang xuống dưới mua hoa, quá vô đạo bất lương!
Nhưng bản mèo vẫn đi.
Bởi vì bản mèo nhiệt tình.
Còn bởi vì bản mèo có thể cảm nhận được, trong lòng Giang Linh, đây là một chuyện rất quan trọng rất quan trọng.
Quan trọng hơn bắt bướm, ăn cá nhỏ, đuổi theo cục bông liễu gấp 100 lần.
6.
Cứ như vậy, nhờ có hoa của bản mèo, Giang Linh cũng được Hứa Trú nhận nuôi.
Người cũng có thể nhận nuôi người sao?
Bản mèo không biết.
"Nhận nuôi" đã là mối quan hệ thân mật nhất nhất trong thế giới của bản mèo, một người nhận nuôi một con mèo, điều này có nghĩa là từ nay về sau bọn họ có thể sống cùng nhau, có thể cùng nhau ăn cơm ngủ, có thể ôm ôm.
Chủ cũ và chủ mới chính là như vậy, bọn họ ở cùng nhau viết mấy chữ ngang ngang dọc dọc kia, cùng nhau nấu cơm, lúc tách ra còn phải ôm một cái, hôn một cái.
Bọn họ không mệt sao? Lúc bọn họ nhìn về phía đối phương, vẫn luôn cười, lúc ôm nhau, rất lâu cũng sẽ không tách ra, hôn rất lâu cũng không dừng lại.
Bản mèo gọi bọn họ, bọn họ cũng không để ý tới.
Nhân loại thật đúng là sinh vật kỳ quái dính dính nhớp nhớp, bản mèo cảm thấy bọn họ là nhận nuôi lẫn nhau.
7.
Lúc thời tiết không nóng lắm, Hứa Trú nói sắp khai giảng, khoảng thời gian đó anh ta luôn rất vui vẻ, bởi vì anh ta và chủ mới thành công đến 2 trường đại học liền kề nhau trong một thành phố.
Trước đó tên này còn bởi vì lo lắng mà ôm bản mèo nói chuyện thâu đêm suốt sáng đấy.
Cậu ấy lúc đó nói muốn được trúng tuyển, phải có giấy báo trúng tuyển, làm cho bản mèo đều muốn đi bắt cho cậu ấy một cái.
Đúng rồi? Giấy báo trúng tuyển là cái gì ấy nhỉ?
Bản mèo còn chưa biết đâu.
Bản mèo chỉ biết có thứ này thì bọn họ có thể sống cùng nhau.
Giống như bây giờ vậy.
8.
2 người bọn họ có nhà mới ở một nơi xa xa khác, bản mèo cũng được đón qua đó.
Chủ mới và chủ cũ sống cùng nhau, bọn họ trở nên càng dính dính nhớp nhớp hơn, cứ như bị dính vào nhau vậy.
Chuyện nói chuyện thâu đêm suốt sáng của bản mèo và Hứa Trú không còn nữa, bởi vì hiện tại 2 người bọn họ ở chung một phòng, ngủ chung một giường, buổi tối cửa phòng đóng chặt chẽ, bản mèo chỉ có thể về ổ mèo của mình ngủ.
Bọn họ cô lập bản mèo, đáng ghét!
Hơn nữa sự kiện tồi tệ như vậy tuyệt đối không phải là một trường hợp cá biệt, ngoại trừ ngủ ra, bọn họ bình thường cũng như vậy, anh hôn em em hôn anh, nhưng không ai hôn bản mèo, anh ôm em em ôm anh, bọn họ ôm nhau chặt chẽ, không có kẽ hở, bản mèo chỉ có thể nhìn.
Ví dụ như hiện tại, chỉ là buổi tối xem tivi mà thôi, bọn họ cũng muốn chen chúc trên một chiếc ghế sô pha nhỏ.
Bản mèo quyết không cho phép bọn họ tiếp tục cô lập bản mèo.
Thế là bản mèo nhảy một cái thật lớn, muốn nhảy lên đùi Hứa Trú, nhưng lại bị Giang Linh xách lên giữa không trung.
Anh ta muốn đặt bản mèo sang một bên, may mà Hứa Trú là người tốt, Hứa Trú nói, "Em ôm nó, chúng ta cùng xem."
Hứa Trú nói chuyện rất có tác dụng, Giang Linh tuyệt đại đa số thời gian đều sẽ đồng ý.
Cho nên bản mèo thành công nằm giữa 2 người bọn họ.
Cái ôm của Hứa Trú rất ấm áp, tiếng nhạc trên tivi rất dễ nghe, ngôi sao ngoài cửa sổ lấp la lấp lánh.
9.
Bản mèo đã không còn là tiểu mễ 3 tuổi nữa, bản mèo cũng không tin vào cầu nguyện, nhưng ngay tại giờ phút này, bản mèo vẫn muốn cầu nguyện với thần mèo mèo:
Gia đình 3 người chúng ta ở bên nhau, cứ mãi mãi tiếp tục như vậy đi.
