Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 35: Ngoại Truyện 4: Chiến Tranh Lạnh



1.

"Anh đừng nói chuyện với em nữa!"

Sau khi biết Giang Linh lại phải vì công việc mà điều chỉnh kế hoạch du lịch, Hứa Trú tức giận trở về phòng ngủ đóng cửa lại, nằm ngửa trên giường, giận dữ đấm gối một cái —— cậu thế mà bị Giang Linh cho leo cây 2 lần!

Sự việc phải kể từ 1 tháng trước, bọn họ vốn đã lên kế hoạch xong sẽ đi du lịch 1 hòn đảo nào đó, phải biết rằng du lịch đối với Hứa Trú mà nói chính là có nghĩa phải ra khỏi cửa, phải khắc phục chứng sợ người được kích hoạt đặc biệt ở các điểm du lịch, phải làm xong công việc nửa tháng trước thời hạn...... Đây hiển nhiên là một chuyện rất phiền toái, nhưng vừa nghĩ tới có thể cùng Giang Linh ra ngoài chơi, cậu vẫn không chút do dự đồng ý, hơn nữa cần cù chăm chỉ làm hết đống công việc tồn đọng, chính là để lần du lịch này không bị bất cứ chuyện gì quấy rầy.

Dù sao giữa cậu và Giang Linh thường là cậu không đáng tin cậy lắm, có thể sẽ có tình huống đột phát gì đó, cho nên Hứa Trú đặc biệt cẩn thận làm tốt tất cả chuẩn bị.

Nhưng cậu không ngờ người xảy ra tình huống lần này thế mà là Giang Linh!

Trước khi xuất phát, Giang Linh bỗng nhiên có một ca phẫu thuật phải làm, không từ chối được, chỉ có thể rất áy náy thông báo cho cậu, bọn họ phải đi muộn 2 tuần.

Được, không sao, công việc bận rộn, có thể hiểu.

Thế là Hứa Trú lại làm lại chuẩn bị, vị vua trì hoãn này một lần nữa nỗ lực tăng ca làm luôn công việc của nửa tháng sau nữa.

Kết quả lịch sử lặp lại, đêm trước khi lên máy bay, Giang Linh lại bị một cú điện thoại gọi đi.

Trong nhà chỉ còn mèo và Hứa Trú cùng với vali hành lý đã đẩy đến bên cửa.

Đáng ghét, quá đáng ghét!

Có trong nháy mắt Hứa Trú muốn ám sát lãnh đạo bệnh viện luôn cho xong.

Cậu phẫn nộ nắm chặt tay, cảm thấy mình sắp xù lông tới nơi!

2.

Lần công việc khẩn cấp đột ngột này vẫn không có cách nào đẩy đi được, 2 người đành phải đổi vé máy bay thêm một lần nữa.

Giang Linh một lần nữa rất áy náy thông báo cho cậu, "Chúng ta có thể phải hoãn thêm 1, 2 tuần nữa."

"......"

Hứa Trú trầm mặc, Hứa Trú nắm chặt đũa, Hứa Trú quyết định nổi trận lôi đình nhỏ.

Chuyện bị cho leo cây này cũng có thể diễn ra hai lần?

Cho nên cậu còn phải tiếp tục làm việc trước thời hạn vì chuyến du lịch không biết khi nào mới đến này?

Là có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.

Cậu phẫn nộ đập bàn, "Quá đáng quá lắm, anh đừng nói chuyện với em nữa!"

Đây vẫn là lần đầu tiên Hứa Trú nổi giận sau bao nhiêu năm, cậu hồi tưởng một chút, cảm giác mình biểu hiện rất tốt, hình tượng thể hiện ra hẳn là không khác gì người khổng lồ bốc lửa trên đầu.

Nhưng thực tế cậu chỉ là giọng nói lớn hơn bình thường một chút mà thôi, ngay cả mèo cũng không dọa được.

3.

Sau khi buông lời hung ác xong, Hứa Trú rất tiêu sái lưu loát đóng sầm cửa vào phòng ngủ.

Nhưng sau khi vào liền có hơi hối hận, biết sớm đã vào thư phòng, máy tính và tay cầm chơi game đều ở bên đó, còn có thể chơi game.

Không giống như cậu hiện tại chỉ có thể nằm đơ trên giường.

Cậu rảnh rỗi không có việc gì làm, nhưng không muốn mở cửa ra ngoài trước, đành phải để đầu óc trống rỗng hồi tưởng lại mâu thuẫn lần này.

Thật ra Hứa Trú cũng không biết cãi nhau, cậu từ nhỏ ngay cả lời cũng không dám nói với người khác, càng đừng nhắc tới thắp sáng kỹ năng đối thoại cao cấp ăn miếng trả miếng cãi cọ này, cho dù tức giận cũng thường thường chỉ biết hờn dỗi, thuộc về loại người hèn nhát "chọc giận tôi coi như cậu đá trúng bông gòn".

Ví dụ như hiện tại, không vui cũng chỉ là một mình nằm trên giường lăn qua lộn lại mà thôi.

4.

Phút thứ 5 Hứa Trú tự nhốt mình lăn qua lộn lại, cậu nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân vang lên, từng bước một đến gần, sau đó cửa phòng cậu bị gõ vang.

Giang Linh đứng ở cửa hỏi cậu, giọng nói hạ xuống rất thấp, thái độ rất tốt: "Có thể vào không?"

"Không được."

Hứa Trú hiện tại còn chưa hết giận dùng chăn trùm kín đầu, quyết định tạm thời không để ý tới Giang Linh, cho dù đối phương thái độ rất tốt cũng không được.

Giang Linh ngược lại cũng không hỏi nữa, cách 2 giây, lỗ cửa dành cho thú cưng phía dưới cửa phòng ngủ phát ra một tiếng đóng mở, tiếp theo Hứa Trú liền cảm giác có thứ gì đó nhảy lên giường.

Cậu xốc chăn lên xem, là mèo.

5.

Mèo đại khái là đến thay chủ nhân chịu đòn nhận tội, bước chân rất nhẹ đi đến bên cạnh Hứa Trú cọ cọ dán vào cậu, trong miệng còn ngậm một tờ giấy nhỏ.

Hứa Trú mở ra xem, là chữ viết của Giang Linh.

"Thật sự rất xin lỗi, Tiểu Trú, có thể tha thứ cho anh không?"

Cơn giận vừa cãi nhau xong còn chưa tan, cậu ngay tại chỗ ngồi dậy xé một tờ giấy nhớ trên bàn học soạt soạt soạt viết xuống 3 chữ to:

"Không thể nào!"

Viết xong lại cảm thấy chưa đủ, còn lật mặt sau tờ giấy bổ sung thêm, "Đừng để mèo của anh làm phiền em."

Viết xong liền nhét tờ giấy vào miệng mèo, đẩy mèo ra ngoài từ lỗ cửa.

Mèo bị coi thành cái loa truyền tin rất mờ mịt.

2 người này không phải có điện thoại sao? Tại sao phải bắt bản mèo đi truyền giấy!

6.

Bị buộc đảm nhận công việc giao tiếp của 2 chủ nhân trong chiến tranh lạnh, con mèo hy sinh quá nhiều cho cái nhà này đành phải chịu thương chịu khó lại ngậm tờ giấy mới từ chỗ Giang Linh về.

Hứa Trú mở ra xem, bên trên chỉ có một câu:

"Nó là mèo của em."

Tên này rõ ràng là mảnh linh hồn của Giang Linh, sao lại là của cậu?

Hứa Trú cắn đầu bút đưa ra phản bác:

"Rõ ràng là của anh."

Viết xong cậu lại cẩn thận suy nghĩ về vấn đề này, cảm thấy vẫn phải tôn trọng ý kiến của đương sự mèo một chút.

Thế là Hứa Trú liền dùng bút chọc chọc mèo, "Mèo, nếu bọn ta ly hôn thì mi theo ai?"

Mèo: "......"

Mèo không muốn trả lời loại câu hỏi ngu xuẩn này, ngậm tờ giấy trên bàn lên bịch bịch bịch chạy đi mất.

7.

Sau đó mèo không vào nữa, tờ giấy tiếp theo là được Giang Linh tự tay nhét vào từ khe cửa.

Tờ giấy kia yên tĩnh nằm trên sàn nhà, Hứa Trú cảm thấy lập tức nhặt lên thì trái với thân phận đang chiến tranh lạnh của cậu, đếm thầm 3, 2 , 1 mới đi qua nhặt tờ giấy lên.

Bên trên là lời hồi đáp cho câu phản bác vừa nãy của cậu:

"Đúng, mèo là của anh, nhưng anh là của em, cho nên mèo đương nhiên cũng là của em."

Hứa Trú khựng lại, khẽ đỏ mặt lên.

Còn chưa đợi cậu nghĩ ra nên trả lời câu này thế nào, dưới cửa có thêm mấy tờ giấy liên tiếp được đưa vào.

Là Giang Linh đang xin lỗi rất nghiêm túc.

Nói lần sau nhất định cùng cậu ra ngoài chơi, lại hỏi Hứa Trú phải làm thế nào mới có thể tha thứ cho anh.

Tờ cuối cùng viết là: "Có thể đừng không để ý tới anh nữa không, anh đã rất lâu không được hôn em."

...... Rất lâu?

Hứa Trú chần chờ nhìn đồng hồ, rất lâu là chỉ chưa đến một tiếng đồng hồ sao?

Được, thật ra cậu cũng cảm thấy rất lâu.

Lúc không gặp được Giang Linh sao thời gian trôi qua luôn chậm chạp như vậy chứ? Chẳng lẽ người ngoài hành tinh đã nắm giữ kỹ thuật thay đổi tốc độ thời không sao?

8.

Mèo không biết từ lúc nào lại chui vào từ lỗ cửa.

Có lẽ là nhận được sự sai khiến của Giang Linh, tên này dán vào tay Hứa Trú cọ cọ, dính bên cạnh Hứa Trú, nhất cử nhất động đều biểu đạt ý hướng cầu hòa.

Hứa Trú hung hăng xoa đầu mèo 2 cái, sau đó gấp gọn mấy tờ giấy nhỏ kia cất kỹ trong ngăn kéo bàn học.

Cậu mở cửa, Giang Linh đang đứng bên cửa, rất dễ dàng ôm lấy cậu.

2 người nhìn nhau, đối phương hôn lên trán cậu một cái, rũ mắt quan sát biểu cảm của cậu:

"Chúng ta làm hòa sao?"

Hứa Trú vô cùng rộng lượng ngẩng mặt lên đi hôn Giang Linh, "Ừm, làm hòa."

"Em tha thứ cho anh."

9.

Hứa Trú lần đầu tiên cãi nhau cho rằng mình phát huy rất tốt đồng thời đạt được thắng lợi hoàn toàn, nhưng cậu lại nghĩ, chiến tranh lạnh với người mình yêu đúng là chuyện vô nghĩa nhất trên thế giới.

Những người yêu nhau phải dùng thời gian để ôm ấp, chứ không phải bị cãi nhau lãng phí mất.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...