1.
Hứa Trú có một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, cậu dường như đang nằm trên bãi cỏ ẩm ướt sau cơn mưa mùa hè, gió đêm mang theo hương thơm cây cỏ, thổi người ta rất thoải mái. Cậu thích ý mở mắt, lăn một vòng, sau đó không thể tin nổi ngẩn người suốt 1 phút đồng hồ —— đồ vật xung quanh sao đều trở nên to lớn như vậy?!
Cây to lớn, lon nước ngọt cao gần bằng cậu, lá ngô đồng có thể làm chăn cho cậu......
Hứa Trú kinh hoàng cúi đầu muốn nhéo mình một cái, ngay sau đó phát hiện, tay cậu thế mà không còn nữa! Thay vào đó là một đôi móng vuốt nhỏ, trên móng vuốt bao phủ lớp lông đen, lật lại xem còn có đệm thịt nhỏ màu hồng hình trái tim.
Đây, đây hình như là móng mèo nhỉ?
Cậu thử sờ sờ mặt mình, cũng là xúc cảm lông xù, trong đầu Hứa Trú trong nháy mắt hiện ra vô số tình tiết câu chuyện phiêu lưu kỳ ảo.
Cho nên, cậu sẽ không phải biến thành mèo chứ......
Tiểu Trú Meow ngẩn ngơ nửa ngày, lập tức cảm thấy mình phải tìm cái gương kiểm chứng một chút, nhưng bởi vì chưa thích ứng lắm với việc đi bằng 4 chân, cậu vừa bước đi đã giống như bị đổi phím tắt vậy, lăn lông lốc trên bãi cỏ một đoạn đường dài, cuối cùng suýt soát phanh lại bên cạnh cái ao nhỏ cạnh bãi cỏ.
Dùng móng vuốt bám lấy mép đá của cái ao nhỏ, Tiểu Trú Meow tốn sức bò lên, thò đầu nhìn, hình ảnh phản chiếu trong mặt nước rõ ràng là một con mèo đen nhỏ mắt vàng.
Hứa Trú hít vào một ngụm khí lạnh, giờ phút này cậu có rất nhiều điều muốn nói ——
Người tại sao lại biến thành mèo? Người có thể biến thành mèo sao? Cái này khoa học ư? Hay là nói đây là lời nguyền hoặc ma pháp gì đó? Dựa theo kinh nghiệm cậu tích lũy được từ tiểu thuyết truyện tranh phim hoạt hình bao nhiêu năm nay mà xem bỗng nhiên biến thành động vật rõ ràng chỉ xảy ra trên người nhân vật chính trong loại phim thanh xuân nhiệt huyết kia thôi mà? Cậu không muốn làm nhân vật chính cũng không muốn giải cứu thế giới! Hơn nữa cậu biến thành mèo còn có thể viết chữ không, không thể viết chữ thì tham gia thi đại học thế nào, trường học sẽ sắp xếp cho cậu một phòng thi động vật sao? Hình như không được lắm...... Lại nói cậu biến thành thế này, sẽ bị loại nhà khoa học tà ác nghiên cứu sinh vật học bắt đi nghiên cứu nhỉ, từ từ không đúng, ba cậu hình như chính là làm nghiên cứu sinh vật học, tà ác hay không không biết, nhưng đúng thật là nhà khoa học mà......
Ngay khi Tiểu Trú Mèo sầu muộn nằm bò bên ao suy nghĩ giáo sư Hứa có đại nghĩa diệt thân bắt con trai ruột biến thành mèo đi làm nghiên cứu hay không, bên cạnh cậu bỗng nhiên tối sầm lại.
Ngẩng đầu nhìn lên, là một con mèo cam thể hình lớn hơn cậu rất nhiều không khách khí ngồi xuống bên cạnh cậu.
2.
Con mèo cam kia trước ngực có một túm lông trắng, mắt xanh lục, có loại khí thế đánh đấm đặc hữu của mèo vườn Trung Hoa, nhìn bộ dáng không dễ chọc lắm.
Tiểu Trú Mèo nghĩ nghĩ, quyết định vẫn là đi trước thì hơn.
Cậu vểnh đuôi định lén lút chuồn đi, nhưng vừa bước ra một bước đã bị gọi lại.
Mèo cam bên cạnh "meow" một tiếng, Tiểu Trú Meow rùng mình dừng bước chân đứng nghiêm, sau đó bỗng nhiên ý thức được, không biết có phải do biến thành mèo hay không, cậu hiện tại hình như có thể nghe hiểu tiếng mèo.
Điều này làm cho Hứa Trú đang buồn bã vì bỗng nhiên biến thành mèo nảy sinh ra chút cảm giác vui mừng không hợp thời.
Học tiếng Anh mười mấy năm nhưng trình độ vẫn dừng lại ở giai đoạn trẻ em nước ngoài bập bẹ tập nói cậu cũng coi như nắm giữ được ngôn ngữ thứ 2.
Tiếng mèo, nghe rất cao cấp.
Thế là cậu cũng "meow" một tiếng với con mèo kia, bày tỏ chút lòng kính trọng.
3.
Mèo vây quanh Hứa Trú xoay một vòng, ngửi ngửi mùi trên người cậu, sau đó l**m l**m lông của cậu, cảm thấy khá thích.
Mèo trong khu chung cư vẫn luôn là thủ lĩnh của các loài mèo, mỗi con mèo ở đây nó đều biết, nhưng trước ngày hôm nay, nó chưa từng gặp con mèo đen nhỏ này, cũng không biết là mèo hoang hay là mèo nhà nuôi.
Thế là mèo dùng móng vuốt vỗ vỗ đỉnh đầu mèo đen nhỏ: "Meow, meow meow meow?"
Ý là, cậu có chủ nhân không?
Tiểu Trú Mèo vội vàng lắc đầu, cậu hôm nay mới biến thành mèo, làm gì có chủ nhân.
Mèo rất thâm trầm gật gật đầu, "Meow."
Ý là, vậy tôi nhận nuôi cậu đi.
Ai nói một con mèo không thể nuôi một con mèo khác làm thú cưng chứ.
4.
Cứ như vậy, Tiểu Trú Mèo mơ hồ hồ đồ được mèo mang về nhà —— từ cái lỗ rách trên lưới cửa sổ ban công.
Mèo còn rất cao ngạo nói, đây là cửa lớn trong nhà, chỉ có mèo mới được đi, nhân loại đều không có tư cách đi lối này.
Hứa Trú: "......"
Cậu không vạch trần mèo, bởi vì mèo thật ra là một con mèo khá tốt, nó không ỷ vào thể hình bắt nạt kẻ yếu, không chỉ mang Hứa Trú về nhà, còn chia sẻ hạt cho mèo thơm ngon giòn tan cho Hứa Trú ăn.
Thật ra Hứa Trú không muốn ăn hạt cho mèo lắm, dù sao cậu trước mắt vẫn còn nhớ mình từng là một con người.
Nhưng không biết là đói bụng hay làm sao, mùi thơm của hạt cho mèo trong bát luôn quyến rũ cậu, Hứa Trú không nhịn được, cuối cùng vẫn qua đó nếm thử một miếng.
Khẩu cảm thơm nức giòn tan khiến Tiểu Trú Meow lần đầu tiên làm mèo ngẩn người một giây, sau đó cậu hít sâu một hơi, tay chân cùng sử dụng bò vào trong bát mèo, một phát không thể vãn hồi với thế gió cuốn mây tan ăn một hơi hết hơn nửa bát.
Cậu nói xem, (nhóp nhép) hạt cho mèo thứ này, là ai phát minh ra vậy nhỉ? (nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép) Trước kia sao không phát hiện thứ này ngon như vậy chứ?
5.
Ngay khi Tiểu Trú Mèo ăn uống no đủ, giống như mèo lộ cái bụng tròn vo nằm trên sô pha hưởng thụ cuộc sống mèo, cửa lớn trong nhà bỗng nhiên truyền đến tiếng nhập mật mã "tít tít".
Mèo bên cạnh "meow" một tiếng, ý của nó là: À, người về.
Người? Người nào? Chủ nhân của mèo sao?
Tiểu Trú Meow lập tức dựng đứng lên, xù thành một cục lông đen nhỏ.
Cậu và mèo có thể giao lưu ở chung vô cùng hòa hợp, nhưng với người thì không được, chứng sợ xã hội nhiều năm khiến Hứa Trú gần như là bản năng nhanh chóng chui xuống gầm sô pha, co rúm trong bóng tối run lẩy bẩy, nhìn chằm chằm hướng cửa lớn.
Sau đó cậu nhìn thấy nửa th*n d*** của một người, mặc đồng phục cấp ba cậu rất quen thuộc.
Chủ nhân của mèo là bạn học của cậu?
Chưa đợi Hứa Trú suy nghĩ, người kia giống như biết cậu sẽ trốn ở chỗ này, từng bước từng bước đi về phía sô pha này, tiếp theo người kia ngồi xổm xuống, một đôi tay khớp xương rõ ràng ôm cậu ra.
Ánh sáng đột ngột làm đồng tử màu vàng kim của mèo đen nhỏ co rút, cục than đen xù lông ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn qua, sau đó Hứa Trú phát hiện, người này nhìn hơi quen mắt.
Hình như là đối tượng thầm mến của cậu.
6.
Bởi vì linh hồn tương thông, hôm nay lúc ở bên ngoài Giang Linh đã biết mèo mang một con mèo hoang nhỏ về nhà.
Mèo hoang nhỏ rất sạch sẽ, toàn thân đen nhánh, đôi mắt tròn màu vàng kim vừa to vừa sáng, thoạt nhìn mới mấy tháng tuổi, nhỏ xíu, vừa vặn có thể được người ta nâng trong lòng bàn tay.
Giang Linh không thể không tin trên thế giới có thứ gọi là duyên phận, bởi vì anh nhìn con mèo đen nhỏ này cái nhìn đầu tiên đã rất thích, hơn nữa còn có thể cảm giác được, mèo cũng rất thích.
Anh nhịn không được dùng đầu ngón tay xoa xoa đầu dưa của mèo con, nhưng mèo đen nhỏ đại khái là có hơi sợ người lạ, cuộn tròn trong lòng bàn tay anh run lẩy bẩy, giống như một cục than nhỏ.
"Đừng sợ, sau này cứ ở đây đi, được không?"
7.
Hứa Trú đầu óc trống rỗng rốt cuộc gian nan nhận rõ hiện thực trước mắt —— cậu không chỉ biến thành mèo, hơn nữa còn được thú cưng của đối tượng thầm mến nhặt được, mang về nhà đối tượng thầm mến. Phải biết rằng lúc ở trường học, cậu gặp Giang Linh chỉ dám đi theo cách 5 bước đi một đoạn đường hoặc là cách biển người lén lút nhìn vài lần, hiện tại biến thành mèo thế mà trực tiếp có tiếp xúc cơ thể!
Hơn nữa Giang Linh còn sờ đầu cậu! Còn nói nhỏ với cậu!
Đêm nay là đêm nào vậy? Trên lịch vạn niên khẳng định viết hôm nay thích hợp cưới gả đúng không?
8.
Giang Linh xắn tay áo lên tắm rửa cho mèo đen nhỏ mới tới.
Mới đầu mèo đen nhỏ trăm phương ngàn kế giãy giụa, rất bình thường, mèo đều không thích nước, Giang Linh không để ý lắm, chỉ cảm thấy mèo đen nhỏ khá ngoan, cho dù giãy giụa kịch liệt cũng không cào anh cắn anh.
Sau này mèo đen nhỏ đại khái là đã quen, cũng không lộn xộn nữa, nhắm mắt lại giống như ngủ thiếp đi mặc cho anh bôi sữa tắm chải lông xối nước sấy khô.
Sau khi tắt máy sấy, cục than nhỏ mới ra lò thơm phức, lông tơ đen nhánh bồng bềnh bóng loáng, thoạt nhìn đáng yêu gấp bội.
Giang Linh chọc chọc cậu, thấy cậu còn chưa mở mắt, tưởng là ngủ thật, đành phải cẩn thận từng li từng tí đặt vào trong ổ mèo.
Thật ra Hứa Trú chỉ là không muốn mở mắt đối mặt với sự thật đối tượng thầm mến tắm rửa cho mình mà thôi.
Làm mèo cũng rất tốt.
Ít nhất đỏ mặt nhìn không ra.
Ha, ha, ha.
9.
Tuy rằng là kỳ nghỉ cuối tuần, nhưng Giang Linh vẫn rất bận, anh mở đồ hộp cho 2 con mèo trong nhà xong liền đóng cửa vào thư phòng làm bài tập.
Mèo đẩy hộp đồ hộp thơm phức đến trước mặt Tiểu Trú Meow, ra hiệu Tiểu Trú Meow ăn đi.
Dù sao cũng là thú cưng đích thân nhận nuôi mà, mèo rất có ý thức chăm sóc mèo đen nhỏ.
Nhưng Tiểu Trú Meow không có khẩu vị gì, cậu lắc đầu, nằm bò trong ổ mèo nhịn không được dùng tần suất 1 phút 18 lần nhìn về phía thư phòng.
Mèo còn tưởng rằng cậu là vừa nãy lúc tắm rửa bị Giang Linh dọa sợ, rất có nghĩa khí qua đây l**m l**m lông cậu, an ủi cậu:
"Meow meow, meow meow meow."
Đại khái ý là, không sao, không cần sợ người, người tuy rằng rất nhàm chán, nhưng rất tốt, sẽ không làm hại mèo.
Thấy Tiểu Trú Mèo không nói chuyện, mèo liền kêu 2 tiếng, lần này là đang nói, hay là tôi dẫn cậu đi quan sát người một chút đi, đi xem xem người đang làm gì.
Cái này Hứa Trú ngược lại khá hứng thú, cậu xoắn xuýt trong lòng nghĩ thế này không tốt lắm đâu, nhưng cơ thể ngược lại rất thành thật đi theo mèo.
10.
Hai con mèo chạy từ phòng khách đến thư phòng, mèo lùi lại vài bước, nhảy lên một cái liền mở tay nắm cửa thư phòng ra.
Sau đó nó ngẩng đầu ưỡn ngực, dẫn Tiểu Trú Mèo vào tuần tra một phen.
Còn nói, "Meow meow, meow."
Nơi này đều là lãnh thổ của mèo chúng ta, cậu muốn làm gì thì làm.
Kết quả vừa nói xong lời này, mèo đã bị Giang Linh túm gáy xách lên, đối phương rất không khách khí chọc chọc đầu dưa của mèo.
"Không phải đã nói đừng làm phiền ta sao."
Nhưng Giang Linh cũng không đuổi 2 con mèo ra ngoài, mà là đều xách lên, 1 con đặt trên đùi trái, 1 con đặt trên đùi phải, trong lúc viết bài thi vừa vuốt mèo vừa nhắm mắt dưỡng thần nghỉ ngơi một lát.
Tiểu Trú Meow rất khúm núm ngồi xổm trên đùi đối tượng thầm mến, ngẩng đầu lên, vừa vặn có thể nhìn thấy đường cằm trôi chảy của Giang Linh và cái bóng lông mi dài hắt lên mặt.
Lúc trước cậu có thể nhớ kỹ Giang Linh một phần nguyên nhân rất lớn chính là người này lớn lên thực sự quá đẹp trai.
Hiện tại nhìn ở cự ly gần, quả nhiên không sai.
11.
Ngay tại giờ phút này, trong lòng Hứa Trú bỗng nhiên nảy sinh ra một loại cảm khái không nói nên lời.
Biến thành mèo được đối tượng thầm mến mang về nhà.
Thầm mến có thể làm đến mức này, bỏ cậu thì còn ai vào đây.
12.
Mà Giang Linh vốn nhắm mắt nghỉ ngơi không biết nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên mở miệng nói chuyện.
Giống như đang tán gẫu với hai con mèo, cũng giống như đang lầm bầm lầu bầu.
Anh nói, "Hôm qua lại gặp cậu ấy ở nhà ăn, cậu ấy ăn cơm một mình, nhìn cô đơn lẻ loi, rất đáng thương, có đôi khi ta sẽ muốn ngồi qua đó, nhưng lại cảm thấy hình như quá mạo muội."
Anh còn nói, "Bình thường cậu ấy mỗi ngày đều đi theo bên cạnh ta, 2 ngày nghỉ này không gặp, có hơi không quen lắm."
......
Giang Linh nói lẻ tẻ mấy chuyện, mỗi một chuyện đều liên quan đến người "cậu ấy" trong miệng anh.
Tiểu Trú Meow mở to mắt tròn xoe: 0.0?
Hứa Trú cũng không biết người này trong miệng Giang Linh là ai, cậu chỉ là kinh ngạc Giang Linh vốn thoạt nhìn cao lãnh ít lời cũng sẽ bởi vì một người nào đó mà lải nhải ở nhà.
Cậu có hơi mờ mịt, cũng hơi buồn bã.
Toang.
Thầm mến chưa được một nửa đã bị người ta cắt ngang giữa đường.
Mối tình đầu của cậu hình như còn chưa bắt đầu đã phải kết thúc.
13.
Tai và đuôi của Tiểu Trú Mèo đều rũ xuống, cậu nằm bò xuống "meowuu" một tiếng, cảm thấy trong lòng hơi chua xót.
Mèo bên cạnh còn tưởng rằng cậu buồn ngủ, ưỡn ngực ngẩng đầu phát biểu bài nói chuyện quan trọng:
"Meow meow, meow meow meow meow."
Cậu cảm thấy rất nhàm chán đúng không? Người khoảng thời gian này thường xuyên như vậy, luôn nhắc tới người kia, làm cho mèo đều rất tò mò, cũng không biết là tại sao, nhân loại thật là kỳ quái.
Hứa Trú nghĩ, chuyện này rất kỳ quái sao?
Một người chú ý tới một người khác, đương nhiên là bởi vì nảy sinh tình cảm không giống bình thường......
Tiểu Trú Meow: "Meoww."
Mèo ngốc.
Mèo: "Meowww!"
Cậu mới là mèo ngốc!
14.
Giang Linh cảm thấy 2 con mèo đối mặt meow meow kêu loạn có phần quá ồn ào, 1 tay 1 con bảo bọn nó cách xa một chút.
Anh yên tĩnh một lát, sau đó tiếp tục đề tài ban nãy:
"Lần trước mua nước có ga cậu ấy bình thường hay uống muốn chào hỏi cậu ấy, nhưng nhìn thấy cậu ấy đối với bạn học khác một bộ dáng tránh còn không kịp, cuối cùng vẫn từ bỏ...... Cho nên Hứa Trú có thể là không thích giao lưu với người khác đi."
Tiểu Trú Meow: o.O?
Tiểu Trú Meow: ??!
Cậu không dám tin lắc lắc đầu mình, đôi tai hình tam giác lập tức dựng lên.
Hứa Trú?
Hứa Trú Giang Linh nói là Hứa Trú nào?
Là Hứa Trú cậu sao?
Trường bọn họ hình như cũng không có Hứa Trú thứ 2 đi.
......
Lại hồi tưởng một chút những lời Giang Linh vừa nói, Hứa Trú cảm thấy có một dòng nhiệt tụ tập trong cái đầu nhỏ lông xù của cậu.
Nói như vậy thì, khi cậu lén lút chú ý Giang Linh, Giang Linh cũng đang chú ý cậu sao?
Từ từ, mối tình thầm kín đã chết của cậu hình như sắp sống lại.
15.
Thế là Giang Linh liền nhìn thấy mèo đen nhỏ vừa nãy còn nằm ủ rũ một đống trên đùi anh lập tức dựng đứng lên, đôi mắt to sáng ngời có thần mở tròn xoe, nhảy một cái lên bàn, tiếp đó nhảy một cái lên bệ cửa sổ bên cạnh, một bộ dáng rất kích động.
Anh sợ cục than nhỏ ngã, vươn tay ôm trở về.
Vốn tưởng rằng mèo đen nhỏ sẽ giãy giụa, nhưng mèo đen nhỏ nằm trong lòng bàn tay anh, chớp chớp mắt, ngay sau đó liền chậm chạp vùi đầu vào trong lông, ý đồ dùng đuôi che mặt mình, biến thành một cục lông đen nhỏ hoàn toàn, không bao giờ lộn xộn và kêu meow meow nữa.
16.
Hứa Trú ở nhà đối tượng thầm mến với thân phận mèo tổng cộng 2 ngày.
Tuy rằng là kỳ nghỉ, nhưng bởi vì Giang Linh phải ra ngoài đi học thêm nên thời gian ở nhà cũng không nhiều, ba mẹ Giang gần đây đi công tác, cũng không ở nhà.
Cho nên 2 ngày nay ở chung với cậu nhiều nhất chính là mèo.
Mèo là một con mèo vô cùng thông minh, biết dùng điều khiển từ xa bật tivi, còn biết dẫn cậu lục tủ đồ ăn vặt để đồ khô đông lạnh trong nhà.
2 con mèo bám lấy hộp đồ khô đông lạnh ăn uống thỏa thích, ăn no thì nằm trên bệ cửa sổ hóng gió.
Lúc Hứa Trú làm người cũng chưa từng trải nghiệm qua cảm giác gió nhẹ thổi động mỗi một sợi lông tơ trên người này, rất nhẹ nhàng, rất thoải mái, giống như cảm giác được mẹ v**t v* trong ký ức sâu thẳm nhất.
Khứu giác nhạy bén của mèo con khiến cậu có thể ngửi thấy mùi của rất nhiều loài hoa cỏ khác nhau trong không khí, nhà Giang Linh là nhà độc lập, ngoài cửa sổ có một vườn hoa nhỏ xinh đẹp, Tiểu Trú Mèo từng chút một nhắm mắt lại, cứ như vậy ngủ thiếp đi trong mùi hương hoa cỏ thơm ngát, vừa lật người, cậu vừa vặn rơi ra ngoài từ cái lỗ rách trên lưới cửa sổ kia, lăn vài vòng trên bãi cỏ.
Tiểu Trú Meow choáng váng đầu óc ngồi dậy, còn chưa phản ứng kịp đã xảy ra chuyện gì, bỗng nhiên "bùm" một tiếng ——
Cậu biến trở lại thành người.
Mèo trên bệ cửa sổ: ?
Giang Linh vừa về nhà đến vườn hoa: ......?
17.
Tại sao!
Tại sao sớm không biến muộn không biến cứ phải biến trở lại vào lúc này vậy!
Hứa Trú thật sự không biết nên giải thích với Giang Linh chuyện cậu từ người biến thành mèo sau đó từ mèo biến thành người như thế nào.
Cậu đành phải la hét chạy trốn trong lòng.
Giang Linh đừng cảm thấy cậu là yêu ma quỷ quái gì nha!
Hứa Trú có lòng muốn giải thích, chỉ là chuyện nói chuyện với người khác cậu vốn dĩ đã không am hiểu, càng đừng nói là đối mặt với đối tượng thầm mến, kia quả thực là căng thẳng gấp bội.
Cậu ngồi trong phòng khách nắm chặt chén trà, cũng không dám nhìn Giang Linh, cúi đầu lắp bắp lải nhải nửa ngày, cũng không biết đối phương có nghe hiểu hay không.
Cuối cùng vẫn là Giang Linh quay qua an ủi cậu:
"Không sao, đừng căng thẳng."
Bởi vì hồn phách dồi dào hồi nhỏ đã gặp không ít sự kiện phi tự nhiên, Giang Linh đối với chuyện người biến mèo mèo biến người này độ chấp nhận cũng khá tốt.
Chỉ là...... nghĩ đến hôm qua anh thế mà đối mặt với đương sự tán gẫu nửa ngày về sự chú ý của mình đối với cậu, điều này làm cho Giang Linh có hơi ngượng ngùng.
Anh không được tự nhiên lắm khẽ ho một tiếng, hy vọng Hứa Trú quên chuyện đó đi, nhưng sau đó liền cảm thấy hiện tại là một cơ hội tốt để nói rõ ràng mọi chuyện.
"Hôm qua, cậu đại khái cũng đã nghe thấy lời tôi nói. Nếu không ghét thì, ở trường chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm."
Giang Linh nghiêm túc nhìn nhau với Hứa Trú, tuy rằng Hứa Trú không trả lời, nhưng nhìn thấy vành tai từng chút một đỏ lên của đối phương, anh cũng đã biết đáp án.
Tâm trạng vốn có hơi căng thẳng lập tức thả lỏng, giọng điệu Giang Linh thả nhẹ một chút, rất ôn hòa, mang theo một chút ý cười:
"Vậy sau này cũng đừng luôn đi theo sau lưng tôi nữa, chúng ta đi song song nhé."
18.
"Tăng tăng tằng, tằng tăng tăng, tăng tăng tằng ——"
Lúc đồng hồ báo thức vang lên, trên mặt Hứa Trú vẫn mang theo ý cười còn sót lại, cậu mở mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn thấy Giang Linh đang mặc quần áo.
Thấy cậu tỉnh, Giang Linh vừa chỉnh lại cổ tay áo vừa khom lưng hôn cậu một cái, "Tối qua mơ thấy giấc mơ rất vui vẻ sao?"
Hứa Trú rất nghi hoặc: "Tại sao hỏi như vậy?"
"Bởi vì lúc em ngủ đều đang cười."
Nói như vậy hình như đúng là là mơ thấy một số thứ rất tốt đẹp......
Hứa Trú nỗ lực hồi ức một lát: "Trong mơ, em hình như quay về rất lâu trước kia, lúc còn chưa quen biết anh, sau đó em biến thành một con mèo nhỏ, còn được mang về nhà anh."
Giang Linh vươn tay đắp chăn cho cậu, "Sau đó thì sao."
"Sau đó?"
Hứa Trú chớp chớp mắt, "Sau đó chúng ta biến thành bạn bè, sau đó nữa thì yêu đương nha."
Cậu còn rất cảm khái bổ sung:
"Thật sự là một giấc mơ rất hoàn chỉnh rất rõ ràng, thật chân thực, giống như thế giới song song vậy."
"Ừm."
Giang Linh cười một cái, "Có lẽ đúng thật là vậy, bởi vì chỉ cần là 2 chúng ta, vô luận phát triển thế nào, đều sẽ ở bên nhau."
____________________________________
【Tác giả có lời muốn nói】
Vốn dĩ tối hôm nay buồn ngủ díu mắt rất đói, không muốn viết nữa, lúc đó cứ ngồi trước máy tính do dự, sau đó tôi liền nghĩ, nếu có thể viết xong một phiên ngoại (vốn định viết 2 ngàn chữ) thì tự thưởng cho mình ăn một cái bánh sandwich.
Kết quả soạt soạt soạt viết 5 ngàn chữ ha ha ha ha ha
Quả nhiên làm việc vẫn phải có phần thưởng tích cực :D
Mọi người ngủ ngon, tôi phải đi làm bánh sandwich ăn đây
