1.
Lúc Hứa Trú đặt tay cầm chơi game xuống đã là 10 giờ tối, cậu duỗi thẳng cái lưng đau nhức, dụi dụi mắt nhìn sang bên cạnh một cái, phát hiện Giang Linh đang ngồi bên bàn đọc sách, đại khái là đang bỏ công sức cho ca phẫu thuật 2 ngày tới.
Lại nhìn cậu xem, 12 giờ trưa mới dậy, sau bữa tối lại cắm đầu chơi game không ngừng một khắc, so với bác sĩ Giang vất vả quả thực là quá sa đọa.
Hứa Trú lập tức tự mình khiển trách một chút trong lòng, đồng thời nhanh nhẹn mở thêm một ván nữa, quyết định chơi xong ván này sẽ đi an ủi bác sĩ Giang một chút.
2.
So với Giang Linh lúc đi học luôn nén thời gian học thạc sĩ tiến sĩ đi làm sau đó lại vất vả cần cù công tác, cuộc đời của Hứa Trú muốn "bày nát" (nằm ườn) hơn nhiều.
Cậu lúc trước sau khi tốt nghiệp đại học vì cơ duyên xảo hợp lựa chọn công việc văn tự, 2 năm nay đang viết văn án cốt truyện cho một trò chơi lớn nào đó, thu nhập khả quan đồng thời, quan trọng nhất là công việc này có thể làm việc tại nhà. Không cần lăn lộn chốn công sở đối với Hứa Trú mà nói quả thực có sức hấp dẫn chí mạng, cậu ở nhà tự do giống như con khỉ được thả vào rừng nguyên sinh, công việc mỗi lần đều để đến 2 ngày cuối tuần chạy deadline, những ngày còn lại đều đang ăn uống ngủ nghỉ chơi đùa, ngày ngủ đêm bay, 3 giờ ngủ 2 giờ dậy, muốn làm gì thì làm.
Phương thức sống này tuy rằng có thể mang đến sự vui vẻ về mặt tinh thần, nhưng thời gian dài kết quả trực tiếp nhất chính là thể chất bánh quy đụng một cái là nát vốn có của Hứa Trú hoàn toàn thoái hóa thành thể chất vụn bánh quy không đụng cũng nát.
Ví dụ như hiện tại, cậu vừa chơi game xong chuẩn bị đi xem Giang Linh, kết quả vừa mạnh mẽ đứng dậy liền tối sầm mắt mũi, hoa mắt chóng mặt vịn bàn hồi lâu mới khôi phục.
Giang Linh bên cạnh nhíu mày nhìn qua, lập tức vươn tay đỡ lấy cánh tay cậu, kéo cậu đến bên cạnh mình, Hứa Trú còn hơi choáng váng cứ thế thuận theo lực đạo mặt đối mặt ngồi trên đùi Giang Linh, vùi mặt vào hõm cổ đối phương lấy lại tinh thần.
Giang Linh thở dài, day day ấn đường cho cậu, "Đã nói với em mà, đừng có đứng dậy đột ngột."
Hứa Trú ừm ừm 2 tiếng, rõ ràng là không để trong lòng.
Giang Linh đành phải vươn tay nhéo mặt cậu một cái, hy vọng cậu có thể nhờ đó mà nhớ lâu hơn một chút. Chỉ là ngón tay vừa đặt lên gò má Hứa Trú, động tác nhéo mặt bỗng chuyển thành nâng mặt lên, anh rũ mắt hôn Hứa Trú mấy cái, Hứa Trú nửa nhắm mắt ngoan ngoãn để mặc cho hôn, mãi cho đến khi nụ hôn sắp rơi xuống cánh môi mới quay đầu sang bên cạnh một cái.
"Anh quên mất, cảm cúm của em còn chưa khỏi." Hứa Trú không yên tâm lắm lầm bầm, "Đừng lây cho anh."
Cậu không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới chuyện này Giang Linh lại bắt đầu nhíu mày.
"Rõ ràng chỉ là cảm nhẹ, nhưng mấy ngày cũng không khỏi, chính là bởi vì đồng hồ sinh học của em hỗn loạn, sức miễn dịch cơ thể quá thấp."
Giang Linh thuận tay đeo kính lên, đỡ eo Hứa Trú để cậu ngồi thẳng trên đùi mình, rất nghiêm túc đưa ra mệnh lệnh:
"Trước đó đã nhắc với em, bảo em cùng anh tập thể hình, bắt đầu từ ngày mai đi, lần này không được trì hoãn nữa."
3.
Hứa Trú vốn đang buồn ngủ díu mắt khi nghe thấy 3 chữ này lập tức tỉnh táo lại.
Tập thể hình? Tập thể hình gì? Cái loại tập thể hình rõ ràng có thể dùng thời gian để thoải mái nằm chơi game nhưng cứ phải chạy nhảy mệt chết đi sống lại không khổ tìm khổ mà ăn đó sao?
Hứa Trú lập tức cảm thấy trời sập.
Cậu ký thác hy vọng vào người bận rộn bác sĩ Giang sẽ quên mất chuyện này, nào ngờ chuyện liên quan đến cậu vĩnh viễn đều được ghim trên cùng trong lịch trình của Giang Linh, căn bản không thể nào quên.
Thế là tối hôm sau, Hứa Trú bị Giang Linh không chút lưu tình kéo vào phòng tập thể hình trong nhà.
Kể từ khi dọn vào nhà này, số lần Hứa Trú vào căn phòng này đếm trên đầu ngón tay, ngoại trừ Giang Linh ra chỉ có con mèo thích chạy parkour trên thiết bị tập thể hình sẽ ghé thăm nơi này.
Giang Linh bóc thảm yoga mới mua đưa cho cậu, cậu lập tức tâm lĩnh thần hội, nằm vật ra như không xương.
Giang Linh: "......"
"Mau dậy đi, cái này không phải dùng để nằm." Giang Linh tìm ra video khởi động nhập môn mình tìm được, chiếu lên màn hình cho Hứa Trú xem: "Nào, làm theo cái này."
Nói xong liền ngồi xuống đối diện Hứa Trú, một bộ dáng giám sát lạnh lùng vô tình.
2 người nhìn nhau, Hứa Trú nằm trên thảm yoga đau khổ nhắm mắt, hoảng hốt cảm thấy giống như quay về thời cấp 3 bị Giang Linh ép làm bài thi.
Cái này còn không bằng để cậu làm bài thi đâu! Bài thi có lẽ sẽ tàn phá tinh thần cậu, nhưng tập thể hình là chân chân thật thật tàn phá thể xác cậu đó!
Cậu ý đồ tìm ra một chút lợi ích của việc tập thể hình để thuyết phục bản thân —— có thể trở nên khỏe mạnh hơn, giống như Giang Linh quanh năm suốt tháng cũng không hay bị bệnh, còn có thể giữ dáng, cơ bắp của Giang Linh rất đẹp, hơn nữa rất có lực, có thể dễ dàng bế bổng cậu lên......
Hứa Trú nhìn cánh tay nhỏ bé gầy guộc không có gì thay đổi từ thời cấp 3 của mình, thở dài một hơi, cuối cùng vẫn chậm chạp bò dậy, dưới ánh mắt khích lệ của Giang Linh bắt đầu giơ tay giơ chân theo video.
Video mười mấy phút dài dằng dặc như trôi qua một thế kỷ, Hứa Trú mệt chết đi sống lại, suýt chút nữa chỉ còn hơi thở cuối cùng.
Cậu khó khăn lắm mới nhìn thanh tiến độ video chạy hết, cả người như trút được gánh nặng, nằm trên thảm yoga hơi thở mong manh, thầm nghĩ cậu thật sự là quá giỏi, ngày mai là có thể đánh lôi đài đai vàng ngày kia là có thể biến thành Schwarzenegger luôn.
Sau đó Hứa Trú liền nhìn thấy Giang Linh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nhìn cậu, vươn tay về phía cậu, ý là muốn cậu đứng lên.
"Được, khởi động xong thì chính thức bắt đầu đi."
...... Hả???
Hứa Trú biểu cảm trống rỗng, cái này thế mà chỉ là khởi động?!
4.
Giang Linh đích thân sắp xếp lịch trình rèn luyện chi tiết cho Hứa Trú, điều này có nghĩa là Hứa Trú căn bản không có đường sống để mặc cả.
Anh vươn tay kéo Hứa Trú dậy, "Nào, làm một tổ chống đẩy trước."
Hứa Trú trầm mặc.
Cậu đời này chưa từng làm chống đẩy.
Dưới sự giúp đỡ của Giang Linh, Hứa Trú điều chỉnh tư thế, cắn răng làm cái đầu tiên, cái thứ 2 bắt đầu thì không được nữa, ngực trở xuống dán hết xuống đất, căn bản không có sức lực chống lên, giống như con hải cẩu.
Hứa Trú sống chết không làm nổi cái chống đẩy thứ 2 ngẩng đầu quan sát, thấy Giang Linh đang lật xem bản kế hoạch rèn luyện kia không chú ý đến cậu, cậu lập tức bò trườn về phía trước chuẩn bị dùng tư thế hải cẩu chạy trốn khỏi nơi đáng sợ này.
Kết quả mới bò được không xa đã bị Giang Linh bóp eo kéo về.
Đối phương ngồi xổm trước mặt cậu, vén trán cậu lên lau mồ hôi cho cậu, động tác dịu dàng trước sau như một, nhưng lời nói ra quả thực không có tính người:
"Không hoàn thành cho tốt, anh sẽ tịch thu tay cầm chơi game của em."
5.
Vì tay cầm chơi game bị bắt cóc, trong những ngày sau đó, Hứa Trú mỗi ngày đều sẽ "tự nguyện" đi rèn luyện 1 tiếng đồng hồ.
Giang Linh sau khi xác nhận Hứa Trú hiểu rõ toàn bộ quy trình sẽ không nhìn cậu làm nữa, Hứa Trú tưởng rằng là Giang Linh không có thời gian, thật ra là bởi vì Giang Linh không muốn nhìn bộ dáng đáng thương hề hề kia của cậu, sợ nhịn không được mềm lòng.
Thế là mèo được phái tới làm giám sát.
Hứa Trú cảm thấy tên này làm giám sát một chút cũng không đạt tiêu chuẩn, hoàn toàn là tới tăng độ khó cho cậu, lúc cậu chống đẩy mèo đứng trên lưng cậu ngạo nghễ nhìn quần hùng, lúc cậu gập bụng mèo chuyên môn nhìn xem vai cậu có chạm đất hay không......
Giọt mồ hôi trên trán theo động tác trượt xuống, chảy vào trong mắt Hứa Trú, cậu vươn tay dụi, làm cho vành mắt đỏ một mảng, cậu không để ý, miệng lẩm bẩm cố lên cho mình:
"Tiểu Bính em yên tâm, anh lập tức có thể cứu em ra, anh sẽ không bỏ lại em một mình đâu......"
Mèo ở bên cạnh nhìn cậu một lát, đuôi vẫy qua vẫy lại, giống như bộ dáng rất xoắn xuýt, cuối cùng chạy biến đi mất.
Hứa Trú còn tưởng rằng nó đi nghỉ ngơi, kết quả chưa được 2 phút mèo đã bịch bịch bịch chạy vào, ném cái tay cầm mà Giang Linh vì khống chế thời gian chơi game của cậu mà giấu đi đến trước mặt cậu.
Giang Linh đang tăng ca ở bệnh viện xa xôi: "......"
Thất sách, không nên để mèo đi.
Anh nhịn không được mềm lòng, mèo đương nhiên cũng giống vậy.
6.
Hứa Trú nhìn chằm chằm tay cầm chơi game do dự rất lâu, cậu không nỡ ma sát người bạn thân thiết của cậu, rất muốn nằm xuống chơi một ván game.
Nhưng nghĩ đến ánh mắt lo lắng của Giang Linh mỗi khi cậu bị bệnh, lịch trình rèn luyện Giang Linh nghiêm túc quy hoạch cho cậu dán trong phòng tập thể hình...... Cậu thở dài một hơi dài, đại nghĩa lẫm nhiên cất tay cầm chơi game vào trong ngăn kéo thư phòng, quay lại tiếp tục làm gập bụng của cậu.
Vừa làm còn vừa cảm khái, xưa có Đại Vũ 3 lần qua cửa nhà mà không vào, nay có Hứa Trú cậu bỏ game mà không chơi, quá vĩ đại đi.
Sau đó liền được Giang Linh tan tầm về nhà nghiêm túc hôn mấy cái.
7.
Sau khi thích ứng với cường độ rèn luyện mỗi ngày, Hứa Trú dần dần cảm thấy chuyện này cũng không tính là khó khăn gì lắm, hơn nữa mấy tháng trôi qua cũng đúng thật là có hiệu quả nhỏ.
Cậu hiện tại eo không đau hơi không suyễn một hơi có thể lên tầng 5 —— quả thực có loại cảm giác linh lực tăng mạnh đột phá giai tầng trong thế giới tu tiên.
Thậm chí cậu còn có một lớp cơ bắp mỏng manh! Tuy rằng không rõ ràng như của Giang Linh, nhưng cũng là có!
Hứa Trú phát hiện điểm này lập tức chạy đến trước mặt Giang Linh đang đọc sách trong thư phòng, vô cùng kiêu ngạo vén áo mình lên: "Anh xem!"
Tầm mắt Giang Linh rơi trên eo cậu, ánh mắt hơi tối sầm lại.
Eo Hứa Trú rất thon, bởi vì không thích ra ngoài nên rất trắng, cho dù luyện ra một lớp cơ mỏng sờ vào cũng là mềm mại.
"Ừm, thấy, giỏi lắm."
Bác sĩ Giang thưởng phạt phân minh yêu thích phương pháp khích lệ vươn tay ôm lấy eo Hứa Trú, để người ngồi trên đùi mình, sau đó từ trong tủ bên cạnh lấy ra một hộp quà.
"Là phần thưởng, muốn biểu dương sự vất vả rèn luyện của em trong khoảng thời gian này."
Hứa Trú cúi đầu, ánh mắt giao nhau với Giang Linh, chỉ cảm thấy trong lòng nóng hổi, cậu chủ động hôn Giang Linh, nhưng chưa được 2 phút đã bị người ta ấn gáy phản khách vi chủ.
Cậu có hơi mơ hồ không rõ nói cảm ơn, sau đó liền nghe thấy Giang Linh cười một cái.
"Là phải cảm ơn em nguyện ý nỗ lực rèn luyện, Hứa Trú, khỏe mạnh một chút, chúng ta phải cùng nhau sống đến 100 tuổi."
8.
Bọn họ hôn rất lâu mới dừng lại, Hứa Trú dựa vào trong lòng Giang Linh th* d*c từng ngụm nhỏ, bỗng nhiên nhớ tới hộp quà kia, cậu mở ra, rất ngạc nhiên vui mừng phát hiện bên trong thế mà là tay cầm chơi game thế hệ mới nhất.
Giang Linh giải thích: "Em khoảng thời gian này rất có khả năng kiềm chế, mỗi ngày chơi một chút cũng không sao, sau này anh chơi cùng em."
"Được! Em dạy anh."
Mắt Hứa Trú lập tức sáng lên, cậu không thể chờ đợi được nữa mở hộp bao bì ra, chuẩn bị đi thử cái tay cầm mới này, "Chúng ta bây giờ đi chơi luôn, anh muốn chơi cái gì?"
Chỉ là cậu còn chưa đứng dậy đã bị Giang Linh ấn trở về.
"Ngày mai hẵng chơi."
Giang Linh đặt cái tay cầm kia lại lên bàn, sau đó một tay vòng qua eo cậu một tay ấn gáy cậu, tiếp hôn với cậu.
"Tối nay có chuyện quan trọng hơn phải làm."
