Minh Nguyệt Và Ánh Trăng Định Mệnh

Chương 13



Mắt Tống Trường An co rút lại, trong đáy mắt đầy hoảng loạn, như vừa đánh mất món trân bảo.

“Nhưng nàng đã nói, sẽ mãi ở bên ta…”

Ta ngẩng đầu, trong lòng dâng cảm giác kỳ lạ. Vì câu đó là ta nói khi hắn còn ngốc. Nếu nay hắn đã tỉnh táo, sao lại nhớ chuyện khi ngây dại?

Hắn dường như nhìn ra nghi vấn trong mắt ta, liền nở nụ cười khổ:

“Nàng không biết, mấy tháng nay, ta thường mơ về chuyện xưa. Có lúc nàng thả diều cùng ta trong vườn, có lúc nàng ngồi bên đọc thơ cho ta nghe. Nhưng mỗi lần tỉnh dậy, người ở bên lại là Vương thị. Minh Nguyệt, đôi khi ta nghĩ, việc bắt nàng làm thiếp khi ấy… có phải đã ủy khuất nàng rồi không? Cũng may hiện giờ tuy nàng đã bán thân làm tỳ, nhưng Thôi gia và Tống gia cũng có chút giao tình. Ta nếu xin Thôi gia trả lại nàng, họ nhất định đồng ý. Minh Nguyệt, nàng theo ta về đi, được không…”

Về sao? Về để làm gì?

Làm con dâu nuôi từ bé, ngày ngày hầu hạ hắn từ miếng ăn đến giấc ngủ? Hay làm một tiểu thiếp trong phòng, cả đời không thấy mặt trời? Mà hai điều đó, ta đều không muốn.

Ta lùi thêm hai bước, nhìn hắn, trong mắt cũng mang theo vài phần thất vọng:

“Tống Trường An, nếu năm đó ngươi đã bỏ ta thì dứt khoát bỏ hẳn, không quay đầu, ta còn có thể kính ngươi vài phần dứt khoát. Nhưng rõ ràng khi ấy chính ngươi nói, ngươi không thể cưới ta làm chính thê, cũng chính ngươi chê ta xuất thân thấp hèn, mưu đồ quá nhiều. Giờ ngươi lại muốn ta quay về, trở lại làm cái bóng sống trong phủ, tiếp tục bị người ta giẫm đạp gọi là Lý Minh Nguyệt sao?”

Lời vừa dứt, mắt Tống Trường An đỏ hoe, nửa chữ cũng không nói được. Dĩ nhiên ta biết, hắn chẳng phải thật tâm nhận sai.

Trên đời này, không phải ai đánh mất cũng sẽ hối hận. Hắn muốn ta quay về, chẳng qua vì phủ không còn ai hầu hạ hợp ý, hoặc cơm canh chẳng hợp khẩu vị. Xét đến cùng, trong mắt hắn, ta chỉ là một bảo mẫu thuận tay, một đầu bếp hợp miệng.

Thế nhưng nhìn hắn dáng vẻ như vậy, trong lòng ta nói không có gợn sóng thì cũng là dối mình. Dù sao, hắn cũng là người do một tay ta nuôi lớn. Dẫu ban đầu chỉ vì lợi ích mà cận thân, nhưng cũng chẳng thể không đặt chút tình cảm. Có lẽ là nghĩ đến hũ kẹo hổ phách nhân hạt tùng năm xưa, ta vẫn mềm lòng.

Ta dịu giọng, khuyên nhủ:

“Chuyện đã rồi, không cách gì thay đổi được nữa. Ngươi đã thành thân, thì nên sống cho tốt. Còn người hầu hợp ý, chỉ cần chịu chi bạc, chắc chắn sẽ tìm được. Ta… không nhúng tay vào chuyện đó đâu.”

Ta chẳng buồn nhặt bánh lên, xoay người bước đi. Rẽ qua góc hành lang, đúng lúc có một cơn gió lạnh lùa qua, thổi đèn lồng dưới mái hiên khẽ lay động. Ta không biết, lời vừa rồi, liệu hắn có nghe vào lòng hay không.

Có lẽ bị Tống Trường An chọc giận, ta ngồi yên trước ánh nến cả đêm mà ngẫm ra đôi điều. Sáng hôm sau liền đến nói với Thôi Hằng rằng ta muốn tiếp tục ở lại hầu hạ bên người. Chàng mỉm cười hỏi nguyên do, ta không trả lời.

Đại khái là vì giường mềm khi trực đêm quá êm, bạc hằng tháng khi làm sai nha quá hậu hĩnh, lại thêm… chủ tử hầu hạ thì quá mực nhân hậu.

Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là vì sợ. Sợ không gặp được chủ tử tốt, cũng sợ gặp phải chủ tử xấu. Mà sợ nhất, là gặp phải loại chủ tử chẳng còn giống người.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...