G
iờ thì khác. Khi đã rời Tống gia, thật sự làm người, những lời tưởng vô thưởng vô phạt lại đâm vào lòng như dao nhọn. Ta không dám hỏi nữa. Chỉ biết bịt tai, giấu cảm xúc, giống như tiểu Minh Nguyệt ngày xưa mới vào Tống phủ, miệng cười tươi, lời nói trơn bóng:
“Ta xuất thân thấp kém, vụng về quê mùa, vốn không xứng hầu hạ công tử. Được lưu lại Thôi phủ đến giờ, đã là may lắm rồi. Về sau mỗi người một ngả, Minh Nguyệt sẽ không làm vấy bẩn danh tiếng công tử.”
Ta cứ ngỡ lời khéo léo này sẽ khiến Thôi Hằng lùi bước. Nhưng hắn chỉ khẽ thở dài, đợi ngọn nến bị gió nghiêng lửa, mới nhẹ giọng:
“Nhưng điều đó, vốn chẳng phải lỗi cô nương.”
Ta tưởng nghe lầm:
“Công tử nói gì?”
Thôi Hằng quay đầu, từng chữ một:
“Xuất thân hèn mọn, hành xử vụng về — đều không phải lỗi cô nương. Nếu có thể lựa chọn, ai chẳng muốn làm minh châu, cớ gì phải làm kiến hôi? Nếu có thể lựa chọn, ai chẳng muốn mặc gấm vóc, ai lại muốn khoác áo thô? Đã từng ăn cơm thiu thì sao? Từng đổ thùng phân thì sao? Minh Nguyệt cô nương, trên đời này, hoa và cỏ, trùng và cá, người và súc vật — vốn không khác nhau. Sinh mệnh với sinh mệnh, cũng chẳng ai cao hơn ai. Chỉ cần còn lòng muốn sống, đều đáng được tôn trọng. Chuyện này, nếu nói ra không sợ cô nương chê cười — Thôi mỗ từng bệnh đến mức phải thử cả phương thuốc dùng phân chim sẻ. Nhưng thì sao? Dù ăn ngũ cốc hay nuốt thứ dơ bẩn, Thôi mỗ vẫn là Thôi mỗ — chẳng phải sao?”
Dứt lời, Thôi Hằng nghiêng mặt nhìn ta. Ta vốn định nói lại đôi câu, nhưng lời lên tới miệng lại chẳng nói được. Đúng lúc ấy, trong lò than lách tách vang tiếng hạt dẻ nổ, vừa hay giúp hắn đổi chuyện:
“Nếu cô nương chưa nghĩ xong, nhân lúc thu mưa dầm thế này, cứ thong thả cân nhắc vài ngày cũng không muộn.”
Ta ậm ừ hai tiếng, chẳng dám nhìn hắn, vội rời khỏi phòng như chạy trốn.
Ba ngày mưa dai dẳng, trừ lúc xông thuốc và thay y phục, ta cố ý tránh mặt Thôi Hằng. Ta sợ hắn hỏi, càng sợ hắn không hỏi. Cái công việc này, rốt cuộc khiến người ta nặng lòng.
Thôi Hằng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đêm thứ ba còn đưa ta tháng lương như cũ. Kẻ cầm tiền thì không thể nói cứng, ta chợt nhớ hôm trước hắn từng nhắc muốn ăn bánh hạt dẻ, bèn làm xong đem đến cho hắn. Phòng Thôi Hằng không xa, chỉ qua mấy khúc hành lang. Nào ngờ vừa đi mấy bước, va thẳng vào một người. Hộp bánh rơi xuống đất, rớt đầy lối.
Ta hơi cau mày, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt quen thuộc. Là Tống Trường An. Lần trước gặp Vương Sở Ngọc, ta đã ngờ rằng có thể chạm mặt hắn, nhưng không ngờ lại trong tình huống thế này.
Tống Trường An cũng ngỡ ngàng, nhìn thấy ta, đến lời cũng không thốt ra được:
“Minh… Minh… Minh Nguyệt…”
Ta nghi hoặc giơ tay khua trước mặt hắn. Ai ngờ Tống Trường An bỗng nắm chặt tay ta:
“Minh Nguyệt, đúng là nàng rồi! Sao nàng lại ở đây?”
Ta không muốn dây dưa với hắn, rút tay về, lùi lại hai bước:
“Tống công tử, xin tự trọng.”
Tống Trường An nhận ra thất lễ, vội chỉnh thần sắc, song khóe môi vẫn cong cong:
“Minh Nguyệt, có phải nàng biết ta ở Tây Hoa Sơn nên cố tình đến tìm?”
Ta ngẩng mắt, chẳng hiểu sao thấy buồn cười. Tống Trường An chưa chờ ta trả lời, cúi đầu nhìn xuống hộp bánh hạt dẻ có chữ “崔” to đùng trên nắp.
“Nàng đang làm việc cho Thôi gia sao?”
“Sao nàng lại làm việc ở Thôi gia?”
“Thì ta có gì mà không thể làm việc ở Thôi gia?” Ta giận quá hóa cười. “Ngày ta rời Tống phủ, phu nhân đã giao khế bán thân cho ta. Từ đó về sau, ta ở đâu, làm gì, đều là tự do – Tống công tử thấy có gì không ổn sao?”
