Mèo Nhà Tôi Biết Lộn Nhào Ra Sau

Chương 37: Ngoại Truyện 6: Kế Hoạch Yêu Đương



1.

Hứa Trú vẫn luôn biết Giang Linh có thói quen lên kế hoạch trước.

Ví dụ như lúc học cấp 3 Giang Linh sẽ liệt kê trọng điểm học tập tuần sau cho cậu vào mỗi chủ nhật, chi tiết đến môn gì sách bài tập nào trang thứ mấy câu hỏi thứ mấy, sau đó sau khi tốt nghiệp 2 người cùng nhau ra ngoài chơi, người này cũng sẽ làm tốt quy hoạch trước khi xuất hành, ăn uống vui chơi đều sắp xếp thỏa đáng, Hứa Trú chỉ cần mở chế độ đi theo là được.

Đối với việc này Hứa Trú tỏ vẻ thông cảm, học thần mà, chính là có năng lực quy hoạch như vậy.

Nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ tới trong chuyện làm kế hoạch của Giang Linh thế mà cũng bao gồm cả yêu đương.

2.

Hứa Trú phát hiện cuốn sổ kế hoạch yêu đương kia của Giang Linh là vào cuối học kỳ đầu tiên sau khi bọn họ lên đại học, trường học cậu cho nghỉ sớm, khi Giang Linh còn đang chuẩn bị thi cuối kỳ, cậu đã ở nhà bắt đầu cuộc sống mỗi ngày cùng mèo ngủ đến giữa trưa ăn no chờ chết.

Thỉnh thoảng lúc buồn chán Hứa Trú cũng sẽ chạy đến thư phòng xem Giang Linh, làm bộ làm tịch lật xem mấy quyển sách chuyên ngành y khoa kia, nhưng phát hiện thật sự xem không hiểu, đành phải ghé vào bàn xem Giang Linh đang làm gì.

"Hửm? Anh đang viết nhật ký sao?"

Cậu ghé vào gần mới phát hiện Giang Linh không phải đang ôn tập, mà là cầm một quyển sổ tay bìa trắng rất quen mắt viết gì đó, quyển sổ tay này Hứa Trú đã thấy rất nhiều lần, Giang Linh cách 3, 5 hôm lại sẽ lấy ra thêm thêm sửa sửa trên đó, làm cho Hứa Trú tự nhiên cho rằng đây là đang viết nhật ký.

Không hổ là học thần, còn có thói quen đứa trẻ ngoan này.

Bạn học Hứa Trú vô cùng hiểu tôn trọng quyền riêng tư của bạn trai ngay tại chỗ lùi về sau nửa bước, giữ mình ở một khoảng cách sẽ không nhìn thấy nội dung nhật ký, nhưng giây tiếp theo liền bị Giang Linh kéo trở về.

Giang Linh đầu cũng không ngẩng: "Ngồi qua đây."

"Ừm."

Hứa Trú xoay người muốn kéo cái ghế trước bàn học của mình, nhưng Giang Linh vẫn không buông tay.

Không phải chứ, không có ghế thì cậu ngồi đâu?

Lúc này Giang Linh liền rất tâm linh tương thông dựa lưng vào ghế một chút, "Có thể ngồi trên đùi anh."

Hứa Trú trong nháy mắt nói không ra lời.

...... Đây là lời mời gì sao? Làm gì phải bỗng nhiên nói như vậy! Giữa thanh thiên bạch nhật...... Hay là nói Giang Linh đang trêu cậu chơi? Ai sợ ai? Giang Linh sẽ không phải tưởng rằng cậu không dám đồng ý chứ!

Hứa Trú lập tức xắn tay áo lên trong đầu, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang nghĩ —— cậu hình như là không được tự nhiên lắm khi đồng ý.

Thế là Hứa Trú mặt đỏ bừng đành phải xoắn xuýt nhìn Giang Linh, đứng cũng không được ngồi cũng không xong, "Tại sao?"

Làm gì phải ngồi trên đùi? Cũng không thể là bởi vì như vậy hôn môi sẽ tương đối thuận tiện đi!

Sau đó cậu liền nghe thấy Giang Linh cười rất nhẹ một tiếng, mở miệng giải thích, giọng điệu khá bình thản, nhưng chính là có loại cảm giác đương nhiên không thể giải thích được:

"Bởi vì anh thích chúng ta cách gần một chút."

Sau đó bổ sung thêm, "Hơn nữa như vậy hôn lên sẽ tương đối thuận tiện."

Hứa Trú: ...... Quả nhiên.

3.

Kim đồng hồ trên tường yên tĩnh đi về phía trước, mỗi lần nhảy lên một cái đều đại biểu cho một nụ hôn vụn vặt mà dịu dàng. Thời gian hôn môi dài dằng dặc làm Hứa Trú hơi thiếu oxy, đầu óc choáng váng, đành phải áp mặt lên vai Giang Linh, nhắm mắt nghỉ ngơi, giả vờ mình đang ngủ.

Cậu có thể cảm giác được Giang Linh lại tự giải trí tự mình vui vẻ hôn trán và má cậu một lát, ngay sau đó cúi người về phía trước một chút, hình như là lại cầm bút lên tiếp tục viết viết vẽ vẽ trên quyển sổ tay kia.

Sau đó Hứa Trú đang giả vờ ngủ liền nghe thấy Giang Linh hỏi: "Tết năm nay đến nhà anh chúc tết không?"

Hứa Trú lập tức mở mắt ra, có chút mờ mịt:

"Hả? Chúc tết gì?"

"Muốn để ba mẹ anh gặp em một chút."

Giang Linh buông bút xuống, vươn tay xoa xoa đầu cậu, giọng điệu rất ôn hòa, "Anh đã nói với ba mẹ chúng ta đang yêu đương rồi, họ sẽ rất thích em, bởi vì người nhà anh ánh mắt luôn luôn không tồi......"

Những cái khác Hứa Trú đều không nghe rõ, cậu lập tức dựng đứng lên, trong đầu chỉ có một câu kia ——

Anh đã nói với ba mẹ chúng ta đang yêu đương rồi.

Nói với ba mẹ rồi.

Nói rồi.

......

Tại sao Giang Linh phải dùng giọng điệu bình thản như vậy nói ra chuyện come out quan trọng như thế! Nói chung thẳng thắn với ba mẹ mình thích người cùng giới tính không phải sẽ gây ra đại chiến gia đình gì đó sao? Rõ ràng tiểu thuyết phim hoạt hình phim truyền hình cậu xem đều diễn như vậy mà. Hơn nữa cậu không biết nói chuyện với người lớn lắm chẳng lẽ đến lúc đó phải cosplay loại cô dâu câm gọi ba mẹ một tiếng sau đó không nói một lời nào sao? Không đúng không đúng không đúng cô dâu gì ba mẹ gì...... Nhưng mà cái này coi như là ra mắt phụ huynh sao? Cái này tính sao? Hình như tính đi, vậy phải mua chút quà gì......

Hứa Trú hoàn toàn không có kinh nghiệm về phương diện này rơi vào trong sự lo âu sâu sắc, cậu không tự chủ được lại bắt đầu cắn móng tay, kết quả bị Giang Linh vỗ tay một cái không nhẹ không nặng.

"Không cần quá áp lực, chỉ là cùng nhau ăn bữa cơm thôi."

Hứa Trú than ngắn thở dài: "Nhưng mà gặp ba mẹ gì đó, chuyện này có hơi quá xa xôi đi......"

Cách nói này của cậu hiển nhiên là Giang Linh không ngờ tới.

"Xa xôi?"

Giang Linh rất chần chờ nhíu mày, vươn tay lật soạt soạt về phía trước quyển sổ tay kia mấy trang, cầm lấy nghiêm túc lật xem: "Sẽ sao?"

"Sao lại sẽ không."

Hứa Trú lơ đãng liếc nhìn nội dung trên sổ tay 2 lần, vốn định tranh luận thêm một chút vấn đề liên quan đến "xa xôi hay không xa xôi", nhưng cậu rất nhanh từng chút một mở to mắt, không nói ra được lời nào khác nữa.

Bởi vì cậu phát hiện, đây hình như không phải nhật ký của Giang Linh.

Đây là...... kế hoạch yêu đương?

4.

Bạn học Hứa Trú với tư cách là một trong những đương sự yêu đương nhìn nhìn quyển sổ tay sau đó nhìn nhìn Giang Linh, cuối cùng nặn ra một câu rất nhỏ:

"Em có thể xem không?"

Giang Linh không do dự đưa quyển sổ tay cho cậu.

5.

Không xem không biết, xem xong liền giật mình, lật từng trang từng trang, Hứa Trú trợn mắt há hốc mồm, phát hiện Giang Linh thế mà đã quy hoạch từ bọn họ muốn yêu đương đến 35 tuổi danh sách dự bị thành phố du lịch gia đình, thậm chí còn kèm theo hướng dẫn du lịch thành phố dự bị.

Hứa Trú khiếp sợ nhìn nhìn Giang Linh: "Anh......"

Muốn nói lại thôi, "Em......"

Lại nhìn nhìn sổ tay: "Nó......"

Từng hàng từng hàng "quà tặng dự bị kỷ niệm 5 năm yêu đương", "phương án cầu hôn 1 2 3", "sắp xếp quy trình hôn lễ"...... vào giờ khắc này phảng phất bay lên từ trên giấy, bay loạn xung quanh Hứa Trú, làm cho Hứa Trú hoa cả mắt, hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ.

Xa xôi? Gặp ba mẹ tính là xa xôi cái gì.

Bạn học Hứa Trú vào giờ khắc này cảm thấy sâu sắc mình ếch ngồi đáy giếng, cậu sao có thể nói chuyện gặp phụ huynh xa xôi với một người đã lên kế hoạch đến du lịch gia đình năm 35 tuổi chứ.

Lạc hậu, cái này quả thực là quá lạc hậu đi.

6.

Nhưng Hứa Trú vẫn không nhịn được hỏi: "Sao anh đến chuyện sau này lâu như thế cũng sắp xếp vậy?"

Đây chính là thói quen lên kế hoạch trước của học thần sao?

Nhưng cái này cũng quá sớm đi.

Giang Linh bị hỏi khẽ ho một tiếng, hiếm thấy có hơi ngượng ngùng, anh gấp sổ tay lại, nâng mặt Hứa Trú lên hôn một cái, thoạt nhìn rất đúng lý hợp tình:

"Anh không nên lên kế hoạch những thứ này sao? Trong một gia đình luôn phải có người sắp xếp tốt phương hướng cuộc sống gia đình tương lai chứ."

Hứa Trú còn có thể nói gì.

Cậu gật gật đầu, chỉ có thể khen tốt.

Dừng một chút, Hứa Trú lại dùng giọng điệu rất cảm khái may mắn nói: "May mà chúng ta không có con, nếu không anh còn phải thêm một nửa lượng công việc nữa."

Dựa theo tốc độ này của Giang Linh, đoán chừng con vừa sinh ra đã nghĩ xong con học nhà trẻ nào đưa đi lớp năng khiếu gì.

Nhưng Giang Linh ngược lại nghiêm túc suy nghĩ một chút về vấn đề này, đáp án đưa ra là:

"Sẽ không."

Anh giải thích: "Anh chỉ sẽ lên kế hoạch nhiều như vậy cho em."

Nói xong Giang Linh cũng cười, anh nhìn vào mắt Hứa Trú thẳng thắn nói:

"Được, thật ra lúc đầu viết những thứ này, là bởi vì rất mong chờ, loại cảm xúc đó quá tràn đầy, cho nên liền muốn viết xuống."

Bởi vì quá muốn cùng em trải qua cả cuộc đời này.

Cho nên năm 17 tuổi đã quy hoạch cuộc đời của chúng ta ở cùng một chỗ, không thể chờ đợi được nữa.

____________________________________

【Tác giả có lời muốn nói】

Không ngoài dự đoán là một phiên ngoại cuối cùng.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...