Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 30



413.

Sau năm mới không được 2 ngày thì kỳ nghỉ đông kết thúc.

Hứa Trú vẫn luôn có chút lo âu ngày khai giảng, bởi vì khai giảng có nghĩa là cậu phải từ trong góc nhỏ thoải mái an toàn của mình đi trở lại vào trong đám người, cảm giác đó thực sự rất tệ hại.

Nhưng hiện tại so với trước kia không giống cho lắm nữa.

Cậu ôm mèo lăn qua lộn lại trên giường, lăn mệt mới dừng lại, rất nghiêm túc chẩn đoán cho mình:

"Mèo, ta cảm thấy chứng lo âu ngày khai giảng của ta hình như giảm nhẹ rồi."

"Tuy rằng hiện tại nghĩ đến việc phải kết thúc ở một mình đi đến trường vẫn không vui lắm, nhưng vừa nghĩ tới có thể mỗi ngày đều nhìn thấy Giang Linh, liền cảm thấy loại không vui này lập tức bị triệt tiêu."

Mèo dùng móng vuốt vỗ vỗ đầu cậu.

Hứa Trú tiếp tục cảm thán: "Giang Linh đúng là thần y mà."

Mèo: "......?"

414.

Ở nhà thì không có cảm giác quá lớn, nhưng đến trường học Hứa Trú mới chân thật ý thức được cậu đang yêu sớm với Giang Linh.

Đúng, chính là cái yêu sớm trong quy tắc trường học "cấm yêu sớm" kia.

Bị chủ nhiệm bắt được phải 2 người cùng nhau đọc diễn cảm bản kiểm điểm trên bục chủ tịch cái yêu sớm kia.

Đứa trẻ ngoan từ nhỏ đã tuân thủ quy tắc không gây chuyện không sinh sự Hứa Trú cảm thấy sợ hãi vô cùng lớn, đến muộn trốn học thì cũng thôi, cùng lắm là đến phòng ban giám hiệu đứng phạt một chút, yêu sớm loại trọng tội này chẳng khác nào phạm phải thiên điều, để cậu đọc bản kiểm điểm dưới cái nhìn chăm chú của mọi người còn không bằng để người ngoài hành tinh bắt cậu đi cho xong.

Thế là Hứa Trú tự cho là bình tĩnh cẩn thận cực có thiên phú đặc công kiên quyết đảm nhận trách nhiệm che giấu bí mật của cậu và Giang Linh.

415.

Buổi sáng 2 người cùng nhau đi, rõ ràng trước đó vai kề vai, sau khi vào cổng trường Hứa Trú liền chuẩn xác dịch sang bên cạnh nửa bước, giữ khoảng cách an toàn.

Buổi trưa cùng nhau đi ăn cơm, Giang Linh muốn thay cậu ăn cà rốt, Hứa Trú lập tức dời bát đi, dùng hành động biểu thị anh ăn của anh em ăn của em.

Lúc nghỉ trưa 2 người làm bài thi trong phòng học trống, Hứa Trú lần đầu tiên đúng hết phần trắc nghiệm bài thi toán, Giang Linh vốn muốn xoa xoa tóc cậu khen ngợi cậu, kết quả đầu ngón tay còn chưa chạm vào tóc, người này liền rất rõ ràng né sang một bên.

Giang Linh: "......"

2 người anh nhìn em em nhìn anh, giằng co một lát, Giang Linh có hơi bất đắc dĩ thu tay về, rất kiên nhẫn hỏi:

"Sao vậy? Cả buổi sáng hôm nay đều không đúng lắm, là tâm trạng không tốt hay là bởi vì có chuyện gì giận anh?"

Hứa Trú lắc đầu, cậu ngước mắt nhìn Giang Linh, tròng mắt đen nhánh đảo đảo, giống như động vật nhỏ làm sai chuyện gì đó.

"Không có không vui."

Cậu rất có tố chất nghề nghiệp đặc công nhìn quanh 4 phía, hạ thấp giọng:

"Chỉ là có hơi...... chột dạ."

Giang Linh chần chờ nhíu mày: "Chột dạ cái gì?"

Hứa Trú không nói chuyện nữa.

Đương nhiên là phạm vào thiên điều, yêu sớm với người đứng nhất khối được một đám thầy cô lãnh đạo coi trọng nhất, dùng sức một mình lôi học thần xuống thần đàn, có tật giật mình.

416.

Trạng thái thần hồn nát thần tính nhìn đâu cũng thấy địch này của Hứa Trú duy trì mấy ngày, ở trong trường kiên quyết vạch rõ giới hạn với Giang Linh, rất có một loại ý vị lạy ông tôi ở bụi này.

Khó khăn lắm một hôm tan học ra muộn, trên đường trong trường đã không còn ai, 2 người đi từ vườn hoa nhỏ dưới hành lang nối, xung quanh vây quanh cây đông thanh lá xanh bóng dầu, tuyết chiếu rọi bóng đêm rất nhạt.

Hứa Trú ngẩng đầu muốn ngắm trăng, nhưng nơi tầm mắt dừng lại trước tiên lại là đôi mắt của Giang Linh.

Cậu phát hiện Giang Linh tuy rằng không thích cười lắm, thoạt nhìn luôn có phần lạnh lùng, nhưng khi ở cùng cậu, khi nhìn về phía cậu, ý cười trong mắt sẽ vô cùng rõ ràng.

Ví dụ như lúc này, chỉ là nhìn nhau một cái, người này liền cong khóe môi.

Tiếp theo, Hứa Trú cảm giác bàn tay buông thõng bên người bỗng nhiên được người ta nắm lấy, nhiệt độ lòng bàn tay đối phương từng chút một truyền đến, trong đêm đông này đặc biệt rõ ràng.

Ngón tay cậu nhịn không được co rụt một chút, tim đập thình thịch.

Tuy rằng chỉ là lén lút nắm tay với đối tượng yêu đương trong trường học, nhưng chuyện này đối với Hứa Trú mà nói đã đủ căng thẳng nhảy nhót.

Tố chất chuyên nghiệp của đặc công giãy giụa lần cuối cùng liền bị Hứa Trú rất có trật tự phủ quyết ——

Nắm một chút cũng không sao đâu nhỉ, hiện tại sắc trời đã đủ tối, đường đủ hẹp, chỉ cần không phải bỗng nhiên có người xuất hiện thì sẽ không ai phát hiện bọn họ đang......

Hứa Trú bỗng nhiên có loại dự cảm không tốt lắm, giây tiếp theo, ngã rẽ bình thường không ai đi bên cạnh bụi đông thanh bỗng nhiên truyền đến tiếng sột soạt, 2 người còn chưa phản ứng kịp, anh trai tóc đỏ đã đột nhiên từ trong đó lao ra.

417.

Anh tóc đỏ đầu tiên là chào hỏi 2 người bọn họ rất vui vẻ:

"Tôi vi phạm kỷ luật bị chủ nhiệm bắt được, thầy ấy áp giải tôi viết bản kiểm điểm ở phòng ban giám hiệu đến tận bây giờ, hai người sao cũng chưa về? Các người cũng vi phạm kỷ luật?"

Chỉ là còn chưa đợi Hứa Trú và Giang Linh trả lời, ánh mắt người này vừa chuyển, tầm mắt liền rơi vào trên bàn tay nắm chặt lấy nhau của 2 người, anh trai tóc đỏ không thể tin nổi trừng mắt, lập tức phẫn nộ:

"Từ từ, các người vi phạm kỷ luật thì thôi đi, sao còn nắm tay nữa! Ai cho phép!"

Giọng điệu bỗng nhiên cao lên của anh trai tóc đỏ dọa Hứa Trú giật nảy mình, lúc này cậu mới phản ứng lại còn đang nắm tay với Giang Linh, lập tức không chút do dự hất ra, 2 tay dán chặt đường chỉ quần của mình, đứng như một cây tùng, thẳng tắp đến mức như đang đứng nghiêm.

Anh trai tóc đỏ vây quanh cậu xoay một vòng, nheo mắt, hồ nghi nói:

"Các người tại sao sau lưng tôi quan hệ tốt như vậy rồi?"

Trong đầu Hứa Trú toàn là chuyện yêu sớm bị phát hiện sẽ phải đọc bản kiểm điểm trong đại hội, cậu liếc nhanh anh trai tóc đỏ một cái, rất chột dạ:

"Cũng, cũng không tốt lắm, chúng tôi là bạn bè."

"À......"

Anh trai tóc đỏ người này rất dễ lừa, IQ và EQ đa số thời gian đều ở trong trạng thái nước chảy xuống 3000 thước, lúc này vừa nhìn thấy Hứa Trú làmmột bộ dáng đáng thương nhỏ bé liền tin hơn một nửa.

"Vậy các người nắm tay làm gì?"

Hứa Trú trầm mặc 2 giây, thăm dò nói: "...... Bởi vì tay lạnh."

Lý do này lừa học sinh tiểu học cũng không thành công, nhưng lừa anh trai tóc đỏ đã thập phần đầy đủ, thế là một nửa nhỏ nghi ngờ còn lại của anh trai tóc đỏ cũng tan thành mây khói.

"Đã nói cậu đừng có luôn làm phiền anh Giang mà."

Nam thần của cậu sao có thể sưởi ấm tay cho người ta, loại việc này vẫn là để cậu làm thay đi.

Thế là anh trai tóc đỏ rất hào phóng vươn tay về phía Hứa Trú, "Đến đây, tôi sưởi ấm cho cậu."

Hứa Trú: "......"

Giang Linh: "......"

Giang Linh hồi lâu không nói chuyện mặt không cảm xúc gạt tay anh trai tóc đỏ ra, anh rũ mắt nhìn Hứa Trú một cái, không nắm tay nữa, nhưng trực tiếp duỗi cánh tay ôm lấy eo Hứa Trú.

Khoảng cách giữa 2 người lập tức bị thu hẹp, thần sắc trên mặt Giang Linh lúc này mới dễ nhìn hơn một chút, anh nhàn nhạt mở miệng:

"Không cần làm phiền cậu, dù sao tôi mới là bạn em ấy."

Hứa Trú có hơi hoảng hốt, luôn cảm thấy "bạn" trong miệng Giang Linh bị thêm trọng âm, nghe có vẻ không ổn lắm......

418.

Anh trai tóc đỏ thuận đường với 2 người, cho nên suốt quãng đường còn lại, Hứa Trú đều không có cơ hội nói chuyện riêng với Giang Linh.

Trong lòng cậu không yên cho lắm, luôn cảm thấy mình giống như Sa Ngộ Tĩnh lỡ tay làm vỡ cốc lưu ly xinh đẹp khiến Ngọc Hoàng chỉ có thể dùng ca inox uống nước, khắc sau sẽ bị đày xuống trần gian.

Giang Linh sẽ không tức giận chứ? Sẽ không đâu sẽ không đâu sẽ không đâu nhỉ? Tuy rằng cậu hất tay Giang Linh ra đồng thời nói bọn họ quan hệ không tốt chỉ là bạn bè, nhưng Giang Linh luôn luôn khoan hồng độ lượng người đẹp thiện tâm, khẳng định sẽ hiểu cho cậu, không so đo với cậu đâu nhỉ?

Hứa Trú dùng cái đầu mở bộ lọc 800 lần đối với Giang Linh của mình cân nhắc một lát, nhận định Giang Linh xác suất lớn sẽ không để những chuyện nhỏ nhặt này trong lòng.

Thế là cậu yên tâm.

419.

Nhưng sau khi xuống tàu điện ngầm đường ai nấy đi với anh trai tóc đỏ, Hứa Trú phát hiện Giang Linh có gì đó không bình thường.

Người này nắm tay cậu rất chặt, một bàn tay khác đang rảnh rỗi liền vươn tới nhéo mặt cậu.

Hứa Trú không hiểu ra sao ngẩng đầu, đôi mắt tròn đen nhánh chớp chớp, đầu mũi bị gió lạnh thổi đỏ hồng, rất nghe lời mặc cho đối phương nhéo mặt, một bộ dáng bé cưng ngoan xinh iu.

Thế là Giang Linh liền lập tức mềm lòng, chỉ cảm thấy cậu đáng yêu quá, một chút không vui vừa nãy lập tức biến mất hết.

Giang Linh nhìn nhau với cậu, nhỏ giọng hỏi, "Bạn bè có thể nắm tay, bạn bè cũng có thể nhéo mặt sao? Bạn bè còn có thể làm gì nữa?"

Hứa Trú lại chớp chớp mắt, lúc này mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, Giang Linh người đẹp thiện tâm khoan hồng độ lượng, hình như đúng thật là đã nổi giận.

Bởi vì bị Giang Linh x** n*n gò má, cậu nói chuyện có hơi hàm hồ, nhưng vẫn nghiêm túc hỏi:

"Anh đang giận em sao?"

Giang Linh lắc đầu, "Chỉ là có một chút không vui."

Nhưng điều này cũng không thể trách Hứa Trú.

Hứa Trú có hơi thất vọng rũ mắt, nhưng rất nhanh liền ngước mắt nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy phải làm sao mới có thể vui vẻ?"

Giang Linh hơi ngẩn ra, cười rất nhẹ một cái.

Dưới ánh trăng, anh thu tay về, giang 2 cánh tay về phía Hứa Trú:

"Ôm một cái."

420.

Lúc ôm nhau, Hứa Trú lần đầu tiên ý thức được chiều cao của cậu và Giang Linh đặc biệt phù hợp, cậu vừa vặn có thể dùng một trạng thái rất thoải mái dựa vào trong lòng đối phương —— đây là một tư thế rất thân mật, rất gần.

Hứa Trú trước kia chưa từng ôm ấp với người khác, tối nay mới phát hiện hóa ra ôm ấp là một chuyện tốt đẹp như vậy.

2 người ai cũng không nói buông ra, giống như đều không nỡ, ôm rất lâu mới tách ra.

Hứa Trú luôn cảm thấy nhiệt độ và mùi vị của Giang Linh đều thông qua cái ôm này lưu lại trên người cậu một phần, cậu đỏ mặt tim đập, vô cớ kích động lên, 1 bước nhảy 3 bước vào cửa về nhà, 1 cái liền vớt mèo từ trong ổ mèo ra.

"Tới đây —— mèo! Ôm ôm!"

Mèo choáng váng đầu óc bị Hứa Trú ôm một cái, sau đó lại bị đặt lên bàn, nhìn Hứa Trú liên tiếp dang 2 tay với gối ôm, rèm cửa, cây cảnh và tủ lạnh, hô to ôm ôm.

Mèo trợn mắt há hốc mồm: "o.O?"

Đại sứ ôm lưu động sau khi ôm mệt mới rốt cuộc cũng ngồi xuống bên cạnh mèo nghỉ ngơi.

Gò má Hứa Trú đỏ bừng, mắt cong thành một độ cong vô cùng đáng yêu, lúm đồng tiền nhỏ bên môi cũng lộ ra.

"Ta thích ôm ôm với Giang Linh lắm! Siêu cấp vô địch sấm sét thích!"

Cậu hít sâu một hơi, "Nhưng mà ta không quên thiết lập nhân vật của ta, tối nay ta biểu hiện vô cùng bình tĩnh rụt rè, mèo, mi cảm thấy thế nào?"

Mèo: "......"

421.

Giang Linh thật sự không hiểu lắm tại sao Hứa Trú lại chấp nhất với cái thiết lập nhân vật này như vậy.

Anh có thể hiểu được người ta sẽ có một chút gánh nặng thần tượng trước mặt người mình thích, bản thân anh cũng không ngoại lệ, nhưng anh vẫn hy vọng Hứa Trú có thể thản nhiên hơn một chút trước mặt anh, hoạt bát giống như ở nhà là rất tốt, nếu không luôn bưng bê cũng quá mệt mỏi.

Hứa Trú có lẽ là sợ anh không chấp nhận được, nhưng anh có gì mà không chấp nhận được chứ, anh rõ ràng ngay từ đầu đã biết, hơn nữa ngay từ đầu đã rất thích.

Chỉ là chuyện này anh không biết nên nói với Hứa Trú như thế nào.

Thế là Giang Linh lần thứ 2 bắt đầu đau đầu về chuyện con mèo.

Sự việc đến nước này bọn họ đang yêu đương, thật ra có thu hồi mèo hay không anh cảm thấy đã không sao cả, nhưng vẫn luôn cảm thấy như vậy không tốt lắm, nếu Hứa Trú biết chân tướng đại khái sẽ tức giận.

Anh thở dài, quyết định vẫn là theo trình tự tìm một lý do thích hợp bàn giao với Hứa Trú.

422.

Ngày hôm sau là một ngày nắng đẹp, vừa khéo thành tích thi đầu năm học mấy hôm trước đã có, Hứa Trú cầm tờ phiếu điểm kia, trợn mắt há hốc mồm lặp đi lặp lại nhìn mấy lần xác nhận không có dấu vết làm giả —— bởi vì cậu thi được một số điểm cao mà bản thân hoàn toàn không ngờ tới.

Đặc biệt là toán học, rốt cuộc cũng đột phá giới hạn 2 con số.

Thật ra Hứa Trú cũng không tính là đứa trẻ thiểu năng theo ý nghĩa truyền thống, lúc xuất xưởng ba mẹ nhân trung long phượng đã cho cậu bộ não cấu hình cao, chỉ là trước kia cậu không ứng dụng mấy, mãi đến lớp 12 mới bắt đầu thử mở máy.

Nhưng Hứa Trú vẫn cho rằng cậu đạt được thành tích này một nửa lớn là nhờ vào đối tượng yêu đương phiên bản gia sư của cậu, nếu không phải Giang Linh tân tân khổ khổ rút thời gian giảng bài bổ túc gạch trọng điểm cho cậu, cậu đoán chừng hiện tại vẫn giống như người nguyên thủy linh trí chưa mở cầm một tờ bài thi toán 14 điểm cười ngây ngô đây.

Thế là lúc tan học tối hôm đó, Hứa Trú 2 tay dâng lên bảng thành tích, vô cùng thành tâm nói cảm ơn với người ta.

"Ừm."

Giang Linh lặp đi lặp lại xem thành tích các môn của cậu mấy lần, thái độ nghiêm túc gấp mấy lần xem của mình, vừa phân tích vừa xoa xoa đầu cậu, khen:

"Đặc biệt giỏi, muốn phần thưởng gì?"

Phần thưởng?

Hứa Trú suy tư một chút, cảm thấy người nhận phần thưởng không nên là cậu, rõ ràng công lao của Giang Linh lớn hơn, là cậu nên cho Giang Linh một chút thù lao mới đúng.

Thế là cậu lắc đầu, vô cùng nghiêm túc ngẩng đầu nhìn Giang Linh:

"Là em phải cảm ơn anh."

Cậu mím môi, không thành thạo lắm đặt câu hỏi: "Giang Linh, anh có món quà gì muốn không?"

Giang Linh chần chờ một chút, giống như không ngờ tới cậu sẽ nói như vậy, lặp lại nói: "Món quà anh muốn?"

"Đúng đúng."

Hứa Trú gật đầu, mắt sáng lấp lánh, dùng ánh mắt rất tha thiết nhìn anh, còn bổ sung: "Cái gì cũng được."

Thế là Giang Linh cười, không hề báo trước, dưới bóng cây hơi cúi đầu, chuồn chuồn lướt nước hôn lên mắt cậu một cái.

"Như vậy là đủ."

423.

Hứa Trú không nói chuyện, Hứa Trú mở to mắt, Hứa Trú cùng tay cùng chân về nhà.

Nhiệt độ còn sót lại trên mí mắt dường như đang nóng lên, sau khi cậu về nhà ôm mèo ngồi ngẩn ngơ một lát, ngốc nghếch giơ tay sờ sờ chỗ được hôn của mình, vài phút sau mới giống như hậu tri hậu giác hồi tưởng lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cậu hít sâu một hơi, giơ mèo đến trước mắt, lắc lư mèo kích động chia sẻ:

"Mèo, có lẽ mi rất khó tin nhưng sự thật chính xác là như vậy, Giang Linh vừa nãy hôn ta! Mi biết cái gì là hôn không? Cái này không giống với l**m lông đâu! Giống như ma pháp làm người ta đỏ mặt tim đập sức tấn công cực lớn! Ta......"

Mèo lắc lư giống như sợi mì, uốn éo người trốn thoát khỏi tay cậu: "Meow!"

Hứa Trú cũng không để ý, sự hưng phấn ban nãy bị kinh ngạc đè xuống hiện tại đều nổi lên, cậu càng nghĩ càng tâm trào dâng trào, khó nén kích động dứt khoát ở nhà thi triển quyền cước, cầm một quả dưa chuột sinh long hoạt hổ múa một bộ kiếm thuật sơ cấp 32 thức.

Hây —— Cung bộ trực thứ (đứng tấn đâm thẳng)!

Ha —— Hồi thân hậu phách (xoay người chém sau)!

A —— Trẹo eo......

424.

Tinh thần Hứa Trú vẫn vô cùng hưng phấn, nhưng cơ thể Hứa Trú đã hoàn hảo bị thương.

Cậu đau đớn xoa xoa cái eo bị trẹo của mình, đành phải sớm ôm mèo lên giường ngủ.

May mà cái cú trẹo kia của cậu không nghiêm trọng, đến sáng hôm sau tỉnh dậy chỉ hơi đau chút xíu, hơn nữa hôm nay lúc cùng Giang Linh ăn cơm làm bài thi đi học tan học người này luôn sẽ vô tình đặt tay lên eo cậu giúp cậu xoa 2 cái, 1 ngày trôi qua Hứa Trú cảm thấy hoàn toàn không còn đau nữa.

Thế là Hứa Trú lần thứ 2 phát ra cảm khái trong lòng: Giang Linh quả nhiên là thần y mà.

425.

Buổi tối lúc về nhà, trước khi chia tay, 2 người lại đi đến dưới gốc cây hôm qua kia.

Gió lạnh hanh khô đầu xuân lướt qua giữa những cành cây lá thưa thớt, đèn đường chiếu lên cây, quầng sáng màu vàng cam giống như tổ chim dệt bằng ánh sáng.

Đi về phía trước nữa 2 người phải tách ra đi, Hứa Trú nghĩ đến nụ hôn thoáng qua tức thì hôm qua kia, cậu thật ra rất muốn hôn thêm một cái, nhưng ngại nói, đành phải cúi đầu nhìn cái bóng của mình yên lặng xoắn xuýt trong lòng.

Giang Linh bên cạnh liền dừng bước chân, vươn tay nhéo má cậu, để cậu ngẩng đầu lên.

Giọng người này thả nhẹ, mang theo một chút ý cười: "Đang nghĩ gì vậy?"

Hứa Trú nhìn chằm chằm Giang Linh, thầm nghĩ chẳng lẽ phải nói rất muốn hôn thêm một cái được không? Như vậy hình như có hơi quá nhiệt tình chủ động, căn bản không phù hợp thiết lập nhân vật trầm ổn rụt rè của cậu!

Cậu suy nghĩ lung tung không biết nên mở miệng thế nào, nhưng may mà Giang Linh rất thông minh, cho dù Hứa Trú không nói lời nào, cũng có thể không hẹn mà gặp với suy nghĩ của cậu.

Thế là Hứa Trú cảm giác mặt mình được đối phương dùng 2 tay nâng cao lên một chút, dưới ánh đèn vàng ấm áp mặt mày Giang Linh hiện ra đặc biệt đẹp mắt, chút lạnh lùng và sắc bén ngày thường kia đều tan chảy hết.

"Tiểu Trú, muốn hôn một cái không?"

Xưng hô thân mật đến từ đối tượng yêu đương giống như một luồng gió nóng, Hứa Trú cảm thấy tai mình đang nóng lên, cậu đỏ mặt tim đập, lồng ngực giống như chứa một con nai con nhảy nhót tưng bừng.

"Muốn, muốn hôn."

Bởi vì ngượng ngùng, giọng Hứa Trú rất nhỏ, còn hơi khàn, sau khi nói ra sợ Giang Linh không nghe rõ còn lặp lại một lần nữa, kết quả lặp lại xong lần thứ 2 cậu liền lập tức hối hận, luôn cảm giác như vậy hình như đang không thể chờ đợi được...... Tuy rằng cũng đúng thật là có một chút.

Quả nhiên, Hứa Trú lại thấy Giang Linh cười, còn rất nghiêm túc đáp cậu một tiếng được.

Hứa Trú xấu hổ đến mức không biết làm thế nào cho phải đành phải lựa chọn trực tiếp nhắm mắt lại, cậu có thể cảm thấy ánh sáng trước mắt tối đi, chỉ là, nụ hôn trong dự liệu không rơi trên mí mắt cậu.

Giang Linh hôn lên má cậu.

Còn rất công bằng, má trái hôn, má phải cũng hôn.

426.

Đôi môi hơi lạnh dán lên thịt má nóng hổi, giống như có thể sinh ra phản ứng hóa học kỳ diệu nào đó.

Hứa Trú lúc mở to mắt rất đáng yêu, ngốc nghếch sờ mặt mình, tỏ ra rất ngoan.

Giang Linh bị bộ dáng này của cậu làm cho mềm lòng, vừa vuốt phẳng mấy sợi tóc rối vểnh lên trên đỉnh đầu cậu, vừa không nhịn được lại ôm cậu một cái.

2 người cứ như vậy ôm nhau dưới đèn đường một lát, Giang Linh rũ mắt nhìn nhau với Hứa Trú, thuận miệng dặn dò:

"Đúng rồi, sau khi về nhà đừng múa kiếm nữa, lại trẹo eo dễ bị thương lắm."

Hứa Trú gật gật đầu, sau đó nhíu mày, cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm.

Cách 2 giây, 2 người hồi thần, đều ngẩn ra.

Hứa Trú khó có thể tin ngẩng đầu:

"Từ từ, anh, sao anh biết em ở nhà múa kiếm?"

_____________________________

【Tác giả có lời muốn nói】

Chương này viết gần 5 ngàn chữ! Khen tui đi :D

Ngày mai kết thúc, mọi người Giáng sinh vui vẻ

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...