1.
Thứ 6 trước lễ Thất Tịch, Hứa Trú chỉ có tiết cuối cùng, cậu và Giang Linh đã hẹn tối nay ra ngoài ăn cơm, cho nên càng cảm thấy những gì giáo viên giảng về Coleridge Wordsworth Baudelaire đặc biệt nhàm chán, lật đi lật lại 2 trang sách mấy lần, khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tan học liền lập tức xuống lầu ra ngoài trường.
Trường học của Giang Linh và trường học của cậu khoảng cách cực gần, đi bộ khoảng 10 phút là đến. 2 người đều không ở ký túc xá, ở bên ngoài trường, thuê nhà vừa vặn chọn gần 2 trường học, đi đâu cũng rất tiện.
Ban nãy lúc học Giang Linh nhắn tin cho cậu, nói buổi chiều phải hoàn thành bài tập nhóm thực hành, đoán chừng sẽ về muộn, bảo Hứa Trú về nhà đợi anh trước.
Hứa Trú lúc đó trả lời một chữ được, nghĩ vừa vặn về nhà thăm mèo trước, kết quả mới ra khỏi cổng trường chưa được 2 bước đã bị dì bày sạp bên cạnh nhiệt tình chào hỏi ngăn cản.
"Bạn học có bạn gái chưa? Lễ Thất Tịch, tặng cho người yêu một bó hoa đi, không đắt đâu!"
Dì khen cậu lớn lên đẹp trai, nói nam sinh trắng trẻo sạch sẽ như vậy nhất định không thiếu người yêu, không nói 2 lời liền nhét hoa vào tay cậu, ép cậu mua.
Kể từ sau khi lên đại học, chứng sợ xã hội của Hứa Trú ngược lại giảm đi rất nhiều, nhưng gặp phải dì lạ mặt nhiệt tình tiếp thị cậu vẫn một câu cũng không nói nên lời.
Dưới sự áp bách trời sinh của người hướng ngoại (e) đối với người hướng nội (i), cậu chỉ có thể nhanh chóng quét mã trả tiền ôm bó hoa kia chạy trốn với tốc độ ánh sáng.
Nhưng hoa ngược lại còn rất đẹp, 3 bông hoa hồng đỏ, giấy bóng kính trong suốt bọc lấy.
Yêu đương hình như là nên thường xuyên tặng hoa......
Hứa Trú nghĩ, vừa đi vừa sửa sang lá cây của bó hoa, đợi phản ứng lại sau khi ngẩng đầu, thế mà không biết từ lúc nào đến cổng trường Giang Linh.
Khẳng định là do ban nãy lúc đi bộ luôn nghĩ đến Giang Linh.
Cậu nắm bó hoa kia ngẩn người 2 giây, cuối cùng vẫn đi vào.
Đến cũng đã đến, vậy thì đợi Giang Linh cùng về là được.
2.
Lật lật thời khóa biểu của Giang Linh, Hứa Trú đến trước tòa nhà giảng đường của anh tìm một cái ghế dài chuẩn bị ngồi xuống đợi.
Kết quả chưa được 2 phút, 2 bên trái phải cậu cũng có 2 nam sinh cầm hoa và quà ngồi xuống, anh trai bên trái nhìn rất hướng ngoại, cười ha hả chào hỏi:
"Này, các cậu cũng đợi người yêu à?"
Nam sinh bên phải tiếp lời, "Đúng vậy, tôi đặc biệt từ nơi khác chạy tới, bạn gái tôi có nói, ngày lễ phải có cảm giác nghi thức, lát nữa tôi liền cầm hoa lao tới ôm cô ấy!"
Anh trai bên trái không ngừng gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, tôi cũng định như vậy, tôi còn muốn ôm người yêu tôi xoay 3 vòng."
Cậu ta dùng khuỷu tay chọc chọc Hứa Trú, "Người anh em, cậu thấy thế nào?"
Hứa Trú trầm tư, tưởng tượng một chút hình ảnh cậu lao tới ôm Giang Linh xoay 3 vòng...... Hình như có hơi quá quỷ dị đi.
"...... Tốt."
Cậu đưa ra sự khẳng định đơn âm tiết, sau đó trong cuộc trò chuyện sôi nổi chí đồng đạo hợp của 2 anh trai trái phải tìm một cơ hội lặng lẽ chuồn đi.
Cậu cảm thấy mình vẫn nên tìm một chỗ không bắt mắt trốn một chút thì hơn, dù sao lát nữa đều là nam sinh đợi bạn gái, nữ sinh đợi bạn trai, cậu cầm bó hoa đợi Giang Linh có vẻ lạc lõng biết bao, nếu gây ra phiền toái gì cho Giang Linh thì không tốt lắm.
Thế là Hứa Trú nhanh chóng chạy trốn, định phóng sinh bó hoa trong tay vào bồn hoa của trường, đợi về mua lại cho Giang Linh sau.
Chỉ là cậu còn chưa kịp xé giấy bóng kính, liền thấy cửa tòa nhà giảng đường bên cạnh có 5, 6 người mặc áo blouse trắng bước ra, mà người bắt mắt nhất trong đó, là bạn trai Giang Linh của cậu.
Giang Linh học đại học chuyên ngành y khoa, Hứa Trú rất thích anh mặc áo blouse trắng, cảm thấy rất đẹp trai, bản thân ở nhà còn từng lén lút mặc thử, kết quả bởi vì Giang Linh cao hơn cậu còn rộng vai hơn cậu, áo blouse trắng mặc trên người cậu trống rỗng, tay áo dài ra một đoạn, cậu cảm thấy một chút cũng không đẹp trai, nhưng vẫn được Giang Linh ôm lấy khen đáng yêu nửa ngày.
Nghĩ đến dáng vẻ của Giang Linh ở nhà, lại nhìn Giang Linh hiện tại, Hứa Trú cảm thấy có hơi chia cắt.
Giang Linh đứng trong đám người có một cảm giác xa cách rõ ràng, rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng giống như có một kết giới lạnh băng ngăn cách anh và các bạn học bên cạnh.
Hứa Trú suýt chút nữa đều quên mất, bản thân Giang Linh chính là loại tính cách lịch sự xa cách này, không dễ dàng thân thiết với người bên cạnh lắm.
Cho nên quả nhiên vẫn là nên phóng sinh hoa hồng đi, Giang Linh đoán chừng cũng không thích bạn học bàn tán về tình trạng yêu đương khác thường của anh lắm đâu nhỉ......
Hứa Trú nghĩ, đang định rón ra rón rén trốn ra xa một chút, nhưng không khéo là giây tiếp theo liền chạm phải tầm mắt của Giang Linh.
Giang Linh giống như có thần giao cách cảm gì đó, rất chuẩn xác nhìn về hướng của cậu, ngay khoảnh khắc đối diện, cảm giác lạnh băng trên người kia liền lập tức biến mất.
"Sao lại qua đây? Không phải nói ở nhà đợi anh sao?"
2 người cách nhau vốn không xa, Giang Linh đi vài bước qua đây, động tác tự nhiên nắm lấy tay cậu, sau đó mới nhìn thấy bó hoa kia.
Anh sửng sốt một chút, ý cười trong mắt lập tức trở nên đậm hơn, "Tiểu Trú, em còn mua hoa cho anh sao?"
"Hả, đúng vậy. Nhưng mà......"
Hứa Trú muốn nói hay là anh đừng cầm vội, lỡ như bị bạn học hiểu lầm gì đó, nhưng mấy bạn học vừa nãy đứng bên cạnh Giang Linh đã đi tới, thân thiện chào hỏi:
"Giang Linh, bạn cậu à?"
"Không phải."
Giang Linh nhận lấy bó hoa kia cho bọn họ xem một chút, vô cùng thản nhiên: "Bạn trai."
Tất cả mọi người có mặt, bao gồm cả Hứa Trú, đều hóa đá.
May mà mọi người cuối cùng vẫn lấy ra ý chí kiên cường đã quen với sóng to gió lớn, vẫy tay tạm biệt bọn họ: "...... À, bạn trai, rất tốt, xứng đôi."
Nam sinh thứ nhất gật gật đầu: "Bách niên hảo hợp."
Nữ sinh thứ 2 xua xua tay: "Hỉ kết lương duyên."
Bạn học thứ 3 hoảng hốt: "Sớm sinh quý tử."
......
Đồng tử Hứa Trú chấn động: "?"
Từ từ, cái này không đúng lắm nhỉ?
3.
Các bạn học của Giang Linh giống như con tra xoay người một cái nhanh chóng rời đi.
Hứa Trú quay đầu nhìn, phát hiện Giang Linh vậy mà còn đang cúi đầu chụp ảnh cho hoa, không hề có chút dáng vẻ nói sai lời nào.
Cậu đành phải kéo Giang Linh vội vàng chạy trốn khỏi hiện trường vụ án, thuận tiện hạ thấp giọng oán giận:
"Anh làm gì phải nói như vậy."
Giang Linh lấy tay cậu từ trên vạt áo xuống, nắm trong tay, sau đó mới chậm chạp hỏi: "Cái gì?"
"...... Tại sao phải nói là bạn trai?" Hứa Trú có hơi ảo não nhíu mày, ngước mắt nhìn Giang Linh, dáng vẻ rất lo lắng, "Bạn học anh hiểu lầm chúng ta đang yêu đương thì làm sao?"
Giang Linh trầm mặc một lát, muốn vươn tay thử xem cậu có sốt không, nhưng một tay cầm hoa một tay dắt người, thực sự không có tay rảnh rỗi, đành phải cúi đầu kề trán với Hứa Trú một cái.
Xác nhận nhiệt độ bình thường mới hỏi ngược lại: "Chúng ta lúc nào không yêu đương vậy."
"...... Không phải. Em là muốn nói, có gây ra rắc rối gì cho anh không." Giọng Hứa Trú càng nói càng nhỏ, có hơi chột dạ cũng hơi xoắn xuýt, "Thật ra không nói với mọi người cũng không sao mà."
Cậu còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng đã bị Giang Linh ngắt lời.
Người này rũ mắt nhìn cậu, thái độ rất không biết hối cải: "Không được, anh nhịn không nổi."
"Cái này có gì mà nhịn không nổi?"
Hứa Trú tỏ vẻ vô cùng không hiểu.
Cậu ngẩng đầu nhìn chằm chằm Giang Linh, dường như là muốn từ trong thần tình của đối phương thu hoạch một số đáp án, nhưng bởi vì góc độ này quá giống như là đang đòi hôn nên ngược lại được hôn một cái.
Đợi hôn xong Giang Linh mới khẽ nói: "Một người nếu có một món bảo bối, vậy thì không khoe khoang là chuyện không thể nào, có hiểu hay không."
Hứa Trú che mặt cúi đầu, nhận thua.
4.
Trước khi yêu đương, Hứa Trú vẫn luôn cảm thấy tính cách Giang Linh không nhiệt tình lắm, lý trí bình tĩnh, cho nên rất thuận lý thành chương suy đoán người này yêu đương khẳng định cũng là loại hình tương đối hướng nội hàm súc.
Nhưng sau khi thật sự ở bên nhau Hứa Trú mới dần dần phát hiện, Giang Linh căn bản không phải như vậy!
Giữa hai người bọn họ, thường thường Giang Linh mới là người chủ động bày tỏ kia.
Giang Linh cũng không cảm thấy bày tỏ tình yêu với người yêu là chuyện gì ngại ngùng, anh sẽ không keo kiệt chút nào bày tỏ sự yêu thích của mình, mỗi lần nói lời âu yếm đều nói thẳng thắn và thản nhiên.
Ví dụ như lần này, Hứa Trú còn chưa về đến nhà đã lướt thấy vòng bạn bè mới đăng của Giang Linh.
Hình ảnh là mấy đóa hoa hồng kia và cái bóng của 2 người.
Kèm theo dòng chữ là: "Bạn trai tặng hoa, rất thích."
5.
Hứa Trú lúc lên lầu refresh dòng trạng thái vòng bạn bè kia một chút, rất nhanh bên dưới xuất hiện một hàng like, lần lượt là chị gái Xã Tr**ng X* tít bên kia đại dương, em gái nhỏ trẻ tuổi đầy hứa hẹn bận rộn học song bằng, Chu Thụ vừa theo đuổi được đối tượng trong lòng......
Mọi người một bộ dáng sớm đã đoán được không chút bất ngờ, chỉnh tề để lại một hàng lời chúc phúc, trong câu chữ rất có loại cảm giác bình tĩnh quả nhiên là thế.
Chỉ có fan only của Giang Linh là anh trai tóc đỏ phá phòng trong nhóm nhỏ, gửi liền mấy tin nhắn spam màn hình.
"Anh Giang sao anh lại yêu đương vậy? Là ai?! Là aiiiii!"
"Hoắc Hoa Chu Thụ Kỷ Tiểu Ngải Hứa Trú, các người sao một chút cũng không khiếp sợ vậy? Các người có phải đã sớm biết không?"
"Đáng ghét! Chuyện lớn như vậy sao không ai thông báo cho tôi? Tôi hận các người!"
......
Âm thanh thông báo tin nhắn không ngừng đinh đinh đang đang, Hứa Trú lật xem cũng không kịp, cậu cảm thán, đã lâu không thấy hình thái Angry Bird của anh trai tóc đỏ.
Nhưng mà, cậu làm gì mà không trực tiếp nhắn tin riêng cho Giang Linh, nhắn trong nhóm làm gì?
Cậu nói nghi hoặc này cho Giang Linh nghe, sau đó liền thấy Giang Linh vẻ mặt không để ý:
"À, cậu ta không có phương thức liên lạc của anh."
Không có gì để nói chuyện với tình địch dự bị cả, dù sao chủ đề chung của bọn họ hẳn là chỉ có Hứa Trú.
6.
Sau khi anh trai tóc đỏ xả một trận, chị gái xã trưởng đại khái là mất kiên nhẫn, ném ra một câu:
"Cậu lâu như vậy cũng chưa phát hiện Giang Linh Hứa Trú là ảnh đại diện đôi sao? Tôi cảm thấy bi ai thay cho chỉ số thông minh ít ỏi đến đáng thương và khả năng quan sát tương đương với không có của cậu."
Một câu nói giống như sét đánh giữa trời quang nổ tung thế giới của anh trai tóc đỏ long trời lở đất.
Cậu mở to ảnh đại diện của 2 người ra, cẩn thận so sánh một phen, sau đó không nói chuyện nữa.
Thấy cậu trầm mặc thời gian quá dài, Hứa Trú có hơi lo lắng, cuối cùng vẫn đi hỏi một chút:
"Cậu vẫn ổn chứ?"
Anh trai tóc đỏ cách thật lâu mới trả lời, "Anh Giang yêu đương tôi cảm thấy không thể chấp nhận, cậu yêu đương tôi cũng khá không thể chấp nhận, nhưng 2 người yêu nhau, tôi...... chấp nhận cũng khá tốt."
Hứa Trú nghi hoặc: "Cậu không phải fan only sao?"
Anh tóc đỏ: "Nghĩ thông rồi, làm fan cp của 2 người là được."
7.
Tình yêu nhận được sự công nhận của fan only trước đây của bạn trai làm cho Hứa Trú rất vui vẻ, ôm mèo nhảy nhót tưng bừng trong nhà, sau đó được Giang Linh đã thay xong quần áo chờ ra ngoài hẹn hò bắt được hôn một cái, lập tức giống như bị tháo pin, ngoan ngoãn đứng im.
Bọn họ bắt đầu từ sau khi thi đại học xong mới bắt đầu hôn môi, đến bây giờ cũng mới mấy tháng, đối với Hứa Trú mà nói vẫn còn đang ở giai đoạn tìm tòi mới mẻ, hôn một cái vẫn sẽ đỏ mặt tai nóng các loại, nhưng Giang Linh đối với việc này đã rất thành thạo.
Mèo nhảy ra khỏi lòng Hứa Trú, chạy tót ra ban công.
Mà Hứa Trú nhìn Giang Linh lại cúi đầu, mổ nhẹ lên môi cậu một cái nữa rất nhẹ, tách ra một chút liền dán lên tiếp, rất nhẹ nhàng l**m m*t cánh môi cậu. Hứa Trú được hôn đến choáng váng đầu óc, ngẩng đầu há miệng, cảm giác được tay Giang Linh kẹp ở hàm dưới cậu, đầu lưỡi đối phương từng chút một thâm nhập, lướt qua mỗi một góc trong miệng cậu, sự dịu dàng ban đầu giống như tầng voan mỏng bị vén lên, gió êm sóng lặng biến thành mưa to gió lớn, gần như đến lúc môi Hứa Trú sắp rách da động tác mới nhẹ nhàng, cuối cùng mổ nhẹ lên cánh môi phiếm hồng của cậu thêm một cái mới dừng lại.
Học thần học cái gì cũng nhanh......
Gò má Hứa Trú nóng bừng, bởi vì thiếu oxy ánh mắt có hơi tán loạn, không nhúc nhích nhìn chằm chằm Giang Linh, đôi mắt ướt sũng.
Sau đó liền được hôn thêm 2 cái.
"Đi thôi, đi hẹn hò nào."
Giang Linh không nhịn được hôn hôn mặt cậu cái nữa, nắm tay cậu thật chặt, trong mắt mang theo ý cười:
"Anh cũng có mua hoa cho em."
___________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Có ai phát hiện bản thể của Giang Linh là quái vật hôn hôn không ^ ^ Anh vẫn luôn thích có tiếp xúc cơ thể với Hứa Trú, nắm tay ôm ôm dán dán hôn hôn......
